Bạch Thiếu Gia, Cưng Chiều Vợ Như Mạng

Chương 101: Dạy dỗ Quý Nhu



Không biết Quý Nhu và người đàn ông kia đang nói cái gì, vẻ mặt có chút kích động. Khoa tay múa chân trước ngực, sau đó trực tiếp đá cánh cửa ra ngoài. Người đàn ông thấy vậy, cũng nhanh chóng mở cửa xuống xe, vòng qua trước xe ngăn cản Quý Nhu đang muốn rời đi, hình như Quý Nhu muốn đẩy hắn ra, lại bị hắn bắt được cổ tay. Hai người lôi lôi kéo kéo, miệng nói không ngừng, hẳn là đang xảy ra tranh chấp.

"Đó là em gái của chị?"

Bạch Tinh thấy Quý Nghiên vẫn nhìn chằm chằm vào đối diện bên đường cái, cũng quay sang nhìn một cái. Cô chưa gặp Quý Nhu bao giờ, nhưng từ gương mặt và vùng bụng hơi nhô lên của cô ta, còn có vẻ mặt của Quý Nghiên đã đoán ra một chút.

Mà bên kia, vẻ mặt của Quý Nhu hết sức khó coi, người đàn ông buông lỏng cô ta ra , sau đó cô ta từ trong túi xách lấy ra một xấp giống như tiền mặt đưa cho người đàn ông. Người đàn ông kia lúc này mới hài lòng xoay người trở về trên xe, không bao lâu đèn xe sáng lên, rời khỏi tầm mắt của Quý Nhu.

Hai mắt Quý Nhu nhìn trái phải, hình như là muốn bắt xe rời đi. Quý Nghiên nói với Bạch Tinh : "Chờ chị một chút."

Sau đó nhanh chóng đứng dậy, đi qua đường cái đối diện .

Bạch Tinh nhíu mày.

Dáng vẻ như đang xem trò vui, bộ dáng giống Ứng San đến tám chín phần.

Quý Nhu vừa bắt được một chiếc taxi, mới mở cửa chỗ ngồi phía sau xe chuẩn bị lên xe, ai ngờ cửa xe đột nhiên bị đè lại. Cô ta còn chưa kịp quay đầu lại, lập tức bị người đằng sau kéo lại, tiếp theo cửa xe"Ầm" một tiếng đóng lại.

"Thật xin lỗi, cô ấy không ngồi."

Giọng nói quen thuộc truyền tới bên tai, tài xế nghe thấy hùng hùng hổ hổ chửi hai tiếng, lập tức lái ô-tô rời đi.

Quý Nhu quay đầu quả nhiên là nhìn thấy Quý Nghiên vẻ mặt lạnh nhạt đứng trước mặt mình.

Cô ta cảm thấy sợ hãi, không biết Quý Nghiên có nhìn thấy cái gì không. Nhưng năng lực phản ứng Quý Nhu vẫn rất nhanh, gương mặt chỉ hơi thay đổi trong nháy mắt, Quý Nhu lập tức tươi cười, làm như lơ đãng hỏi: "Sao chị lại ở chỗ này?"

"Câu này tôi hỏi cô mới đúng chứ? Đã trễ thế này, cô đang mang thai ở chỗ này làm gì?"

Ánh mắt Quý Nghiên chăm chú nhìn bụng của cô ta rồi cau mày. Nơi này cách nhà rất xa, quay về nhanh nhất cũng đã rạng sáng rồi, cô ta lại đi một mình ở nơi này? Làm sao Lữ Mỹ có thể yên tâm, còn có người đàn ông vừa rồi là ai?

Quý Nhu nói: "Chuyện này, chị muốn quản sao? Không phải chị cũng đã trễ thế này vẫn còn ở đây đó sao, có tư cách gì nói tôi?"

"Ít nhất tôi cũng sẽ không mang thai mà tối khuya vẫn còn cùng một người đàn ông khác lôi lôi kéo kéo." Quý Nghiên khô khan nhạt nhẽo trả lời.

Gương mặt Quý Nhu biến sắc, cắn răng nói: "Chị đã nhìn thấy?"

"Nếu muốn người ta không biết, thì đừng chọn nơi như thế này để lên giọng ."

Huống chi, trường trung học Phụ Trung ngay gần đây, đó là trường học cũ của hai người, nói không chừng sẽ gặp phải người quen, Quý Nhu cũng không sợ mọi người trách mắng.

Trong nháy mắt giọng nói của Quý Nhu lạnh xuống. "Không phải chính chị cũng câu được kẻ lắm tiền đó sao, có gì tốt mà chảnh chứ? Chị cho rằng tôi sợ chị sao? Quý Nghiên, bất luận đã qua bao lâu, chị cũng chỉ là bại tướng dưới tay của tôi mà thôi. Đừng tưởng rằng mình thật sự ghê gớm."

"Tôi chưa bao giờ nghĩ như vậy ."

"Chưa bao giờ nghĩ như vậy?" Quý Nhu hừ lạnh."Vậy dáng vẻ dạy dỗ người khác vừa rồi của chị là muốn cho ai nhìn?"

"Tôi. . . . . ."

Quý Nghiên há miệng, lại phát hiện căn bản không có lời nào để nói. Một cảm giác vô lực kéo tới, vừa rồi tất cả chỉ làm theo bản năng, bị Quý Nhu nói, ngược lại thành chuyện cười. Quý Nghiên đột nhiên cảm thấy việc xông đến ngăn Quý Nhu lại khiến bản thân giống như một đứa ngốc.

Đúng vậy, cô đi quản chuyện của cô ta làm cái gì?

Hai người chẳng liên quan gì đến nhau, chỉ cần cô ta không chọc đến mình là tốt rồi, kết quả mình lại làm trái với những lời mà mình đã nói trước đây.

Nhưng Quý Nghiên biết, nếu quay lại một lần nữa, cô vẫn sẽ lựa chọn làm như vậy.

"Chuyện vừa rồi nếu như chị muốn nói cho anh Thiếu Tuyền thì cứ nói đi, xem anh ấy có tin chị hay không." Quý Nhu đã tính trước nói.

Quý Nghiên chưa bao giờ nghĩ tới sẽ nói cho Mạnh Thiếu Tuyền biết, cô từ trước đến nay chưa bao giờ khua môi múa mép, tố cáo ai điều gì, hoàn toàn không cần thiết.

Nhưng thái độ này của Quý Nhu, thật sự làm cho người ta khó chịu. Quý Nghiên còn chưa lên tiếng, lại có một giọng nói khác chen vào."Thật sao? Vậy nếu như anh ta nhìn thấy cái này?"

Không biết Bạch Tinh đã đi đến lúc nào, cầm điện thoại di động trong tay , ở trước mặt Quý Nhu lắc lắc.

"Cô là ai?" Quý Nhu hỏi.

Bạch Tinh nhàn nhạt nói: "Tôi là ai, cô không xứng được biết."

Trong nháy mắt sắc mặt Quý Nhu hết xanh lại trắng lần lượt thay đổi, hết sức khó coi.

Cô ta nắm tay thật chặt , chịu đựng tức giận nói với Bạch Tinh: "Vừa rồi cô nói những lời kia là có ý gì?"

"Không có gì, chỉ là nhàn rỗi nhàm chán chụp hình này nọ."

Nói xong Bạch Tinh giơ tay lên nhấn nút mấy cái, hình ảnh trong lúc lơ đãng rơi vào trong mắt Quý Nhu , vẻ mặt cô ta thay đổi.

"Đưa cho tôi." Quý Nhu đưa tay, có chút hung tợn nói.

Bạch Tinh cười lạnh một tiếng."Cô nói đưa thì đưa sao, mặt mũi thật lớn."

"Cô. . . . . ." Quý Nhu vô cùng tức giận, Bạch Tinh căn bản không đặt cô ta ở trong mắt, hừ, không hổ là bạn bè của Quý Nghiên! Cũng giống như cô ta khiến người khác chán ghét! Quý Nhu cũng không để ý mình còn đang mang thai, giơ tay muốn cướp điện thoại ở trong tay Bạch Tinh, cô ta đoán Bạch Tinh không dám làm gì với cô.

Nhưng cô ta đã xem thường Bạch Tinh, người ta là người thế nào? Nghiền cô ta tựa như nghiền chết một con kiến, cô mặc kệ có phải cô ta đang mang thai hay không. Bạch Tinh thấy Quý Nhu muốn động thủ, lạnh lùng nói: "Không biết tự lượng sức mình!"

Lui về phía sau một bước, điện thoại di động trong tay chuyển một cái nhét vào túi. Quý Nhu chụp hụt trong lòng giận quá mắng Bạch Tinh mấy câu. Ánh mắt Bạch Tinh lạnh lẽo, đi vòng qua phía sau cô, tay bắt được hai tay của Quý Nhu, nhắm thẳng mặt Quý Nhu tát một cái . Một loạt các động tác diễn ra nhanh chóng lại lưu loát, như nước chảy mây trôi, đặc biệt là do Bạch Tinh làm mang theo một vẻ đẹp hiếm thấy. Quý Nghiên trợn mắt há hốc mồm, Quý Nhu bị Bạch Tinh bắt được cổ tay, giãy giụa không ngừng nhưng không thể thoát ra, thậm chí không thể khống chế hành động của mình. Ước chừng dùng tay của mình tát mình mười mấy cái, âm thanh kia, thanh thúy lại vang dội.

Quý Nhu đau đến nước mắt cũng chảy ra.

Quý Nghiên không nhìn nổi nữa, đi tới giữ tay của Bạch Tinh khuyên nhủ: "Bạch Tinh, quên đi."

Bạch Tinh nhìn sắc mặt của Quý Nghiên lúc này mới dừng tay. Quý Nhu vừa được tự do, lập tức lui ra cách xa Bạch Tinh mấy bước, cô ta cẩn thận xoa khuôn mặt của mình, cảm thấy đau đớn nóng rát, hai má nhất định đã sưng lên rồi. Quý Nhu vừa đau vừa giận, cơn tức này thế nào cũng nuốt không trôi, ánh mắt của cô ta cực kỳ ác độc trợn mắt nhìn Bạch Tinh một cái. Quá tức giận chống nạnh khom người từ ven đường nhặt lên một viên đá ném về phía Bạch Tinh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.