Bạn Gái Đại Ca

Chương 11: Nàng công chúa trở về



Hãy chôn vùi đi những quá khứ khổ đau...

....Nhưng xin hãy giữ yêu thương ở lại...

--- ------ ---

Vài ngày sau...

Bình minh khẽ soi rọi trên cửa kính, một ngày mới lại vụt đến trên ngôi biệt thự nhà họ Chen...tạo cho mọi người chút gì ấm áp, yên tĩnh...Thế nhưng nó lại bị phá vỡ bởi giọng nói của chủ nhân ngôi nhà...

*Calvin-hét* Tôi đã nói rồi! Không-là-không!

*Satomi-hét lại* Sao anh cứng đầu quá vậy hả ? Ở nhà một ngày không chết đâu! Tôi chỉ lo cho vết thương của anh thôi!

*Calvin* Tôi khỏe hơn em tưởng đó!

*Satomi* Hừ! vậy thì đánh tay đôi đi! Nếu thua phải nghe lời tôi! (xăn áo)

*Calvin-rùng mình* Thôi...tôi không đánh con gái!

*Satomi-cười* Không đánh hay là không dám ?

*Bu* Hai người có thôi ngay không hả? Ngày nào không cãi nhau thì ăn không ngon à?-Thấy hai bên nhìn nhau với đôi mắt tràn đầy "yêu thương", Bu ka tội nghiệp [đang buồn tình] đành lên tiếng.

*Jiro* Thôi đi Satomi! Nếu nó chịu nghe lời em thì chẳng còn là Calvin Chen nữa...-Jiro nằm dài trên chiếc ghết sofa, thở dài ngao ngán.

*Calvin* Hôm nay tôi sẽ xin về sớm, được chưa ?-Cal cất tiếng đáp trước sự ngạc nhiên của hai thẳng bạn, và sự hài lòng ra mặt của con bé:

-Có thế chứ!-Nó mỉm cười rồi quay đi.

-Đây là Cal mà mình quen hả trời ?-Hai bro cùng thốt lên.

--- ------ -------

Học viện WK-Cănteen.

Nói đến lũ học sinh trong học viện, kể từ vụ việc xảy ra trong nhà kho đến nay, không ai dám hó hé gì đến cô bé nữa, vì họ đã biết rằng-đụng tới nó là đụng đến đại ca Calvin. Chính vì thế mỗi ai trông thấy con bé, họ đều nghiêng mình cúi chào, thêm vào đó là sự sợ hãi tột độ:

*Học sinh* Chào sư tỉ!

*Satomi-ngạc nhiên* Sư..tỉ ?

*Gui-cười* Bồ giỏi thật! Chỉ mới chuyển đến đã trở thành chị hai rồi! Ghê quá nha!

*Satomi-lườm* Thôi đi cô!-nhìn học sinh-Mấy người mà còn gọi tôi như vậy thì đừng có trách!

Thế là sau lời "vàng ngọc" của sư tỉ, tất cả đều bỏ chạy, còn các "bình luận viên" đang theo dõi từ xa cũng không khỏi..rùng mình.

*Bu-tặc lưỡi* Oh My God! Sư tử Hà Đông tái thế!

*Jiro-cười* Có khí phách quá!

*Calvin-lạnh lùng* -...-

*Jiro-sựt nhớ* Nè Bu! Cậu là người có kinh nghiệm trong trường tình...Cậu cho tớ ý kiến đi...Về chuyện con trai muốn tỏ tình thì như thế nào mới thành công ?

*Bu* Hỏi đúng người đấy! Tỏ tình...thì cậu có thể tặng bông hồng, sau đó mời cô ta tới nhà hàng lãng mạn, rồi...-Nói tới đây, Bu bỗng cười nham hiểm.

*Jiro-tò mò* Rồi sao nữa ?

Chưa kịp để Bu trả lời, Hắn chen ngang.

*Calvin-dò xét* Cậu...tỏ tình ? Với ai ?

*Jiro * Đương nhiên là với Satomi rồi!-Jiro bắt đầu hoang tưởng đến nó, anh chàng cười đắc chí trong khi Cal đang...điên tiết lên.

*Calvin* Mắt cậu đuôi rồi! Cô ta thì có gì tốt chứ! Nghĩ lại xem...Người đâu vừa không xinh đẹp, vừa hung dữ, vừa bạo lực...-Hắn vội tuôn một tràng nói xấu về nó mà chẳng biết được rằng...con bé đang ở sau lưng mình. [đang ở cănteen]

*Satomi-cất tiếng* Phải! Tôi là người như thế đó!-Nó tức tối đáp, một nỗi buồn dấy lên trong đôi mắt đen lay láy của con bé, khiến ai kia bỗng chợt áy náy vì lời nói hờ hững.

*Calvin* Satomi...anh...-Hắn chợt nắm lấy tay con bé, nhưng lại bị nó dạt ra ngay tức khắc.

*Satomi* Lát nữa nhớ uống thuốc, thiếu gia!-nhìn Gui-Mình đi thôi, Gui!

*Gui-ấp úng* À...ừ...

Nó nhanh chóng quay đi, bỏ lại ai kia với những nổi băn khoăn, hối tiếc vì lời nói "không cánh mà bay".

--- ------ -------

*Gui* Satomi à! Bồ đừng giận vì những lời ban nãy của anh Cal nha!

*Satomi* Mình không giận vì những chuyện nhỏ nhặt vậy đâu! Bồ đừng lo...Mà mình muốn đi dạo một lát, bồ về lớp trước nha!

*Gui* Mình đi với bồ!

*Satomi* Thôi! (lắc đầu)

*Gui* Vậy chút gặp! Bye!

....

Nó quay gót đến khu vườn xinh đẹp nhất của trường WK, lan tỏa khắp nơi là mùa thơm nhè nhẹ của của loài hoa, mang đến cảm giác nhẹ nhàng kì lạ, làm nó quên đi những phiền muộn, những lo âu, dù chỉ là một thóang mà thôi...

-Đồ tảng băng Cal đáng ghét! Đi chết đi!-Nó cố hét thật to như để trút nổi giận, rồi lăn tăn chạy khắp nơi, mỉm cười thích thú. Đang trong lúc thưởng thức hoa thì bỗng...

-Hi!-Một chàng trai đang nằm trong một góc của khu vườn, lịch sự chào hỏi.

-Chào...anh!-Nó đỏ mặt vì xấu hổ-"Không biết ban nãy anh ấy...có nghe hay không nữa...>

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.