Bạch Tướng Công Cùng Hứa Nương Tử

Chương 14: Điên loan đảo phượng trước gương đồng (H)



Trong gương đồng phản chiếu hình ảnh một nữ tử mày ngài trán cao, những sợi tua của cây trâm vàng khẽ lay động, xiêm y đỏ sẫm mở rộng một nửa, lộ ra hai luồng nhũ hoa phấn đào. Khuôn mặt trái xoan đỏ hồng giống như người say rượu, hai mắt khép hờ, đôi môi tràn ra tiếng rên rỉ yêu kiều. Làn váy phía dưới của nữ tử được vén lên cao, hai cánh mông trắng nõn bị một tay vững vàng nâng lên. Lông tơ mềm mại giữa hai chân che giấu một đạo u cốc thần bí, một cây gậy thịt thô to, hung tợn ra vào nơi bí động chật hẹp, huyệt động bị nhét căng tạo thành hình chữ “O” .

Mỗi lần tiến vào đều dùng lực rất mạnh, thân thể va chạm phát ra tiếng “Ba ba” rung động. Mỗi một lần rời khỏi u huyệt côn thịt lại dính đầy chất dịch trắng nhầy, hai mảnh bối thịt đều bị thao tới sưng đỏ. Hai chân bị ép mở rộng, nơi tư mật chỗ hai người giao hợp không ngừng chảy ra dịch mật trong suốt, kiều diễm như dòng suối chảy đầy đất.

“ A a... Bạch công tử... Muốn phá hủy... Thật căng...”

Hứa Ngự Tiên khó nhịn cầu xin tha thứ , côn thịt kia so với người bình thường to hơn, phảng phất như muốn đâm thủng cái bụng nhỏ của nàng.

“ Gọi tướng công.”

Bạch Tố Ly nghiêm phạt nắm lấy cằm nàng xoay lại, hôn thật sâu xuống đôi môi đang hé mở, phía dưới ra vào càng lúc càng nhanh. Hai cái miệng nhỏ đồng thời bị ngăn chặn, Hứa Ngự Tiên chỉ có thể phát ra thanh âm ngô ngô, hô hấp dường như bị chiếm đoạt sạch sẽ, đầu óc quay cuồng.

Bạch Tố Ly ở thời điểm Hứa Ngự Tiên thiếu chút nữa hít thở không thông, mới buông cái miệng nhỏ nhắn của nàng ra, chế trụ lấy hông nàng thao đánh xuống mấy nghìn cái, đem cỗ tinh dịch phun vào sâu trong tử cung nhỏ hẹp. Sau khi côn thịt rời khỏi cơ thể của Hứa Ngự Tiên, một khối ngọc bích lạnh như băng ngăn chặn ở miệng huyệt của nàng, không cho tàn dư tinh dịch chảy ra ngoài. Bạch Tố Ly thay nàng chỉnh sửa lại xiêm y xốc xếch, lau đi cái trán dính đầy mồ hôi.

“ Có đói bụng không?”

Vận động kịch liệt như vậy, Hứa Ngự Tiên tự nhiên sẽ cảm thấy mệt nhọc, hư mềm thở dốc nói: “ Đói, thật là đói...”

Bạch Tố Ly đỡ Hứa Ngự Tiên, đi ra cửa.

“ Cũng đúng thời điểm đến lúc dùng cơm trưa, Hoàng Đồ hẳn là đã đi chuẩn bị cơm nước.”

Hứa Ngự Tiên lúng túng nói: “ Thế nhưng khối phỉ thúy kia...”

“ Để nó nhét vào phía dưới, lẽ nào nàng muốn thứ đó chảy ra ngoài sao?”

Hứa Ngự Tiên biết mình nói không lại hắn, chỉ có thể ngoan ngoãn ngậm miệng. Nàng rất sợ hãi ngọc bích sẽ trượt ra ngoài, không thể không kẹp chặt hai chân lại, mỗi một bước đi đều nơm nớp lo sợ. Ngọc bích ở bên trong cơ thể không ngừng ma sát, kéo theo một cỗ tê dại. Mới vừa bị vật nam tính nóng rực lấp đầy, hiện tại lại bị chặn bởi khối ngọc bích lạnh băng, thật là khó chịu muốn chết.

Ở trong phòng ăn rộng lớn, Tiêu Huyền gõ chén đũa gương mặt không kiên nhẫn, thấy hai người rốt cục cũng đã đến, đùa cợt xuy một tiếng.

“ A, sáng sớm cũng làm sao, chân đều đi không vững, thực sự là hoa nhài cắm bãi cứt trâu.”

Bị hắn châm chọc, Hứa Ngự Tiên tức giận đến đều cảm thấy no, phân trâu chính là chỉ nàng, là nàng đi! Cường thủ hào đoạt rõ ràng là bọn họ, vì sao lại nói giống như nàng là người sai vậy, hơn nữa nàng thực sự một chút cũng không xứng với Bạch Tố Ly à?

Bạch Tố Ly đỡ Hứa Ngự Tiên ngồi xuống bàn ăn, ôn nhu nói: “ Không nói xứng hay không xứng, nàng đã gả cho ta, đời này liền là người của ta.”

Hắn lấy cho Hứa Ngự Tiên một chén cơm tẻ, gắp miếng thịt kho bỏ vào trong bát.

“ Nương tử thích ăn món gì.”

“ Thiếp thích ăn cay, gà xào ớt khô, đầu cá hấp ngâm ớt. . .” Hứa Ngự Tiên trước khi xuyên tới đây là người Tứ Xuyên, cho nên rất thích ăn cay. Lúc mới xuyên tới, các món ăn ở Hàng Châu đều bỏ thêm đường, thật là ăn không quen.

Bạch Tố Ly cười nhạt nói: “ Tốt, buổi tối để đầu bếp làm tiếp một phần, làm các món ăn nổi tiếng của Tứ Xuyên.”

Hứa Ngự Tiên khoát tay một cái nói: “ Không cần, quá xa xỉ, thức ăn buổi trưa còn rất nhiều, không ăn hết buổi tối có thể ăn tiếp.”

“ Những món ăn này một mình Tiêu Huyền có thể giải quyết hết, không cần phải lo lắng xa xỉ lãng phí.”

Tiêu Huyền thiếu chút nữa phun hết cơm ra khỏi miệng, khinh khỉnh nói “ Coi đệ là heo sao?”

Nhưng mà Bạch Tố Ly chỉ cằn quăng tới một cái ánh mắt sắc lạnh, Tiêu Huyền liền cuống cuồng chuyên tâm ăn cơm. Đại khái Bạch Tố Ly đã nắm được khẩu vị của Hứa Ngự Tiên nên gắp cho nàng những món ăn không có vị quá ngọt mà là cay, gắp một hồi bát cơm liền bị chất đầy ắp. Bữa cơm này Hứa Ngự Tiên lại ngoài dự liệu ăn rất thỏa thích, chợt nhớ đến cái gì, chần chừ hỏi.

“ Sau ba ngày lập gia đình sẽ phải lại mặt, lúc đó thiếp có thể trở về nhà gặp ca ca của mình không?”

“ Bạch phủ này chính là nhà của nàng, không thể gọi nhà mẹ đẻ là nhà của mình nữa. Muốn trở về đương nhiên có thể, ba ngày sau vi phu sẽ bồi nương tử trở về.”

Hứa Ngự Tiên thật sâu thở dài, cầu cho ca ca nàng có thể tiếp thu chuyện đột nhiên nhảy ra một người muội phu này…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.