Bạch Thiếu Gia, Cưng Chiều Vợ Như Mạng

Chương 111-2: Anh tới đón em về nhà (2)



Quý Nghiên dựa sát vào bên cạnh anh, cảm thấy bầu trời trước mắt thật tươi đẹp lên rất nhiều, đây mới gọi là tình yêu chứ? Nó luôn ảnh hưởng không ý thức được, không bị người ta khống chế. Quý Nghiên chính thức chia tay với đám người Tề Phàm. Bạch Thắng cùng huấn luyện viên có lời muốn nói riêng, Tề Phàm nhìn người đàn ông bên kia vóc người cao lớn nói năng ưu nhã, nghiêng đầu nói với Quý Nghiên: "Chỉ cần cô hạnh phúc là tốt rồi."

Cuộc sống ở đảo đặc công, không hề báo động trước đã kết thúc.

Bạch Thắng đi tới, dắt tay Quý Nghiên: "Đi thôi."

"Ừ." Quý Nghiên gật đầu.

Phong đang ở bên ngoài máy bay trực thăng chờ bọn họ lên.

Quý Nghiên vừa đi vừa nói: "Em muốn ăn tôm hùm nhỏ."

"Được."

"Còn có ăn thật nhiều thịt nướng."

"Được."

"Còn có kem."

"Ưmh, làm thế nào ăn hết được?"

Quý Nghiên đương nhiên nói: "Bởi vì em thích."

Cô cười giống như con mèo nhỏ, lôi kéo tay Bạch Thắng đem thân thể lui ngược về phía sau. Ánh mắt nhìn gương mặt của anh, có chút vô lại nói: "Em mặc kệ, anh nhất định phải đồng ý!"

Bạch Thắng nhíu mày."Không đồng ý thì như thế nào?"

"Này!" Quý Nghiên không nhịn được kêu: "Em đến đây lâu như vậy, một bữa ăn ngon cũng chưa từng được ăn, chẳng lẽ anh không nên bồi thường một chút sao?"

Còn nữa, người này dù một lần cũng không có đến thăm cô. Trong lòng cô còn nhớ!

"Ừ, anh nhớ là em tự nói muốn đến, anh không có bắt buộc em."

Lời này ý ở ngoài lời chính là cô có ăn ngon hay không không liên quan đến anh, đây là sự lựa chọn của cô!

Có cần vô sỉ như vậy không?

Quý Nghiên giận. "Trước không phải anh nói muốn cưng chiều em, vẫn đối với em tốt sao?"

"Đó là nói trước khi cầu hôn chứ?"

"Ách. . . . . ."

"Lúc đàn ông cầu hôn phụ nữ loại chuyện gì mà không nói được? Nói một cách khác, nếu như cầu hôn không nói điều hay, có thể cưới được bà xã sao?" Bạch Thắng nhìn Quý Nghiên, lộ ra một nụ cười cực kỳ đáng đánh đòn.

Nói xong, liền dẫn đầu đi tới bên trong buồng máy bay.

Lúc Quý Nghiên phản ứng lại nhất thời gương mặt xinh đẹp biến sắc, hướng về phía bóng lưng Bạch Thắng từng chữ từng câu, cắn răng nghiến lợi hô: "Bạch, Thắng!"

Quý Nghiên đuổi theo, vừa đi vừa nói: "Anh nói cái gì? Lặp lại lần nữa!"

"Bạch Thắng, anh đứng lại!"

"Em muốn giải trừ hôn ước với anh. . . . . ."

Bạch Thắng cũng không quay đầu lại, thong thả ung dung nói: "Thật xin lỗi, đã đồng ý, tổng thể không trả lại hàng."

. . . . . .

"Ôi chao?" Quý Nghiên khiếp sợ trợn to con mắt. "Luyến Y?"

"Ừ."

"Làm sao lại như vậy? Bọn họ là anh em mà!" Quý Nghiên không thể tưởng tượng nổi nói.

Thế nào cũng không thể tin nổi, nữ thần của Mẫn lão đại lại là Mẫn Luyến Y! Ông trời a ~ Tiểu Bạch anh xác định anh không phải đang nói đùa chứ? Huống chi Tây Tây cũng biết, như vậy. . . . . .

"Đừng có đoán mò, bọn họ không phải anh em ruột." Bạch Thắng lạnh nhạt nói.

Quý Nghiên thở phào nhẹ nhõm, hoàn hảo. Nếu là anh em ruột, đó chẳng phải phá hủy tam quan sao!

Nhưng không đúng. . . . . .

"Không phải anh em ruột, nói cách khác Mẫn lão đại và Luyến Y trong đó có một. . . . . ." Quý Nghiên chợt dừng lại.

Bạch Thắng biết cô định nói gì.

Gật đầu một cái.

Quý Nghiên há miệng, trầm ngâm, lại nói: "Em nhớ dì từng nói Luyến Y và Y Hàm là sanh đôi, hơn nữa đều là con của dì, đó chính là Mẫn lão đại. . . . . ."

"Lão đại không phải con ruột của gì với chú." Bạch Thắng nói tiếp.

Quý Nghiên ngẩn người.

Trong nháy mắt cảm thấy tam quan lại đã bị phá vỡ!

"Năm đó ông nội anh cùng ông ngoại Luyến muốn tác hợp ba anh cùng gì ở chung một chỗ, gì ấy không muốn, cho nên đào hôn. Vừa lúc chú ở Hàn Quốc, đúng lúc gì lẩn trốn trước hôn nhân ngụy tạo một thân phận giả, làm mặt nạ da người của một người khác, sau đó lén đi qua Hàn Quốc tìm chú làm nơi nương tựa. Cũng là ở Hàn Quốc, gì ấy biết dượng, hai người vừa mới bắt đầu thì đã đối đầu, đều nhìn không vừa mắt lẫn nhau. Có một lần dượng ở trên đường đụng phải gì ấy cùng người ta đánh nhau, dượng đi xem cuộc vui, kết quả trùng hợp gặp phải một chiếc xe bánh bao của bọn buôn người. Gì ấy bất bình dùm, không chút suy nghĩ, liền cứu đứa bé kia. Sau gì ấy nhìn đứa bé kia thật đáng yêu, lại không bỏ đứa bé đến cô nhi viện được, coi thành là con trai ruột mang theo bên người." Bạch Thắng từ từ nói .

Quý Nghiên nói: "Đứa bé kia chính là Mẫn lão đại sao?"

"Ừ."

Quý Nghiên: "Ah, Mẫn lão đại là người Hàn Quốc?"

". . . . . ." Bạch Thắng im lặng, cô nương này mỗi lần có thể đừng chú ý điểm kỳ quái như thế hay không? "Không phải, anh ấy là người Trung Quốc."

"Làm sao anh biết?"

"Khi đó lão đại đã hai tuổi rồi, biết nói rồi. Em cảm thấy một đứa bé sinh ở Hàn Quốc mở miệng nói không là tiếng Hàn, mà là tiếng Trung sao?" Bạch Thắng liếc cô một cái.

Quý Nghiên nói: "Vậy cũng nói không sai! Chỉ là trong lúc vô tình ở nước ngoài có thể cứu một đứa bé, hơn nữa còn cứu người Trung Quốc, xác suất này rất thấp. Dì ấy có thể đi mua vé số!"

Bạch Thắng từ chối cho ý kiến.

"Chờ một chút!" Quý Nghiên đột nhiên phản ứng kịp."Anh nói gì ấy là vì cái gì đi Hàn Quốc? Mẹ anh cùng ba không phải thanh mai trúc mã sao? Tại sao hai ông không tác hợp ba mẹ của anh ngược lại tác hợp ba anh cùng dì ấy?"

"Ưmh, nghiêm khắc trên ý nghĩa mà nói, ba anh cùng dì ấy cũng được tính thanh mai trúc mã."

Quý Nghiên: ". . . . . ."

"Huống chi ban đầu mẹ anh coi trọng cũng không phải là ba anh."

Quý Nghiên: ". . . . . ."

"Đây đều chuyện của rất nhiều năm về trước, về sau có cơ hội sẽ từ từ nói cho em." Bạch Thắng nói.

Quý Nghiên giựt giựt khóe miệng. "Em cảm thấy em sẽ cần thời gian rất dài để tiêu hóa."

Bạch Thắng mỉm cười.

Chuyện của mấy người lớn trong nhà bọn họ kia, vẫn còn rất phức tạp, thật muốn nói, cũng có thể trở thành một bộ phim tình cảm cẩu huyết rồi. Ba ngày ba đêm cũng không nói hết!

"Nói như vậy, Luyến Y thích Mẫn lão đại vài chục năm, vẫn còn vì anh ấy theo đuổi đến nhà lớn, cuối cùng vì một người nữ sinh khác nhúng tay vào mà nhận hết tổn thương, cho đến khi thần thủ hộ của cô ấy xuất hiện, cuối cùng thần thủ hộ làm cảm động được đến trái tim đã chết theo Mẫn lão đại của cô gái kia? Mà Hàn Niệm chính là thần thủ hộ của cô ấy?" Quý Nghiên có hồn hỏi.

Bạch Thắng: "Đúng"

"Không cách nào tưởng tượng." Quý Nghiên ngổn ngang trong gió mà nói: "Trước anh không phải vẫn luôn không chịu nói cho em biết sao? Tại sao đột nhiên nói với em chuyện này?"

Bạch Thắng trầm ngâm một chút, chậm rãi nói: "Cái này, em sẽ rất nhanh biết."

Quả nhiên là rất nhanh sẽ biết.

Ngày mưa dông, Quý Nghiên mở cửa, nhìn ngoài cửa Mộc Tây bị xối thành ướt sũng, cô ấy vây quanh mình, toàn thân đều đang phát run. Nước mưa không ngừng theo tóc đi xuống, Mộc Tây mặc quần áo, vải vóc tất cả đều dính vào trên người, cả người chật vật không chịu nổi.

"Làm sao sẽ lại thành ra như vậy?" Quý Nghiên bị bộ dáng của cô sợ hết hồn, vội vàng đón người vào nhà.

Cảm xúc Mộc Tây cũng có chút có gì không đúng, cả người như tượng gỗ, một đôi mắt mất đi ánh sáng thường ngày, hình như không có tiêu cự, ngơ ngác nhìn Quý Nghiên. Quý Nghiên rất ít thấy dáng vẻ tâm tình cô xuống thấp như vậy, nhất thời trong tim có loại dự cảm xấu. Cô kéo tay Mộc Tây qua nói: "Tớ đi cầm khăn lông lau cho cậu."

Cô đang muốn buông Mộc Tây ra, Mộc Tây lại bắt được cô."Không cần, tự tớ đi lên tắm."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.