Bạn Cùng Giường Trái Tính

Chương 8



Lúc bảy giờ, Nick về nhà cùng với hộp đồ ăn Trung Quốc và Angela.

Tess chạy xuống dưới nhà để gặp anh khi nghe tiếng cửa mở. “Gina đã có việc! Và em đã gọi nhiều cú đường dài – ” Tess bắt đầu. Rồi cô nhìn thấy con mèo. “ Angela? ”

“Anh ghé qua căn hộ của em và có nó,” Nick nói khi anh kéo con mèo ra từ cái cũi sang trọng. “Tạo vật quỷ quái nhất thế gian.”

“Ổn rồi.” Tess ôm Angela. “Anh đã cho Stanley bao nhiêu để tìm nó?”

“Không nhiều,” Nick nói. “Anh mua đồ ăn Tàu đây. Suất đôi món pot stickers.”

“Em phát điên vì anh,” Tess nói.

Nick chớp mắt, có vẻ ngạc nhiên và hài lòng. “Thật?”

Tess dúi mặt mình vào bộ lông của Angela. “Thật.”

“Tốt. Giữ ý nghĩ ấy nhé.” Anh ngó xuống quần áo cô. “Em biết đấy, anh thật sự ghét mấy cái áo đó.”

“Đừng bắt đầu,” Tess nói. “Em đang có cảm tình với anh đấy.”

“Áo thì sao?” Nick hôn cô, và cô dựa sát vào anh cho đến khi Angela biểu lộ sự phản đối của mình bằng bộ vuốt của nó. “Kệ nó,” Nick nói, và đi vào phòng ăn. Anh ném mấy cái túi lên bàn và bắt đầu mở hộp. “Chuyện của Gina thật tuyệt. Giờ thì, mấy cú điện thoại là sao thế?”

Tess bước theo anh. “Em đang bắt đầu tìm kiếm Lanny và tập bản thảo. Nói thật lòng, em chưa có gì cả, nhưng em đã có vài chỉ dẫn tiềm năng cho ngày mai.”

“Được.” Nick rõ ràng là không tán dương, nhưng anh không nêu ý kiến. “Có chuyện gì cần anh giúp không? Christine có thể gọi điện giúp em, nếu em muốn.”

Tess thả mình lên ghế và kéo một cái hộp đến chỗ cô. “Ai là Christine?”

“Thư ký của anh.” Nick nhăn nhở. “Người phụ nữ kinh khủng, Christine.”

Tess ngừng lại, cái dĩa của cô đông cứng giữa không trung khi cô xiên miếng bò tiêu từ cái hộp. “Thật à?” cô hỏi lạnh lùng.

Nụ cười của Nick rộng mở. “Em đang ghen.” Anh thả mình trên chiếc ghế đối diện cô, rạng rỡ. “Đời anh vậy là hoàn thiện rồi. Cứ lấy miếng bò muối đi. Anh là người đàn ông hạnh phúc.”

“Em không ghen,” Tess nói cứng rắn. Sau đó cô để dĩa xuống và ngồi xụp xuống ghế rồi tươi cười nhìn anh. “Ừ, đúng đấy,” cô nói. “Được rồi, nếu em là một con mụ ghen tuông, em sẽ làm cho đúng. Kể cho em về cô ta, và em cảnh cáo anh, tốt hơn cô ta nên tám-mươi-tám tuổi và xấu xí.”

“Cô ấy tóc đen, khoảng ba mươi, và trông rất ưa nhìn.” Nick ngừng lại cân nhắc xem mình chỉ nên nói gì. “Cô ấy không thật… con người lắm. Cô ấy như một người mẫu trên tạp chí, những người trông như thể là họ đang trải qua một tình trạng thoát tục vậy. Kiểu… trống rỗng mà vẫn có ý thức.” Anh lắc đầu. “Cô ấy thực sự trông ưa nhìn nếu người ta có thể bỏ qua phần trống rỗng. Park vẫn thử tìm cách hẹn hò với cô ấy kể từ khi anh thuê cô ấy ba năm trước.”

Tess nghĩ về Gina và nụ cười của cô bốc hơi. “Anh ta vẫn đang cố gắng sao?”

“Anh cho là vậy.” Nick quá bận rộn với món cơm đến nỗi không trông thấy sự giận dữ của cô. “Cậu ấy chả làm gì được đâu. Christine không hẹn hò với ông chủ của mình.”

“Làm sao mà anh biết?” Tess hỏi, bị giằng xé giữa việc bảo vệ Gina và giết Nick.

“Anh đã mời cô ấy đi chơi,” Nick nói. Anh xúc một ít cơm lên và rồi dừng dĩa lại nửa chừng khi bắt gặp ánh mắt trừng trừng của cô. “Ba năm trước rồi,” anh nói thêm. “Anh đã mời cô ấy đi chơi ba năm trước ngay sau khi anh thuê cô ấy. Thậm chí lúc đó anh đã biết em đâu.” Khi thấy vẻ giận dữ của Tess không giảm đi, anh đặt cái dĩa xuống và nói với cô trong sự nhẫn nại to lớn. “Là ba năm trước rồi, Tess. Và bây giờ anh chỉ nghĩ về cô ấy như em gái. Một cô em gái vô cùng quyến rũ, vô cùng hiệu quả, vô cùng thờ ơ, vô cùng thuần khiết.” Anh lại cầm dĩa lên. “Vụ ghen tuông này thật tình là tốt cho anh, nhưng đừng quá trớn chứ.”

“Anh có ghen vì em không?”

“Không,” Nick nói. “Em là người thẳng thắn nhất mà anh biết. Em sẽ không đời nào lừa dối anh.” Anh quay lại với món bò tiêu của mình.

“Thế còn những người cũ của em?” Tess hỏi.

“Như ai?”

“Như Lanny.”

Nick nghẹn món cơm thịt bò của mình, và Tess đưa cho anh tờ giấy ăn. “Lanny?” anh nói khi bình thường lại. “Anh nghĩ em đã nói – ”

“Gina và em đã nói chuyện và em bắt đầu nghĩ rằng có lẽ em đã sử dụng ông ấy như một kiểu… lý tưởng,” Tess nói. “Cô ấy khiến em nghĩ rằng có lẽ đó là lý do em đã luôn quá khắt khe với anh. Bởi vì anh không phải Lanny.”

Nick đẩy đồ ăn ra.

“Đừng ngừng lại,” Tess nói. “Đấy chỉ là một lý thuyết ngớ ngẩn.”

“Gã Lanny này. Ông ta là một người to lớn với mái tóc và bộ râu màu nâu cùng đôi tai của Abraham Lincoln, đúng chứ?”

“Đúng. Sao anh biết về đôi tai. Em hầu như quên điều đó rồi.” Cô nghiêng đầu. Anh đã tìm thấy một bức hình à?”

“Không,” Nick nói. “Anh đoán.”

“Không phải chứ.” Tess cũng đẩy đồ ăn của mình ra. “Anh không đoán về đôi tai lớn. Anh – ”

“Anh đã đoán điều đó bởi vì tất cả những kẻ thua cuộc em từng hẹn hò từ khi anh biết em đều là những gã to lớn với mái tóc nâu và đôi tai lớn,” Nick nói. “Anh đã từng băn khoăn em kiếm được họ ở cái chỗ quái nào. Anh đã có một giả thuyết rằng họ là anh em họ hàng.”

Miệng Tess há ra. “Chúa tôi. Anh đúng.”

“Hai người trong số họ có râu.” Nick kéo đồ ăn trở lại trước mình. “Vậy điều đó cho chúng ta biết gì?”

“Rằng em đang sống với quá khứ?”

“Có lẽ nếu anh để râu…” Nick nói.

“Không,” Tess nói. “Em không muốn anh là Lanny. Em yêu… vẻ ngoài riêng của anh.”

Đầu Nick giật lên khi nghe “Em yêu,” anh quan sát cô một khoảnh khắc trước khi chậm rãi nói. “Được rồi. Không râu.”

“Em đang nghĩ. Em xin lỗi nếu em đã là… gánh nặng tuần rồi.”

“Em có nhớ đã bảo anh là anh trở thành Tiến sỹ Jekyll ra sao và em ghét nó thế nào?” Nick nói.

“Vâng.”

“À, đôi khi em trở thành Crusader Rabbit và anh ghét thế. Nhưng sớm hay muộn thì, em sẽ lại là Tess, cho nên anh chỉ việc chờ thôi. Bữa tối của em đang nguội đấy. Ăn đi.”

Tess bắt đầu cời mấy cái hộp, cảm thấy dịu đi một cách kỳ cục chẳng vì điều gì đặc biệt. “Thế món pot stickers ở đâu vậy?”

“Em chỉ có một nửa thôi, cho nên đừng có nghĩ tranh hết chúng nhé,” Nick nói, nhưng anh trượt cái hộp qua chiếc bàn gỗ mun bóng bẩy.

Tess ngắm nhìn anh qua nắp hộp khi cô moi ra một cái bánh bao. Ống tay áo xắn lên, cơ bắp trên cẳng tay căng lại khi anh xúc cơm thịt bò, và một lọn tóc lại đổ qua mắt anh. Chỉ lần này thôi cô quả quyết rằng anh không biết điều đó. Cô chậm rãi ăn, lắng nghe giọng anh khi anh nói về ngày làm việc của mình, tự động trả lời những câu hỏi của anh về những cú điện thoại cô đã gọi và ngắm nhìn mỗi chuyển động thoải mái của anh. Đây là chàng Nick ở nhà, không giày, hoàn toàn là chính anh, xử lý đồ ăn Trung Hoa với tốc độ ánh sáng.

Anh là điều quyến rũ nhất cô từng thấy.

“Em quay lại ngay,” cô nói khi miếng pot stickers cuối cùng đã bị xử lý. Cô lên gác vào phòng ngủ và lấy một cái bao cao su trong bàn của anh. Sau đó cô quay xuống và cám dỗ anh trên bàn ăn với sự phản đối đặc biệt ít ỏi từ anh, mặc dù anh đã chỉ ra sau đó rằng thật không may anh có sở thích với đồ đạc đắt tiền hoặc là họ sẽ ở trên sàn với vài mảnh gỗ vụn trầm trọng.

“Em biết, em biết,” Tess nói, cuộn lấy hơi ấm và nằm sát anh trên bàn. “Anh thích giường hơn.”

“Ồ, anh không biết.” Nick với qua cô và lấy cái hộp cac-tong đã bị rơi lên ghế ngay từ đầu. Thân thể anh nóng bỏng vẫn dựa sát vào cô, và cô xích lại gần anh. Anh đặt cân bằng cái hộp trên vai cô và lấy ra một chiếc bánh fortune cookie (fortune cookie: một loại bánh ngọt gập lại có chữ ở giữa). “Ít nhất theo cách này, anh không cần phải xuống dưới nhà để nạp thêm năng lượng sau quan hệ.” Anh đưa cho cô cái bánh.

Tess cảm lấy và bẻ nó ra. Nó viết, “Bạn đang bắt đầu một hành trình mới.”

“À, thế là đủ chính xác,” cô nói, dựa má mình lên vai anh khi anh bẻ cái bánh của mình bên cạnh cô. “Của anh nói gì?”

“Những người làm tình trên bàn ăn gắn đầu gối của họ lại,” Nick đọc.

“Không đúng.”

“Kệ xác nó,” Nick nói. “Anh có thể không bao giờ đi bộ nữa. Anh đã bị vắt sức từ ba trận quần vợt.”

“Quần vợt?” Tess nói.

“Đừng hỏi, nó thật tệ.” Nick ngồi dậy trên bàn và xoa đầu gối. “Nếu thật em muốn làm việc trên cái bàn này, anh sẽ bảo Christine kiếm đệm gối.”

“Quên Christine đi,” Tess nói, và kéo anh trở lại với mình.

Lần này hộp bánh fortune cookies nằm lăn trên sàn.

***

“Christine?” Nick nói trong phòng sáng hôm sau. “Tới đây. Chủ cô gọi đấy.”

Christine xuất hiện trước mặt anh, đăm đăm nhìn vào không trung, chắc hẳn là đang lên kế hoạch làm một việc táo bạo ở đâu đó. Anh chỉ hi vọng không phải ở Patterson và Patterson.

“Christine, tôi có hẹn ăn trưa nay với ngài Patterson,” Nick bắt đầu.

“Tôi biết. Tôi đã đặt hẹn.”

“Vậy nên tôi sẽ không thể quan tâm đến một vấn đề nhỏ tôi đang vướng phải,” Nick nói tiếp, mỉm cười với cô đầy nhân hậu. “Và tôi nghĩ rằng vì cô đã làm rất tốt vụ cái váy – ”

“Tôi sẽ có một chiều thảnh thơi,” Christine nói.

“Xong.” Nick đưa cho cô cái túi. “Thay thế những thứ này. Đừng lo phí tổn. Rồi đốt chúng.”

Christine kéo một chiếc áo cộc loang lổ màu nhuộm xanh lá ra khỏi cái túi. “Cái này của Tess?”

“Ừ. Nhưng không lâu nữa đâu. Bỏ nó đi.”

“Đây là một sai lầm,” Christine nói.

Nick nháy mắt. “Cô không đồng ý với tôi? Cô có một quan điểm à?” Anh nhìn thích thú. “Christine, thế không giống cô. Cảm ơn vì đã tham gia.” Ánh mắt anh quay lại bàn khi anh mở một tập bìa hồ sơ. “Giờ, đi ra đi.”

Christine thả cái túi lên bàn đánh phịch, và Nick nhìn lên, giật mình.

“Tôi thích anh,” Christine nói mà không có chút biểu hiên nào. “Anh là một ông chủ tốt. Anh đơn giản, hiệu quả, chuyên nghiệp, và dễ điều khiển.”

“Đơn giản?” Nick nói, vẻ bị xúc phạm. “Đơn giản là thế nào?”

“Không phức tạp,” Christine nói. “Vì vậy tôi đang tặng anh vài lời khuyên tốt, mặc dù sự khôn ngoan của tôi không hứng thú quấy rầy đời sống riêng tư của anh.”

“Sự khôn ngoan tuyệt đấy,” Nick nói, nhưng Christine tiếp tục nói như thể anh không hề ở đó.

“Đừng có đụng vào tủ quần áo của cô ấy,” cô nói. “Quần áo quan trọng với phụ nữ. Cô ấy sẽ phẫn nộ.”

“Không phải Tess,” Nick nói. “Tess không có khả năng hận thù. Thời gian bực bội của cô ấy không kéo dài lâu. Và cô ấy sẽ không chửi rủa về những thứ này. Thay thế chúng rồi đốt chúng.” Anh đẩy cái túi trở lại phía cô và quay lại làm việc.

Christine cầm cái túi. “Đây là một nước đi tồi.”

“Chúng chỉ là mấy cái áo cộc thôi.” Nick lại nhìn lên, bực mình, nhưng cô đã đi rồi, làm sự im lặng thường trực của cô biến dần. “Và tạo tiếng giầy trong khi cô đi ra,” anh gọi sau cô. “Cô đang thật sự dành cho tôi sự rùng mình muộn màng đấy.”

“Nicholas?”

Cha Park xuất hiện nơi ngưỡng cửa. Cao và lịch thiệp, với cái mũi quý tộc và mái tóc toàn màu xám, Kent Patterson trông giống như một luật sư hoàn hảo: thông thái, rộng lượng và công bằng.

Thật không may sự thật là ông ấy là một người ngờ nghệch đơn giản và bị ám ảnh bởi địa vị xã hội, nhưng Nick đã học cách thỏa hiệp với nó.

“Kent!” Nick vòng qua bàn để bắt tay ông. “Tôi không nghĩ mình sẽ gặp ngài cho tới giờ ăn trưa,”

“Ừm, ta e là ta sẽ phải hủy vụ đó, con trai,” Kent nói, vỗ vỗ vai anh. “Norbert Welch gọi cho ta. Muốn nói chuyện về hợp đồng. Đánh giá cao cậu. Làm việc tốt đấy, Nicholas.”

Nick cảm thấy đầu gối yếu đi. “Chúng ta đã có khách hàng?”

“Vẫn chưa,” Kent nói. “Nhưng ta sẽ ký vào buổi trưa. Để đó cho ta.”

Nick cảm thấy hai gối cứng lại. Nếu Kent phụ trách, họ sẽ không bao giờ nhìn thấy khách hàng lần nữa. “Có lẽ tôi nên đi cùng ngài, thưa ngài.”

“Bậy bạ,” Kent nói. “Cậu phải để việc này cho ông chủ.”

À, tôi đang cố, Nick nghĩ. Nhưng ông không để tôi có.

“Cậu rảnh bữa tối mai, phải không?” Kent hỏi.

“Dĩ nhiên,” Nick tự động nói.

“Ừ, vậy là tốt, vì Melisande và ta muốn gặp hôn thê của cậu.”

“Cái gì của tôi?” Nick nói, hoảng hốt.

“Norbert đã kể mọi thứ về cô ấy.” Kent vờ đấm vào vai Nick. “Chú chó già. Giữ cô ta trong áo hả, đúng chứ?”

“À, thật ra thì, thưa ngài – ”

“Ngày mai ở The Levee. Tám giờ. Chỉ có Melisande, ta và Park cùng bất cứ người nào đang hẹn hò với nó – ” Kent đảo mắt đầy nhạo báng. “ – và cậu với …Bess của cậu, phải không nhỉ?”

“Tess,” Nick nói với vẻ giả tạo. “Tôi và Tess của tôi. Chắc chắn rồi.”

Trong khi Nick đang đối phó với cha Park, Tess đang đối phó với gã chủ nhà của cô.

“Nếu cô muốn bất cứ điều gì, chỉ việc kêu lên,” Ray Briggs nói. Gã đang đứng trước tòa nhà vài bước, đôi tay đan chặt sau lưng trên bộ mông bự của mình khi gã võng lưng xuống và nghiêng về phía trước trong sự hăm hở làm hài lòng. Cái đầu hói được phủ sáu lọn tóc chải qua, và đôi mắt bần tiện nhỏ tí vốn dĩ của gã mở rộng đến cỡ đồng xu trong nỗ lực để trông cởi mở và thành thật.

Điều đó quá khác thường đối với ông ta đến nỗi Tess gần như không nói nên lời.

“Ừm, thật ra tôi sẽ chuyển đi, Ray,” cuối cùng Tess nói. “Đồ đạc của tôi – ”

“Cô hãy cho tôi địa chỉ. Tôi sẽ mang tất cả chúng đến,” Ray nói. “Không thành vấn đề.”

“Ông đang đùa đấy à. Ừm, được rồi. Giờ thì, về những cái khóa – ”

“Loại hảo hạng.” Ray ra dấu về phía cánh cửa. “Ở đây, trên tất cả các căn hộ, cửa sau nữa, y như ông bác sĩ yêu cầu.” Sau đó ông ta cười không ra hơi. “Hay là luật sư nhỉ, tôi đoán vậy? Thôi nào, kiểm tra chúng đi.”

“Luật sư?” Tess nói, nhưng cô đã biết chuyện gì xảy ra. Cô theo Ray đi hết tòa nhà, kiểm tra chắc rằng ông ta đã thay hết khóa, nghe lời cảm ơn vui mừng từ những người thuê nhà đã giả bộ là sự phản kháng của cô khiến họ an toàn. Rốt cuộc khi họ trở lại cửa trước, cô đưa địa chỉ của Nick cho Ray và rồi đi xuống mấy bước để bắt xe buýt.

“Tess?” Ray gọi đầy vẻ bồn chồn.

Cô quay lại. “Sao?”

“Chắc là bây giờ cô sẽ nói với ngài Jamieson.”

Tess nhắm mắt. “Cứ coi vậy.”

***

Nick về đến nhà sau sáu giờ một chút, vừa đi vừa tháo bỏ cà vạt của mình. “Chúng ta sẽ ra ngoài,” anh bảo Tess khi bước lên cầu thang. “Mặc cái váy đen của em ấy.”

“Này,” Tess nói. “Chờ chút.”

“Ôi, phải rồi.” Nick quay lại, túm chặt lấy rồi hôn cô, ban đầu lướt nhanh và rồi trở nên thật lâu. “Anh vẫn đang tìm ý nghĩa của bạn cùng phòng.” Anh cười bên tai cô khi kéo cô lại gần. “Từ giờ trở đi, anh hứa là anh sẽ nói, ‘ Chào em, em yêu, anh về rồi.’”

“Tốt,” Tess nói, vòng tay quanh anh chặt hơn. “Đây không hẳn là ý em, nhưng em thích thế, nên cứ hãy cứ tiếp tục.” Anh hôn tai cô. “Em nghĩ vậy thì phần em là, ‘ Hôm nay thế nào, anh yêu? ’”

“Phiền phức như quỷ ấy,” Nick nói, buông cô ra và quay lại cầu thang. “Chúng ta sẽ đi uống lúc bảy giờ và có hẹn ăn tối lúc – ”

Tess nắm tay anh. “Không nhanh vậy đâu, anh bạn.” Cô kéo anh qua chiếc trường kỷ, đẩy anh xuống và cuộn tròn cạnh anh. “Hôm nay em đã nói chuyện với gã chủ nhà của em,” cô bắt đầu, lơ đãng vuốt tay mình dọc theo cổ anh, đơn giản là cảm thấy sự dễ chịu khi chạm vào anh.

“Chúa ơi, cảm giác tuyệt quá,” Nick nói. Anh để đầu mình chùng xuống. “Đừng dừng lại.”

Tess bắt đầu xoa bóp những ngón tay mình lên cổ anh khi cô tiếp tục. “Tất cả những căn hộ đều có khóa mới. Những người thuê nhà rất vui. Không ngạc nhiên sao?”

“Mmm.” Nick để vai mình trượt xuống nệm trường kỷ khi cô chà xát. “Mạnh hơn đi.”

Tess cuộn gối lại để cô có thể chạm vào anh khi anh xụp xuống thấp hơn cô. “Vậy là anh đã gọi chủ nhà của em và đe dọa ông ta bằng điều gì đó xấu xa và hợp pháp, phải không, Người dơi? Phải là một anh hùng đấy.”

“Em phát điên về chuyện đó à?” Nick lầm bầm. “Anh không quan tâm. Cứ xoa đi.”

“Không, em không phát điên. Thế còn vụ quần vợt hôm qua với Nordstrom thì sao?”

Khuôn mặt Nick đang chìm trong gối. “Nordhausen. Nó tệ hại. Sao?”

“Anh đã kiếm việc đó cho Gina.”

“Coi nào, Tess – ” Nick bắt đầu, gắng ngồi dậy.

Tess đẩy anh xuống. “Anh là người hùng của em, anh biết không?”

“Anh à? Tốt. Cứ xoa đi.”

“Và đấy là lý do em sẽ mặc cái váy đen đó và hành xử như một bà vợ Stepfort vì anh và sự nghiệp của anh tối hôm nay.” Tess dành cho cổ anh cái vuốt cuối cùng và vỗ lên lưng anh. Rồi cô đứng dậy và đi lên gác. “Chúng ta sẽ gây ấn tượng với ai đây?”

“Đi uống với Park và bạn hẹn của cậu ấy, ăn tối với Alan và Tricia Sigler,” Nick nói, giọng anh phần nào bị cái gối chẹn lại. Anh chậm rãi ngồi lên dựa vào tấm nệm và rồi lại ngã trở lại, rõ ràng là quá khoan khoái để có thể ngồi dậy. “Chúa ơi, việc này thật tuyệt. Chúng ta hãy kết hôn đi và em có thể vuốt ve cổ anh mãi mãi.”

“Gia đình Sigler?” Tess nói, chầm chậm trở lại với anh. “Chuyện này là vì em, không phải vì hãng luật?”

“Hãy tử tế với cô ấy tối nay – sự nghiệp của em sẽ ổn thôi,” Nick nói, vẫn dúi mặt xuống gối. “Em có thể làm thế với cổ anh nữa không, chỉ một phút thôi?”

“Đến hết đời anh cũng được,” Tess nói, ngồi xuống cạnh anh.

“Gì cơ?”

“Không có gì,” Tess nói, và trở lại làm việc với cổ anh, cảm giác âm ấm kì cục bao phủ cô khi cô di chuyển tay qua cơ bắp anh. Đấy không hẳn là nhục dục, nhưng nó là cảm giác râm ran, cô thấy ấm áp vì điều đó và bất giác đặt một nụ hôn lên cổ anh trong niềm biết ơn. Việc này không tệ, cô nghĩ. Việc này thật tuyệt. Thật dễ chịu.

Mình thích nó.

Cảm giác ấm áp kéo dài ngay cả khi rời khỏi nhà và vào quán bar của nhà hàng nơi họ sẽ gặp Park và Gina.

Park đang đứng bên quầy, vẫn thoải mái và đẹp trai như người mẫu trong một quảng cáo rượu. Nhưng đang đứng cạnh anh ta là một cô nàng có mái tóc đen với những sợi vàng, và mất một khoảnh khắc Tess mới nhận ra rằng cô ta đi cùng với Park, rằng cô ả là người hẹn hò của Park và rằng Gina vẫn đang ở căn hộ, chờ đợi để được đón đi.

“Gì vậy?” Nick hỏi cô.

“Chào tạm biệt Park đi,” Tess nói, tiến thẳng đến quầy. “Em sẽ giết hắn.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.