Bạn Thân 17 Năm, Giờ Yêu Được Chưa?

Chương 46: Doãn Khiết Nhi hẹn gặp



Một tháng trôi qua, vết thương của Mộc Lạc Hi đã lành hẳn, chỉ có lòng vẫn âm ỉ đau..

Triều Khắc Hàn vẫn chưa tỉnh!

Mộc Lạc Hi rất kiên nhẫn, mỗi ngày đều tự thân chăm sóc hắn, cô sẽ dành đến nửa ngày của mình để cùng hắn trò chuyện.

Mộc Lạc Hi không còn đề cập đến những chuyện không vui nữa, cô mặc dù rất sợ hãi nhưng cũng cất đi bộ dạng lo lắng mà vui vẻ bên cạnh hắn.

Cô biết hắn sẽ rất đau lòng nếu thấy cô vì hắn mà quên chăm sóc bản thân. Vì thế, cô lựa chọn sẽ làm một Mộc Lạc Hi hoan hoan lạc lạc đứng trước mặt hắn thay cho một Mộc Lạc Hi tiều tụy thiếu sức sống.

Như mọi ngày khác, hôm nay cha mẹ Triều đến, vẫn thấy cô đã ngồi bên cạnh con trai mình.

Ánh mắt cô nhìn hắn đầy ôn nhu nhung nhớ, mong chờ cùng hy vọng..

- Hi Hi, con đi tìm chút gì ăn đi, mẹ Yên ở đây được rồi.

Bà Triều đi đến vỗ vai nó, giọng nói ấm áp.

- Con chưa đói. - Cô ngước lên, nhìn bà cười.

- Con bé cứng đầu. - Bà Triều lắc đầu. - Thế khi nào muốn đi thì cứ đi, mẹ Yên ngồi bên kia.

- Dạ.

Chuông điện thoại vang lên, Mộc Lạc Hi nhíu mày, bắt máy.

- Alo?

Bên kia im lặng rất lâu cũng không nói, cô phải gọi đến tận ba lận mới vang lại một giọng nữ êm tai.

- Xin lỗi, chị có phải Mộc Lạc Hi?

- Tôi là Mộc Lạc Hi.

- Chị có thể gặp em một lát không? - Giọng nữ nên kia rất dễ nghe.

- Cô là ai? - Mộc Lạc Hi không quen người này.

- Em là.. - Bên kia ngập ngừng một chút. - Hôn thê của Triều Khắc Hàn.

Mộc Lạc Hi kinh ngạc, nhìn người đang nằm trên giường.. hắn có hôn thê? Là cô gái ở sân bay ngày đó đúng hay không?

Triều Khắc Hàn yêu ai?

- Được. - Cô đáp ứng.

- Vậy hẹn chị ba giờ chiều nay ở quán cà phê Memories.

Mộc Lạc Hi cúp máy, cuối cùng những ngày tháng hắn ở đây đã xảy ra bao nhiêu chuyện? Đã bao nhiêu cái bí mật họ không có chia sẻ cho nhau?

Mộc Lạc Hi phiền lòng, tâm lại đau!

Cô thật tò mò, hắn đã trải qua những năm này như thế nào? Trong khi cô vùi mình trong công việc để quên đi hắn, hắn lại ở bên cô gái khác sao?

Lời hứa của hắn dành cho cô, cũng chỉ như một cơn gió thôi sao?

Trong lòng hắn, cô đã không còn quan trọng nữa ư?

- Khắc Hàn.. trong lòng anh, có còn em hay không?

Cô nắm tay hắn thủ thỉ.

- Còn em.. anh vẫn luôn ở đây, mãi mãi ở đây, không bao giờ rời tim em đi khỏi..

Kim đồng hồ mải mê rượt đuổi nhau, giờ hẹn gần đến, Mộc Lạc Hi nói với bà Triều một tiếng, cầm túi đi khỏi.

Một lúc sau, cô tìm được quán cà phê cô gái kia nói, nơi này nằm trong một con hẻm yên tĩnh, quả thật đường đi có chút khó khăn.

Mộc Lạc Hi làm sao biết được ai đã hẹn mình đây? Cô cùng lắm chỉ nhìn thấy bóng lưng cô gái năm đó, hơn nữa lâu như vậy cô không còn nhớ rõ, càng không chắc cô gái kia chính là người hẹn cô.

- Lạc Hi.

Cô nghe tiếng người gọi mình, là một cô gái ngồi ở chiếc bàn cạnh cửa sổ.

Mộc Lạc Hi bước đến gần, ưu nhã ngồi xuống.

- Tiểu thư, cô dùng gì?

- Cà phê, cám ơn. - Cô nhìn phục vụ mỉm cười.

Doãn Khiết Nhi nhìn cô mà ngây người, nụ cười cô dù chỉ nhẹ nhàng cũng đẹp đến như vậy.. Hai người họ, thật rất xứng đôi.

Mộc Lạc Hi thanh cao thuần khiết mà hắn cũng cao quý ngạo nghễ như vậy. Mặc dù hai người họ không đứng gần nhau, nhưng cô cũng có thể tưởng tượng được viễn cảnh hai người sánh bước cùng nhau.. có bao nhiêu mĩ miều.

- Cô là? - Mộc Lạc Hi trước mở miệng.

- Chào chị, em là Doãn Khiết Nhi.

- Doãn Khiết Nhi? Phó tổng Doãn thị?

Mộc Lạc Hi rất thông minh, một cái tên đã biết được thân phận cô.

- Đúng vậy.

Trái tim Mộc Lạc Hi lúc này đập kịch liệt mạnh mẽ, biết thân phận Doãn Khiết Nhi, cô thật hy vọng họ chỉ là hôn nhân thương mai không tình yêu..

- Có việc tìm tôi? - Tuy nhiên, cô vẫn bình tĩnh.

- Đương nhiên, em bay về đây chỉ để nói một chút chuyện liên quan đến Triều Khắc Hàn cùng chị.

Lòng Mộc Lạc Hi run lên.. có phải cô ấy muốn tranh giành cùng cô? Nếu vậy cô sẽ không khách khí, cô không thể để mất hắn lần nữa.

- Là việc gì? - Cô khuấy ly cà phê phục vụ vừa bưng đến.

- Hôn nhân giữa em và anh ấy, chị có tò mò không?

Mộc Lạc Hi im lặng, Doãn Khiết Nhi biết cô nhất định tò mò, tiếp tục:

- Hôn nhân này là gia đình sắp đặt, cả em và anh ấy đều không hề muốn nó xảy ra.

Bao năm qua đi, Doãn Khiết Nhi đã định được lòng mình rồi, cô biết người con trai kia dù thế nào đều không thể thuộc về cô.

- Và? - Mộc Lạc Hi dò hỏi.

- Nói thẳng thì, đã từng một thời gian em thích anh ấy. Nhưng chị biết không, dù em cố gắng đến mấy, cũng không thể thay đổi được lòng anh ấy, sớm đã không thể chứa được bóng hình khác ngoài chị.

Vậy là.. hắn không yêu cô ấy? Mộc Lạc Hi đã có thể an tâm chưa?

Mộc Lạc Hi duy trì im lặng, thật sự không biết đáp lời thế nào..

- Ngày đầu tiên chúng em chính thức gặp nhau không phải vì công việc, chính là ở nơi này. Anh ấy chính xác ngồi bàn này, vị trí của chị.. Anh ấy ngồi đây một mình, giống như một con sư tử lẻ loi và cô độc. Chị biết không, ngay từ lúc đó em biết mình đã thua rồi. Ánh mắt anh nhìn về phía xa, đượm đầy luyến tiếc nhớ nhung. Nhưng em là vẫn cứ cố chấp.

Doãn Khiết Nhi tiếp tục, bàn tay nhỏ áp vào ly trà nóng, dù gì hắn cũng từng là người trong lòng của cô mà..

- Lần đầu tiên em nhìn anh ấy thật kĩ, được một người con trai suất sắc như vậy yêu thương.. chị thật hạnh phúc. Em lúc đó đã thật ganh tị, ước rằng người anh ấy nghĩ đến lúc đó là em chứ không phải chị.

Mộc Lạc Hi ngước lên nhìn cô, nhíu mày.

- Chị yên tâm, em không giành với chị đâu.

Doãn Khiết Nhi như nhìn thấu tâm tư Mộc lạc Hi, hôm nay hẹn nhau ra đây chỉ muốn để Mộc Lạc Hi biết về cuộc sống của hắn thôi, để cô biết hắn đã đau khổ vì nhớ cô như thế nào..

- Em đã rất muốn anh ấy nói với em rằng anh ấy cũng có chút gì đó để ý em. Nhưng là anh ấy chỉ đưa cho em một tờ giấy ghi một câu chữ, chính là hợp đồng hôn nhân. Ngoài những lúc trước mặt mọi người, anh ấy và em hoàn toàn không liên quan đến nhau. Anh ấy nói rằng em không thể lựa chọn, hợp đồng này là lợi cả đôi đường. Cũng chẳng hiểu vì cái gì em lại đặt bút kí vào. Em lúc đó vẫn còn mong đợi mình có thể thay đổi tình cảm của anh.. nhưng em sai rồi.

- Vậy lúc này, cô còn yêu hắn không.

Nghe cô nói một lúc, Mộc Lạc Hi mới hỏi.

Doãn Khiết Nhi cười, nhẹ nhàng lắc đầu, trông cô thuần khiết chân thành như một thiên sứ.

- Thật ra, tình cảm đối với Triều Khắc Hàn. Em sớm đã từ bỏ.

- Vì sao?

Mộc Lạc Hi thật sự không hiểu, yêu không phải luôn là giành lấy sao? Tại sao cô có thể nói buông là buông? Từ bỏ là từ bỏ dễ dàng như vậy?

Doãn Khiết Nhi không có vẻ gì là đau khổ khi phải nói ra những lời này, hơn nữa biểu tình còn một mảnh thoải mái.

- Bởi vì ngay trong cơn say, em là người ở bên mà người anh ấy gọi tên lại là chị. Giây phút đó em biết mình vĩnh viễn đấu không lại. Có được người, giữ không được tâm.. thì níu kéo làm gì? Em là cam tâm tình nguyện buông tay.

Thì ra.. hắn vẫn luôn nhớ cô, vẫn luôn yêu cô. Tim hắn luôn luôn có chỗ dành cho cô.

- Cô hẹn tôi, chỉ để nói như vậy?

Mộc Lạc Hi biết rồi, cô nên tha thứ cho hắn.. sau khi hắn tỉnh dậy sẽ cùng hắn sống thật hạnh phúc, sẽ không nhắc lại những chuyện này, sẽ để chúng trôi đi vào quên lãng.

- Còn một việc em muốn nhờ chị..

Giọng cô lúc này trầm xuống, ánh mắt lướt qua một chút đau lòng, rất nhanh rồi biến mất.

- Chị có còn nhớ, ngày chị và Triều Khắc Hàn chạm mặt nhau ở nhà hàng? Lúc anh ấy nói nhớ chị?

- Có nhớ. - Cô gật đầu.

- Chị tin vào tình yêu sét đánh không? Chính là một lần gặp qua liền luyến tiếc không dứt.

Doãn Khiết Nhi nhếch môi, tự khinh bỉ bản thân; yêu không sai, nhưng cô là tự trách bản thân đơn giản như vậy đã khuất phục rồi.

- Tin chứ. Tình yêu không thể đong đếm bằng thời gian, có đôi lúc mấy năm yêu cũng không bằng vài lần gặp. Đó là duyên phận, là định mệnh. Chị vốn tin vào những điều này, rất tin!

Mộc Lạc Hi nâng ly càng phê, ưu nhã uống.

- Ừ, em chính là đã yêu Đặng Dĩ Hằng. Từ cái nhìn đầu tiên, từ lần đầu gặp gỡ; chỉ trong khoảng khắc thôi, em đã yêu. Lúc đó, Triều Khắc Hàn ôm chị, Đặng Dĩ Hằng cũng đứng ra bảo vệ chị, em đã rất ganh tị, lại rất ngưỡng mộ, cả hai người nam nhân, đều yêu chị như vậy.. Em đã rất sợ, vậy tình yêu của em phải làm sao đây?

Doãn Khiết Nhi thật ra chỉ mới 21 tuổi, chưa từng thật sự trải qua tình yêu.. cô bối rối, cô lo sợ, là điều dễ hiểu.

Mộc Lạc Hi nghe, hiểu cô yêu Đặng Dĩ Hằng, cô lại không yêu anh, cô chỉ một mực đợi hắn, cô không có ý định giành lấy tình yêu của Doãn Khiết Nhi.

Mộc Lạc Hi chưa kịp nói, đã nghe Doãn Khiết Nhi nghẹn nào lên tiếng.

- Em không mong muốn gì hơn, em chỉ muốn được hạnh phúc như bao người khác thôi. Vì sao lại không thể? Vì sao lại tàn nhẫn như vậy? Chị có biết, lúc Đặng Dĩ Hằng lần đầu gọi điện cho em, em đã vui như thế nào.. lúc hai người cùng đi dạo chơi, hẹn hò, anh ấy nói với em rất nhiều lời ngọt ngào. Bởi vì yêu, em đều tin!

Nghĩ đến những kỉ niệm đẹp, Doãn Khiết Nhi cười ngọt ngào.

- Nhưng rồi, em vô tình biết được, anh ấy là yêu chị, vì muốn trả thù Triều Khắc Hàn dần dần cướp chị đi, anh ấy đã theo đuổi em. Anh ấy muốn Triều Khắc Hàn đau lòng, muốn hắn quay về bên em. Nhưng anh ấy đâu hề biết, Triều Khắc Hàn một chút cũng không yêu em, một chút cũng không quan tâm em sẽ như thế nào.

Doãn Khiết Nhi nói đến đây nước mắt như hạt trân châu long lanh rơi xuống. Giọng nói thập phần đau khổ, giống như luyến tiếc cho thứ gì đó, lại như vô vọng níu kéo.

- Chỉ có mỗi em, là vì anh ấy đau lòng; chỉ có mỗi em, là ngu ngốc yêu, ngu ngốc để người khác tổn thương. Mặc dù biết, cũng bởi vì yêu mà tình nguyện làm con cờ của người khác, chỉ mong khoảng khắc tốt đẹp có thể kéo dài thêm một chút. Lại chẳng thể ngờ, qua bao lâu, anh ấy vẫn gọi cho em, nói với em chia tay, đó là buổi sáng diễn ra hôn lễ của chị và anh ấy.

Đôi mắt long lanh của Doãn Khiết Nhi khóa chặt người cô, khiến cô cảm thấy mình như gây ra tội lớn.

Trong phút chốc, cô cảm thấy cô gái này thật ra rất đáng thương; Mộc Lạc hi sinh ra ý niệm muốn xem cô như em gái mà che chở.

Không cách nào khác, Mộc Lạc Hi ngoài an ủi cũng chẳng biết làm gì hơn.

- Em yêu Đặng Dĩ Hằng, vậy cứ mạnh mẽ giữ lấy.

- Nhưng..

- Chị không yêu Đặng Dĩ Hằng. Người chị yêu, từ trước đến nay là Triều Khắc Hàn, một khắc cũng chưa từng thay đổi.

- Vậy vì sao chị lại đồng ý gả cho anh ấy? - Doãn Khiết Nhi ngạc nhiên.

- Đó là khoảng thời gian trí nhớ chị bị đảo lộn biến Đặng Dĩ Hằng thành Triều Khắc Hàn. Chính là lầm tưởng là Khắc Hàn mà đồng ý.

Doãn Khiết Nhi gật gù hiểu ra, vậy có nghĩa cô có thể chính thức theo đuổi anh? Mặc dù anh vẫn còn yêu người con gái này, nhưng không sao, cô có tự tin.

- Lạc Hi, vậy em sẽ theo đuổi Đặng Dĩ Hằng nhé?

- Được, thứ mình thích phải dũng cảm đoạt về, biết không?

Doãn Khiết Nhi gật đầu, sau nhìn cô cười tươi rói.

- Lạc Hi, từ nay chúng ta làm bằng hữu được không?

- Rất vui lòng.

Mộc Lạc Hi vờ nghiêm túc đưa tay trước mặt cô, rồi nở nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.

Hai người bắt tay nhau, một tình bạn mới dần được hình thành.

- Cùng nhau giành về hạnh phúc thuộc về mình.

Hoàng hôn ngày đó rất đẹp, mặt trời chói lóa như lòng đỏ trứng, sắc cam cuối ngày rọi vào bàn hai cô gái đang ngồi trò chuyện vui vẻ.

Muộn phiền qua đi, ngày mới lại đến.. mở ra một chuỗi ngày dài không tên.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.