Bách Thảo Chiết

Quyển 3 - Chương 34



Chương 34

Trước mắt hai người phu thê tình tham kích thích thật sâu đến hắn, huyền kì dịch chỉ cảm thấy trước mặt một mảnh màu đỏ, một loại dục vọng giết chóc.

Hai tay không tự chủ được nhẹ nhàng vây quanh nhau, ngón tay mảnh khảnh như vậy yếu ớt, coi như hơi dùng một chút lực sẽ bẻ gãy .

Có lẽ lúc trước nên bẻ gãy cổ hắn, khó được mềm lòng nhưng hiện tại lại nhận lấy phản bội!

Nếu là cốt nhục của hắn, như vậy nên xem hắn là chúa tể!

Huyền kì dịch tay dần xiết chặt, hắn không nghe thấy thanh âm gì, cũng không nhìn thấy gì, trong đầu chỉ có duy nhất ý chính mình chấm dứt hết thảy.

‘Ngô …’

Lạc ngọc khó khăn hô hấp, hắn muốn thở nhưng yết hầu lại không thể hút vào một hơi, cảm giác nghẹt thở tràn ngập thân thể hắn, thiếu dường khí khiến hắn dần mất ý thức, ánh mắt dần tan rã.

‘Buông hắn ra! Lạc ngọc là nhi tử của ngươi!’

Huyền hoài cẩn nhào vào huyền kì dịch, liều mạng muốn hất ra tay hắn, nhưng hắn không phải là đối thủ huyền kì dịch, cố gắng thế nào cũng uổng công.

Nhìn lạc ngọc suy yếu, hắn cơ hồ sắp điên cuồng.

Nếu biết tình yêu thản lộ lấy lạc ngọc làm đại giới, hắn tình nguyện cả đời bị lạc ngọc căm ghét!

So với lạc ngọc yêu, hắn càng yêu lạc ngoc hạnh phúc khoái hoạt!

‘Hoàng huynh!’ huyền hoài cẩn nước mắt chảy ra. Nếu không bận tâm thân ohanaj địa vị, cao giọng la lớn, ‘hoàng huynh yêu bất quá là độc chiếm lạc ngọc, chỉ cần ngươi buông lạc ngọc ra, ta có thế vĩnh viễn không gặp hắn! Nếu ngươi lo lắng, ta có thể kết thúc chỉ cần ngươi buông tha lạc ngọc!’

Huyền hoài cẩn thanh âm chưa từng kiên định như thế, hắn nhìn lạc ngọc trong mắt tràn ngập tình yêu nồng hậu.

Huyền kì dịch nhìn hai người, chỉ cần hắn biến mất, lạc ngọc có thể để lại!

Huyền hoài cẩn cuối cùng liếc lạc ngọc một cái, hít sâu một hơi, hướng cây cột bên cạnh đánh tới!

‘Không cần!’

Một ngụm máu tươi phua ra, lạc ngọc thê lương kêu to, bị máu của lạc ngọc nhiễm đỏ hai gò má, huyền kì dịch nhất thời tỉnh táo, phút chốc liền buông lỏng tay ra.

Lạc ngọc mềm nhuyễn ngã xuống, thân thể cùng tâm lý bị kích thích làm cho hắn nhất thời hôn mê.

Huyền kì dịch không có ôm lấy lạc ngọc, giờ phút này trong đầu hắn một mảnh hỗn loạn, trước mắt phát sinh hết thảy làm cho hắn không thể cũng không muốn đi tự hỏi.

Hắn nhìn huyền hoài cẩn hướng đến cây cột lao tới, miệng mở ra nhưng không nói ra lời.

Ngay lúc huyền hoài cẩn đầu sắp đụng đến cây cột , trong nháy mắt, một hắc y nhân đột nhiên xuất hiện, nặng nề điểm huyệt huyền hoài cẩn, nhất thời khiến huyền hoài cẩn mất đi ý thức ngã quỳ rạp trên mặt đất.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.