Bạch Thiếu Gia, Cưng Chiều Vợ Như Mạng

Chương 117-2: Anh nhất định nói được thì phải làm được (2)



Người thứ nhất phát hiện là bác Phúc, ông nói ông nội ra đi rất thanh thản, có thể nhìn thấy Mộc Tây, đã không ôm chút tiếc nuối nào.

Bác Phúc trả lại cho Mộc Tây một quyển album ảnh, tất cả bên trong đều là ảnh cuộc sống sinh hoạt của cô vài năm nay, ông nội Mộc tìm thám tử, mỗi ngày chụp những thứ này, khi nhớ đến cô, sẽ nhìn một cái. Để giải nỗi khổ vì nhớ nhung của mình.

"Nếu không nỡ như vậy, vì sao lúc trước còn nhẫn tâm như thế, chẳng lẽ ông không tin tưởng em một chút nào sao?" Mộc Tây luôn không nghĩ ra.

Mẫn Y Thần nói: "Ông muốn em trưởng thành."

"Trưởng thành cái gì?"

Mẫn Y Thần nhìn cô, giọng nói trong veo mà lạnh lùng chậm rãi nói: "Mộc Tây, em không thể vẫn sống mà làm theo ý mình, như vậy vĩnh viễn sẽ không trưởng thành được. Xã hội có nhiều loại hình thái, có đủ loại người, không phải mọi người đều vây quanh em. Nói không chừng có một ngày, sẽ bị lừa, bị tổn thương, chuyện Đường Minh Triết là một ví dụ, ông nội Mộc chưa chắc không biết chân tướng, ông chỉ muốn để cho em trưởng thành. Mà trưởng thành, tất phải trải qua rèn luyện, cần được xã hội mài dũa, em mới có thể thấy rõ nhiều chuyện hơn. Cũng sẽ không làm việc kích động như thế, như vậy, ông mới có thể yên tâm giao công ty cho em."

"Nói cách khác, anh đã sớm biết, chuyện bà nội Diệp không phải do em làm hại?" Mộc Tây khiếp sợ hỏi.

Đúng.

Lúc xúc động ban đầu đi qua, trầm tĩnh suy nghĩ lại, có chút vấn đề, dường như cũng không phải nan giải như thế.

Ông nội Mộc đã có dụng ý của ông, anh cũng không có thể xem nhẹ mặt mũi của ông cụ.

Mộc Tây không biết mình có tâm tình gì, nhưng cô cũng không muốn truy cứu nữa, chuyện đã qua, vẫn đuổi theo, thật ra cũng không có ý nghĩa gì.

Nhưng mà Mộc Tây thật không ngờ, di chúc ông nội Mộc, còn xác định viết sau khi cô cùng Mẫn Y Thần kết hôn, để cho cô tạm thay xử lý chuyện công ty, đến khi cô có thể một mình đảm đương được. Đương nhiên, nếu Mộc Tây không muốn, công ty sẽ giao cho Mẫn Y Thần toàn quyền phụ trách.

Di chúc vừa xuất hiện, cả nhà đều khiếp sợ.

Mộc Đan đầu tiên nhảy ra kháng nghị, dựa vào cái gì tài sản nhà họ Mộc cuối cùng đều cho người ngoài Mẫn Y Thần này? Ngược lại đứa con chính thống không được nửa phần tiện nghi. Ngay cả bác cả Mộc Văn ngày thường hiểu rõ Mộc Tây nhất lần này cũng không có đứng về phía Mộc Tây, cô cũng không thể lý giải được cách làm của cha, cảm thấy có gì bất thường, thậm chí ám chỉ có phải có người động tay chân từ bên trong không? Cái 'có người' này, không cần nghĩ cũng biết chỉ đích thị người nào.

Mộc Tây còn đang đau xót từ cái chết của ông nội chưa nguôi ngoai, tâm lại lạnh hơn phân nửa.

Đây là người thân của cô.

Mộc Đan thì thôi, Mộc Văn đã từng thương yêu cô như thế, bác cả thân với cô nhất, bây giờ lại giống như hoàn toàn thay đổi.Cô cho đến bây giờ chưa từng thấy bác ấy như thế? Bỗng nhiên cũng có chút lý giải được cách làm của ông nội, đều nói gừng càng già càng cay, có lẽ ông đã sớm thấy rõ, chỉ là vẫn chưa nói.

Nhưng từ trong hành động biểu hiện ra ngoài.

Mẫn Y Thần hiển nhiên không hề nghĩ muốn khiêng trách nhiệm này, trên người anh đã có cái Thánh Y, về sau còn thêm cái Hoàng Triều, hiện giờ còn thêm Mộc thị nữa. Chưa nói đến quy mô của xí nghiệp Khóa Quốc, sắp xếp thượng hiệu ở trên quốc tế, hơn nữa Thánh Ycòn đứng đầu danh sách, danh tiếng được vang ra trong và ngoài nước. Trọng trách có bao nhiêu nặng, cũng có thể nhìn thấy rồi.

Chẳng qua ông nội Mộc vừa mới qua đời, rất nhiều người chờ thời cơ mà động, chuyện trong công ty cũng có nhiều phát sinh liên tiếp. Mẫn Y Thần chỉ có thể tạm thời ra trận, giúp đỡ xử lý từng vấn đề.

Năng lực của anh có bao nhiêu mạnh mẽ, lần đầu tiên Mộc Tây hiểu rõ ràng đến như vậy.

Bởi vì vẫn còn quen thuộc quy trình hoạt động trong công ty, phương thức kinh doanh, thậm chí một chút chuyện rất nhỏ.Thư phòng nhà họ Mộc cũng bắt đầu bị thường xuyên sử dụng, Mẫn Y Thần đến nay còn chưa nói ra câu oán hận gì, chỉ trầm mặc làm việc. Cũng thường xuyên tìm công nhân kỳ cựu có kinh nghiệm có địa vị trong công ty hỏi một chút, đồng khởi thương lượng.

Cửa thư phòng đóng chặt.

Mộc Tây ôm đầu gối ngồi ở bên cạnh cửa, ngẫu nhiên nghiêng đầu lườm cửa phòng yên tĩnh một cái, đầu óc đột nhiên dần hiện ra những lời Đường Minh Triết đã nói ngày đó.

"Mẫn Y Thần vì sao kết hôn với em? Em nghĩ qua chưa? Anh ta ba ngày trước đã nhận được tin tức ông nội của em phải nhập viện, nhưng vẫn không có nói cho em, ngược lại thái độ chuyển biến nhanh như vậy, lập tức cầu hôn với em. Em thật sự cho rằng anh ta có tình cảm với em chứ? Ông cụ Mộc vừa chết, tất cả nhà họ Mộc đều là của em, nhưng em đối với việc thừa kế công ty này một chút cũng không có hứng thú, đến lúc đó thu hoạch lớn nhất chính là người nào? Em suy nghĩ một chút, thì biết anh ta cầu hôn được có bao nhiêu kỳ lạ."

Là rất kỳ lạ, nhưng khẳng định không phải vì tiền bạc.

Mộc Tây nhanh chóng phủ định, với tính tình Mẫn Y Thần cô tin, nếu không rõ thì sao thích anh ấy nhiều như vậy năm? Nhưng anh ấy cuối cùng vì sao cầu hôn với mình? Chẳng lẽ có ước định gì với ông nội, hay nhìn cô đáng thương sao?

Cạch - -

Cửa mở, trước sau có người đi ra ngoài.

Mẫn Y Thần tay cầm nắm cửa, nhìn Mộc Tây ngồi chồm hổm ở bên cạnh cửa, những người khác đã dần dần đi xa, anh hơi nhíu mày lại hỏi: "Sao ngồi chồm hổm ở trong này?"

Tay Mộc Tây chống tường, chậm rãi đứng dậy, ngồi lâu, chân có chút bị tê. Mẫn Y Thần duỗi tay đỡ cô.

"Cảm ơn."

Mộc Tây tự nhiên mà vậy nói.

Mẫn Y Thần ngước mắt, ánh mắt thâm thúy nhìn cô, giữa lông mày tiết lộ ra cảm xúc không giống bình thường.

Dường như không nghĩ tới cô lại có phản ứng này.

"Mẫn Y Thần." Mộc Tây mở miệng, nói gằn từng chữ: "Anh tiếp quản Mộc Thị đi."

"Vì sao?" Mẫn Y Thần trầm giọng hỏi.

Mộc Tây rất tùy ý nói: "Không có gì, cảm thấy anh có năng lực này. Lại nói anh là ông xã của em, chuyện này không phải rất tự nhiên sao? Trong di chúc ông nội cũng nói, chỉ cần em không muốn, công ty sẽ giao cho anh quản lý. Làm ông xã, giúp em chia sẻ một chút cũng cực kỳ bình thường."

"Anh chỉ xử lý đến khi cánh em cứng mới thôi." Giọng nói Mẫn Y Thần vẫn như cũ thật bình tĩnh."Chuyện của mình, tự mình phụ trách. Anh sẽ dạy em, cho cánh em mau chóng cứng. Cho nên, đừng nghĩ lười biếng."

Vậy mà nói vô tình như vậy.

Mộc Tây nói: "Lão tử đối việc này từ đầu một chút đều không có hứng thú, công ty giao cho trong tay em, không phải sụp đổ sao. Anh thật muốn nhìn tâm huyết của ông nội sẽ thua ở trên người em sao?"

"Cho nên mới cho em học. Mộc tiểu thư, anh không chỉ có Thánh Y, còn có Hoàng Triều, bình thường chuyện cũng đã đủ nhức đầu rồi. Em ít nhiều có phần làm vợ người ta, em không phải coi anh làm bằng sắt chứ?" Mẫn YThần ôm ngực, khó có được có tâm tình nói đùa với cô.

Mộc Tây ngẩn người.

Vợ?

Lần đầu tiên từ trong miệng anh nghe cái từ này.

Nhưng không chân thật như vậy.

"Mẫn Y Thần, cuối cùng anh vì sao cưới em?" Mộc Tây rốt cục vẫn hỏi ra miệng.

"Vì sao hỏi như vậy?"

"Thì muốn biết, anh trả lời em là được rồi."

Mẫn Y Thần nghiêng người tựa vào trên tường, khẽ cười nói: "Nếu em muốn đổi ý, hiện tại đã không còn kịp rồi."

"Vô nghĩa, em đương nhiên biết." Mộc Tây trợn trừng mắt."Em nghiêm túc, cho nên anh cũng nghiêm túc trả lời em đi."

Mẫn Y Thần trầm ngâm, vẻ mặt thật sự nghiêm túc. Nhưng anh vừa mới chuẩn bị mở miệng, thì đột nhiên truyền đến tiếng bác Phúc gọi: "Cô gia, có người tìm."

"Tôi..." Mẫn Y Thần ngay cả lúc bắt đầu còn chưa nói ra.

"Chết tiệt!" Mộc Tây nhịn không được nói lời thô tục.

Mẫn Y Thần cười rộ lên, ý bảo bác Phúc đi xuống."Ông ấy nói có người tìm, không liên quan tới anh."

Mộc Tây giận.

Lễ tang ông nội Mộc cũng bắt đầu chuẩn bị, cũng không có làm long trọng, nhưng người đến lại rất nhiều. Mộc Tây cùng Mẫn Y Thần đưa ông an táng ở bên cạnh bà nội Diệp, như vậy ở bên kia ít nhất còn có người làm bạn.

Ở trước mộ phần của hai ông bà, Mộc Tây đột nhiên hỏi: "Trước khi ông nội đi, cùng anh nói câu gì vậy?"

"Câu gì?"

"Thì anh đến gần ông mới nghe được câu nói kia, anh còn nói để cho ông yên tâm."

"A..., ông nói ông giao em cho anh, để cho anh chăm sóc thật tốt."

Mộc Tây nghiêng đầu nhìn anh, người đàn ông này, vẫn như cũ không có biểu tình gì. Giọng nói vẫn bình thường, có thể nói ít thì sẽ nói ít. Cảm xúc trong lòng kỳ cục, cô luôn cảm thấy không hiểu anh.

Dù cho khoảng cách gần như vậy, cũng không xác định anh cuối cùng đang nghĩ gì? Nhưng những thứ này cô không muốn quan tâm. Nghĩ càng nhiều thì đối với mình không tốt, vậy thì quý trọng cái trước mắt.

Mộc Tây vui vẻ cười nói: "Vậy anh nhất định phải nói được thì làm được."

"Ừ."

Lúc này Mộc Tây, vẫn không biết, dù cho cô để xuống tất cả không vui, không cần quan tâm cả cùng lo lắng, cho rằng như vậy ít nhất có thể duy trì tình trạng. Nhưng vẫn không ngăn cản được, hoặc nói là bất ngờ, lại làm cho người ta vĩnh viễn cũng không muốn quay đầu, chuyện cuối cùng sẽ phát sinh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.