Bạch Thiếu Gia, Cưng Chiều Vợ Như Mạng

Chương 112: Xảy ra tranh chấp



Editor: tuladen

Mộc Tây lại bắt được cô. "Không cần, tự mình đi lên tắm."

"Cũng được." Quý Nghiên đẩy Mộc Tây lên lầu. "Cậu nhanh lên một chút đi, đừng để bị lạnh! Mình đi nấu ít canh gừng giúp cậu."

Mộc Tây giống như rất mệt mỏi, cô hôm nay cực kỳ yên tĩnh. Gật đầu một cái, liền xoay người đi lên lầu.

Quý Nghiên lo lắng nhìn bóng lưng cô, một lát sau, mới đi đến phòng bếp nấu canh.

Cô bưng canh gừng vào phòng vừa đúng Mộc Tây tắm xong ra ngoài. Tóc ướt nhẹp khoác lên trên vai, cũng không lau. Chậm rãi đi về phía Quý Nghiên.

"Làm sao không sấy tóc?" Quý Nghiên để canh gừng xuống, thuận thế hỏi.

Mộc Tây đặt mông ngồi ở trên ghế, miễn cưỡng nói: "Lười phải sấy."

"Như vậy sao được? Tóc ướt sẽ không thoải mái."

"Cậu giúp tớ sấy tóc?" Mộc Tây nhíu mày.

Quý Nghiên không do dự, cầm máy sấy, cắm vào ổ điện, nói với Mộc Tây nói: "Ngồi đi."

Mộc Tây ngoan ngoãn ngồi xuống.

Tóc của cô ấy rất dài, lại vừa mịn, một đầu màu đỏ rượu đẹp lóa mắt, chất tóc rất tốt. Đối với tóc cô ấy, Mộc Tây từ trước đến giờ đều rất hào phóng, cũng rất biết được bảo dưỡng. Dường như cô thành một người đại đặc sắc.

"Ai, Quý tiểu Nghiên, cậu nói chúng ta ban đầu làm thế nào không ở cùng một chỗ nhỉ? Rõ ràng cùng ở nhiều năm như vậy, nếu là lão tử cưới cậu, lại có người nấu cơm, giặt quần áo, nói chuyện phiếm, làm ấm giường, còn có người giúp tớ sấy tóc, để cho tớ giày xéo. . . . . . Chậc chậc, cuộc sống có cỡ nào vừa lòng!" Mộc Tây hỏng đầu hỏng não nói.

Quý Nghiên hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì?"

"Chuyện gì là chuyện gì?"

"Ít nói nhảm, cậu biết mình nói cái gì."

"Phốc, mình cũng không phải là cậu... cậu nghĩ cái gì lão tử làm sao biết?" Mộc Tây thuận nước đẩy thuyền trả lời.

Quý Nghiên thấy cô nói lảng sang chuyện khác, vì vậy đổi phương thức nói: "Mình mới sẽ không gả cho cậu, không biết làm cơm, giặt quần áo lại không biết làm việc nhà, quá lỗ vốn!"

Mộc Tây giận. "Mẹ kiếp, Tiểu Bạch nhà cậu sẽ nấu cơm sẽ giặt quần áo sẽ làm việc nhà, lão tử dầu gì còn có thể nấu mỳ ăn liền, anh ta ngay cả nấu mỳ ăn liền cũng có thể đem cả phòng bếp nổ tung."

"Cho nên, cậu rất hả hê?"

"Nói nhảm. Không sợ không phân biệt hàng tốt xấu, chỉ sợ hàng so hàng, cậu vừa so sánh lão tử cũng biết tốt bao nhiêu rồi."

". . . . . ." Quý Nghiên chép chép miệng."Mình cảm thấy chúng ta mới vừa nói đến tiêu chuẩn này không phải đi tìm đối tượng, là tìm bảo mẫu toàn năng ( full-job) ."

"Sai !" Mộc Tây nói: "Là vừa đúng kiêm bảo mẫu toàn năng ( full-job), một công đôi việc chứ."

"Đó không phải là vừa đúng, Tiểu Bạch nói tài nấu nướng của Mẫn Lão Đại rất tốt. Cậu đi tìm anh ta, tuyệt đối sẽ không đói chết." Quý Nghiên rất tùy ý nói.

Quả nhiên, sắc mặt Mộc Tây thay đổi.

Một hồi lâu, cô mới bỉu môi một cái nói: " Quý tiểu Nghiên, cậu thật mất hứng!"

Quý Nghiên từ chối cho ý kiến.

Cô chậm rãi nói: "Nghe nói người trong lòng Mẫn Lão Đại là Luyến Y."

"Nghe ai nói?"

"Cậu một mực cũng biết có đúng không?"

Mộc Tây làm ra dáng vẻ trầm ngâm."Bốn năm trước, ông nội mình muốn gả mình cho Mẫn Y Thần, nhưng mà mình khi đó lại cảm thấy anh ta đối với mình tham dự quá nhiều. Khi còn bé trên phương diện học tập cũng thế, trên sinh hoạt cũng thế, hiện tại ngay cả hôn sự cũng muốn trông nom, muốn mình đồng ý anh ta, cả đời sẽ sống bị anh ta nắm trong tay, không có chút tự do ngôn luận nào. Sau đó lão tử không vui, liền công khai cùng anh ta đối chọi, ông nội mình cũng rất quật cường, mình theo anh ta làm ầm ĩ, dời trong nhà đi."

"Ừ, mình nhớ cậu đã từng nói qua với tớ. Sau đó mới biết Đường Minh Triết, hắn đề nghị cậu có thể tìm người giả bạn trai, trước tiên đi lừa ông nội Mộc, khiến chuyện đính hôn hủy bỏ. Hơn nữa tự nguyện “hiến thân”, các cậu còn làm bộ ở chung, đúng không?" Quý Nghiên nói tiếp.

Mộc Tây gật đầu một cái, ôm đầu gối rúc vào trong ghế, tư thế rất lười biếng. "Nhưng ông nội căn bản không nghe, mình nhờ bác mình giúp đỡ, bà ấy khuyên bảo rất nhiều. Cũng trải qua lần nói chuyện phiếm này, mình mới ý thức được, mình thích Mẫn Y Thần. Vốn cũng không ghét ở cùng với anh ta, chỉ bởi vì ông nội tự chủ trương, cho nên mới làm phản mà thôi. Chẳng qua nếu như vì thoát khỏi ông nội nắm trong tay, mà buông tha hạnh phúc mình dễ như trở bàn tay, hình như cũng rất không có lời. . . . . ."

"Cho nên?"

"Mình đi tìm anh ta." Mộc Tây giương mắt, nhìn Quý Nghiên, cũng không có tiêu cự gì, giống như đang nhớ lại. "Bà nội Diệp nói anh ta đi Hương Cảng tìm người thân thích, sau đó mình cũng vậy đi theo. Sau đó, nhìn thấy anh ta cùng Mẫn Luyến Y ở chung một chỗ, ánh mắt của anh ta nhìn cô ấy không giống như vậy."

"Đó cũng đã là chuyện nhiều năm trước." Quý Nghiên không nhịn được trấn an nói: "Hiện tại Luyến Y có Hàn Niệm, cô ấy quả thật rất hạnh phúc, cũng để xuống tất cả, mình tin tưởng Mẫn Lão Đại cũng sẽ để xuống. Lại nói, anh ta đối với cậu cũng không phải không có tình cảm, nếu không. . . . . ."

"Cậu biết hôm nay tại sao mình trở thành như vầy không?" Mộc Tây cắt đứt lời cô.

"Tại sao?"

"Vốn là tớ chờ Mẫn Y Thần trở về, nhưng anh ta đột nhiên nhận được điện thoại của Mẫn Luyến Y, lúc ấy Mẫn Luyến Y đang bên ngoài. Cô ấy bị hen suyễn, không thể gặp mưa, càng không thể hít thở trong không khí bụi bậm, vì vậy Mẫn Y Thần phải đi đón cô ấy." Mộc Tây bình tĩnh mà nói, nhưng là ai đều cảm giác ra , trong giọng nói của cô có phần khổ sở.

Quý Nghiên tức cười.

Cô biết Hàn Niệm đi Florence còn chưa có trở lại, nhưng Mẫn Luyến Y làm như vậy, có ý gì? Theo lý thuyết, đối mặt với người mình từng yêu, nhưng bây giờ không có ở cùng nhau, có biết bao nhiêu phần lúng túng. Nhất là dưới tình huống bản thân đã có bạn trai, phải nên kiêng dè mấy phần, nếu không đối với anh ta, với mình, với bạn trai mình, cũng không tốt. Huống chi căn cứ vào tình huống Mẫn Luyến Y lúc đó, hoàn toàn có thể gọi điện thoại bảo tài xế, cũng có thể gọi cho Tiểu Bạch hoặc Y Nhân đến đón. Cô ấy lại lựa chọn Mẫn Y Thần, chẳng lẽ vẫn chưa hoàn toàn để xuống sao? Hơn nữa đã sớm có thói quen gặp phải chuyện gì cũng tìm anh ta trước?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.