Ban Mã Tuyến

Chương 6: Bữa sáng




Sáng hôm sau, ánh mặt trời xuyên vào phòng ngủ Cận Ngữ Ca, chiếu sáng lên hai người đang ngủ say trên giường. 

Cận Ngữ Ca ngủ bình yên trong chăn trên chiếc giường màu trắng ngà. Mái tóc đen dài xõa tán loạn trên gối, vai cùng cánh tay trắng mịn, trong tia nắng ban mai lộ vẻ mỹ lệ. 

Đột nhiên, tiếng đồng hồ báo thức vang lên trong căn phòng yên tĩnh. 

Cận Ngữ Ca nhíu mày, bừng tỉnh từ giấc ngủ, híp mắt đưa tay tắt chuông đồng hồ báo thức, trong phòng yên tĩnh trở lại. 

Sớm như vậy không có khả năng nghe được tiếng chim hót, Cận Ngữ Ca vươn tay che ánh nắng mặt trời rọi vào. Kiều Hiểu Kiều nằm sấp bên cạnh trở mình, cũng không có thêm động tĩnh gì. 

Cận Ngữ Ca duỗi mình, chậm rãi quay đầu nhìn người bên cạnh, người đâu không thấy chỉ thấy trong chăn lộ ra một dúm tóc vì thế lại nhắm mắt lại. 

Một lúc sau, Cận Ngữ Ca thức dậy rời giường. Vào trong phòng tắm rửa mặt, lúc ra thấy Kiều Hiểu Kiều còn đang ngủ: 

"Cô muốn ngủ thì về nhà ngủ, buổi sáng tôi có cuộc họp phải đi sớm." 

Ngụ ý đuổi người. 

"Ngày hôm sau tôi tới, cô lúc nào cũng có cuộc hội, lần sau có thể đổi cái cớ khác hay không, như vậy tôi sẽ không cho rằng cô có lòng đối phó với tôi.”

Cận Ngữ Ca giống như không nghe thấy, lập tức đi ra phòng ăn. 

Lúc Kiều Hiểu Kiều mặc quần áo đi ra, Cận Ngữ Ca đã ăn xong, đang đứng trước gương trang điểm chuẩn bị ra ngoài. Trong gương nhìn thấy mái tóc rối bù của bạn cùng giường. 

"Ăn sáng không?" 

"Cô có đồ cho tôi ăn?" Kiều Hiểu Kiều ngáp một cái, tay ôm cổ quay đầu: "Sẽ không phải là miếng bánh mì nữa đi?" 

"Tốt hơn những thứ linh tinh cô ăn ngoài đường." 

Cận Ngữ Ca tô son xong, lấy khăn giấy thấm một chút làm cho màu tự nhiên một chút. 

"Ít nhất những thứ đó vẫn còn nóng." 

Kiều Hiểu Kiều đi ra sau lưng cô, thoải mái trả lời. 

Cận Ngữ Ca dừng tay một chút định mở miệng phản bác, Kiều Hiểu Kiều đã đóng cửa phòng tắm, bên trong vang lên tiếng nước rửa mặt ào ào. 

Hít hơi từ bỏ. 

Trước khi khóa cửa, Cận Ngữ Ca nắm chìa khóa hỏi: 

"Tốt nhất cô xác nhận đã lấy đủ đồ của mình rồi, tôi không muốn giữa chừng lại bị gọi trở về lấy đồ gì đó." 

Sở dĩ nói như vậy là vì lúc hai người mới bắt đầu quan hệ, có một lần Kiều Hiểu Kiều qua đêm, sau đó bỏ quên đồ, mà đồ đó lại là cây súng của cô ấy. 

Đang ở trong cuộc họp báo cáo hàng năm, Cận Ngữ Ca bị lôi ra ngoài bắt trở về mở cửa lấy súng. Vì thế đó là một trong những lần Cận tổng nổi giận đùng đùng mà Kiều cảnh quan cũng không chút nào yếu thế đối đầu với nhau. Lúc ấy, hai người từng nói vĩnh viễn không nhìn mặt đối phương, nhưng sau một lần ở trên giường, lời tuyên bố này không hề được nhắc tới. 

Dù vậy, Cận Ngữ Ca cũng chưa từng tính toán đưa một bộ chìa khóa cho Kiều Hiểu Kiều, có một số việc bản thân hiểu rõ nhưng mà hàm nghĩa quá sâu, duy trì hiện trạng mới là lựa chọn tốt nhất. 

Kiều Hiểu Kiều vẫn là cầm gói bánh mì to, bẻ một miếng to ăn, không thèm trả lời Cận Ngữ Ca. 

Hai thang máy lúc này đều ở tầng dưới cùng, trời vẫn còn sớm chưa đến giờ đi làm, Cận Ngữ Ca khóa kỹ cửa, nhấn nút thang máy, con số trên biển bắt đầu thong thả biến hóa. 

Đợi thang máy tới rồi, Kiều Hiểu Kiều đưa bánh mì đến miệng nhìn Cận Ngữ Ca đi vào, rồi mới bắt đầu đi đến thang máy đối diện nhấn nút. 

Nữ cường nhân của Cận thị có tình nhân, hơn nữa tình nhân là cô gái. Nếu bị người khác biết được, hậu quả có thể không thua bão cấp mười. Kiều Hiểu Kiều biết rõ điểm này cho nên vô cùng tự giác. Mà Cận Ngữ Ca cũng bởi vì tính tự giác ấy mà yên tâm tiếp tục duy trì quan hệ. 

Ngữ Ca vào thang máy, xoay người nhấn nút xuống lầu dưới, sau đó đối diện Kiều Hiểu Kiều. Cửa thang máy chậm rãi khép lại, trong tầm mắt cô là bộ dáng Kiều Hiểu Kiều cúi đầu gặm bánh mì không cảm xúc. 

Tình nhân sao? Chỉ sợ tình nhân cũng không phải, tình nhân ít nhất còn có cái tình, cái này nhiều nhất chỉ coi là ------ bạn đồng tính đi? 

Trước khi cửa thang máy đóng lại Kiều Hiểu Kiều thầm nghĩ, nuốt vội miếng bánh mì trong miệng. 

Hai người một trước một sau cách nhau không đến một phút đồng hồ ra khỏi thang máy, đi ra tòa nhà. Cũng chính một phút này mới không làm cho người ta liên tưởng hai cô cùng một chỗ, để tránh tạo ra những suy đoán không cần thiết. 

Ánh mặt trời tỏa ra từ những đám mây, bầu không khí sáng sớm trong trẻo nhưng lạnh lùng, có người mới mua bữa sáng từ bên ngoài trở về, thành phố lúc này vừa mới tỉnh giấc, bắt đầu một ngày hoàn toàn mới. Hiểu Kiều ăn xong bánh mì, ném bao vào thùng rác, hai tay theo thói quen đút vào túi quần, nhẹ nhàng đi về phía cửa lớn. 

Xe Cận Ngữ Ca từ phía sau lướt sát qua cơ thể người kia, lạnh lùng rời đi. 

"Cận tổng, lịch hôm nay bắt đầu lúc 9h, đầu tiên đi kiểm tra công trường, 10h20 đến tòa thị chính tham gia hội nghị thông báo trước đấu thầu miếng đất ở ngoại ô phía Nam là mục tiêu năm sau của chúng ta cho nên cần phải có mặt. Cũng trong hôm nay, thảo luận với chủ tịch công ty Lộc Trì, nếu cuộc họp kết thúc muộn, chỉ sợ phải ăn trưa với bọn họ." 

Cận Ngữ Ca vội vàng ra khỏi cao ốc Cận thị, nghe tiểu Quan đi sau báo cáo lịch trình hôm nay, thỉnh thoảng gật đầu, hoặc là dặn dò vài câu. Ra khỏi cửa chính của tòa nhà thì đã có xe chờ sẵn bên ngoài. Tài xế kính cẩn mở cửa xe, Ngữ Ca cùng tiểu Quan ngồi vào xe. 

Dặn dò địa điểm cần đến, tiểu Quan cầm báo sáng nay tìm kiếm thông tin có giá trị đọc cho Cận Ngữ Ca nghe. 

"Thị trường chứng khoán Mĩ giảm nhẹ, dầu mỏ giảm giá 80 đôla/thùng." 

"Thuế sử dụng đất yêu cầu trưng thu, thuế cuối năm trước chưa nộp xong." 

"Hai ngày tới, trời lạnh, mưa và có sương." 

"Ở nước Anh, nữ đồng tính luyến ái cùng bạn tình cử hành hôn lễ." 

Cận Ngữ Ca đang dựa vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi đột nhiên mở to mắt, cảnh giác nhìn về phía tiểu Quan. Thư ký Quan giở báo trong tay, cúi đầu tìm tòi nội dung, hồn nhiên không phát hiện.

Tài xế phía trước bật đèn chuyển hướng, xe rẽ trái. 

Cận Ngữ Ca bất động không nói gì cho đến khi giọng nói tiểu Quan lần thứ hai vang lên: 

"Âu Minh mời dự họp......" 

Đoàn người không ngừng di chuyển tới lui trong đại sảnh tòa thị chính, rất nhiều công ty tham dự vụ đấu thầu này, hơn nữa giới truyền thông xuất hiện càng làm rộn ràng nhốn nháo. 

Cận Ngữ Ca dẫn theo tiểu Quan xuất hiện ở cửa, nhất thời hấp dẫn toàn bộ sự chú ý. Tiếng mở cửa vang lên, Cận tổng tao nhã tươi cười tiến vào, chiếm giữ toàn bộ ống kính. 

Lúc này đây, đối thủ cạnh tranh mạnh nhất của Cận thị, là chủ tịch Hâm Long xí nghiệp, Long Kiến Nghiêp sớm đã xuất hiện, giờ phút này ngồi trên ghế quay đầu lại, ánh mắt không thiện ý nhìn chằm chằm Cận Ngữ Ca. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, kết quả cạnh tranh khẳng định thuộc về một trong hai nhà bọn họ. Chiến dịch chính thức còn chưa bắt đầu đã ngửi thấy mùi thuốc súng. 

Phó thị trưởng từ trước đến nay luôn ưu ái Cận thị, đã sớm lên tiếng đi ra tiếp đón, tay trái cầm tay Cận Ngữ Ca, tay phải che mặt, miệng không ngừng hàn huyên, nhưng mà không có ý t buông tay. Cận Ngữ Ca bày ra mặt nạ tươi cười, đối phó với vị quan chúc này. 

Lúc vào chỗ ngồi vô tình liếc mắt sang bên cạnh, chợt có hình ảnh lóe qua, bóng dáng hình như là Kiều Hiểu Kiều, cẩn thận nhìn lại, lại không thấy đâu. Cận Ngữ Ca ngẫm nghĩ, còn đang nghi hoặc, thì ở trên sân khấu chủ tịch hội nghị đã lên tiếng bắt đầu, cô không thể không buông tha cho ý niệm trong đầu, chuyên tâm vào chính sự. 

Cận Hoan Nhan mở to mắt trong tia nắng ban mai, đập vào mắt chính là Âu Dương Thông đang đứng trước giường khoanh tay chăm chú nhìn bộ dáng của cô. 

Nhất thời cả người nổi một tầng da gà. 

Từ trước đến nay đều là cô dùng loại ánh mắt chứa đặc thù ý tứ hàm xúc nhìn người khác, hiện tại mới cảm nhận được cảm giác bị người khác nhìn chằm chằm đến lông tóc dựng đứng lên. Nhất là lại trong tình huống không hề có phòng bị. 

Thấy cô thức dậy, nét mặt Âu Dương Thông tươi cười sáng lạn: 

"Chào buổi sáng, tôi mua bữa sáng, dậy, ăn không?" 

Cận Hoan Nhan lập túc ngồi dậy, nháy mắt, có điểm nghi hoặc nhìn cô: 

"Tôi đang nằm mơ sao?" 

"Rất hiển nhiên." Âu Dương Thông nhướn mày. 

Tiếp theo, đặt trước mặt Hoan Nhan một cái mộc bài nhỏ hình chữ nhật. 

"Nhà cô vệ sĩ nhiều lắm, lại có cảnh sát, tôi không có cách đến gần. Nhưng mà thư vẫn đưa đến." Âu Dương Thông mặc áo đồ thể thao trắng quần đen, trên cổ còn quấn khăn mặt, thật là một tạo hình sáng lạn. 

Cận Hoan Nhan cau mày cầm lấy đồ vật kia, thật cẩn thận nhìn một chút nhận ra là mộc bài treo ở sân nhà, mộc này do ba làm rất lâu. 

"Cô đến nhà của tôi?! " 

"Ừ!" Âu Dương Thông gật đầu: "Thư đặt trong hộp thư, người nhà cô có đi xem hay không không thuộc trách nhiệm của tôi." 

"Chu Di mỗi buổi sáng sẽ đi xem hộp thư." Cận Hoan Nhan vừa than thở vừa xốc chăn xuống giường. 

Mặc quần áo này ngủ thật không thoải mái tí nào, tỉnh dậy giống như đang chạy đường dài, cả người vô lực, nếu không có cái thỏa thuận chó má kia, về phần ------ 

Đúng rồi, thỏa thuận!! 

Cận Hoan Nhan nghĩ tới, đột nhiên đứng bất động tại chỗ. 

Nếu đã dám thỏa thuận, như vậy Âu Dương Thông đưa thư xong, cô phải thực hiện lời hứa giữa 2 người. Chính là cùng con gái hôn môi...... 

"Hai ngày nay cô toàn ăn bánh quy, hôm nay tôi mua sữa đậu nành, dầu chao quẩy, rửa mặt rồi lại ăn đi?" 

Âu Dương Thông nhìn cửa đóng, bên miệng tươi cười, ý vị thâm trường.