Bạch Nhật Huyên Tiêu

Chương 44: Điềm báo mưa gió




Mùa thu lại đến với những cơn gió hiu quạnh, những tán lá che khuất tầm nhìn, che khuất cả bóng dáng An Như Nguyệt rời đi. Bạch Nhật Huyên hiểu, những chuyện cũ Bạch Nhật Tiêu đã quên hết, An Như Nguyệt đã rời đi, mong được một kết quả hạnh phúc khác.

Bạch Nhật Tiêu ôm chặt Huyên Huyên đương khóc trong lòng. An Như Nguyệt rời đi, anh cũng không nhiều tiếc nuối. Đây vẫn là kết thúc tốt nhất cho mọi chuyện, dù sao cũng là một người đàn ông đã từng yêu, có thể được đến như thế này cũng không dễ dàng, chẳng lẽ còn phải để cho bà thấy ngày Bạch Vĩ Minh phải lâm vào cảnh khốn cùng.

Bạch Nhật Huyên nâng ánh mắt lên, “Mẹ cho anh cái gì vậy?” Cô có chút tò mò, bởi vì nét mặt của Bạch Nhật Tiêu. Tuy rằng anh từ đầu đến cuối đều không mở túi văn kiện kia ra, nhưng là, dường như anh đã biết ‘lời chúc phúc’ của An Như Nguyệt chính là cái gì.

Nếu anh không đoán sai, món quà của An Như Nguyệt chính là giấy ủy quyền cổ phần của Bạch thị. Đây chính là điểm mấu chốt để anh đả bại Bạch Nhật Minh, và An Như Nguyệt đã cho anh một chỗ dựa tốt để khởi đầu, cũng là rút ngắn trận chiến này lại. Anh đưa túi văn kiện cho Bạch Nhật Huyên.

“Giấy ủy quyền cổ phần?” Bạch Nhật Huyên nhìn hàng chữ lớn trên mặt văn kiện, nhưng giây tiếp theo, nét tự tin, kế sách vạch sẵn của Bạch Nhật Tiêu đã khiến cô có thể hiểu được đại khái.

Sau khi Bạch Nhật Tiêu về nước, dưới sự lãnh đạo của anh, Hoàng Đình quốc tế đã trở thành công ty tư bản lũng đoạn nền tài chính Châu Á. Cùng lúc đó, với điểm tựa là Manhattan, anh bắt đầu mở rộng nhiều chi nhánh hơn. Từ sau khi thành công thu mua Chung thị, Bạch Vĩ Minh chính là mục tiêu cuối cùng của anh.

Bạch Vĩ Minh vô lực dựa trên ghế tựa, trong tay là một tờ giấy. Đơn ly hôn, vô cùng nổi bật.

Trợ lý Lynda nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, nhìn Bạch Vĩ Minh mệt mỏi dựa vào ghế không khỏi đau lòng, nhíu mày. Cô đóng cửa ở ban công lại, mỉm cười đến gần. Tờ giấy ly hôn thu hút ánh mắt của Lynda, khiến cô chợt hưng phấn khó nén được, nhưng cũng lo lắng khôn cùng.

“Vĩ Minh?” Lynda nhẹ nhàng tựa vào bên người Bạch Vĩ Minh, dịu dàng chạm nhẹ vào hai má ông.

Bạch Vĩ Minh thuận thế ôm Lynda ngồi lên đùi, “Ở cạnh anh một chút.” Ông thực bất lực. Một năm này, ông có cảm giác chính mình già đi rất nhiều. Đã không có ngọn núi An Như Nguyệt và An thị, chống đỡ Bạch thị thực sự khó khăn vô cùng. Dù sao An thị cũng là một Tập đoàn tài chính hùng hậu, tương đương với Hoàng Đình quốc tế ngay bây giờ. Hiện tại An Như Nguyệt muốn ly hôn, không thể nghi ngờ là  muốn làm cho ông đâm lao phải theo lao.

Một năm trước, dự án hợp tác cùng Chung gia, Bạch Vĩ Minh đã nhận hết trách cứ từ phía ban giám đốc. Một năm nay không ngừng bổ khuyết thiếu hụt gây nên từ dự án kia, không đủ sức đi quản Bạch Nhật Tiêu cùng Bạch Nhật Huyên. Nhưng điều này cũng không có nghĩa là ông đã buông tha cho hai đứa nó. Nay đã không còn An thị, ông phải tóm Hoàng Đình quốc tế.

Bạch Nhật Huyên ngồi trong văn phòng, thừa dịp Huyên Huyên không có ở đây liền kêu Mạc Thịnh vào, đưa túi văn kiện giao cho Mạc Thịnh, “Đưa phần văn kiện này đến công ty truyền thông có uy tín nhất. Tôi hy vọng báo chí nhanh chóng loan tin tức này ra.” Bạch Nhật Tiêu nói, biểu tình lạnh lùng không một cảm xúc.

Mạc Thịnh y theo lời Bạch Nhật Tiêu mà làm việc. Theo Bạch Nhật Tiêu nhiều năm như vậy, anh đã hiểu được phần nào thủ pháp làm việc của Bạch Nhật Tiêu. Với Bạch thị, văn kiện này chính là chăn đệm.

Bạch Nhật Huyên ghé vào trên người Bạch Nhật Tiêu, hai má ửng đỏ đùa bỡn dây chuyền trên cổ anh, yêu thích không muốn buông tay. Đầu ngón tay lướt qua chữ cái trên dây chuyền, là tên của cô, ở trước ngực anh.

Tay Bạch Nhật Huyên ở dưới chăn, quyến luyến vuốt ve da thịt trắng mịn của cô. Phần cứng rắn vẫn trong thân thể Bạch Nhật Huyên, thỉnh thoảng cử động. “Huyên Huyên.” Anh si mê liếm hôn đôi môi mềm của cô, mơ hồ gọi tên cô không rõ. Đôi môi Bạch Nhật Huyên bật thoát vài tiếng rên rỉ, hưởng ứng sự yêu chiều của anh, khiến Bạch Nhật Tiêu, phải nói là ‘cực hạn mất hồn.’

Khu trang viên phía Đông diễn ra cảnh tượng yêu diễm mất hồn, Tổng công ty phía Tây, trong văn phòng Bạch Vĩ Minh lại như thể phát ra ánh đèn màu vàng cảnh cáo đầy nguy hiểm.

“Các anh làm ăn cái gì thế hả, sự tình đều đã xảy ra lâu như vậy mới đến báo cáo với tôi?!!” Giọng nói đầy giận dữ của Bạch Vĩ Minh tràn ngập khắp phòng, khiến cho tất cả những người đương có mặt đều co rúm lại. “Các anh đều là một lx ngu ngốc hết hả? Lập tức đi thăm dò cho tôi, tôi muốn biết người nào đã ra tay. Đi làm ngay lập tức!!” Lẫn trong giọng nói giận dữ kia, là tiếng lộp bộp của những văn kiện bị quăng mạnh xuống đất.

Trong văn phòng Tổng giám đốc, công ty chứng khoán Oulton, Mạc Thịnh đẩy cửa bước vào, cũng không kịp xin phép, “Tổng giám đốc, tin tức đã được thả ra. Chắc chắn trong buổi chiều hôm nay, trước khi thị trường chứng khoán đóng cửa sẽ đồng thời được tung ra.” Lúc anh báo cáo, trên gương mặt không nén nổi niềm hưng phấn của thắng lợi.

Bạch Nhật Tiêu nhẹ nhàng nhếch môi, “Đã biết, cậu tiếp tục đi, ngày mai trước khi mở cửa, đem cổ phần Bạch thị giao cho tôi.” Anh cũng tự tin như thế. Đợi nhiều năm như vậy, rốt cuộc cũng có ngày chính tay anh gạt đổ được Bạch Vĩ Minh, khiến anh kích động đến ‘dật vu ngôn biểu’. [1]

Người đàn ông tuấn mỹ có đôi mắt màu xanh lam đứng bên cạnh Bạch Nhật Tiêu, bội phục nhìn về phía Bạch Nhật Tiêu, “Cherish, không thể tưởng tượng được, vài năm rồi không gặp, cậu làm việc vẫn bất ngờ như vậy, không cho người ta phòng được.”

Bạch Nhật Tiêu khoác tay lên vai người kia, “Vẫn là nhờ vào sự hỗ trợ của cậu. Cảm ơn nhiều, Martin.” Anh thàn khẩn nói. Nếu không có Martin giúp anh âm thầm thu mua cổ phần Bạch thị, anh cũng không thể nhanh chóng khai hỏa như vậy.

Martin vứt cho anh một ánh mắt ‘không cần khách khí’, “Chúng ta là bạn học lâu năm như vậy. Hơn nữa, năm đó nếu không có sự giúp đỡ của cậu, thì Oulton của mình vẫn chỉ là một con tôm nhỏ mà thôi. Văn phòng Tổng giám đốc này, ngay cả cơ hội vào mình cũng không có.” Lúc Bạch Nhật Tiêu còn học tại Mỹ đã được Oulton mời gia nhập, nhưng Bạch Nhật Tiêu vẫn một lòng muốn quay về nước cùng Bạch Nhật Huyên, vì thế không cùng gây dựng sự nghiệp với Martin được.

Lynda vội vàng đẩy cửa ra, thần sắc vô cùng lo lắng, “Không tốt rồi, bây giờ trên báo toàn bộ đều là tin tức về anh!!” Lynda mở tivi ra, mấy hàng chữ to rõ xuất hiện.

“Theo thông tin mới nhận được, Chủ tịch Tập đoàn tài chính Bạch thị Bạch Vĩ Minh đang là đối tượng tình nghi, có âm mưu khống chế giới cổ phiếu…” Tin tức giả giả thực thực đã bắt đầu loan ra.

“Đây là chuyện gì?!!” Bạch Vĩ Minh gần như muốn nhảy dựng lên, ánh mắt sắc bén quét về phía Lynda, sự hoài nghi không cách nào che giấu, “Cô bán đứng tôi?”

Lynda hoảng sợ lắc đầu, “Không phải em làm, em không truyền chuyện này ra ngoài!!” Cô kích động nói. Bạch Vĩ Minh quan trọng hơn cả sinh mệnh mình, sao cô có thể bán đứng được. Loại tin tức này loan ra trong giới truyền thông, không phải là muốn chặt đứt tiền đồ của Bạch Vĩ Minh sao! Cô sao có thể làm như vậy được!

Bạch Vĩ Minh có chút kích động siết cổ cô, cơn giận của ông đã không thể át được nữa, “Chuyện này chỉ có tôi và cô biết, không phải cô thì còn ai vào đây?!!”

Lynda giãy giụa, “Vĩ Minh, bây giờ không phải là lúc truy cứu ai bán đứng ai.” Cô không ngừng ho khan. Cho dù Bạch Vĩ Minh thàn nhẫn không tin cô, thì lòng cô vẫn luôn hướng về Bạch Vĩ Minh, “Em xin anh tin tưởng em, thật sự không phải là em…” Nước mắt trượt xuống trên khuôn mặt cô, sự nghi ngờ của Bạch Vĩ Minh khiến cô đau lòng.

Nước mắt của cô khiến Bạch Vĩ Minh ý thức được, thanh tỉnh một chút, rốt cuộc cũng buông cô ta. Tâm của Lynda thế nào, ông hiểu. Chỉ trong lúc nhất thời, trong cơn phẫn nộ mới có thể tổn thương cô. Nhưng là, chuyện này ông đã xử lý cực kỳ cơ mật, không có lý do người khác có thể biết được.

[1]: Dật vu ngôn biểu – vượt ra ngoài ngôn ngữ, chỉ tư tưởng hay tình cảm nào đó dù chưa giải thích nhưng lại có thể khiến cho người nghe hiểu được.