Bạch Tướng Công Cùng Hứa Nương Tử

Chương 19: Cảnh đẹp cùng mập mờ (H)



Edit: TrangQA830810

Hứa Thiệu Nhung chạy ra khỏi viện, đụng phải Tiêu Huyền đang chậm rãi bước tới, té ngã trên mặt đất. Tiêu Huyền có chút không kiên nhẫn nhấc chân đá hắn một cái, hừ khẽ 

" Ngu ngốc.."

Hứa Thiệu Nhung ôm chân Tiêu Huyền, khóc ròng ròng nói " Huynh đài, ta thấy huynh cũng thương tâm, hay buổi tối chúng ta cùng ngồi xuống uống vài chén?"

Vẻ mặt Tiêu Huyền vô cùng kinh ngạc, cái tên ngu xuẩn này nhìn thế nào lại bảo hắn thương tâm. Đồng ý là hắn có chút tức giận, đó là do con bạch xà kia vì một nữ nhân mà làm đủ mọi chuyện, tại sao không đem nàng nhốt vào sơn động, đợi đến khi thu hồi đầy đủ tinh nguyên thì vứt đi.

Tiêu Huyền nghĩ người nhà này dù là muội muội hay ca ca đều là một phường ngu ngốc, hắn tàn nhẫn đạp thêm một cước " Cút..."

Hứa Thiệu Nhung lăn vài vòng trên mặt đất mới dừng lại, một thân đầy bụi đứng lên, nói vọng theo người phía trước " Huynh đài, chờ ta, tửu lâu ở bên phải "

Tại phòng khách bên ngoài Hứa phủ, Hứa Ngự Tiên hai tay đông lạnh khoanh trước ngực, đi tới đi lui, mắt vẫn dán vào cửa chính, vẻ mặt rầu rỉ nói " Ca ca sao còn chưa trở về?"

Gã sai vặt bước tới khuyên nhủ " Hứa đại nhân cùng Tiêu công tử đi uống rượu, tiểu thư trở về phòng nghỉ chút đi "

Ca ca tự nhiên lại cùng tên Tiêu Huyền phách lối đó đi uống rượu, lại không thông báo một tiếng, chẳng biết có phát sinh chuyện kỳ lạ cổ quái gì không, đầu Hứa Ngự Tiên liên tưởng tới cảnh tượng kia, nhịn không được bật cười.

" Nương tử nói đi một chút rồi về, thì ra ở chỗ này đợi " Một chiếc áo choàng ấm áp phủ lên vai Hứa Ngự Tiên, phía sau lưng truyền tới âm thanh lạnh lẽo.

Lưng Hứa Ngự Tiên cứng ngắt, vội vàng giải thích " Thiếp chỉ sợ ca ca gặp chuyện...."

" Vi phu hiểu lòng nàng, ca ca nàng đã lớn, không cần nương tử trông non. Đêm đã lạnh, nên sớm trở về phòng "

Bạch Tố Ly ôm lấy cả người nàng đi về phía khuê phòng, trên đường đi ngang qua một đình nghỉ, buổi tối hoa viên đẹp đến say lòng người, không khí ngọt ngào tươi mát, Hứa Ngự Tiên không muốn rời đi, năn nỉ ở trong đình ngồi hóng gió một chút.

" Hoa viên buổi tối rất đẹp đúng không?" Hứa Ngự Tiên ngước mặt nhìn cảnh sắc xung quanh, ánh trăng phảng phất chiếu lên khuôn mặt tinh tế như điêu khắc của Bạch Tố Ly.

" Nương tử, vi phu thấy nàng đẹp hơn " 

Bạch Tố Ly từ trong ngực lấy ra một hộp gấm, đặt vào trong tay Hứa Ngự Tiên. Hứa Ngự Tiên tò mò mở ra xem, một chiếc vòng bảo thạch toả ra hào quang lấp lánh.

" Đây là kim cương? " Hứa Ngự Tiên lần đầu tiên nhận được lễ vật quý giá như vậy, không khỏi có chút thụ sủng nhược kinh, nàng mặc dù rất thích nhưng vẫn có chút chần chờ.

Bạch Tố Ly đeo vòng vào cổ nàng, cười nói " Là viên Tinh Vẫn kia làm thành, ta lệnh cho Hoàng Đồ cắt đi tầng cháy đen bên ngoài, sau đó điêu khắc ra chiếc vòng cổ này, có thích hay không?"

Hứa Ngự Tiên vuốt vuốt bảo thạch trong suốt, có chút bất an " Thích, bất quá thật quý hiếm, thiếp không dám mang bên người "

" Giấu trong áo là được, nương tử đeo bên người có thể tránh tà khí "

" Thần kỳ như vậy? Ừm, được rồi, Tinh Vẫn nhiệt độ so với lửa còn nóng hơn, chàng cư nhiên dùng tay không để đón lấy, nói mau, chàng có năng lực gì? "

Bạch Tố Ly mập mờ đem thân sát qua, hơi thở nóng rực phun lên mặt Hứa Ngự Tiên nói " Năng lực lớn nhất của vi phu là đối với nương tử ..."

Hứa Ngự Tiên dự cảm hắn lại muốn cùng mình làm chuyện này nọ, cuống quít xua tay nói " Sáng hôm nay làm nhiều lần rồi, hơn nữa đình nghỉ này rất lạnh..."

" Vi phu ôm nương tử về phòng " Bạch Tố Ly nâng mông Hứa Ngự Tiên, nhượng hai chân nàng kẹp lấy eo hắn, tay còn lại vén ý phục hai người lên, động thân một cái xông vào hoa huyệt của nàng.

Hứa Ngự Tiên kêu lên đau đớn, có thể cảm giác được một cây gậy thịt nóng rực xuyên qua cơ thể mình, đem miệng huyệt phía dưới nhét đầy tràn 

" Ừm...lỡ có ai thấy thì sao ..."

" Chẳng ai thấy được cái gì "  Chỗ kết hợp của hai người bị y phục che khuất, người ngoài nhìn vào chỉ thấy họ đang ôm nhau.

Hứa Ngự Tiên vì ổn định thân thể, không thể không ôm chặt Bạch Tố Ly, để mặc hắn bước đi, mỗi lần nhấc chân đều vui vẻ va chạm, đụng vào chỗ sâu nhất rồi lại rút ra, xong lại theo bước đi đâm vào rút ra. Bị thúc vào liên tục, Hứa Ngự Tiên không nhịn được thấp giọng rên rỉ. Nàng cảm giác đường trở về xa hơn, lại lo sợ có người đi ngang qua bắt gặp, miệng huyệt dưới sự kích thích mãnh liệt, co rút chèn ép cự vật thô to, thoáng chốc nàng lên đỉnh cao trào, mật dịch phun ra ướt nhẹp, tưới đầy côn thịt càng thêm trơn trượt.

Hứa Ngự Tiên thật bị đùa bỡn một đường trở về, trên đất còn rơi vãi vài giọt mật dịch trong suốt. Thẳng tới khi tiến vào phòng, Bạch Tố Ly mới nắm chặt eo nàng, thúc một cái thật mạnh, đem tinh dịch nóng rực rót đầy hoa huyệt đáng thương của nàng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.