Bạn Thân 17 Năm, Giờ Yêu Được Chưa?

Chương 2: Năm tháng đến trường



Mộc Lạc Hi giống mẹ, gương mặt một tuổi còn búng ra sữa của nó ai gặp cũng phải yêu mến. Khuôn mặt hơi mũm mỉn, chiếc mũi nhỏ xíu trông rất dễ thương, làn da trắng mịn màng. Mái tóc đen huyền xõa trên vai, mỗi lần nó đùa giỡn lại phấp phới trước gió. Bởi vì còn rất nhỏ, nhan sắc còn chưa được phác họa rõ ràng. Nhưng nó có đôi mắt giống ba, màu nâu mọng nước, cực kì động lòng người.

Triều Khắc Hàn mang nét giống ba, tuy còn rất nhỏ nhưng đã vô cùng đẹp trai. Làn da của đứa con nít đương nhiên là trắng. Đôi mắt đen láy giống mẹ, dạo gần đây trông sắc bén mà chứa đầy tia nghịch ngợm. Hắn có hàm trắng trắng sữa, đều đặn, mỗi lần cười lại như mặt trời chiếu sáng. Nụ cười thường thấy ở hắn, chính là trước lúc bắt đầu trò quậy phá của nình, cười rất nham hiểm.

Lạc Hi quậy phá, cộng thêm Khắc Hàn là quậy muốn long trời lở đất luôn.

Hai người chỉ mới một tuổi, cũng chỉ mới biết đi. Hai đứa bé từ nhỏ đã vô cùng gian xảo, lúc bà Triều và bà Mộc cùng ở đây thì ngoan ngoãn ngồi yên. Họ đi khỏi liền lập tức rượt đuổi nhau, trời ơi! Một tuổi đã biết rượt bắt.

Lúc hai tuổi

Từng bước đi của chúng dần chững chạc hơn, những lần vấp ngã cũng không còn. Miệng cũng đã nói được những tiếng bập bẹ, có thể gọi ba gọi mẹ và gọi tên nhau. Chúng lại ngày một thân thiết hơn nữa rồi.

Học mẫu giáo

Nó và hắn cùng học chung một lớp ở một ngôi trường gần nhà, hằng ngày vẫn cùng đến trường và về nhà.

Sáng thứ hai

Pính pong

Tiếng chuông cửa vang lên, ông Mộc đặt tờ báo xuống bước lại mở cửa mà chẳng cần nhìn trước là ai, như là đã quen vơi việc này lâu rồi.

– Cháu chào cô Huyên, chú Khải.

Cửa vừa mở liền nghe tiếng gọi thật to của hắn.

– Khắc Hàn ngoan, vào đây.

Như là thói quen, hắn chạy vào bếp, kiếm chiếc ghế của mình và ngồi xuống, rất tự nhiên.

Lạc Hi nằm trên chiếc giường êm ái trở mình, ở dưới ồn ào quá.

– Hi Hi, dậy mau, trễ giờ rồi.

Mẹ nó từ dưới lầu gọi vọng lên, mẹ nó là người không thể chọc giận nha, rất dữ. Nó liền bật dậy, dụi dụi đôi mắt, lê thân vào phòng tắm làm vệ sinh cá nhân. Sau khi mọi thứ xong xuôi, nó thay đồng phục rồi xuống lầu. Nó vừa xuống, hắn đã ngồi đó ăn được nửa phần rồi.

– Lại đến ăn chực?! – Vẫn còn trên cầu thang nó đã nói.

– Ngày nào cũng vậy mà cậu không quen được à? – Hắn ung dung vừa ăn vừa nói.

– Tại cậu mà phần ăn của tớ lúc nào cũng bị chia đôi đấy.

Nó tức giận nói, chạy lại nhéo má hắn, trong mệng đang ngâm cơm khiến hắn chẳng biết kêu thế nào. Nó một giây sau tức giận liền trở lại bộ mặt tội nghiệp nhìn bà Mộc.

– Mẹ!! Ít thế sao?!

Một trái trứng, một miếng thịt bò, hai thanh xúc xích cùng với chén cơm và ly sữa. Vậy mà ít hả!?

– Ăn đi đừng nói nhiều. – Cô liếc nó

———————

Hắn sau khi ăn xong ngồi chờ nó, “con bé này, lại dễ thương thêm rồi” đợi đến khi nó ăn gần hết, còn lại thanh xúc xích, hắn đứng dậy kéo nó lên.

– Chào cô chú tụi con đi học. – Hắn lễ phép cúi người.

– Ừ đi cẩn thân nha. – Bà Mộc đáp.

– Ế, xúc xíchhhh….

Bị hắn nắm cổ áo nó ú ớ, ba mẹ chẳng ai thèm đoái hoài nhìn ra ngoài này cả. Xúc xích là món nó thích nhất mà, “Khắc Hàn!! Đồ xấu xaaa”

– Đi. Ăn nhiều rồi.

Suốt quãng đường nó hậm hực, không thèm nói với hắn lời nào. Vào lớp ngồi kế nhau cũng không thèm nói chuyện mặc cho hắn hết sức kêu gào. Nó nhát định sẽ trả thù, trả thù, trả thù!

Bình thường nó rất ít nói, hiếm khi nói chuyện với bạn bè trong lớp, dù là trả lời cũng một hai chữ. Chuyện lạ là hôm nay nó chủ động bắt chuyện với mọi người, đặc biệt là con trai, còn nói rất nhiều.

Nó biết hắn không thích con trai lại gần nó, mà nó không hiểu tại sao nữa. Mà thôi, cứ trả thù trước, rồi tính sau.

Mấy đứa nhóc lớp nó, được nó bắt chuyện thì vui sướng bay lên tận chín tầng mây. Lạc Hi ngày thường chỉ nói chuyện với Khắc Hàn hôm nay lại không thèm nhìn hắn nữa, có biến nha.

Mấy đứa bé lớp nó lại thừa cơ chạy đến cạnh hắn, nói đủ thứ chuyện, khiến tai hắn nhứt chết đi được. Khắc Hàn ngày thường muốn lại gần nhất định phải bước qua xác Lạc Hi đó, bây giờ là cơ hội tốt.

Hắn lên tiếng đuổi đi hết đám con gái, mà tụi con trai cũng bị hù muốn tháo lui. Bọn họ đi hết rồi, lại là hắn, trả thù thất bại, nó trừng mắt nhìn hắn, hắn chỉ cười đắc ý nhìn lại nó.

Cả ngày hôm nay dù làm cách nào cũng không chọc tức được hắn khiến nó tức muốn điên.

Hắn không biết nó là ngu thật hay giả bộ ngu, vậy cũng không biết! Cả ngày nay hắn đã vài lần tức thiếu điều muốn học máu rồi. Nó có nhận ra hay không đám nhóc đó đều thích nó, còn dám chủ động bắt chuyện.

Trên đường về cả hai lại chẳng nói chẳng rằng, nhớ rồi, hắn rất sợ nó khóc. Nó đột nhiên ngồi xổm xuống đất, lớn tiếng nức nở, bởi vì nó hay dùng chiêu này để xin ba mẹ đồ chơi nên đến bây giờ có rất nhiều kinh nghiệm.

Hắn đi phía trước nghe tiếng nó khóc hoảng hồn quay lại. Thấy mặt nó toàn là nước mắt, hắn luống cuốn chẳng biết làm gì. Bỗng nhiên hắn nhớ ra, từ trong cặp lấy ra chiếc kẹo mút, cô bé này rất thích kẹo, nên trên người hắn lúc nào cũng có sẵn.

– Nín đi, tớ cho kẹo này. – Hắn huơ huơ cây kẹo trước mặt nó.

Nó thèm đến xém tí chảy nước miếng, nhưng mà phải nhịn, nhịn đi, ăn vạ thêm tí nữa. Nó càng khóc to hơn, khiến hắn quýnh lên.

– Nè, nín đi, tớ cho kẹo mà.

– Không.

– Không ăn kẹo sao? – Hắn ngạc nhiên.

– Cậu lúc nào cũng ăn hiếp tớ. – Nó nức nở.

– Ừ. Tại tớ xấu, rồi mau nín đi.

– Cậu giành đồ ăn của tớ.

– Ừ. Tớ sai.

– Cậu không cho tớ chơi với mọi người.

– Từ nay cậu muốn làm gì cũng được. Mau nín đi. – Hắn khổ sở nói.

Nó có nghe lộn không, hắn tự nhiên lại dễ dãi như thế làm nó cảm thấy không quen. Nó im lặng không khóc nữa, ngồi yên trên đường.

– Ăn không? – Hắn cười

– Ăn!

Nó đưa tay giựt lấy.. Hụt rồi.

– Không cho. – Hắn giơ kẹo lên cao khiến nó với không tới.

– Tớ khóc tiếp. – Nó nói tỉnh queo.

Hắn hốt hoảng đưa cây kẹo cho nó rồi mới ngỡ ra nó chỉ hù, con bé này ngày càng gian xảo. Đạt được mục đích, nó cười híp mắt ngậm lấy cây kẹo. Nó chỉ thích một Khắc Hàn thích chọc phá nó thôi, ngoan ngoãn nghe lời nó thì có chút không quen.

– Cậu nói rồi đấy, từ nay về sau tớ muốn làm gì tùy tớ đấy.

– Tớ không có nói. – Hắn tỉnh queo

– Cậuuu… – Nó trừng hắn.

– Liuliu. – Hằn lè lưỡi trêu.

Nó rượt hắn suốt con đường về nhà, hoàng hôn ngập trong tiếng cười của hai đứa trẻ.

————————-

Ba năm mẫu giáo cứ thế trôi qua, chọc nó là việc của hắn mà lần nào nó cũng không kiếm được cách nào khác để trả thù. Nó cứ dùng lại chiêu cũ, khóc rồi lại khóc, hắn vài lần đầu vẫn còn lúng túng, sau đó biết được nó cố tình thì đã đỡ hơn, vẫn chấp nhận bị lừa mà kiên nhẫn dỗ nó nín khóc.

————————–

Năm năm tiểu học cũng không khác nhiều lắm, vẫn chung trường chung lớp. Hắn hằng ngày vẫn qua nhà nó ăn chực rồi cùng đến trường. Đôi lúc nó dậy sớm sẽ qua nhà hắn, lên phòng hắn, leo lên giường hắn làm đủ trò để lôi hắn dậy. Tiểu học chỉ khác một chút là sỉ số lớp tăng kéo theo những người thích nó và hắn cũng tăng. Nói chung thì đẹp là khổ!

————————–

Lên cấp hai, có hẳn hai fanclub của Mộc Lạc Hi và Triều Khắc Hàn, và đương nhiên hai bên cực ghét nhau. Nhờ cái fanclub nhảm nhí đó mà tình cảm hai người càng thân thiết.

Họ là bạn thân, nhưng dại gì tiết lộ sớm, mập mờ như thế. Chỉ cần có người theo đuổi hắn, hắn liền đem nó làm bia đỡ đạn. Ngược lại có người theo đuổi nó, chẳng cần nó nhờ, hắn tự động chen vào làm bia đỡ đạn cho nó, không cần biết nó thích hay không.

Cho đến năm cuối cấp hai, có một người con trai, dũng cảm theo đuổi nó, mặc cho hắn xuất quân bao nhiêu lần cũng không ngăn được anh ta. Trong lòng hắn bắt đầu bất an, nó không thể thích người khác được chỉ được thích hắn.

Anh ta theo đuổi, nhận xét nó là một tảng băng, ngàn năm cũng không tan. Anh không hiểu tại sao nó lạnh nhạt với anh nhưng lại thân với hắn như thế, chẳng lẽ lời đồn là thật?

——————

Tác giả có ý định chap sau thay xưng hô thành tao-mày, vì họ lớn rồi, với lại như thế có vẻ thân thiết hơn. Và còn có thể ta sẽ thay thành ngôi kể thứ nhất cho chap sau. Mội nguời ủng hộ ta nhaa :3 *bắntim* :)) #mãiyêu =)) hihi :>

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.