Ban Mã Tuyến

Chương 43: Dịu dàng




Cận Ngữ Ca ngồi trên ghế sofa, sắc mặt tối sầm, cảm xúc cũng đã bình tĩnh. Ngày này đối với cô mà nói chỉ có thể dùng từ hỗn loạn để hình dung, mà kẻ đầu xỏ gây ra sự hỗn loạn này không ai khác hơn chính là Kiều Hiểu Kiều. 

Bản thân cô cũng không rõ mình có bao nhiêu chờ mong dành cho Hiểu Kiều, hay nói cách khác, cô cũng không có những yêu cầu, tiêu chuẩn gì về thái độ của đối phương đối với cô. Mà rõ ràng thói quen của Hiểu Kiều chính là công việc, ngoài thời gian đó thì không thích nghĩ nhiều, trong quá trình làm việc cô ấy đã hoạt động trí óc ở cường độ cao kết hợp với hoạt động chân tay, những ngày nghỉ của cô ấy chủ yếu là giai đoạn khôi phục bản năng sống. 

Đẩy Kiều Hiểu Kiều ra khỏi cửa, tức giận bất chợt kích động tới hành vi, Cận Ngữ Ca tức giận đều không phải vì thái độ ứng phó của Hiểu Kiều. Đối với Kiều cảnh quan kiêu ngạo mà nói, cô ấy đồng ý tốn tâm tư đến ứng phó, đã là nể mặt, điểm này, Cận Ngữ Ca so với người khác hiểu rất rõ. Tức giận của cô chính là không muốn rõ ràng thừa nhận nguyên nhân, hiếm có thời gian ở chung với nhau, có phải ngắn ngủi quá không? 

Giọng nói trong hộp thư vang lên, Cận Ngữ Ca giương giọng, Kiều Hiểu Kiều giọng trầm thấp, 

"Tôi về trước, rạng sáng mai xe lửa khởi hành, có vụ án ở tỉnh, có thể sắp tới bận nhiều việc." 

Nói tạm dừng một chút, Hiểu Kiều như đang nghĩ cái gì. Cận Ngữ Ca lặng lẽ chờ đợi, cuối cùng Hiểu Kiều lại nói ra một hơi, 

"Cứ như vậy đi, liên lạc sau." 

Cực nhanh nhảy dựng lên mở cửa, bên ngoài đèn tức thời sáng lên, thang máy lại rỗng tuếch. Cận Ngữ Ca sắc mặt lạnh tới cực hạn, hung hăng đóng sầm cửa, làm phát ra tiếng vọng thật lớn ở cả tầng lầu. 

Lúc ăn cơm, Cận Hoan Nhan tuyên bố phải tiếp tục kế hoạch du lịch của cô, Cận lão phu nhân thở phào nhẹ nhõm. Tuy rằng cháu gái đi xa, bà mang nỗi buồn ly biệt, nhưng mà với sự phát triển của giao thông hiện đại như vậy, muốn kêu cô về cũng là chuyện tương đối dễ dàng. Còn hơn để cô ở nhà cùng với cô gái không rõ lai lịch. 

Cận Ân Thái không tỏ vẻ gì, ông biết dù tỏ vẻ thì đứa cháu gái út bị làm hư của ông cũng sẽ không thay đổi ý định. Huống chi kế hoạch này là ngẫu hứng, cũng không phải tất yếu. 

Trong sân bay, người đến người đi, đã khác so với trước kia đi không vướng bận, Cận Hoan Nhan lúc này đây có người đưa tiễn. Mặc dù, cũng là cùng một người, một năm trước dùng cách kỳ lạ để đón tiếp cô ba nhà họ Cận. 

Ai cũng sẽ không thể liên tưởng được ngoại hình của Âu Dương Thông và nghề nghiệp của cô, đeo kính mát màu đen gắn với cái từ xã hội đen, tựa hồ như khoảng cách 2 tinh cầu. Ngoại trừ ngẫu nhiên, cô sẽ không tự để lộ 1 chút dấu vết nào. Có như vậy, Âu Dương Thông mới làm cho cô ba có cảm giác rất mới mẻ, mặc dù như thế, cô cũng không thích chờ đợi lâu. 

Tay đút vào túi quần, nụ cười thanh nhã trên mặt Âu Dương Thông, nhìn không ra nỗi buồn biệt ly. Hai người hoàn toàn không giống cảnh người yêu 18 tuổi đưa tiễn, ăn no đi dạo cứ như vậy thoải mái tự tại. 

Âu Dương Thông đưa 1 danh thiếp, Hoan Nhan nhận, trên đó ghi địa chỉ cửa hàng bán hoa, 

"Đây là cái gì?" 

"Địa chỉ." 

"Hả?" 

"Khi nào có thời gian, gửi bưu thiếp tại đây, tôi có thể nhận được." 

Cách Âu Dương Thông nói chuyện tựa như chuyện không có liên quan đến mình, nhưng với 1 người thông minh như Cận Hoan Nhan, sẽ nghe thấy có hương vị lưu luyến. 

Gật đầu trả lời, đem cất danh thiếp đó vào túi xách, như vậy đó là thứ liên lạc duy nhất trong khoản thời gian này. Cô ba cười mà như không cười, 

"Dù sao gặp mặt cảm giác vẫn tốt hơn." 

"Điều kiện tiên quyết là, có thể khi gặp phải che mặt." 

Câu này lời ít mà ý nhiều, cuối cùng cũng chọc cười cô ba, vô cùng hào phóng tặng 1 nụ hôn vào má đối phương xem như cáo biệt, sau đó vẫy vẫy tay như 1 đám mây bay đi, biến mất trong phòng chờ nhộn nhịp. 

Cuối thu, ban đêm tới càng ngày càng sớm, Cận Ngữ Ca sau khi phê duyệt xong 1 hợp đồng kinh doanh, tiếng gào thét của gió Bắc nhắc nhở cô, nên đi về nhà. 

Thật ra về nhà hay ở lại văn phòng cũng giống nhau, đều là ngồi trước máy tính, duyệt báo cáo, xử lý vấn đề. Cho dù thế nào, cũng phải về nhà, cho dù việc cô có về nhà hay không, đối với người khác cũng không có quan hệ gì. 

Cùng người khác không sao, ha ha, cỡ nào tự do! Chính là, cỡ nào buồn bã. 

Cận Ngữ Ca không cho phép mình buồn bã, vì thế đứng dậy thu dọn, tắt đèn về nhà. 

Có rất ít người trên đường, ngay cả xe thi thoảng mới có một chiếc phóng qua, đi tới đường Tây, rất xa, Cận Ngữ Ca thấy có vài người đứng trước cửa Cục Công An. Vì thế tim bắt đầu đập không theo quy luật. 

Sau lần cãi nhau đó, Kiều Hiểu Kiều không có xuất hiện. Khoảng thời gian không thoải mái theo thời gian từ từ phai nhạt, mỗi ngày ngang qua nơi này, Ngữ Ca luôn nháy mắt quay đầu nhìn, nhưng sự thật luôn vô tình. Vì vậy hiện tại, sự chờ mong trong lòng cô càng mãnh liệt, hay nói cách khác, theo trực giác đây là thời gian cần thiết để buông xuống những hờn giận. 

Xe từ từ tới gần, dưới ánh đèn đường mờ ảo, bốn người trong tổ trọng án số 3, trước khí trời đông lạnh giống như đàn khỉ con rút cổ nhìn trái nhìn phải, chờ taxi đi ngang qua. 

Kiều Hiểu Kiều mặc áo khoác nhung, đầu đội nón len nhỏ, tay đút vào túi quần, chân dẫm dẫm hết trái rồi phải. 

Ngữ Ca không có nhiều thời gian xem xét, bàn chân thực tự nhiên giẫm xuống thắng, xe dừng trước mặt bốn người. 

Hoắc Bân thấy trước, hắn đặc biệt mẫm cảm với những danh xe so với người bình thường. 

"Wow,Seles • Chapman!!" 

Võ Khoan thì chú ý tới người trong xe, "Ôi chao! Là Cận tổng đây." 

Kiều Hiểu Kiều còn cách Ngữ Ca 500m mới nhìn thấy, biểu hiện bây giờ của cô không có.. chút thay đổi nào. Ánh mắt ẩn dưới vành nón, dùng gót chân gõ nhẹ nhàng vào 1 cái khác. 

Ngữ Ca hạ cửa sổ xuổng, hướng bên phải thò người ra, 

"Đón không được xe sao? Tôi đưa mọi người đi?" Cô nhìn Võ Khoan nói chuyện, xong liếc nhìn Hiểu Kiều một cái. 

Hoắc Bân mắt như nổ đom đóm, hắn thật sự muốn tận hưởng cảm giác ngồi xe chỉ có thể thấy trên tạp chí, vì vậy đôi mắt trông mong nhìn Hiểu Kiều. 

"Không được, chúng tôi mỗi người ở một hướng khác nhau, đường cũng rất xa, đã trễ thế này Cận tổng vẫn là nhanh đi về đi." 

Nếu lời này là Hiểu Kiều nói, Cận Ngữ Ca nhất định sẽ đóng cửa sổ lại, cũng không quay đầu lại rời đi ngay lập tức. Nhưng nếu là Lưu Trung Bảo nói, vẫn là có chút khách sáo. Tuy rằng ngoài miệng không thừa nhận, nhưng Cận Ngữ Ca trong lòng vô cùng hy vọng, trên đường về nhà lần này, có thể may mắn bất ngờ ở cùng người nào đó. 

"Không sao, cũng đã muộn rồi, rất khó bắt xe. Không chừng 1 hồi trời sẽ mưa, hay là đi lên đây đi." 

"Đội trưởng 

" Giọng Hoắc Bân thê thảm, đáng thương như vậy. 

Hiểu Kiều nhìn xung quanh ba người thuộc hạ của mình, lại nhìn xe Ngữ Ca, im lặng không nói gì. Trầm ngâm một lúc, gật gật đầu. 

Tất cả mọi người ở đây hoan hô nhảy nhót, mấy người thanh niên thì vui mừng ra mặt, còn những cô gái thì reo hò trong lòng. 

Hoắc Bân mở cửa phó lái chuẩn bị bước vào, bị Lưu Trung Bảo giữ lại, 

"Cậu ngồi phía sau đi!" 

Hoắc Bân không tình nguyện, cùng Võ Khoan một trái một phải vào phía sau, Lưu Trung Bảo cũng ra phía sau ngồi. 

Hiểu Kiều đứng ở bên cạnh xe, đứng ớ góc này cô nhìn không được mặt của Cận Ngữ Ca, nhưng là biết cô đang chờ, im lặng đợi cùng cô. Nếu như vậy, um, không đóng cửa, mọi người sẽ lạnh chết a. 

Vừa ngồi vào, một mùi hương quen thuộc của đúng Cận Ngữ Ca thoảng vào mũi, tâm trạng đột nhiên trở nên tốt hơn, khóe miệng vô thức cong lên, xe bắt đầu lăn bánh chạy đi. 

"Oa oa! Thật êm a, nhìn xem giảm xóc của người ta, cũng không giống xe phá án của chúng ta vậy, Đại Vĩ còn không biết xấu hổ muốn lấy đi hẹn hò, cho dù thanh tra không biết, cũng đủ dọa người!" Hoắc Bân mở miệng quang quác, lớn giọng ồn ào không ngừng. 

"Cậu không nói không ai nói cậu câm!" Lưu Trung Bảo ngắt lời hắn, chuyển người ra phía trước, "Còn không biết điều cám ơn Cận tổng!" 

"chú Bảo, kêu tên tôi được rồi, kêu Cận tổng tôi không đảm đương nổi. Còn nữa, chuyện trước kia của Hoan Nhan ít nhiều cũng nhờ mọi người, phải là tôi cám ơn mọi người mới đúng."

Cận Ngữ Ca cười, ngữ điệu cũng nhẹ nhàng rõ ràng. Hiểu Kiều đặt tay trước máy điều hòa sưởi ấm, không đáp lời. 

Nửa giờ sau, đưa 3 người đàn ông trở về nhà của chính họ. 

Không có Hoắc Bân lớn giọng, trong xe lại yên tĩnh, Cận Ngữ Ca đột nhiên cảm thấy lo lắng, rốt cuộc lo lắng vì cái gì, cô cũng không rõ. 

Cô muốn mở miệng nói với Kiều Hiểu Kiều để xóa tan đi không khí xấu hổ này, nhưng cô lại sợ nghe được điều mà cô không muốn. Loại mâu thuẫn này làm cho cô trở nên lo âu, sự thanh thản vừa rồi nhẹ nhàng biến mất. 

"Dừng xe ở ngã tư phía trước." Kiều Hiểu Kiều mặt không chút thay đổi, giọng điệu rất nhẹ. 

Cận Ngữ Ca lập tức nắm chặt tay lái, nỗi thất vọng và tức giận bốc lên. Kiều cảnh quan một chút cũng không cảm thấy, cúi đầu nhìn bên ngoài, chính mình than thở, 

"Tôi nhớ ở đó có tiệm KFC đúng không?" 

Không đợi Ngữ Ca quyết định trả lời hay không trả lời, vỗ cánh tay ra lệnh, 

"Đó, đó! Dừng xe dừng xe!" 

Ngữ Ca phản xạ có điều kiện nhanh chân phanh lại, Kiều Hiểu Kiều không đợi xe dừng hẳn đã mở cửa ra ngoài, vượt qua 2 cây sồi xanh thân thấp, nhắm thẳng cửa KFC đi vào. 

Cận Ngữ Ca nhìn cô qua cửa sổ, chạy đến quầy tiền gọi món. Ngồi ở trong xe, nháy mắt mấy cái, tự hỏi: chờ? Hay không chờ? 

Từ trong xe cô cũng chỉ nghe vài câu, nghe không ra cái gì, chính là —— 

Vì thế, Cận Ngữ Ca đang rối rắm lựa chọn trong sự mâu thuẫn của mình, đợi được 1 chút thì đã thấy Kiều Hiểu Kiều lon ton chạy ra. 

Mở cửa, Kiều Hiểu Kiều lấy 1 hộp trong túi plastic đặt trước mặt Cận Ngữ Ca, một ngón tay mở nắp, 

"Bữa ăn khuya! Ăn trước hãy đi." 

Lại lấy ly cà phê ra, mở nắp, bỏ đường và sữa vào khuấy khuấy, rồi cắm ống hút, đưa đến bên miệng Ngữ Ca, 

"Đây." 

Vô cùng tự nhiên. 

Cận Ngữ Ca biểu hiện vẫn như cũ đang sững sờ, nhìn ống hút trước mặt, hơi cúi thấp đầu, đưa vào miệng, nhẹ nhàng hút một hơi. 

Có chút ít phỏng, nhưng là, thực ấm áp. 

"Tự mình cầm a, cẩn thận nóng." 

Cận Ngữ Ca mang bao tay lông dê cầm lấy cái ly, mắt vẫn đang nhìn Hiểu Kiều. Kiều Hiểu Kiều cảm giác được, nhưng làm bộ như không biết, không cùng cô đối diện, mà là lấy ra Hamburger ngoặm 1 miếng thật to, lại hút một hơi trân châu, ăn như hạm. 

Đẩy hộp đồ ăn đến trước mặt Ngữ Ca, "Ăn một cái đi, mới vừa ra lò, ăn nóng mới ngon." 

Ngữ Ca nhìn trong hộp xếp những miếng điểm tâm vàng óng ánh non mịn, mím môi, cởi bao tay ra, lấy ra 1 cái, đưa lên miệng cắn. 

Ngon tay thon nhỏ trắng mịn gần như trong suốt, 3 ngón tay giống như đuôi chim xếp theo thứ tự, đưa miếng điểm tâm đến môi anh đào, nhẹ nhàng mà cắn, ngậm miệng nhẹ nhàng mà nuốt. Vô thanh vô thức toát ra sự tinh tế thanh nhã. Trong lòng Kiều Hiểu Kiều, bị kích thích nhẹ nhàng, mặc kệ hai má đang bị nhét căng phồng, choàng người qua. 

Im lặng ăn bánh trứng, Cận Ngữ Ca không có để ý, giống như bị hời hợt hôn qua, bất mãn nhíu mày, 

"Cả miệng Kiều đều là dầu!" 

"Tôi còn chưa chê mùi son môi của em! um, bánh trứng thơm quá, cho tôi ăn một miệng." 

Chưa kịp nói xong, nửa miếng điểm tâm còn lại trên tay Ngữ Ca đã không thấy đâu, tay vẫn đang duy trì tư thế cầm bánh, có thể thấy được hành động cướp cạn của Kiều cảnh quan vô cùng nhanh chóng. 

"Cường đạo!" Cận Ngữ Ca cắn răng, không biết là vì điểm tâm hay là bị hôn trộm. 

Thường ngày cô không hảo đồ ngọt, giờ lại bị Hiểu Kiều đoạt mất bánh trứng, chỉ còn chừa lại 1 miếng rất nhỏ. Kiều Hiểu Kiều ăn no ấm áp, nắm lấy tay cô, đoạt miếng điểm tâm hôn cô. Cận Ngữ Ca nghiêng đầu tránh, nụ hôn dừng trên chiếc cổ trắng mịn màn, cảm giác tê tê dại dại lại nhột, làm cô nhịn cười không được. 

Hiểu Kiều buông tay ra, cởi áo khoát của Ngữ Ca và thắt lưng, bàn tay ôm lấy eo nhỏ nhắn, để cho Cận Ngữ Ca dựa vào cô, cọ mặt lên lỗ tai của cô giống như 2 chú mèo con cọ cọ mặt. 

"Nhột ~~" lời nói nhẹ nhàng nhỏ nhẹ như yến lẩm bẩm trong đầm. 

Khẽ hôn dừng ở giữa 2 chân mày, Hiểu Kiều cẩn thận nói, "Còn giận sao?" 

Mà Cận Ngữ Ca hiển nhiên không muốn để ý tới đề tài này, trực tiếp mà quyết đoán ra lệnh, 

"Về nhà em!"