Bạn Gái Đại Ca

Chương 5: Là anh ư, Hiyo?



--- ------ ------ ------ ------ --------

Cảm giác của một con người...

Đôi khi mờ ảo hư vô...

Nhưng đôi lúc đó lại chính là sự thật...

... .........

Những giọt mưa từ trên bầu trời bắt đầu giăng xuống mặt đường, một cơn mưa rào giữa mùa hè...Tại trạm xe buýt...

.

*Satomi-than thở* Thời cứ mưa thế này thì phải làm sao đây ?

Chỉ còn vài phút nữa là vào học rồi ? Mình sẽ trễ mất thôi! Lại chẳng gọi cho Gui được nữa...Grừ...[Gui có tật hay bỏ quên điện thoại ở nhà, gen di truyền giống Jiro đấy ^__^].

Nó nhìn trời mưa một cách buồn bã, rồi lại thầm trách hắn:

*Satomi* Cũng tại tên tảng băng đó cả! Người đâu mà...

- Tôi có diễm phúc được chở cô đi học không, thưa công chúa ?-chưa kịp để nó dứt lời, một anh chàng từ đâu chạy đến, nhẹ nhàng tháo chiếc mũ bảo hiểm màu xanh xuống, nở một nụ cười đáng yêu-đó chính là Jiro.

*Satomi-ngạc nhiên* Anh Jiro ? Sao anh lại ở đây ? chẳng phải ban nãy anh đã đi học rồi hay sao ?

*Jiro-cười* Vì anh linh cảm rằng có ai đó đang cần sự giúp đỡ của anh!

Đôi mắt của Jiro như dán chặt vào nó, cứ như muốn nói rằng "Người đó là em" vậy.

*Satomi-cảm động* Anh!

*Jiro-đỏ mặt* Lên xe nào! Nếu không chúng ta sẽ muộn thật đó! (quay mặt đi)

*Satomi* Vâng ạ!

Nó lí nhí lấy chiếc cặp rồi chạy đến chiếc xe của anh, trên miệng vẫn mỉm cười vì vui sướng.

Chiếc xe phóng nhanh cho kịp giờ...Ngoài trời mưa dường như đã tạnh hẳn, nưhng nó lại là một cơn mưa không dứt trong lòng của một ai đó...một người đang nhìn tụi nó từ xa với tâm trạng đầy hỗn loạn...phía bên kia góc đường, không ai xạ lạ...chính là hắn...

... ...... ......

Học viện WK.

BRỪMMMMM-Chiếc xe chạy như phi tới cổng trường, đương nhiên là vẫn kịp giờ học, bởi Jiro là một tay đua công thức 1 đấy.

-Anh chạy hình như hơi nhanh...em có sao không ?-Chủ nhân xe máy-Jiro quay lại nhìn người phía sau lưng mình.

-Em không sao...ọe...-Satomi trả lời với vẻ mặt tái nhợt, đầu tóc rối bù rồi bắt đầu nôn mửa, khiến anh chàng hết sức lo lắng:

-Em...sao rồi ? Có cần đến bệnh viện không ?

Blah blah blah...

Chỉ trong vài giây, tụi nó đã trở thành trung tâm chú ý của mọi người, nhất là tụi nữ sinh.

*Nữ sinh 1* Ôi không ! Xem con nhỏ đó kìa...nó dám cả gan đi học cùng với Jiro, lại còn làm bộ nôn ọe nữa cơ đấy! Ghét!

*Nữ sinh 2* Ôi Jiro tình iu "của em"! Tại sao anh nỡ...

*Nữ sinh 3-thất vọng* Trời ơi! Chả lẽ anh í cặp với con nhỏ đó thật hay sao ?

*Nữ sinh 4-lắc đầu* Con nhỏ nì vớ bở rồi!

*Nữ sinh* Để tao xem mày còn hống hách được bao lâu!

Nhỏ "đầu đàn"-thủ lĩnh nhóm nữ quái "xì tai" nhất trường, mỉm cười với vẻ mặt khinh khỉnh, dường như cô ta đang mưu mô điều gì...

˜ ... ...... ...™

Giờ giải lao...

*Gui* Khai thật đi! Bồ và anh họ mình...

*Satomi-chối bay biếng* Mình...và anh ấy chẳng như bồ nghĩ đâu! Anh Jiro chỉ cho mình quá giang thôi!

*Gui-dò hỏi* Vậy bồ có thích anh ấy không ?

*Satomi-cười* Anh ấy...là một người tuyện với, lại rất tốt bụng nữa....nhưng...

*Gui* Bồ vẫn còn lưu luyến mối tình đầu đúng không ? Satomi à (nắm tay) , đừng quên rằng...anh ta đã bỏ rơi bồ...

*Satomi* Thôi đừng bàn việc này nữa! Tụi mình kiếm cái gì ăn đi!

Nó gượng cười trong khi gương mặt thì như muốn khóc. Thật ra Gui nói chẳng sai chút nào, nhưng lòng nó bỗng chợt nhói lên một cách kì lạ...

Tại nhà vệ sinh nữ.

*Nữ sinh-nài nỉ* Satomi ơi! Bạn có thể đem giúp mình cái này đến phòng lý học được không ?

*Satomi-cười* Được thôi!

*Nữ sinh* Cám ơn bạn!

Nó ngây ngô giúp người một cách vui vẻ, mà không biết có kẻ đang rắp tâm hãm hại mình...

Phòng Lý Học...

*Satomi* Phù! Mệt chết đi được!

Satomi đặt đống hồ sơ lên bàn rồi vội quay đi cho kịp giờ học, thế nhưng...

Rầmmmmm-Cánh cửa tự dưng đóng lại, khiến con bé hết sức hỏang hốt.

*Satomi-gào thét* NÀY! Ở TRONG ĐÂY CÓ NGƯỜI MÀ! MAU MỞ CỬA RA ĐI!

*Nữ sinh-cười đắc chí* Satomi ơi! Mày cứ ở đó một đêm đi, ai kia mày ve vãn anh Jiro "của" chúng tao chứ! Đây là hình phaạt tao dành cho mày! Hahahhahah...

*Satomi-hiểu ra vấn đề* Mấy người có thôi cái trò trẻ con này được hay không ? Tôi còn phải học nữa đó!

*Nữ sinh 1* Có trách thì tự trách mình đi! Đã nghèo rách mồng tơi mà còn muốn đeo bám anh Jiro! Mày cũng như cái điện thọai của mày, mãi mãi vẫn là thứ rác rưởi mà thôi!..há..áh...há..

Thế là "Prốc"-chiếc điện thoại của nó [vừa bị lấy cắp] đã vỡ vụn tan tàn, triệt tiêu thành quả làm công mấy tháng trời của con bé...

*Satomi-tức tối* MÀY DÁM...

Note: Cửa sổ làm bằng kính chống đạn, chỉ có thể nhìn từ bên trong ra bên ngoài mà thôi, giờ cũng đã bị khóa.

*Nữ sinh 2* Sao ? Tức lắm à ? ...Khu vực này chẳng có một bóng người qua lại, hơn nữa lớp học này sắp giải tỏa rồi, nên chẳng ai nghe mày kêu cứu đâu! Ká..ká..ká...

*Nữ sinh* Tụi bây đừng nhọc công với nó nữa! Đi thôi!-nhỏ cầm đầu cất tiếng, cô ả không quên trêu chọc nó trước khi đi khỏi-Chúc một đêm vui vẻ nhé! Sá..sá..sá...[đang cười, nhóm này tập hợp đủ kiểu cười man rợ=__="]

Dù đã đi xa nhưng tiếng cười của cô ta vẫn còn vang vọng đâu đây. Bất thình *** h, nó suy nghĩ đến thế võ Judo của mình, liến tấn công vào cánh cửa....YAAAAAA

Ầmmmm

*Satomi-nhăn nhó* Ui da đau quá!-Nó bắt đầu rên rỉ khi thấy chân mình đang chảy máu, còn cánh cửa thì chẳng "xi nhê" gì...Con bé không biết rằng, những cánh cửa trong trường WK này , đều thuộc loại tốt hơn bất cứ cánh cửa nào mà nó từng đá qua, có lẽ vì nhà trường sợ "những học sinh iu quý", có nội công thuộc dạng cao sẽ phá hủy mỹ quan của trường=__="

Nói đến Gui, con bé đang hết sức hoảng sợ khi không thấy con bạn mình, từ tiết học thứ ba đến giờ, điện thoại thì chẳng liên lạc được, thế nên Gui liền chạy đi tìm khắp nơi...Nếu là bình tưoờng thì Satomi chẳng bỏ một buổi học nào, linh tính con bé mách bảo rằng người bạn thân của mình đang có chuyện không may xảy ra...Nhưng khi chạy đến góc cầu thang thì con bé gặp phải Bu...

*Bu-lo lắng* Sao vậy ? (nắm lấy tay Gui)

*Gui* Em..em..lo rằng...có chuyện gì không hay đã xảy ra với Satomi...em sợ lắm...

Gui nắm lấy áo Bu, trả lời một cách run rẩy. Như biết được con bé đang thực sự sợ hải, anh ôm chầm lấy cô.

*Bu-an ủi* Bình tĩnh đi, Gui! Mọi thứ sẽ ổn thôi mà! Satomi sẽ không sao đâu...

*Calvin-nghe được* Satomi ? Cô ấy làm sao ?

Giọng nói của hắn từ trên lầu bước xuống làm hai người dạt ra ngay lập tức.

*Gui-mếu máu* Sa..tomi mất tích rồi, em không liên lạc được với cô ấy...

*Calvin-nghiêm túc* Bu! Cậu mau liên lạc với các anh em, nhanh chóng tìm người!

*Bu* Ok!

Vừa khi Bu định đi khỏi, một giọng nói bỗng vang lên...

*Nữ sinh 1* Này chúng ta làm như vậy có ác quá hay không ?

*Nữ sinh 2* Phải đó thủ lĩnh...chẳng may nó chết thì sao ?

*Nữ sinh* Tụi mày ngốc quá! Chỉ một đêm thôi thì chết nỗi gì! Làm như thế thì nó sẽ không dám đeo bám anh Jiro nữa đâu! Há..há..há...

Tiếng cười của cô ả chợt tắt khi nhìn thấy Cal+Bu+Gui đang nhìn mình một cách đắm đuối...

*Nữ sinh-run sợ* anh Cal, bu...em...

*Cal-quạu* Con khốn này!

Hắn giơ tay lên định đánh cô ả nhưng đã bị Bu ngăn lại.

*Bu* Cal! Bình tĩnh chút đi! Tìm Satomi quan trọng hơn-liếc nữ sinh-Còn không mau nói Satomi ở đâu hả ?????

*Gui-hăm dọa theo* Phải đó! Còn không mau nói hả con kia ? Coi chừng tao sẽ...

*Bu* Cả em nữa, Gui!

*Gui-lúng túng* -...-

... ...... ...... ...

Trong lúc này, nó đang vô cùng tuyệt khi kêu la cả buổi trời mà chẳng thấy...bóng ma nào:

*Satomi* Chân mình càng lúc càng đau, trời lại mỗi lúc mỗi tốo...Phải làm sao đây ? Bây giờ mình bỗng thèm canh của sơ Maria nấu quá..hix...Không! Mày không được khóc đâu Satomi à! (tự trấn an)

Nhìn lên bầu trời đêm, con bé lại càng nhớ cái đêm mà anh Hiyo cùng nó ngắm sao trời, càng nghĩ..lòng nó bỗng nhẹ nhàng hơn, đôi chân cũng chẳng còn thấy đau nữa...rồi nó từ từ thiếp đi..sợi dây chuyền màu bạc đính trên cổ chợt lóe sáng...

Rầmmmmm-một nhóm người xông vào, đi đầu là...

-SATOMI! EM CÓ SAO KHÔNG ?????-quay sang-CẤP CỨU! MAU GỌI XE CẤP CỨU ĐI!!!!!!!

Chàng trai dẫn đầu bất chợt bế nó lên, ghì chặt con bé trong bờ vai đã ướt sũng mồ hôi của mình...với mùi hương nhẹ nhành của hoa hồng toát ra từ anh...Trong lúc nửa mê nửa tỉnh...cảm giác đã cho nó biết rằng...anh-là-Hiyo...

-Hiyo, là anh ư ?...em biết là anh sẽ đến cứu em mà...-Nó nở một nụ cười mãn nguyện rồi vòng tay ôm lấy anh...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.