Bạn Thân 17 Năm, Giờ Yêu Được Chưa?

Chương 45: Tỉnh dậy và kể em nghe



Bệnh viện Thiên Ân

Mộc Lạc Hi chạy đến, mới biết Triều Khắc Hàn đang được giải phẫu trong phòng cấp cứu, đèn phòng vẫn sáng đỏ chói như những cây dao sắt nhọn đâm vào lòng cô.

Mộc Lạc Hi một thân lễ phục đứng trước phòng, trên trán đã phủ một tầng mồ hôi, bàn chân vì va chạm với nền đất đã trầy xước khá nhiều, đau đớn truyền đến từ lòng bàn chân cũng không sánh được với nỗi đau trong lòng.

Trên sàn đều lưu lại những vệt máu rỉ ra từ chân cô, Mộc Lạc Hi không có cảm giác, cô bây giờ chỉ quan tâm hắn.

Dù cho tưởng tượng một ngàn lần, cô cũng không bao giờ nghĩ đến ngày hạnh phúc nhất của một người con gái, xảy ra trên người cô lại biến thành một ngày bi thương như vậy.

Không biết thời gian đã qua đi bao lâu, Mộc Lạc Hi tưởng như mình đã sợ đến mức ngất đi, cô nhìn thấy Mộc Tử Nghiên từ xa đi tới cũng không có sức lực quản anh.

- Lạc Hi, em đi xử lý vết thương cho anh.

Mộc Lạc Hi không biết, anh trai nhìn thấy cô như thế rất đau lòng, anh mất khống chế hướng cô rống lên.

Cô biết anh tức giận, nhưng bây giờ cô mệt mỏi.. chậm rãi ngước mặt lên nhàn nhạt nhìn anh một cái, rồi lại tiếp tục nhìn cửa phòng khép chặt. Chi một giây lướt qua anh cũng nhìn thấy, đáy mắt cô hỗn loạn những cảm xúc ngổn ngang..

Người cô yêu đang nằm bên trong, đang cùng thần chết đấu tranh, cô làm sao có thể bỏ hắn rời đi?

Mộc Tử Nghiên thở dài, bước đến cạnh cô, dịu dàng an ủi:

- Lạc Hi, anh ở đây thay em đợi hắn, em đi xử lý vết thương được không?

Mộc Lạc Hi ngước lên, lắc đầu. Thậm chí đáp lời cô cũng cảm thấy tốn sức.

- Lạc Hi.. - Anh phải làm sao bây giờ. - Xem như anh năn nỉ em, nghe lời anh một lần?

- Không, em đợi Khắc Hàn trở ra, nhìn thấy hắn em sẽ đi. - Cô cứng đầu, giọng nhẹ như gió.

- Em một lát trước khi hắn trở ra ngất đi thì làm thế nào? Đi xử lý vết thương rồi quay lại đây. Em không biết chăm sóc bản thân mình, nếu tên đó biết sẽ đau lòng..

Mộc Lạc Hi im lặng, không đi cũng không đáp, anh nói đúng nhưng cô muốn đợi hắn..

Lúc này, cha mẹ Triều đã đến nơi, bọn họ so với cô bình lặng thì gấp gáp hơn nhiều, khi họ biết hắn đánh ngất tất cả vệ sĩ trong biệt thự trốn về Bắc Kinh đã vội vã đáp chuyến tiếp theo trở về, không ngờ chuyến bay của con trai mình xảy ra tai nạn..

Mẹ Yên rất đau lòng ở trong ngực ba Luân khóc không thôi.

Chỉ có Triều Hoắc Luân bình tĩnh nhìn về phía Mộc Lạc Hi đang mặc lễ phục, ông biết hôm nay là hôn lễ của cô, cũng biết con trai mình vì vậy mà trốn trở về.

Ánh mắt ông nhìn cô chứa một phần hận ý, mặc dù ông biết cô không có lỗi, hơn nữa còn rất đáng thương, ở ngày hạnh phúc nhất lại gặp phải việc này; nhưng ông vẫn không tránh khỏi nghĩ đến nếu cô không khiến Triều Khắc Hàn yêu đến say đắm như thế, thì chuyện này sẽ không xảy ra.

Triều Hoắc Luân cũng có người phụ nữ mình yêu thương nhất, vậy chẳng lẽ ông lại không hiểu, tình yêu đều là tự nguyện sao?

Có thể trách ai đây? Đều là họ tự nguyện trao tâm đi mà.. Hơn nữa khi yêu, họ cũng chịu đủ đau khổ rồi..

Triều Hoắc Luân không biết những việc đã xảy ra với Mộc Lạc Hi, không hiểu cô đã chịu bao nhiêu tổn thương, không rõ cả thể xác lẫn tâm hồn cô đều lưu lại bao nhiêu vết thương..

Càng không hay, tất cả những thống khổ đó đều là con trai ông mang lại.

Triều Hoắc Luân là một người ngoài cuộc, căn bản không biết Mộc Lạc Hi yêu Triều Khắc Hàn nhiều như thế nào, cũng không biết tình cảm con trai mình dành cho cô là không có bất kì vật gì có thể đong đếm được.

Ông nhìn lại bộ dáng chật vật của cô, cũng không nỡ tổn thương cô nữa, chỉ nhẹ giọng lên tiếng:

- Hi nhi, con đi xử lý vết thương đi, ta cùng mẹ Yên ở đây đợi nó là được.

Mộc Lạc Hi ngước lên nhìn ông, nhìn ánh mắt của cô, Triều Hoắc Luân ngạc nhiên; sợ hãi, lo lắng, đau lòng, tự trách, tất cả những cảm xúc này chất chứa trong mắt cô. Chẳng lẽ có cái gì ông không biết?

Mộc Lạc Hi hướng hai người gật đầu, rất nghe lời đáp lại:

- Cám ơn hai người, con rất nhanh trở lại.

Mộc Lạc Hi nhấc chân đi, lúc này mới cảm nhận được đau nhứt truyền đến từ lòng bàn chân, rốt cuộc cô đã bị thương nhiều thế nào? Cô đứng không vững, loạng chạng muốn ngã, Mộc Tử Nghiên nhanh chóng đi đến đỡ lấy cô:

- Anh đưa em đi.

Anh hướng hai người gật đầu, bế bổng cô lên đi tìm bác sĩ, máu dưới chân cô vẫn không đông lại, tiếp tục chảy ra.

Sau một lúc, Mộc Lạc Hi vịn tay anh khập khiễng đi trở lại, Triều Khắc Hàn còn chưa được đưa ra!

Một cỗ lo lắng cùng sợ hãi từ đâu đến, lấp đầy lòng cô..

Vạn nhất, hắn xảy ra chuyện thì làm thế nào?

Vạn nhất, hắn không tỉnh dậy nữa thì làm thế nào?

Vạn nhất cô không còn được nhìn thấy hắn nữa thì thế nào?

Vạn nhất.. Vạn nhất..

Nước mắt cô tuôn ra như thác nước chảy trên mặt.

Năm năm trước họ đã bỏ lỡ cơ hội gặp nhau, ngày cuối cùng trước khi hắn đi.

Năm năm sau họ đã bỏ lỡ cơ hội bên nhau lần nữa, vì cô đã quên đi hắn.

Cho đến bay giờ, cô lại bỏ lỡ cơ hội nói với hắn một lời xin lỗi, vì tai nạn này.. sẽ đem hắn rời xa cô không?

...

Mười tiếng trôi qua, Mộc Lạc Hi vô cùng kiên trì đứng vững trước cửa phòng cấp cứu, không ăn, không nghỉ, giống như không biết mệt. Lâu lâu nghĩ đến gì đó nước mắt lại chảy xuống..

Tâm không có một phút yên ổn bị nỗi sợ hành hạ.

Kim đồng hồ vẫn đuổi nhau gấp gáp chạy đi, hai tiếng nữa trôi qua, đèn phòng cấp cứu tắt, Triều Khắc Hàn đeo ống thở được đẩy ra ngoài.

Mộc Lạc Hi nhìn thấy hắn bằng xương bằng thịt nằm đó, biểu đồ tim mạch vẫn chạy đều đều, an tâm thở ra một hơi, nước mắt lại mảnh liệt chảy xuống, cả người vô cùng nặng nề mà ngã xuống đất.

Không sao rồi, hắn không sao. Triều Khắc Hàn của cô không sao cả, vẫn còn ở đây, vẫn còn ở bên cạnh cô..

- Hi.. Lạc Hi - Mộc Tử Nghiên vỗ nhẹ má cô. - Lạc Hi, em làm sao? Hi..

Mộc Lạc Hi nhìn thấy gương mặt của anh trai, mơ màng không rõ, nhẹ nhàng ngất đi trong vòng tay anh.

...

Lúc cô tỉnh lại, sắc trời đã tối, cô đang nằm trên giường bệnh, khung cảnh đầy mùi sát trùng này quá quen với cô rồi..

Việc đầu tiên cô làm khi tỉnh dậy là nhìn xung quanh, tìm kiếm bóng dáng ai đó có thể nói cho cô biết hắn đang ở đâu; phòng bệnh chỉ có một cây đèn bàn chiếu sáng không một bóng người.

- Lạc Hi.

Mộc Tử Nghiên bên ngoài bước vào, để hộp cháo trên bàn.

- Anh đi mua cháo cho em, ăn đi.

- Em làm sao vậy? - Cô nhìn chén cháo, ngước lên nhìn anh.

- Kiệt sức, em không ăn gì trong một thời gian dài. - Anh thật hết cách với cô.

- Khắc Hàn đang ở đâu?

- Bản thân không lo chăm sóc cho tốt, vừa tỉnh dậy đã lo đến hắn. Ăn đi, xong rồi dẫn em đi tìm hắn.

Mộc Tử Nghiên không dám nói với cô tình hình của hắn bây giờ, sợ cô sẽ lo lắng quên chăm lo bản thân lần nữa.

Mộc Lạc Hi rất nghe lời ăn xong tô cháo, anh dẫn cô đến phòng bệnh ngay bên cạnh, nhìn thấy hắn đeo ống thở, sắc mặt trắng bệt cô lại đau lòng, nước mắt chực chờ lại ứa ra.

Chân vẫn còn đau nhưng cô rất nhanh chạy đến bên giường hắn, lúc này cô mới phát hiện, tay hắn nắm rất chặt, thấp tháng một vật màu trắng..

Nếu cô nhớ không lầm đây là chiếc vòng cô gái kì lạ kia đưa cho cô, cô vẫn cất nó trong tủ, nhưng từ khi hắn rời đi cô cũng không mở ra, là hắn lúc nào đem đi rồi?

Mộc Lạc Hi nhớ rõ, chiếc vòng kỳ quái này ở trên tay cô và tay hắn đều xuất hiện màu sắc khác biệt với màu trắng, tại sao lúc này hắn siết chặt trong tay mà chiếc vòng vẫn trắng tinh một mảnh?

- Anh hai. - Cô quay người lại gọi. - Khắc Hàn bị làm sao?

Mộc Tử Nghiên im lặng một hồi, cũng quyết định nói cô nghe.

- Đầu bị va chạm, não chấn thương

Theo lời anh, tim cô như bị bóp nát, vậy chẳng lẽ.. hắn sẽ ngủ mãi sao?

- Khi nào thì tỉnh? - Cô cố giữ bình tĩnh.

- Không biết, va chạm rất mạnh, chấn thương ảnh hưởng rất nhiều đến cơ thể nó. Tỉnh hay không, khi nào tỉnh, đều không biết.

"Tỉnh hay không, khi nào tỉnh, đều không biết."

Đầu cô ong ong lặp đi lặp lại lời nói này..

Không, hắn phải tỉnh, nhất định phải tỉnh!

- Triều Khắc Hàn, anh tỉnh dậy, tỉnh dậy cho tôi.

Trời đã khuya, phòng bệnh vắng lặng giọng cô rõ ràng vang vọng.

- Nếu anh không tỉnh dậy, tôi sẽ quên anh nữa đấy. Nếu anh không tỉnh dậy, tôi sẽ bỏ đi đấy.

Mộc Lạc Hi tự mình độc thoại, bàn tay nhỏ bé bao lại bàn tay to lớn không hơi ấm của hắn.

Gào thét vô vọng, nước mắt lại rơi, thoáng chốc giọng cô ôn nhu hơn rất nhiều, cũng mang theo cầu xin

- Khắc Hàn, anh tỉnh dậy được không? Em đợi anh mệt mỏi rồi, anh tỉnh dậy ôm em một chút.

- Khắc Hàn, em đã đợi anh được năm năm đấy, thời gian dài như thế, em kiên trì như thế.. rất giỏi đúng không? Anh tỉnh dậy khen em một chút.

- Khắc Hàn, em quên đi anh có phải anh rất đau lòng? Anh giận em nên không chịu tỉnh dậy nhìn em sao? Em xin lỗi mà, anh tỉnh dậy nhìn em đi.

- Khắc Hàn.. lời hứa anh trao em, lời thề anh gửi em, anh đều quên rồi à? Anh còn chưa thực hiện nó làm sao lại nằm đây như vậy? Anh tỉnh dậy cho em.

- Khắc Hàn, em van xin anh.. Tỉnh dậy đi.

Không biết cô đã nói bao nhiêu lời, không biết cô đã nắm tay hắn bao lâu, biểu đồ tim vẫn chạy đều đều như trêu đùa cô, đôi mắt của hắn vẫn không chịu mở ra..

Cha mẹ Triều vào phòng, đã thấy hết toàn bộ việc vừa rồi, họ nhìn thấy cô không quản bản thân lo lắng cho hắn như thế, cũng rất xót xa.

Mộc Lạc Hi và Triều Khắc Hàn cùng nhau lớn lên, họ đều xem cô như một nửa con ruột mà yêu thương, bây giờ nhìn cô như vậy làm sao không đau lòng đây?

Bao nhiêu lời muốn trách, bao nhiêu oán hận, đều nuốt cả vào lòng.. Nếu họ không thể thành toàn hai người thì cứ để họ yêu thương cô để bù đắp vậy..

Mộc Lạc Hi mệt mỏi gối đầu xuống bên cạnh hắn, tay vẫn không buông tay hắn ra.

Trước khi thiếp đi, thều thào một câu.

- Em biết anh những năm qua cũng không được vui vẻ. Anh tỉnh dậy nói cho em biết những ngày qua của anh nhé.. Anh sẽ không cần một mình đối mặt việc gì nữa đâu, em sẽ bên anh, lắng nghe và chia sẻ cùng anh nhé.

Trong phòng lúc này đã không còn ai, mọi người đều đã đi ra để lại cho họ một không gian riêng.

Ánh trăng chiếu vào phủ lên thân của hai người trong phòng bệnh. Triều Khắc Hàn nằm trên giường, Mộc Lạc Hi ngồi kế bên gối đầu lên thành giường, tay nhỏ ôm lại bàn tay lạnh lẽo của hắn.

Khung cảnh yên bình giống như thể chuyện ngày mai sẽ như thế nào, đối với họ đều không liên quan.. Như thể bất luận chuyện gì xảy ra, cũng không thể đem họ tách rời, vĩnh viễn bên nhau như vậy..


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.