Bạn Thân 17 Năm, Giờ Yêu Được Chưa?

Chương 34: Kỉ niệm



Mộc Lạc Hi ngồi trong phòng đờ đẫn, tới bữa thì xuống ăn cơm, tới giấc thì leo lên giường trằn trọc, cả ngày không mở miệng ra nói chuyện, cũng không cười lấy một cái, khóc ầm lên lại càng không.

Cuộc sống trôi qua như cái xác không hồn..

Nói nó không biết trân trọng cuộc sống thì không phải, không biết thương bản thân lại càng không đúng.

Chỉ là lòng nó bây giờ rối lắm, nó cần một chút thời gian để sắp xếp lại mọi thứ. Nó cần định thần lại, rồi sau đó sẽ vui vẻ trôi qua mỗi ngày, tươi cười mỗi ngày để chờ đợi hắn.

Kể từ ngày hắn đi, nó chẳng biết được một chút tin tức nào của hắn, dường như là bốc hơi khỏi thế gian.. Muốn biết hắn có khỏe không, cũng không thể.

Thêm một đêm Lạc Hi không ngủ được, thêm một đêm cuộn chặt trong chăn nghe tiếng mưa xối xả ngoài kia..

Thức một đêm, là lại nhớ hắn một đêm!

Sáng hôm sau

Vợ chồng Triều ngơ ngác nhìn con gái mình từ cầu thang đi xuống.

Mộc Lạc Hi hôm nay diện chiếc đầm màu lam, đeo chiếc túi xách nhỏ, mang trên chân đôi giày búp bê.

Giống như tiên nữ, treo bên môi nụ cười bước xuống nhà.

Mẹ Huyên nhìn nó, khiến lòng cô lại đau, nó đã thật sự không sao rồi, hay là giấu hết tất cả, cười như vậy để cô yên lòng?

– Ba mẹ, chào buổi sáng.

Nó bước đến gần hai người, cười tươi như đóa hoa nở.

Vợ chồng họ rốt cuộc thở phào một tiếng, một tháng trôi qua, nó đã thông suốt rồi?

– Lạc Hi, chào buổi sáng. – Mẹ vuốt tóc nó.

Câu chuyện đó, Lạc Hi không nhắc, hai người họ cũng chẳng muốn nói tới nữa, có lẽ.. để nó quên hắn đi sẽ tốt.

– Con ra ngoài một chút nhé.

Hai vợ chồng nhìn nhau..

– Ra ngoài hít thở chút không khí cũng tốt. Đi đi. – Ba Khải ôn tồn.

Ra khỏi nhà, theo thói quen nhìn sang khu vườn trống bên cạnh.

Không có ai..

Mẹ Yên từ trong nhà đi ra, nhìn thấy nó đờ người đứng đó, cô cảm thấy có chút xót xa.

Ánh mắt nó nhìn về phía này, đầy hoài niệm cùng nhung nhớ..

Vậy mà trên môi, vẫn kiên cường duy trì mỉm cười.

Vườn nhà bên kia, nơi nó thả ánh nhìn theo, là vị trí ngày xưa hai đứa từng cùng nhau chơi đùa..

– Cậu làm gì á? – Cô bé ba tuổi ngây ngô hỏi.

– Thắt tóc cho cậu. – Cậu bé ba tuổi loay hoay với mái tóc dài chấm lưng..

– Cậu thì làm gì biết thắt chứ, đừng nghịch tóc tớ. – Cô bé vén tóc mình ra trước.

Cậu bé bỏ đi chạy về phía sau nhà, một lát sau quay lại với bông hoa màu tím trên tay.

– Thích không? Tớ gắn lên cho cậu nhé? – Cậu rõ ngoan cố.

Cô bé nhìn thấy bông hoa mang màu sắc mình yêu thích, vô cùng thích thú gật đầu.

– Hàn Nhi đeo lên giúp Hi Hi nhé.

Cô bé nhìn cậu cười híp cả mắt, nụ cười vô tư ngọt ngào..

Cậu bé tiến lại quỳ bên cô bé đang ngồi, vẻ mặt cực kì chăm chú cài chiếc bông đó lên.

– Hi Hi của tớ thật xinh đẹp.

– Thật sao?

Cô bé thích ý chạy vào nhà tìm gương.

Cậu bé ở ngoài sau nhìn theo, lo lắng gọi lại.

– Từ từ thôi..

Thì ra là, từ rất lâu trước đó, hắn đã thích nó rồi, chỉ có nó là vô tâm mãi không chịu nhận ra..

Mộc Lạc Hi bước khỏi cổng biệu thự, ra khỏi khu nhà vắng vẻ, bắt một chiếc taxi.

Nó không nói là muốn đi đâu, bản thân cũng không biết mình nên đi đâu, cứ ngồi trong xe để tài xế chạy qua hết con đường này đến con đường khác.

Ngang qua một quán ăn nhỏ trên phố, nó xuống xe đi vào nơi đó.

Quán ăn này hai người họ cực kì thích đến, tuần nào cũng chạy đến hai ba lần, đến mức trở thành khách quen. Là chuyện của rất lâu trước đây rồi, không biết bây giờ bà chủ còn nhớ nó không.

Phục vụ đưa thực đơn đến, nó nhìn vào lại bất chợt nhớ lại..

– Cái này ngon lắm í, mình ăn cái này đi. – Cô bé chỉ vào tờ thực đơn.

– Vậy ăn cái này.

– Cái này nữa, à cái này.. cái này cũng ngon nữa. – Cô bé chỉ loạn xạ trên tờ thực đơn.

Cậu bé nhìn bàn tay trắng noãn chỉ trỏ đủ món, hắng giọng.

– Ăn không hết sẽ lãng phí, lãng phí thì sau này sẽ không được ăn nữa đấy.

– Vậy sao.. – Cô bé bỗng ão não. – Thế cho Hi Hi gọi thêm món này nữa thôi nhé. – Cô bé trưng ra bộ mặt tội nghiệp.

Nhìn vẻ mặt cô bé, cậu bé chỉ có thể cười, không thể cưỡng lại.

– Được rồi, chỉ hai cái này thôi nhé. – Cậu bé thỏa thuận.

Cô bé lập tức gật đầu cười lấy lòng.

Thì ra, ngày xưa nó nghe lời hắn như vậy.. hắn đã quan tâm nó từ rất lâu rồi, chỉ là nó không hề nhận ra.

Những kí ức như một đoạn băng tua lại rất nhiều năm về trước, ở trong đầu nó chiếu lên từng thước phim sống động..

Mãi đến khi phục vụ gọi, nó mới giật mình, gọi hai món ăn đó rồi lại tiếp tục thẫn thờ.

Ở đó ăn xong, nó đứng dậy đi khỏi, một mình rảo bước trên đoạn đường đông người qua lại.

Mộc Lạc Hi vừa đi vừa nhìn ngắm xung quanh, từng thước phim lại hiện lên..

Nơi này.. nơi này.. và cả nơi này..

Mỗi một nơi, đều có kỉ niệm của hai người.

Tại nơi phun nước giữa khu trung tâm thành phố có hai bóng dáng đứng bên ngoài sân ướt nghịch nước, vẻ mặt đầy hạnh phúc.

– Hi Hi.

Cô gái quay lại, liền bị chàng trai vẩy nước lên mặt.

– Á.. nước văng hết lên người tao.. – Cô gái lấy tay chặn lại.

Chàng trai cứ chọc cô gái mãi thôi, đến lúc cô gái sắp tức giận, chàng trai rất thức thời mà ôm lấy cô ấy..

Hình ảnh ngọt ngào như bao đôi tình nhân khác, là hai người họ.. Thật hạnh phúc.



Tại tiệm trang phục nam, hình ảnh một chàng trai diện chiếc áo sơ mi trắng như vẫn còn hiện rõ..

– Đẹp trai lắm.

– Đẹp đến ngẩn người vậy sao?

– Thì.. ừ.. – Cô gái ấp úng.

Cô gái đụng vào cạnh bàn, cả người ngã về trước được chàng trai ôm lại vào lòng.

Cảm xúc rộn ràng ngày đó vẫn còn hiện rõ, cảm giác rung động đầu tiên cô gái dành cho chàng.



Tại tiệm giày thể thao, hai người ẩn mình trong những kệ giày, cười đùa hồn nhiên..

– Thử cái này.

Chàng trai cầm một đôi giày màu bạc hà, nắm tay dắt cô gái ngồi lên ghế, tự mình quỳ một gối giúp cô mang vào..

Cô gái từ trên nhìn vẻ mặt chăm chú của chàng trai, khóe miệng cong lên, tim lại lỗi nhịp mất rồi..

Hình ảnh đôi trai gái trong tiệm giày đẹp như tranh vẽ..



Lạc Hi rời khỏi khu mua sắm, không có mục đích mà bước tiếp về trước, một lát sau trước mắt hiện ra khu vui chơi ngày trước.

Nó bước vào trong, mua một vé đi tàu lượn, một mình ngồi trên khoang hai ghế. Ghế bên cạnh không ai ngồi, bàn tay cũng trơ vơ không ai nắm..

Tàu lượn xé gió chạy đi.

Một vòng.. hai vòng..

Vòng thứ ba, Mộc Lạc Hi cuối cùng nhịn không được nữa, mặc sức mà hét, để cho cơn gió đem hết nỗi buồn đi.

Tàu lượn dừng lại, mọi người đều bước xuống, vẫn khung cảnh như cũ, người người choáng váng đầu óc.

Khác là ngày xưa một đôi trai gái bước xuống khoái chí cười, giờ chỉ còn lại một người con gái với giọt nước mắt đọng lại bên gò má hồng.

Lạc Hi lại tiếp tục dạo quanh công viên, ở đây chẳng có gì thay đổi cả..

Đi ngang quán ăn Hàn Quốc hai người từng cùng nhau chụp ảnh, Lạc Hi dừng lại cạnh quán thật lâu.

– Là em?

Lạc Hi nhìn, là chị phục vụ hai năm trước, chị phục vụ đã chụp cho họ tấm ảnh tình nhân..

Nó nhìn chị, cười nhẹ nhàng..

– Chàng trai đi cùng em đâu rồi? – Chị cười.

Nó im lặng.

– Cậu ấy.. hôm nay bận rồi.

Nó lại cười, nhắc tới hắn, dù là thế nào thì nụ cười của nó vẫn chứa đầy yêu thương.

– Em sang đây. – Chị ấy dẫn nó đến trước cửa tiệm.

Mộc Lạc Hi ngạc nhiên, tấm nhìn hai năm trước họ chụp, được treo trên tấm kính thủy tinh của quán, bên cạnh rất nhiều tấm hình khác. Nhưng hình của họ, lớn hơn một chút, đặc biệt nổi bật, vô cùng bắt mắt.

Chị phục vụ thấy nó đờ đẫn nhìn, nghĩ rằng nó không ngờ tấm hình lại đẹp như vậy, nên chạy vào rồi cầm ra một tấm hình nhỏ đưa cho nó.

– Tặng em.

Nó nhận lấy, tầm mắt dời xuống tấm hình trên tay, hắn đẹp quá.. Người yêu của nó đẹp trai quá.

Nó nhìn chị phục vụ cười, tạm biệt rồi rời đi.

Mộc Lạc Hi bắt xe về nhà, về đến trước khu nó xuống xe, tự mình đi bộ.

Con đường này vẫn như cũ trồng đầy cây phong, lá phong cũng vì gió mà rời cây rơi xuống đất.

– Leo lên.

Cô gái ngoan ngoãn trèo lên lưng chàng trai, lòng có điều muốn hỏi nhưng lại không dám mở miệng.

– Tao với cô ta không có gì.

Chàng rất hiểu cô gái của mình, tự động giải thích, rỡ rối khúc mắc trong lòng cô.

– Cô ta nói tụi mày quen nhau. – Cô gái ngập ngừng hỏi.

– Mày tin tao hay tin cô ta? – Chàng trai nhẹ nhàng nói.

– Thì.. Tin mày.

– Vậy thì được rồi. Nghe cho rõ đây, tao không có thích cô ta! – Chàng nhấn mạnh.

Nghe được câu khẳng định của chàng, lòng cô gái như có dòng nước ấm rót qua, âm thầm trên lưng chàng cười nhẹ, tựa đầu trên bờ vai ấm áp đáng tin tưởng. Chàng trai cũng cười, lặng lẽ cõng cô đi hết đoạn đường về nhà..

Cô gái mãi mãi không biết, hôm đó chàng trai đã thầm nói thế này.

“Mày ở trong tim tao mất rồi, làm sao tao có thể thương ai khác được nữa? Cô ngốc.”

Và chàng trai cũng mãi mãi không biết, hôm đó cô gái cũng đã thầm ước thế này.

“Ước chi, mày mãi bên tao, những khoảng khắc này mãi mãi kéo dài, mãi mãi hiện hữu..”

Nó dựa người bên một tảng cây lớn, nhìn xuống mũi chân mình suy nghĩ thật lâu.

Cuối cùng ngước mặt lên, cười rạng rỡ hướng phía xa xôi nói lớn:

– Khắc Hàn, tao biết mày không thích nhìn thấy tao buồn, nên từ hôm nay tao sẽ không buồn nữa. Bởi vì mày thích nhìn tao cười nên nhất định mỗi ngày tao đều sẽ vui vẻ. Khắc Hàn, mày yên tâm đi, tao nhất định sẽ đợi, mày đã hứa sẽ về thì tao nhất định sẽ đợi. Nhất định.

(Còn tiếp)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.