Bạn Thân 17 Năm, Giờ Yêu Được Chưa?

Chương 7: Con dâu tương lai



Lạc Hi trở mình, dụi mặt vào chăn bông ấm áp. Một hồi lại trở mình, lăn qua lăn lại, nó lúc nãy đã dậy ngủ tiếp lại không được. Nó lật người, bực mình nhìn trần nhà, trời còn chưa sáng sao đã dậy rồi.

Bất đắc dĩ ngồi dậy, vào nhà vệ sinh, làm vệ sinh cái nhân, rồi thay đồ. Sau khi chuẩn bị mọi thứ xong xuôi, nó ngó đồng hồ, trời! 5 giờ sáng.

Bình thường 6 giờ rưỡi nó mới bắt đầu đi học, 6 giờ mới dậy, nay dậy sớm cả tiếng, làm gì giờ?!

Nó xuống nhà, thấy mẹ đang loay hoay trong bếp cũng lanh chanh chạy vào xem.

– Mẹ!!!

Bà Mộc bị nó dọa giật mình, sớm thế này nó đã dậy, lạ nha, việc trong tay không dừng lại, miệng thì cố tình chọc nó:

– Hôm nay mặt mọc đằng Tây nè trời!!

– Con cũng muốn ngủ lắm mà lỡ dậy rồi. – Nó bĩu môi. – Mẹ đang làm gì?

– Làm đồ ăn cho hai cha con cô đó.

– Con qua nhà Khắc Hàn nha. – Nó xách cặp, chuẩn bị ra cửa.

– Không ăn sáng sao? – Bà Mộc gọi với theo.

– Con qua đó ăn. – Nó vừa mang giày vừa trả lời.

– Ừ. Đi đi. – Cô quay lại nhìn nó cười hiền hậu.

Ting tong

Cạch

Bà Triệu vừa mở cửa, liền nhìn thấy nó, ngây ngốc một hồi, con bé nay dậy sớm thế.

– Lạc Hi? Dậy sớm vậy con? – Cô cười, bảo nó vào nhà.

– Dạ, sáng sớm tự nhiên tỉnh rồi ngủ lại không được nữa.

Nó làm mặt tội nghiệp, than trời oán đất như việc dậy sớm là cực hình vậy.

– Hàn còn chưa dậy, con lên phòng nó đi.

Cô cười dịu dàng, đừng bảo sao cô dễ dãi như thế, nếu là con gái khác cô sẽ không để họ tùy tiện vào phòng con trai đâu. Chỉ là nó từ nhỏ cô đã xem như con dâu của mình rồi, xem như con gái mà nuôi dưỡng, dạy bảo.

– Vâng.

Nó tháo giày bước vào nhà, lên được một nửa cầu thang đột nhiên dừng lại, hướng về phía bếp nói to:

– Ah con quên mất, dì Yên buổi sáng tốt lành.. Hìhì.

Nó rồi chạy biến lên lầu, đứa bé này, sớm như thế chắc chắn chưa ăn sáng, thế là bàn ăn hôm đó có thêm một phần.

Nó đẩy cửa phòng hắn, hành động vô cùng nhẹ nhàng, lưu loát, như đã rất quen với việc này rồi. Hắn luôn không khóa cửa phòng, còn nó thì lúc nào cũng khóa chặt. Nó không hiểu tại sao, hắn không sợ sẽ có người vào phòng hắn xem trộm đồ sao?

Hắn muốn nó lúc nào cần cũng có thể tìm được hắn, hắn biết tùy hứng nó sẽ nhảy sang nhà hắn chơi. Hắn không muốn nó ngồi bơ vơ một mình dưới nhà trong khi hắn đang ngủ hay tắm trên này, nên của phòng lúc nào cũng mở.

Giống như hôm nay, nó vào trong phòng, để ba lô lên bàn của hắn, tự nhiên đi đến cạnh giường. Làm gì? Ngắm hắn ngủ!

Sở thích nó lạ lắm cơ, nó cảm thấy, lúc hắn ngủ là lúc hắn đẹp nhất, mọi chi tiết trên khuôn mặt đều vô cùng đẹp.

Nó ngồi xổm xuống đất, vừa đủ cao chống tay lên thành giường, nó quan sát hắn cẩn thận từng chi tiết.

Đôi mắt khép chặt, hàng lông mi cong, lâu lâu lại khẽ động, mái tóc ngắn vì ngủ mà rối lên. Chiếc mũi cao kiêu hãnh, đôi môi mỏng khép hờ, khuôn mặt hài hòa dễ nhìn. Nó đang tự hỏi, có phải ông trời thiên vị hay không? Sao hắn đẹp thế này? Đẹp có một chút giống con gái, nó ganh tị nha, là con gái mà không đẹp bằng hắn.

Nó nhìn hắn chằm chằm, đến mức như muốn soi rõ từng khuyết điểm trên mặt hắn, nhưng thất bại, làn da hắn không một chút tì vết nào, rõ lạ, sao đang tuổi phát triển hắn lại không có mụn? Bất công nha..

Hắn bị nó nhìn từ trong mộng tỉnh lại, trong khi nó đang gật gà gật gù, nhận xét từng nét trên mặt hắn, không biết là hắn đã dậy, còn đang nhìn nó.

Năm phút cứ thế trôi qua..

– Nhìn đủ chưa?? – Hắn giọng còn ngáy ngủ nói.

Nó giật mình, hắn dậy lúc nào, trời ơi để hắn bắt gặp, bản mặt nó lúc nãy ngắm hắn đến thiếu tí nữa chảy nước miếng, giờ nghĩ lại để hắn nhìn thấy mất mặt quá đi.

– Mày… Mày.. Dậy lúc nào? – Nó lắp bắp.

– Năm phút trước. – Hắn chống tay lên gối.

– Sao dậy mà không kêu tao.

– Nhìn vẻ mặt háo sắc của mày vui mà.

Lúc nãy hắn thấy nó nhìn hắn đến ngất ngây, trong lòng có chút vui, hắn thích nó nhìn mình như thế. Hắn thích nó mê mẩn hắn, thích mình đối với nó là quan trọng nhất, đẹp nhất, là thứ không thể thay thế. Không phải ích kỉ, mà là nó đã rất quan trọng đối với hắn rồi, không thể thay thế, trái tim hắn hai ngăn, một ngăn cho ba mẹ, ngăn còn lại toàn bộ đều là nó.

– Sao nay dậy sớm vậy?

Hắn vuốt mặt nó, kéo tay nó đứng dậy rồi vỗ vỗ lên giường.

– Bộ tao dậy sớm lạ lắm hả!? Nãy mẹ chọc tao, qua đây mẹ Triều cũng chọc, giờ tới mày.

Nó ngoan ngoãn ngồi xuống giường cạnh hắn đang nằm, than thở.

– Lạ thật. – Hắn cười cười. – Nhưng tao thích.

– Thích? Sao thích? – Nó hỏi lại.

– Mày dậy sớm thì mới ngồi đây với tao nè, chứ bình thường tao dậy sớm rồi mày khóa cửa tao có vô phòng mày được đâu. – Hắn nói có chút ảo não.

– Xì.

Nói xem thường hắn, ngước nhìn đồng hồ trên tường, 5 giờ rưỡi, tự nhiên sao giờ buồn ngủ rồi?

– Tự nhiên lại buồn ngủ. – Nó dụi mắt. – Nhích qua tao nằm xíu. – Nó đá đá hắn.

Hắn cũng xích qua chừa chỗ cho nó, nó nằm xuống rất tự nhiên, như là chuyện này đã lập lại nhiều lần rồi vậy. Nó chung giường với hắn vậy mà không cảm thấy ngại, không đỏ mặt, mọi thứ đều không, lâu lâu nó cũng thắc mắc không biết mình phải con gái không nữa, sao thân mật với trai lại không có cảm giác gì.

– Buồn ngủ, buồn ngủ.

Nó ngáp một cái thật dài, quay qua ôm hắn, thói quen rồi, lúc ngủ nó phải có gối ôm, còn không thì ôm chăn hay thú bông mới ngủ được.

Hắn phì cười, hắn thích thói quen này của nó, tay cũng vòng qua ôm lại nó, để người khác thấy vậy, mà nói là bạn thân, ai tin?

– Ngủ tí đi. 6 giờ dậy.

– Ừm.

Nó dụi mặt vào ngực hắn, hắn chính là cái gối ôm nó thích nhất, gối ôm thoải mái nhất, chỉ có mình hắn là nó tin tưởng mình có thể nhào vào lòng hắn bất cứ lúc nào, hắn sẽ không phản bội nó. Vòng tay của hắn, lồng ngực hắn, là nơi nó cảm thấy an toàn nhất, ở nơi đó nó có thể thả lỏng bản thân, mọi thứ đều có thể buông lỏng không quan tâm nữa.

30 phút sau ..

Chuông báo thức điện thoại hắn kêu inh ỏi, với tay cầm lấy điện thoại bấm tắt, hắn xoay người kêu nó dậy. Hắn vỗ vỗ má nó, rồi nhéo nhẹ vài cái, giọng ngáy ngủ gọi:

– Hi Hi, dậy thôi.

– Ừm

Nó nhăn mày, mắt cũng không mở quơ tay quơ chân loạn xạ, ai làm phiền giấc ngủ của nó đây.

– Dậy đi. Dậy mau lên, con sâu lười này! – Hắn nhéo mũi nó.

Cuối cùng nó cũng lật người, ngáp một cái rõ to, mở mắt ra nhìn hắn. Đôi mắt nâu to lung linh vì vừa ngáp xong còn vươn lại tí nước, chóp mũi cũng hồng hồng. Hắn nhìn nó ngẩn ngơ một hồi lên tiếng:

– Đi rửa mặt! Không thôi trễ giờ.

Hắn ngồi dậy, nắm hai tay nó kéo dậy, nó ngồi thẫn thờ trên giường, miệng chóp chép. Biểu cảm của nó làm hắn cảm thấy rất mắc cười, hắn đưa tay ép lên má nó vỗ vỗ, rồi cười híp mắt:

– Tỉnh chưa?

– Ừm .. Ừm. – Nó mơ màng trả lời.

Hắn cười cười, chịu thua nó luôn, hắn bế nó lên, đi đến phòng tắm, bắt nó đứng thẳng và bắt đầu giúp nó rửa mặt.

Làn nước mát đột nhiên ập tới, đánh bay cơn buồn ngủ của nó.

Bây giờ trời đang chuẩn bị vào đông, thời tiết thất thường, mà còn hay mưa, nên nước rất lạnh. Nó hắt xì một cái, cơ thể bổng nhiên run lên, aizz~ mùa đông!

Hắn vội vàng tắt nước, đưa khăn bông cho nó, lo lắng hỏi:

– Lạnh sao?

Hắn mở nước nóng rồi mà, còn lạnh sao?

– Một chút! – Nó dùng giọng mũi trả lời.

– Mau đánh răng rồi ra ngoài ngồi.

Hắn điều chỉnh cho nước ấm rồi đưa nó bàn chải, phòng tắm của hắn lúc nào cũng có sẵn hai cái bàn chải, hai đôi dép, hai cái chăn bông. Mọi thứ đều là một đôi, hắn muốn chuẩn bị tốt, lúc nào đó nó đột nhiên qua chơi.

Nó đánh răng xong thì bị hắn đuổi ra ngoài ngồi, trời lạnh nha mà phòng tắm không có máy sưởi.

– Ra phòng đợi tao. – Hắn đẩy nhẹ lưng nó.

Nó ngồi bên giường trong lúc đợi hắn mí mắt lại cụp xuống, tự nhiên sao buồn ngủ dữ dội.

Cạchh …

Cửa phòng tắm mở ra, hắn vừa tắm xong, nước từ trên tóc nhỏ xuống bộ đồng phục trắng. Ánh mắt phủ đầy một tầng hơi nước, tóc ướt bị khăn bông chà qua trở nên rối rắm đẹp dị thường.

Hắn nhìn nó gật gà gật gù bên giường mà bật cười, rửa mặt rồi vẫn không tỉnh ngủ sao. Hắn từ đằng sau đi tới, vòng tay trước mặt nó, kéo hai bên má nó ra.

– Ah. Đau

Nó giật mình quay lại lườm hắn, hắn chỉ trả lại nó gương mặt cười rất gợn đòn, nhưng mà sao tự nhiên nó thấy hắn cười đẹp thế này.

– Đi xuống ăn sáng.

Lúc nó còn ngây ngốc hắn đã chuẩn bị xong, kéo tay nó xuống lầu, bữa sáng đã được chuẩn bị sẵn.

– Hai đứa mau xuống đây ăn. – Bà Triều dịu dàng.

– Sao nay nhiều đồ ăn vậy mẹ? – Hắn bĩu môi hỏi.

– Ăn đi. – Cô lơ đi câu hỏi của hắn.

– Còn không phải do nay có Lạc Hi? – Ông Triều cũng chiêm vô.

– Dạ??

Nó đang chuẩn bị ăn nghe ba hắn nói thì ngước đầu lên nhìn.

– Anh lo ăn đi. – Cô nhéo anh.

– Bình thường buổi sáng tao chỉ có mỗi cái bánh mì thôi đó. – Hắn quay ra nó làm mặt tội nghiệp nói.

– Rồi sao? – Nó chớp mắt không hiểu.

– Là mẹ đặc biệt vì con dâu tương lại chuẩn bị. Haha!!

Ông Triều cố tình châm biếm chọc vợ mình, phút chốc mọi người đều bật cười, chỉ có nó ngậm ngùi mặt ửng đỏ. Cái lạ là nó bị gọi như thế hắn không có phản đối, mà nó cũng không có phản ứng gì. Nó nghĩ sau này nó có người yêu mẹ Triều sẽ thay đổi suy nghĩ thôi, hơn nữa con dâu chỉ là thuận miệng nói ra, nó cũng như con gái được bà nuôi dưỡng thôi mà.

Sau khi mọi người đều ăn xong, đồng hồ đã điểm 6 giờ rưỡi.

– Chào ba mẹ Triều con đi học. – Nó cúi người.

Từ nhỏ nó đã quen gọi ba mẹ hắn như thế, xem như là ba mẹ mình, còn hắn thì gọi ba mẹ nó là ba Khải mẹ Huyên, lâu lâu lại gọi dì với chú. Họ đã thân đến mức ba mẹ mày cũng là ba mẹ tao, thì còn gì không thể san xẻ? Chỉ là không biết, sau này sẽ thế nào thôi!

Buổi học diễn ra như mọi ngày, nhưng là cả ngày đều không thấy bóng dáng Đặng Dĩ Hằng, mà từ ngày hôm qua nó càng thêm không thích hắn. Còn việc cô gái đó là ai, quan hệ với anh ta thế nào, nó cũng không thèm quan tâm nữa. Ly Hân cũng đã sớm quên đi sự hiện diện của hắn, trai đẹp cô từng gặp qua đâu phải chỉ mình hắn là xuất sắc, ngay cạnh bên cũng có chàng trai ngày đêm quan tâm cô đó thôi.

Cả đám tụi nó lên lịch hết cả, tuần sau sẽ chuẩn bị cho lễ hội, bởi vì không bao lâu nữa là trung thu rồi, thời gian họ còn lại chỉ có ba tuần. Cô nói lần đầu tổ chức nên chỉ có quán quân, mà lớp nó lại là cái lớp hiếu thắng nhất, không chừng mấy đứa tham gia như tụi nó sẽ bị bọn trong lớp ép tới chết. Nhưng mà tụi nó cũng đã hạ quyết tâm, nhất định làm tốt, dù tệ nhất cũng phải vào được chung kết, nếu không thì bọn họ chẳng phải là A24!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.