Bạch Thiếu Gia, Cưng Chiều Vợ Như Mạng

Chương 112-2: Xảy ra tranh chấp (2)



Làm thế để Hàn Niệm ở chỗ nào?

Quý Nghiên không nghĩ ra, Mẫn Luyến Y vốn là người rất có lí lẽ, không đến nỗi ngay cả điểm này cũng không băn khoăn.

"Tây Tây. . . . . ."

"Thôi, mình không muốn nói chuyện của bọn họ, ảnh hưởng tâm tình." Mộc Tây đứng dậy, đi tới bên giường, vừa nói với Quý Nghiên: "Quý Tiểu Nghiên, cậu trước đi ngủ đã. Lão tử cũng mệt mỏi, cả ngày hôm nay giằng co, muốn ngủ ngon một giấc. Nếu không ngày mai sẽ bị coi là phụ nữ chưa thỏa mãn dục vọng."

Trong miệng cô phụ nữ chưa thỏa mãn dục vọng, dĩ nhiên là phù hợp các cô nương tổ biên kịch ban đêm đi tìm quán Ngưu Lang.

Quý Nghiên cũng không miễn cưỡng. "Ừ, vậy cậu nghỉ ngơi thật tốt đi, ngày mai mình làm đồ ăn ngon cho cậu."

Bình thường nhà họ Bạch ít khi xuống bếp, hết cách rồi, một nhà bốn người cũng ít khi ở nhà, coi như trở về cũng đi đến nhà họ Y ăn chực. Tài nấu nướng của Y Mạt Thuần tốt vô cùng, có thể nói tiêu chuẩn với đầu bếp cao nhất, Mẫn Luyến Y thừa kế tài nấu nướng mẹ cô, cũng là một tay đầu bếp giỏi. Bình thường các cô luôn làm đồ ăn, cũng ăn rất ngon, cho nên mấy người nhà họ Bạch cũng rất thuận lý thành chương chạy đến nhà họ Y ăn chực.

Nhiều năm như vậy, cũng quen rồi.

Dù sao nhiều người càng náo nhiệt!

Trước kia Quý Nghiên cũng rất thích loại không khí này, rất ấm áp. Nhưng hôm nay, để ý tới có điểm không giống nhau, cô thế nào đều cảm thấy có điểm không đúng.

Mẫn Luyến Y cùng Mẫn Y Thần có thể đừng di chuyển nhiều hay không? Dù gì lúc nào có Mẫn Luyến Y thì Mẫn Y Thần cũng sẽ xuất hiện ở bên cạnh coi như xong, tại sao còn nhiều lời để tán gẫu như vậy? Mặc dù phản ứng Mẫn Y Thần vẫn nhàn nhạt, cũng không còn nhiều cảm giác đắm đuối đưa tình, nhưng Quý Nghiên nhìn rất không tự nhiên. Trước kia còn tưởng bọn họ là anh em thì cũng không động chạm nhiều như vậy chứ? Còn thường duy trì một khoảng cách, nhưng gần đây lại không như thế nữa, lúc ăn cơm Mẫn Luyến Y còn gắp thức ăn cho Mẫn Y Thần, dặn dò anh ta ăn nhiều một chút.

Mẫn Y Thần cũng không có cự tuyệt, rất bình tĩnh nói: "Cám ơn."

Mộc Tây mặc dù không có tỏ vẻ gì, nhưng Quý Nghiên nghĩ cũng biết, cô nhất định vô cùng không vui. Mấy ngày nay, Mộc Tây nói cũng không nhiều, về nhà phần lớn vùi ở trên ghế sa lon xem TV, lúc ăn cơm cũng không giống như bình thường. Chỉ ngẫu nhiên mới nói tổn hại cô mấy câu. Trong lòng cô ấy vẫn là người kiêu ngạo, kể từ mấy năm trước trận tỏ tình cuối cùng kia diễn biến thành hoàn toàn quyết liệt, lại được biết trong lòng Mẫn Y Thần đã có đối tượng, cô ấy liền không có ở trước người ta ra vẻ thích anh ta. Đoán chừng trừ mình ra, cũng không còn mấy người biết tâm tư của cô ấy. Ngay cả Tiểu Bạch đều cho rằng ban đầu Mộc Tây cự tuyệt đính hôn với Mẫn Lão Đại là bởi vì Đường Minh Triết, cũng đừng nói đến là Mẫn Lão Đại vì chuyện tình này mà rất buồn bực.

Giống với hiện tại, rõ ràng ba người đang trong không khí rất kỳ quái như thế rồi, Mẫn Lão Đại còn giống như chưa tỉnh, từ trong chén cơm ngẩng đầu lên, liếc mắt Mộc Tây nói: "Hôm nay ở tổ biên kịch ăn cơm hộp rồi hả?"

"Làm gì hỏi như thế?" Mộc Tây cũng ngẩng đầu lên, nhìn trở lại.

Mẫn Lão Đại nhíu mày. "Ăn ít như vậy?"

"Thế nào, có ý kiến?"

"Ừ, em ở bên cạnh làm một dáng vẻ rất không có khẩu vị, sẽ làm ảnh hưởng đến tôi." Mẫn lão đại rất đương nhiên nói.

Mộc Tây không nhịn được liếc mắt. "Vậy anh cũng trông nom quá rộng rồi, mẹ kiếp lão tử ăn nhiều ăn ít anh cũng muốn trông nom, liên quan éo gì đến cm anh à?"

Mẫn lão đại rất bình tĩnh nói về: "Em ăn là gạo nhà tôi, ăn ít rất dễ dàng để cho tôi hoài nghi có phải nhà tôi không có làm tốt để xanh xao như vậy, thế nào không quan hệ? Còn nữa, em là một cô gái, có thể nói chuyện văn minh một chút không?"

Rốt cuộc là quan tâm mình xanh xao không hợp khẩu vị hay là đau lòng cô đã đạp lên tâm ý của Mẫn Luyến Y? Mặc kệ như thế nào, cô cũng không thể quan tâm được nhiều như vậy.

Mộc Tây nhếch môi, cười nói: "Đó là vật gì? Lão tử không biết."

"Thật sao?" Mẫn Lão Đại ý vị sâu xa nói một câu, không nói tiếp.

Mộc Tây đợi, thấy anh ta không nói lời gì nữa, không khỏi phiền muộn. Dùng sức đâm cơm trong chén, hận nhất loại cảm giác bị treo ngược khẩu vị!

Không có dứt khoát chút nào.

"Anh cùng Mộc Tây quan hệ giống như rất tốt a!" Yên tĩnh một lúc, Mẫn Luyến Y đột nhiên nói.

Mẫn Y Thần nhàn nhạt liếc cô một cái, Mộc Tây cũng nhìn về phía cô, hai người dường như đồng thời mở miệng.

Mẫn Y Thần: "Em nghĩ quá nhiều."

Mộc Tây: "Mắt bị mù rùi?"

Quý Nghiên mấp máy môi, lặng yên nhìn tất cả, tâm tình trong lòng khó mà nói rõ. Sau khi ăn cơm xong, Mẫn Luyến Y ở phòng bếp rửa chén, Quý Nghiên theo thường lệ ở bên cạnh giúp cô.

"Thật ra thì một mình em làm được rồi, chị không phải giúp đâu." Mẫn Luyến Y nghiêng đầu, nhìn Quý Nghiên cười nói.

Nụ cười của cô vẫn đẹp như thế, một chút tạp chất cũng không có, xinh đẹp giống như một thiên sứ.

Quý Nghiên do dự chốc lát, mới mở miệng hỏi "Em bây giờ. . . . . . Còn thích Mẫn Lão Đại sao?"

Mẫn Luyến Y dừng lại động tác, cách một hồi, mới làm như rất tùy ý nói: "Thích, anh trai là người tốt như vậy, dĩ nhiên thích."

"Mặc dù biết nói như vậy có chút mạo muội, nhưng thật xin lỗi, chị muốn hỏi em đối với anh ta có tình cảm giới hạn anh em, hay đã vượt quá tình anh em, giống như lúc em cùng Hàn Niệm ở chung một chỗ vậy, em vẫn thích anh ta chứ?"

Mẫn Luyến Y nhắm mắt, chân mày hơi nhíu lại, lông mi khẽ run, cánh môi đẹp đẽ mím nhẹ. Trên tay còn cầm đĩa, tay đầy bọt xà phòng, thân hình của cô ấy hình như dừng một chút. Sau đó mới khôi phục như thường, có chút không sao cả nói: "Chị đã cho là như vậy thì là như thế đi, tình cảm là việc của em, em cũng không cần thiết nói với chị nhiều lời."

"Nhưng em có nghĩ đến Hàn Niệm sao?"

Vẻ mặt Mẫn Luyến Y khẽ thay đổi, ngoài miệng lại nói: "Đúng là rất mạo muội, đó cũng không phải là chuyện chị nên quan tâm."

"Luyến Y, em không nên như vậy."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.