Bạn Học, Xin Nói Nhỏ Chút

Chương 11



Thời tiết càng ngày càng lạnh, có nghĩa là ngày thi cũng càng lúc càng gần. Đồng thời, tới gần cuối kỳ, các sinh viên nghênh đón kì thi cuối kì cuối kỳ cũng bắt đầu vượt qua các sự ngăn trở của ông vua lười, sớm sớm đến thư viện chiếm chỗ ôn tập. Vì thế, sáng sớm mỗi ngày, đội ngũ xếp hàng trước cửa thư viện càng ngày càng dài, bầu không khí học tập trong thư viện càng ngày càng nồng, nhưng không khí cũng càng ngày càng áp lực. Mọi người rõ ràng đều có áp lực lớn, hơn nữa còn vô cùng nôn nóng, chỉ cần va chạm một chút thôi là đã có thể cãi nhau ầm ĩ. Thời tiết khô hanh, cơn giận cũng càng lớn.

Nhưng những thứ đó đối với Tô Đường mà nói cũng chưa cái gì, từ lúc cậu cùng Trần Chi thổ lộ tâm ý, cả người như ngâm trong mật ngọt, tâm tình cũng tốt hơn hẳn, hiệu suất đọc sách cũng cao lên không ít, hơn nữa có Trần Chi hỗ trợ chiếm chỗ ngồi, quả thực là phiền não gì cũng không có.

Kỳ thật, vẫn là có một việc phiền não a. Tô Đường lưng đeo ba lô mang theo tất cả sách vở nặng trịch, đứng trước cửa văn phòng Trần Chi, gõ gõ cửa, hy vọng Trần Chi sẽ thu nhận mình.

“Mời vào.” Thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng từ trong cửa truyền ra.

Tô Đường đẩy cửa ra, bước vào, còn không quên đóng cửa lại. Văn phòng của Trần Chi rất nhỏ, bởi vì là thầy giáo mới, văn phòng trước kia cũng đã đầy người ngồi, giờ phải dùng một phòng trữ đồ sửa lại thành văn phòng cho Trần Chi dùng. Anh cũng vui vẻ, không cần dùng chung không gian với những giáo viên khác, tuy có nhỏ chút, nhưng vẫn tiện hơn nhiều. Ví dụ như hiện tại.

“Sao em lại đến đây?” Trần Chi nhìn đồng hồ trên tường, mới hơn mười giờ một chút, còn chưa tới giờ cơm. Từ lúc thành đôi thành cặp, bữa tối của Tô Đường và Trần Chi đều ăn cùng nhau, thường là Tô Đường đến kêu anh đi ăn cơm.

“Cái đó ~ Em có việc muốn nói với anh~” Tô Đường thoáng chột dạ, bắt đầu ấp úng.

“Nói đi.” Trần Chi thấy sau lưng cậu là cái ba lô lớn, sủng nịch cười cười, đỡ ba lô xuống cho cậu, để cậu ngồi xuống sofa.

“Em có thể đọc sách trong văn phòng anh được không?” Tô Đường thấy biểu tình ôn hòa của Trần Chi, dứt khoát nói thẳng. [Thật ra thì Trần Chi đối với cậu lúc nào mà chả ôn hòa.]

“Vì sao? Ở phòng học không tốt sao không? Rất nhiều người, không khí lại tốt.” Trần Chi buồn cười nhìn cậu.

“Không tốt, không khí trong phòng học rất áp lực!” Tô Đường bĩu môi.

“Yêu, em còn biết không khí rất áp lực a? Mỗi ngày ăn ngon ngủ ngon, ngày nào cũng xơi một đống đồ ăn vặt của tôi như vậy, thần kinh thô như em cũng cảm giác được không khí áp lực sao?” Chắc chắn đây không phải là nguyên nhân thật.

“… Em, em ăn nhiều lắm sao? Còn không phải là anh cho em à!” Tô Đường chán nản, “Còn không phải đều do anh hại à, cho em ăn nhiều đồ ăn vặt thế, bây giờ em mở một cái túi nhựa cũng làm người ta nhìn, em chỉ cần mở miệng ra ăn là bọn họ liền trừng em, nói em nhỏ tiếng thôi!” Rốt cục vẫn là không nhịn nổi, tuôn ra lý do thật.

“Phốc, em ăn cái gì mà lớn tiếng vậy hả?” Trần Chi nghe xong liền vui vẻ.

“Không được cười như thế! Em ăn cái gì, thanh âm vốn không lớn, nhưng phòng học lại im lặng a, hơn nữa sắp thi nên mọi người đều áp lực, cơn giận cũng lớn nữa, nhìn người khác ăn cái gì cũng không thích, em đã bị nói rất nhiều lần rồi!! Em không muốn ở phòng tự học nữa!” Tô Đường không nén được giận, trong ánh mắt cũng sắp bốc lửa đến nơi.

“Vậy thì em đừng ăn nữa là được mà.” Trần Chi ra chủ ý.

“… Nhưng mà đồ ăn ngon a.” Vừa nói vừa uể oải cúi đầu, “Em nhịn không được mà, hơn nữa phòng học lại lạnh như vậy, phải bổ sung năng lượng a!” Thuận tiện tìm lý do cho mình.

“Tôi thì không sao, nhưng em có chắc là muốn đọc sách ở đây không?” Trần Chi nghĩ có người ở cùng cũng tốt.

“Chắc chắn chắc chắn mà, em xem rồi, ở đây còn có điều hòa, ấm nha.” Tô Đường vội vàng không ngừng gật đầu.

“Vậy thì đưa phí bảo hộ trước đi.” Nói xong liền đi qua chỗ Tô Đường.

“Đưa, đưa phí bảo vệ gì? Anh là xã hội đen chắc?” Tô Đường nhìn Trần Chi đi tới, tim đập bắt đầu nhanh hơn.

“Em đọc sách ở chỗ của tôi, chẳng lẽ không nên đưa phí bảo vệ à? Tôi chính là người bảo vệ em nha~” Trần Chi đến ôm thắt lưng Tô Đường rồi hôn xuống.

Đôi môi mềm mại ấm áp khẽ mở ra, đầu lưỡi tiến quân thần tốc, dạo quanh một vòng như đang tuần tra biên giới của mình, rồi sau đó ngậm lấy đầu lưỡi ngang bướng kia mà khiêu khích, làm nó phải dâng vũ khí đầu hàng.

Trần Chi vừa lòng rời khỏi miệng Tô Đường, mở to mắt, thấy Tô Đường thở gấp trừng mình, hai má đỏ lên rất đáng yêu. Anh xoa xoa hai má Tô Đường, ôn nhu nói, “Có tiến bộ, biết phản kháng, tiếp tục cố gắng nga~” Nói xong cười ranh mãnh.

Tô Đường không phục, mỗi lần hôn đều là mình bị hôn dến vô lực, lần sau chính mình nhất định phải chiếm được tiên cơ.

Vì thế, sự nghiệp ôn tập học hành của Tô Đường tiếp tục diễn ra trong văn phòng ấm áp của Trần, thứ quấy nhiễu Tô Đường ban đầu đã được giải quyết, nhưng bây giờ thì cậu lại bị một thứ khác còn gây rắc rối hơn.

Cái phí bảo vệ kia thu bao nhiêu lần rồi mà vẫn không chịu để yên! Một ngày phải thu đến bao nhiêu lần mới đủ đây hả!!!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.