Bạch Thiếu Gia, Cưng Chiều Vợ Như Mạng

Chương 107-2: Không muốn để mọi người bảo vệ nữa (2)



"Em biết. . . . . ." Quý Nghiên nói đến một nửa, bỗng chốc dừng lại, ngước mắt nhìn Bạch Thắng. Bạch Thắng tươi cười, nhẹ giọng nói: "Anh tin tưởng bà xã của anh nhất định có thể làm được."

"Cho nên, anh cứ như vậy đưa chị ấy đến đảo đặc công?" Trong phòng khác nhà họ Bạch, mọi người tề tụ một chỗ, Y Tịch Nhược ăn đồ ăn vặt hỏi.

"Ừ." Bạch Thắng không chút để ý lên tiếng.

"Thật cam lòng, nghe nói đảo đặc công của Cục Quốc An hiện tại có huấn luyện viên biệt danh gọi thiết huyết cuồng ma." Y Tịch Nhược lành lạnh nói.

Y Mạt Thuần nói: "Có thể để cho Ứng San dạy, vợ của con trai chị ấy, chị ấy khẳng định để ý."

Ứng San nhíu mày."Có thể suy tính một chút."

Khóe miệng mọi người giật giật.

Khiến Ứng San dạy. . . . . .

Đó không phải thiết huyết cuồng ma nữa rồi, mà là thiết huyết ác ma.

Quả thực như Địa ngục nhớ lại a!

Bạch Thắng uống một hớp trà, sau đó từ từ mở miệng."Mẹ, đó là con dâu của mẹ."

Ứng San nhìn con trai.

Bạch Thắng: "Cho nên, vì cháu trai của người. Kính xin, xuống tay lưu tình."

Ứng San vừa bực mình vừa buồn cười."Thế nào, sợ mẹ ngược đãi bà xã của con à?"

"Mẹ biết là tốt rồi."

"Tiểu tử thúi. . . . . ."

"Lại nói Tiểu Thắng Thắng không có bà xã làm bạn, ban ngày cô đơn chiếc bóng, ban đêm còn phải một mình trông phòng. Chẳng phải cô đơn khó ngủ, lạnh lẽo đến thảm thương?" Hàn Niệm nhạo báng mà nói.

Đuôi lông mày Bạch Thắng nhếch lên, lạnh nhạt nói: "Anh có cần thử một chút không?"

Hàn Niệm nhìn Mẫn Luyến Y một cái, người sau vừa đúng lúc bưng nước trái cây ra ngoài, một thân quần áo ở nhà đơn giản cũng có thể bị cô mặc làm ra cảm giác thần tiên. Hàn Niệm nghiêng đầu, quả quyết câm miệng.

"Thuận tiện nhắc nhở một chút, một mình trông phòng bốn chữ này, xin tra tự điển lại dùm." Bạch Thắng chậm rãi nói: "Cách dùng chữ tiêu chuẩn của anh thật là khiến người ta. . . . . . Khó có thể nhìn thẳng."

"Đây chính là style của tôi, là thái độ cuộc sống của tôi, anh có ý kiến?" Hàn Niệm không phục nói.

"Cho nên có thể nhìn ra phẩm vị của anh."

"Đồ xấu xa."

. . . . . .

Quý Nghiên sau khi đến đảo đặc công từ trước đến nay, mỗi ngày phải làm cũng chỉ có một chuyện —— huấn luyện.

Từ sáng đến tối, dường như không có cái gì thời gian nghỉ ngơi.

Vả lại từ buổi sáng năm giờ phải rời giường, đầu tiên là chạy mấy cây số đeo vật tăng sức nặng, sau đó đứng tấn, một lần đứng phải mấy giờ. Còn có huấn luyện thể lực cơ bản một chút. . . . . . Chờ qua thẩm hạch, mới có thể tiến vào giai đoạn huấn luyện tiếp theo.

Đảo đặc công quản chế rất nghiêm nghị, một chút ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu cũng làm không được, môt khi bị huấn luyện viên phát hiện, sẽ phạt càng thảm. Quý Nghiên liền tận mắt chứng kiến qua, quả nhiên là bài học kinh nghiệm xương máu. Huấn luyện viên của các cô là một người Thiết Diện Vô Tư, Sư Tử Hống hạng nhất, bản lãnh cũng rất mạnh. Phàm có người lộ ra vẻ mặt không phục, liền trực tiếp bắt người ta tới đấu một mình, kết quả đâu phải một mình đấu, căn bản hắn đơn phương đánh người, cho đến không ai dám nói gì, mới dừng tay.

Bụng đói ăn cơm cũng phải giành ăn, chỉ 5 phút, thời gian vừa đến, còn chưa có rời phòng ăn, bị ép đến bi kịch. Thời điểm Quý Nghiên mới bắt đầu, ăn cơm tốc độ không nhanh, thường ăn rất ít, vừa đến thời gian huấn luyện thì đã đói bụng. Nhưng không có bất kỳ biện pháp nào, vẫn phải cắn chặt răng huấn luyện, ở chỗ này, không có nói chuyện nhân tình.

Cho nên hết cả ngày, căn bản vừa đói vừa mệt, thân thể quả thật giống như là muốn vụn ra, người không phải của mình. Nằm ở trên giường cũng không muốn cử động nữa, tựa như nằm đơ ra. Để cho Quý Nghiên rối rắm chính là, lúc tắm chỉ có mười phút, tóc cô lại dài, khi huấn luyện cả người dính mồ hôi chảy ròng ròng, không gội sạch sẽ mình cũng không nhịn được, có lúc thật muốn dứt khoát cạo sạch đầu thôi.

Hơn nữa không ngủ được bao lâu, ngày thứ hai lại đang ngủ bị đánh thức.

Cuộc sống như thế, thật sự là sống một ngày dài bằng một năm.

Cô vốn tưởng rằng cô sẽ cực kỳ nhớ nhung Bạch Thắng, nhưng cứ nhìn tình huống như vậy, căn bản thời gian nhớ nhung cũng không có. Trong đầu toàn bộ dung lượng hai mươi bốn giờ cũng bị chiếm cứ, hơn một giờ khe hở cũng không để lại.

Gần hai tháng ở đây đau khổ này lại đau khổ trong khi huấn luyện vượt qua, Quý Nghiên dần dần cũng có chút thói quen. Cô đã bắt đầu chân chính cường hóa huấn luyện, bao gồm quyền cước, xạ kích, đều phải tiến hành huấn luyện rất chuyên nghiệp. Cho đến khi làm cho cả người luôn bị thương mới trở về.

Đảo đặc công không dễ để xin nghỉ bệnh, nhất là không phải bệnh chứng tự nhiên, người tạo thành, trong lúc huấn luyện tạo thành, trừ khi mình đến nông nỗi muốn tắt thở, nếu không cũng phải ngày đêm không ngừng huấn luyện.

"Nội dung hôm nay là diễn luyện sinh tồn ở dã ngoại rừng nhiệt đới, đối thủ của các ngươi là người của Tam liên. Quy củ tất cả mọi người hiểu, không cần tôi nhiều lời. Cho nên tất cả đều lên mười hai vạn tinh thần cho tôi, phải biết, đây là chiến đấu súng đạn thật. Người thua, cũng chưa có cơ hội bò dậy nữa. Cục Quốc An không thu phế vật, nếu muốn lưu lại, thì lấy tất cả bản lãnh của các ngươi ra cho tôi. Nếu không con đường của các ngươi chỉ có một, đó chính là chết." Lại một lần tập họp thì huấn luyện viên đều nói như vậy.

Vẻ mặt của hắn trước sau như một khí phách uy nghiêm, Quý Nghiên nghe người ta nói qua, đây là tiến vào huấn luyện cường hóa sau đó phải trải qua một lần diễn luyện. Thật ra thì cũng tương đương với chọn lựa, chẳng qua giá bị loại bỏ quá cao, vô cùng nặng nề.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.