Bản Thông Báo Tử Vong

Quyển 3 - Chương 26: Bàn luận về hoa cúc



14 giờ 51 ngày 11 tháng 11. Trong những ngày tháng dần vào giữa thu, từ 2 giờ đến 4 giờ chiều có lẽ là thời gian đẹp nhất trong một ngày. Sau giấc ngủ trưa uể oải, đi dạo bộ dưới ánh nắng mặt trời rạng rỡ, có thể khiến cho xương cốt toàn thân đều được sưởi ấm; Và gió thu lành lạnh, mang theo sự mát mẻ chứ không lạnh giá, càng có thể gột rửa được bụi bặm phàm trần trên người chúng ta. Lúc này đây La Phi đang tận hưởng thứ cảm giác thoải mái và khoan khoái này. Và tâm trạng anh cũng rất rạng ngời, bởi vì rất nhiều đám sương mù che khuất đôi mắt anh gần như đều đã đến lúc tan biến. Anh đang đứng trước cổng sân của một hộ riêng, dưới chân anh là con đường đất chưa được tu sửa, phía sau lại là một vườn cây ăn quả tươi tốt. Rõ ràng, nơi này đã cách xa thành phố, thuộc về khu vực nông thôn đúng nghĩa. Những nơi thôn quê thú vị như thế này, La Phi đã lâu lắm rồi chưa đặt chân tới. Hôm nay anh đến đây là bởi vì mảnh sân phía trước mặt anh đây chính là nơi ẩn cư của Đinh Khoa. Mộ Kiếm Vân và Doãn Kiếm đi theo sau La Phi, ngay cả Tăng Nhật Hoa là người rất ít ra ngoài hôm nay cũng không chịu để rớt lại. Đến thăm nhân vật tiền bối gần như truyền kỳ của giới cảnh sát, cơ hội này ai lại muốn bỏ lỡ chứ? Thời gian hẹn với Đinh Khoa là 3 giờ chiều, La Phi và mọi người đã đến bên ngoài cổng trước mười phút. Có một hàng rào bao quanh sân, người ở bên trong có thể dễ dàng nhìn thấy động tĩnh bên ngoài sân. Cho nên khi La Phi vẫn còn chưa gõ cửa, đã có người từ trong phòng bước ra mở cửa. Người đó chính là Hoàng Kiệt Viễn, cả một ngày nay ông vẫn luôn canh giữ bên cạnh Đinh Khoa, bảo vệ cho sự an toàn của đối phương, hơn nữa giữ mối liên hệ kịp thời với cảnh sát. Ông mở cổng nói với La Phi và mọi người: “Vào đi! Đội trưởng Đinh vừa mới nói: các vị sắp đến rồi đấy.”

La Phi và mọi người bước vào trong sân, ngửi thấy một mùi hương thơm ngát. Khi nhìn kỹ, thì ra ở trong sân có một vườn hoa nho nhỏ, hoa cúc ở trong đó đang nở rộ, mùi hương thơm ngát chính là tỏa ra từ đó. “Ông Đinh thực là có nhã hứng. Thảo nào mười năm có thể không lộ diện, thì ra là tìm được một nơi tu thân dưỡng tính tuyệt vời thế này.”

Mộ Kiếm Vân không kìm được nói vẻ cảm thán. 239 “Đúng là cảm giác thật khác biệt đấy. Sống ở nơi này trong nhiều năm, chắc chắn có thể kéo dài tuổi thọ nhỉ?”

Tăng Nhật Hoa lập tức phụ họa theo, còn La Phi và Doãn Kiếm mặc dù không nói gì, nhưng trong ánh mắt cũng rõ ràng lộ ra thần sắc khen ngợi. “Các vị đều thích nơi này như vậy, hay là chúng ta ngồi ở ngoài sân đi.”

Cùng với giọng nói già dặn rắn rỏi đặc biệt của Đinh Khoa, ông già đó bước từ trong phòng ra, ông ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nói: “Hôm nay gió không lớn, bên ngoài phòng cũng rất rộng rãi sáng sủa, không chật chội giống như ở trong phòng.”

La Phi và mọi người đều biểu thị sự tán đồng. Thế nên Doãn Kiếm bèn cùng với Hoàng Kiệt Viễn chuyển bàn ghế từ trong phòng ra, Hoàng Kiệt Viễn đã pha một ấm trà ngon cho mọi người, như thể ông đã là chủ nhà ở đây rồi. Bản thân Đinh Khoa thì lại không vội vàng ngồi xuống. Ông cầm một bình nước, đi đến những cây hoa cúc trong vườn và bắt đầu tưới nước. Thần thái của ông rất khoan thai, động tác khẽ khàng và chậm rãi, dưới ánh nắng của ngày thu, trông rất giống như ông lão nhàn cư ở trong bức thư họa. “Chú Đinh, trải qua một ngày, chú(1) không phát hiện ra bất cứ tình huống khác thường nào chứ ạ?”

Mộ Kiếm Vân cố tình gợi đề tài. “Ý cô nói đến tên sát thủ đó phải không? Hắn sẽ không đến tìm tôi đâu - các vị theo dõi tôi chặt như vậy, hắn sao dám đến chứ? Cho nên suốt một ngày, tôi đã sống hết sức bình thường.”

Đinh Khoa thu bình nước lại, ánh mắt nhìn về phía xa ở bên ngoài sân, rồi lại khẽ thở dài: “Ôi, hôm qua đã tiễn con trai tôi đi rồi, nỗi tâm tư cuối cùng của tôi coi như cũng đã hết rồi...”

Mọi người đều trầm mặc không nói, đối với một người già vừa mới mất đi người con trai, họ thực sự không biết nên nói gì. Sau giây lát nhìn chăm chú, tâm trạng trống trải của Đinh Khoa cũng dần khôi phục lại, ông quay sang nhìn Mộ Kiếm Vân, khóe môi khẽ nhếch lên: “Cô ngược lại nên quan tâm đến những người đồng nghiệp của cô, suốt cả đêm qua chắc là đều không được nghỉ ngơi thì phải?”

Mộ Kiếm Vân nhìn La Phi hiểu ý bật cười, La Phi thì lại bất lực mím môi. Tối qua anh dẫn theo Doãn Kiếm đã canh giữ trọn cả một đêm ở cạnh cổng thôn, đề phòng Eumenides đột nhiên thăm viếng Đinh Khoa. Và những động tác này của anh đều không thể nào lọt qua con mắt của Đinh Khoa. Một đêm này mặc dù rất vất vả, nhưng nếu đem so với sự chờ mong của La Phi trong hành động này, chút vất vả đó thực sự chẳng đáng kể gì. Ban đầu La Phi dồn sự chú ý vào Đinh Khoa, là bởi vì Eumenides rất có khả năng sẽ tìm thấy Đinh Khoa để giải đáp bí mật về thân thế của mình, cho nên Đinh Khoa bèn trở thành manh mối tiềm tàng để có thể truy lùng điều tra ra 240 tung tích của Eumenides. Và giờ đây, manh mối này gần như đã có được ý nghĩa còn quan trọng hơn nữa. Qua những tình hình đã nắm được hiện nay, có một điều then chốt đã được xác định chắc chắn: trong vụ án bắt giữ con tin 1.30 mười tám năm trước, Viên Chí Bang đã bắn chết bố đẻ Văn Hồng Binh của Văn Thành Vũ trong tình hình cục diện đã được khống chế. Và ba năm sau, Văn Thành Vũ lại bị Viên Chí Bang chọn lựa trở thành người kế tục Eumenides. Sự biến hóa trong đó khiến người ta không thể không nảy sinh liên tưởng về động cơ bắn chết Văn Hồng Binh năm đó của Viên Chí Bang. Và người mẫn cảm nhất đối với chân tướng vụ án đương nhiên là chính Văn Thành Vũ. Hắn được Viên Chí Bang tận tâm tỉ mỉ bồi dưỡng thành một tên sát thủ thực thi chính nghĩa đầy máu tanh, nhưng hắn lại chưa chắc đã thực sự hiểu được tại sao mình lại phải trở thành Eumenides. Hơn mười năm qua, tư tưởng của hắn luôn bị Viên Chí Bang thao túng, có thể có được bao nhiêu hành vi là xuất phát từ sự suy nghĩ của chính bản thân hắn? Và bây giờ, sau khi Viên Chí Bang chết, tư duy riêng của Văn Thành Vũ bắt đầu được phóng thích, hắn buộc phải đi thăm dò ý nghĩa sự tồn tại của mình. Đối với Văn Thành Vũ, bước ngoặt trong cuộc đời hắn chính là cái chết của bố đẻ mười tám năm trước. Nếu như sự việc lần đó được chứng minh thực sự là do Viên Chí Bang cố tình gây nên, vậy thì nền móng tinh thần Văn Thành Vũ trở thành Eumenides, trong khoảnh khắc sẽ bị sụp đổ, hắn biết được mình chẳng qua chỉ là một quân cờ - một quân cờ bị Viên Chí Bang lợi dụng để thực hiện kế hoạch tàn khốc của hắn. Văn Thành Vũ đang đau khổ suy đi ngẫm lại để đón lấy sự tái sinh và cũng đồng thời chính là cái chết triệt để của Eumenides. Đây có lẽ là kết cục mà La Phi muốn tiếp nhận nhất: Anh buộc phải kết thúc Eumenides, nhưng không cần phải kết thúc số phận đầy bất hạnh của đứa bé đó. Sự xuất hiện bất ngờ của Trịnh Giai khiến La Phi nhìn thấy hy vọng của kết cục này. Thông qua cô gái này, anh nhìn thấy tâm trạng áy náy và bàng hoàng của Văn Thành Vũ, anh nhìn thấy Văn Thành Vũ đang bàng hoàng đứng ở ngã ba cuộc đời, không biết nên đi về hướng nào; Anh biết thế giới tinh thần của Văn Thành Vũ đang tìm kiếm một người thầy giáo hướng dẫn mới. La Phi đương nhiên muốn đứng dậy lúc này, anh muốn dẫn dắt đứa bé chưa bao giờ được nắm giữ số phận của mình đi về phía ánh sáng. Bây giờ anh đã tìm thấy được cánh cửa tâm hồn của đối phương, nhưng anh còn thiếu chiếc chìa khóa cuối cùng để có thể mở được cánh cửa này. 241 Bí mật của chìa khóa đó chính là đang nằm trong tay ông lão đang tưới hoa trước mắt đây. La Phi nóng lòng muốn tìm hiểu được bí mật đó, nhưng khi anh thực sự ngồi trong mảnh sân này, khi đối diện với ông lão đó, tâm trạng anh lại đột nhiên trầm tĩnh hẳn xuống. Giống như chàng tân lang bước vào động phòng, khi tân nương ngồi ở đầu giường, họ thường không dám lật tấm vải đỏ che mặt đó lên. Phía sau tấm vải đỏ đó liệu sẽ là một khuôn mặt như thế nào? La Phi cần chút thời gian để điều chỉnh lại tâm trạng, chuẩn bị kỹ lưỡng để đón nhận đáp án sẽ quyết định phương hướng của kết cục. Anh cầm cốc trà trước mặt, khẽ nhấp một ngụm. Hương thơm ngát dần dần lan tỏa khắp miệng, giống như mảnh vườn hoa cúc nhỏ này, đem lại cho người ta thứ cảm giác vô cùng sảng khoái. Đinh Khoa xem ra còn bình tĩnh hơn, ông vẫn nhẫn nại chăm sóc hoa cúc trong vườn. Sau khi tưới nước, ông lại bắt đầu uốn những nhành hoa. Tăng Nhật Hoa suốt nãy giờ vẫn chăm chú nhìn Đinh Khoa, khi cậu ngắm nhìn một cây hoa cúc kép màu tím, cậu đột nhiên há miệng nói một câu: “Cây hoa này cần phải cắt tỉa một chút rồi.”

“Ồ?”

Đinh Khoa thoáng quay đầu lại, “Cậu cũng hiểu về hoa à?”

“Bố cháu rất thích trồng hoa cho nên cháu cũng biết một chút.”

Tăng Nhật Hoa cười “hi hi”

nói. Đinh Khoa dùng tay nâng cây hoa đó lên: “Ừm, vậy cậu hãy nói xem cây hoa này tại sao phải cắt? Cần phải cắt như thế nào?”

Tăng Nhật Hoa giơ tay lên gãi đầu, trở nên ngại ngùng: “Cháu cũng chỉ là tiện miệng nói thôi, trồng hoa có rất nhiều quy tắc, cháu sao dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt chú chứ?”

La Phi nhìn Mộ Kiếm Vân, hai người cùng nhìn nhau mỉm cười. Thật không ngờ con người Tăng Nhật Hoa thường qua loa đại khái, khi ở trước mặt Đinh Khoa cũng biết giữ kẽ. Mộ Kiếm Vân bèn cười và cổ vũ Tăng Nhật Hoa: “Bảo anh nói thì anh cứ nói đi. Cho dù là nói không đúng thì cũng vừa vặn để cho chú Đinh sửa giúp anh.”

“Được rồi, vậy thì cháu cứ nói bừa nhé.”

Tăng Nhật Hoa đứng dậy đi đến bên vườn hoa, rồi lại quan sát tỉ mỉ cây hoa cúc đó giây lát, sau đó cậu hình như đã có thêm sự tự tin, đứng thẳng lưng, nói: “Mọi người hãy nhìn cây hoa cúc này, nó rõ ràng là đã bị mọc nghiêng rồi. Nhánh cây đã xâm phạm đến địa bàn 242 của những cây hoa cúc khác. Như vậy thì, cây hoa cúc ở bên nó sẽ bị ảnh hưởng đến sự sinh trưởng của mình. Cho nên cần phải cắt cành thò sang mới được.”

La Phi và mọi người mặc dù không đi đến bên cạnh cây hoa cúc, nhưng về cơ bản cũng có thể nhìn rõ được. Cây hoa cúc màu tím đó mặc dù nở ra bông hoa rất đẹp nhưng thân cây đúng là đã mọc nghiêng. Cho nên bông hoa của nó đã xâm phạm vào vị trí của một cây hoa cúc khác, khiến cho cành của cây hoa cúc đó cũng bị cong xuống. “Nếu cắt đi thì đáng tiếc quá.”

Mộ Kiếm Vân thấy tiếc nuối bông hoa nở rực rỡ đó, có chút nghi ngại đối với cách nói của Tăng Nhật Hoa, “Hơn nữa cho dù có cắt đi, sau này vẫn cứ mọc lên mà. Đến lúc đó phải làm thế nào, vẫn phải cắt tiếp sao?”

“Cây hoa này mặc dù nở hoa rất đẹp, nhưng ảnh hưởng đến cây khác bên cạnh thì chẳng có cách nào khác cả.”

Tăng Nhật Hoa xòe hai tay ra một cách bất lực về phía Mộ Kiếm Vân, “Nếu không cắt thì sau này hai cây hoa đều mọc không tốt. Hơn nữa, tôi nhìn thấy rễ cây hoa này khi mọc ra khỏi đất là đã bị nghiêng, như vậy thì đúng là sau này nó mọc lên sẽ có vấn đề. Muốn triệt để giải quyết thì chỉ có thể nhổ cả gốc của nó đi thôi.”

Sau khi nói xong những câu này, Tăng Nhật Hoa bèn nhìn Đinh Khoa ở bên cạnh với ánh mắt chờ đợi, không biết quan điểm của mình có được ông tán thành hay không. Đinh Khoa không phủ nhận cũng không khẳng định, ông quay đầu nhìn La Phi và mọi người trong sân, hỏi: “Các vị thấy thế nào?”

Mộ Kiếm Vân so so vai, không nói thêm gì nữa - xem ra cô đã cho rằng lời nói của Tăng Nhật Hoa là có lý. La Phi và Doãn Kiếm cũng gật đầu, họ mặc dù chưa từng trồng hoa, nhưng nhìn thấy bộ dạng hai cây hoa dính vào nhau, cũng cảm thấy đúng là cần phải xử lý một chút. Thấy không ai nói gì, Đinh Khoa bèn hướng ánh mắt về phía đồ đệ của mình, gọi hẳn tên: “Hoàng Kiệt Viễn, cậu hãy nói xem.”

“Hôm qua tôi đã cảm thấy bông hoa này có gì đó khang khác.”

Hoàng Kiệt Viễn xem ra cũng không có ý kiến gì khác, “Đã mọc lệch hẳn rồi, còn ảnh hưởng đến cây hoa khác, hay là cứ nhổ nó đi.”

Đinh Khoa khẽ “ừm”

một tiếng, giơ tay khẽ vuốt ve bông hoa cúc tím đó, ánh mắt chăm chú, không biết đang nghĩ gì. 243 “Mỗi cây hoa đều là tâm huyết của chú Đinh mà.”

La Phi suy ngẫm tâm tư của Đinh Khoa, “Mặc dù là mọc lệch nhưng khi nhổ đi thì vẫn đau lòng lắm.”

Đinh Khoa lặng lẽ thở dài, hình như rất xúc động đối với lời nói của La Phi. Sau đó ông đứng thẳng nhìn hai cây hoa cúc đang quấn vào nhau, sau khi trầm ngâm giây lát, đột nhiên hỏi: “Tại sao các vị lại không có ai đề nghị nhổ cây hoa cúc kia đi chứ?”

“Cây hoa cúc kia mọc rất bình thường mà...”

Tăng Nhật Hoa lập tức lúc lắc đầu hỏi ngược lại, “Sao lại phải xử lý nó chứ? Cây hoa cúc mọc lệch đó mới là “kẻ gây hại”

trong cả vườn hoa.”

Đinh Khoa ngước mắt nhìn La Phi và mọi người ở gần đó: ”

Các vị cũng đều nghĩ như vậy sao?”

Mọi người lần lượt gật đầu, không có ý kiến gì khác với quan điểm của Tăng Nhật Hoa. “Tất cả mọi việc đều có nhân quả. Hai cây hoa này dính vào nhau, nguyên nhân chính là cây hoa cúc tím đó đã mọc nghiêng. Hơn nữa, cây hoa cúc đó mặc dù nở hoa rất rực rỡ, nhưng cành cây nghiêng vẹo của nó rất không hòa hợp cùng với những bông hoa cúc khác, ảnh hưởng đến thẩm mỹ của cả vườn hoa. Cho nên, nếu như muốn tiến hành cắt tỉa, chắc chắn cần phải ra tay đối với cây hoa cúc mọc nghiêng này.”

La Phi nói lên quan điểm của mình, sau đó lại hỏi như thể để lại đường lùi, “Nhưng chú Đinh đã đưa ra câu hỏi này, chắc là có một số kiến giải khác.”

“Rất nhiều sự việc đều có nhân quả... Nói hay lắm. Bởi vì cây hoa cúc này mọc lệch, không chỉ làm ảnh hưởng đến một cây hoa cúc khác, mà nó còn không ăn nhập với cả vườn hoa, cho nên cần phải xử lý nó - đây là một đạo lý hiển nhiên.”

Nói đến đây, Đinh Khoa lại ngừng một lát, giọng nói chợt thay đổi, “Nhưng các vị có từng nghĩ đến, tại sao cây hoa này lại bị mọc nghiêng không?”

Tất cả mọi người đều ngẩn người, hình như không hề có sự chuẩn bị nào đối với câu hỏi này. Tăng Nhật Hoa cũng gãi đầu: “Tại sao lại mọc nghiêng? Điều này thì cháu cũng không biết... Hỏi ông cụ nhà cháu thì chắc là được.”

Đinh Khoa cười: “Không cần phiền phức như thế - tôi biết rõ nguyên nhân. Sau khi cây hoa cúc mọc lên khỏi mặt đất, nếu như mọc lên theo hướng nghiêng nào đó, thì chỉ có hai khả năng: một là, những hoa cúc xung quanh đã che khuất ánh nắng mặt trời, chỉ để lại một khe nhỏ ở hướng này thôi, cho nên bông hoa cúc này xuất phát từ bản năng hướng về ánh mặt trời, thì chỉ có thể mọc thành bộ dạng nghiêng lệch thế này thôi; Khả năng thứ hai chính là thân rễ của cây hoa cúc này ở trong đất đã bị thân rễ của cây hoa khác chèn ép, dẫn đến thân 244 cây trước khi nhô lên khỏi đất đã bị nghiêng rồi, như vậy thì sau khi nó lớn lên, phải xâm phạm không gian sinh trưởng của những cây hoa cúc khác ở trên mặt đất.”

“Thì ra là như vậy.”

Tăng Nhật Hoa gật đầu như thể đã ngộ ra đạo lý. Thoạt tiên cậu thay đổi góc độ quan sát hiện trạng ánh nắng chiếu, sau đó lại cúi đầu tỉ mỉ nghiên cứu bộ phận rễ cây hoa, chỉ mong có thể đào đất ra, nhìn cho thật rõ. La Phi sau khi nghe xong những lời này bèn hơi cúi đầu, anh cầm tách trà trước mặt lên, khi đưa đến miệng chợt dừng lại, ánh mắt nhìn chăm chú vào nước trà màu xanh ngọc bích, tâm tư hình như bị ngưng tụ lại. Nhưng anh không suy nghĩ quá lâu, bởi vì câu hỏi tiếp theo của Đinh Khoa đã nhanh chóng được đưa ra: “Đội trưởng La, bây giờ đối với những cây hoa trong vườn này, cần phải giải thích hai chữ “nhân quả”

như thế nào đây?”

La Phi bất lực lắc đầu, không biết nên trả lời câu hỏi này ra sao. Mộ Kiếm Vân và mọi người ở bên cạnh cũng đều hiểu được sự khó xử lúc này của anh. Lúc trước La Phi đã tán thành việc nhổ cây hoa cúc này chính là đứng từ góc độ ”

nhân quả”

để phân tích: bởi vì cây hoa cúc này đã mọc lệch, ảnh hưởng đến cây hoa cúc khác, cho nên cần phải tiến hành xử lý nó. Nhưng bây giờ xem ra, cây hoa cúc đó mọc ngược lại xuất phát từ sự quấy nhiễu của cây hoa cúc khác. Vậy thì muốn truy cho cùng kẻ tội đồ ban đầu, lẽ nào phải nhổ hết toàn bộ những cây hoa cúc che mất ánh mặt trời xung quanh, hoặc là phải đào đất, xử lý một loạt những rễ cây dính ở dưới sao? Thấy La Phi bị cuốn vào lời nói của mình, Hoàng Kiệt Viễn không kìm được muốn giải vây cho đối phương: “Bất luận thế nào, xét từ lợi ích của cả vườn hoa, thì vẫn phải nhổ cây hoa cúc mọc nghiêng đó chứ nhỉ? Đây là cách đơn giản nhất. Không thể nào vì một bông hoa này mà lại lôi kéo nhiều bông hoa khác vào.”

“Đây đúng là phương pháp đơn giản nhất.”

Đinh Khoa gật đầu, tay phải lại chạm vào bông hoa cúc tím nở rộ đó, “Nhưng đối với cây hoa cúc này, có phải là rất không công bằng hay không? Lúc đầu vì nguyên nhân những cây hoa khác, nó không thể không mọc nghiêng; Bây giờ ghét nó mọc nghiêng ảnh hưởng đến lợi ích của cả tập thể. Vậy thì cả cuộc đời nó, chẳng phải được định sẵn là không có đường để đi sao?”

Mọi người đều trầm mặc. Ngay cả Tăng Nhật Hoa lúc này cũng nhận ra ý tứ trong những câu nói của Đinh Khoa. Ông rõ ràng không chỉ là đang bàn luận về bông hoa, mà còn ẩn chứa ý nghĩa sâu sắc hơn. Chính trong bầu không khí trầm mặc này, tay Đinh Khoa chợt hạ xuống, nắm lấy thân cây hoa cúc đó, nhổ cả gốc rễ lên. Động tác này của ông không hề có chút dấu hiệu nào trước, những người ngồi xem vốn không có cơ hội để ngăn 245 cản. Mọi người đều ngẩn người, Mộ Kiếm Vân không kìm được kêu lên: “Chú Đinh, chú... sao chú lại nhổ thật chứ?”

Đinh Khoa cười “ha”

một tiếng: “Đây chẳng phải là phương án mà tất cả mọi người vừa mới thống nhất cả sao?”

Khi nói câu này, ông khẽ khàng vứt cây hoa đó xuống đất. Bông hoa vẫn tươi tắn rực rỡ, nhưng sau khi rời khỏi đất thì nhanh chóng mất đi sức sống. Mộ Kiếm Vân nhìn cây hoa đó, trong mắt thoáng hiện ra sự tiếc nuối: “Nói thì nói vậy... nhưng mọc nghiêng đúng là không phải lỗi của nó, lẽ nào không có cách xử lý tốt hơn sao?”

“Không có cách nào tốt hơn cả.”

La Phi cuối cùng cũng lên tiếng lần nữa, và lần này thái độ của anh hình như càng kiên định hơn, “Bởi vì nó đã mọc nghiêng, vì lợi ích của tập thể bắt buộc phải nhổ nó đi.”

Đinh Khoa chăm chú nhìn La Phi với ánh mắt sáng rực: “Cậu nói đúng lắm. Loại bỏ những cây gây trở ngại đến lợi ích tập thể, điều này vốn là quy tắc trong công việc của người làm vườn. Nhưng bất luận thế nào, sự chọn lựa này không phải là đang tuân theo lý luận của “phân tích nhân quả”

. Nếu như muốn phân tích về nhân quả, vậy thì chúng ta sẽ không bao giờ tìm được đáp án cuối cùng. Đội trưởng La, cậu chắc cũng đã làm cảnh sát hơn mười năm rồi nhỉ? Những vụ án đã phá được trong tay cậu nhiều vô kể, và cậu cũng hiểu rất rõ đạo lý mà tôi nói.”

La Phi giật mình, dưới sức kéo trong ngôn từ của Đinh Khoa, tư duy của anh bay ra khỏi mảnh sân, chạm đến một không gian trong quá khứ. Những tội phạm đã từng bị anh vất vả tìm kiếm lần lượt xuất hiện trước mắt anh, từng loại nhân cách méo mó nghiêng lệch. Khi La Phi thử cố phân tích mối quan hệ nhân quả phía sau những “nhân cách”

đó, đầu óc anh lại vô cùng đau đớn như đang phình to và nứt toác... khi những người này bước vào con đường lầm lạc đen tối, thì ai đã lót con đường đó xuống dưới chân họ? Trước đây La Phi cũng đã từng suy nghĩ đến những vấn đề này, nhưng cuối cùng thì vẫn phải từ bỏ. Lần này cũng như vậy. “Đúng là không thể tìm thấy đáp án.”

La Phi khẽ thở dài, “Có lẽ hành vi của chúng ta vốn không nên bị chi phối bởi suy nghĩ của “nhân quả”

. Chúng ta chỉ là đang chấp hành quy tắc, là quy tắc để cho lợi ích của tập thể được tốt hơn.”

“Cậu đang né tránh vấn đề này...”

Đinh Khoa phủi bụi dính trên tay, ánh mắt lại một lần nữa nhìn về phía xa xăm. Khóe mắt ông thoáng cụp xuống, thần sắc phức tạp mang theo rất nhiều tâm trạng phức tạp đan xen lộ ra sự bi thương, đau 246 khổ, áy náy, sau đó ông lại nói khẽ một câu: “Nhưng nếu như không thể trốn tránh được, vậy thì phải làm thế nào đây?”

La Phi giật mình: “Không thể nào trốn tránh được?”

Đúng vậy... chắc chắn ông đang nghĩ đến con trai của mình. Giây lát sau, sự suy đoán của La Phi đã được kiểm chứng. Khi Đinh Khoa quay người lại, ánh mắt ông nhìn về phía Hoàng Kiệt Viễn. “Tôi biết cậu đang oán trách tôi...”

Ông lão dùng ngữ điệu thê lương nói, “... Oán giận tôi năm đó bỏ đi không nói một lời. Nhưng tôi lại có thể lựa chọn thế nào được đây? Khi cậu nhìn thấy con trai mình trở thành một cái cây mọc nghiêng, cậu sao có thể không đi tìm kiếm nguyên nhân khiến cho nó bị mọc lên cong vẹo chứ? Nhưng tìm đi tìm lại, nguyên nhân cuối cùng thì lại là ở chính bản thân mình.”

Mọi người đều biết Đinh Khoa chuẩn bị nói đến những điều ẩn mật phía sau vụ huyết án 1.12, cho nên tất cả mọi người đều dỏng tai chăm chú lắng nghe. Và lúc này đây, Đinh Khoa chuyển ánh mắt sang Mộ Kiếm Vân: “Cô giáo Mộ, Hoàng Kiệt Viễn đã kể lại với tôi quá trình phân tích tình hình vụ án của các vị. Tôi rất khâm phục kiến giải của cô về phương diện tâm lý học, con trai tôi đúng là như lời cô nói.”

Mộ Kiếm Vân thoáng gật đầu. Có thể nhận được lời khen ngợi của nhân vật truyền kỳ trong giới cảnh sát là một việc khiến người ta vui mừng hân hoan, nhưng cô lại không thể nở nụ cười trong hoàn cảnh này được. Đinh Khoa nói tiếp: “Vợ tôi đã rời bỏ tôi từ hơn hai mươi năm trước. Tôi không hề hận cô ấy, hồi đó tôi ngày nào cũng bận rộn điều tra vụ án, thực sự đã dồn rất ít tâm huyết cho gia đình, chắc là người phụ nữ nào thì cũng sẽ đều rời bỏ tôi nhỉ? Chỉ là Đinh Chấn vào thời kỳ thiếu niên vô tình nhìn thấy cảnh tượng vợ tôi và tình nhân âu yếm nhau, hơn nữa hình ảnh này đã tạo thành bóng đen phủ lên trái tim nó. Sau khi nó lớn lên, nó không dám qua lại với nữ giới, bởi vì nó chỉ cần nhớ đến hình ảnh đó, là nó không thể nào biểu hiện ra được giống như một người đàn ông thực sự.”

Lời nói của Đinh Khoa có phần né tránh, nhưng La Phi và mọi người đều nghe hiểu cả: bởi vì lúc còn thiếu niên đã nhìn thấy cảnh mẹ mình và người khác vụng trộm với nhau, khiến cho Đinh Chấn mắc chứng liệt dương về mặt tâm lý. Đây có lẽ chính là căn nguyên của “chứng tự ti ẩn hình”

mà Mộ Kiếm Vân nhắc đến. “Nhưng những việc này lúc đó tôi không hề hay biết.”

Đinh Khoa ủ rũ thở dài, “Tôi chỉ lấy làm lạ, tại sao con trai mình đã hơn 30 tuổi, điều kiện các mặt đều xuất sắc như vậy nhưng lại vẫn không tìm được bạn gái chứ? Ha, tôi không 247 chỉ lấy làm lạ, hơn nữa còn rất nóng ruột, thế là tôi luôn thúc giục nó, hy vọng nó nhanh chóng lập gia đình. Nó cuối cùng cũng bị tôi ép đến độ không còn cách nào khác, đành phải...”

Mộ Kiếm Vân khẽ ngắt lời Đinh Khoa: “Chú Đinh, chú đừng nói nữa. Những sự việc phía sau chúng cháu chắc cũng đều đoán được...”

La Phi cũng lặng lẽ gật đầu. Có thêm lời kể này của Đinh Khoa, cộng thêm với những lời miêu tả về mặt tâm lý của Mộ Kiếm Vân đối với hung thủ, cơ bản có thể nhìn thấy rõ được quá trình trước sau của vụ huyết án năm đó: đối diện với áp lực của bố, Đinh Chấn chỉ có thể gắng gượng đi tìm bạn gái. Bởi vì mắc chứng bệnh về tâm lý, anh ta không dám theo đuổi cô gái mà mình thích, mà chỉ hướng ánh mắt đến nạn nhân - một cô gái tất cả các mặt đều rất bình thường, hy vọng có thể tìm lại được cảm giác tự tin của người đàn ông từ đối phương. Thế nhưng nạn nhân lại có những lời lẽ sỉ nhục đối với anh ta, cuối cùng đã gây nên vụ thảm án. Đinh Khoa biết mọi người không muốn để ông tiếp tục kể về đoạn ký ức đau khổ tột cùng đó, ông bèn trầm mặc tiếp nhận thiện ý của mọi người. Giây lát sau, ông cười đau khổ nói: “Bây giờ các vị chắc đã hiểu rồi: người thực sự nên chịu trách nhiệm về vụ huyết án đó, chính là bản thân tôi. Đây chính là lý do tại sao tôi phải ở ẩn suốt mười năm qua.”

Đúng vậy, La Phi hoàn toàn có thể hiểu được sự lựa chọn tình cảm khó khăn của Đinh Khoa năm đó: ông đã cho rằng mình mới là điểm khởi đầu của “nhân quả”

, thì sao có thể nhẫn tâm nhìn con trai một mình chịu đựng tất cả những tội lỗi này? Nhưng hiện thực tàn khốc lại khiến ông không thể nào đối diện được, ông chỉ có thể lựa chọn ở ẩn, cho đến khi món nợ nghiệp chướng này triệt để kết thúc. Đợi tâm trạng của ông lão thoáng bình phục lại, anh bèn hỏi: “Vậy mười tám năm trước, chú từ chức khỏi đội cảnh sát, cũng không chỉ là vì nguyên nhân về mặt sức khỏe phải không ạ?”

Đinh Khoa nhìn La Phi: “Tôi biết cậu nghĩ như thế nào - nhưng cậu chỉ đoán đúng một nửa.”

La Phi “ồ?”

một tiếng, không hiểu rõ “đúng một nửa”

là khái niệm như thế nào. “Mười tám năm trước, việc tôi từ chức đúng là có một chút liên quan đến Viên Chí Bang.”

Đinh Khoa nói, “Nhưng cho dù không có Viên Chí Bang, tôi chắc cũng sẽ không tiếp tục ở lại đội cảnh sát hình sự quá lâu.”

Thông qua cuộc giao lưu lúc trước, La Phi đã nhận ra Đinh Khoa là một ông lão có khả năng quan sát nhạy bén, tư duy sâu sắc đồng thời lại rất từ bi, cho nên anh đoán năm đó, sau khi Viên Chí Bang sa ngã, Đinh Khoa tương tự cũng 248 không nỡ nhẫn tâm trừng phạt đối phương, cho nên mới từ chức. Nhưng bây giờ xem ra, sự việc này vẫn còn ẩn tình quan trọng hơn. “Vậy thì có nghĩa là chú vốn đã có ý định thôi việc?”

La Phi trầm ngâm hỏi, “Vì sao vậy?”

Đinh Khoa nhìn mọi người vẻ nghiêm trang: “Bởi vì lúc đó tôi đã nhận thức được: công việc của cảnh sát hình sự không có quá nhiều ý nghĩa.”

Câu nói này đột nhiên thoát ra từ miệng một nhân vật truyền kỳ trong giới cảnh sát, thực sự khiến cho người ta bất ngờ. La Phi và mọi người cùng nhìn nhau, nhất thời đều không thể giải thích nổi: trừng trị kẻ ác, bảo vệ chính nghĩa, công việc như vậy sao lại không có ý nghĩa? Đinh Khoa sớm đã đoán được mối băn khoăn trong lòng mọi người, thế nên ông liền bắt đầu giải thích: “Công việc của chúng ta, chỉ là xử lý những cây mọc nghiêng đó, thế nhưng những cây đó tại sao mọc nghiêng chứ? Chức trách của cảnh sát yêu cầu chúng ta: không cần biết cái cây mọc nghiêng đó vốn có sai lầm gì không, chúng ta đều bắt buộc phải xử lý chúng. Khi chúng ta nghiêm ngặt thực thi chức trách này, thì không thể không né tránh đến việc suy nghĩ về căn nguyên “nhân quả”

, bởi vì sự suy nghĩ này luôn khiến chúng ta nảy sinh sự hoài nghi về tính hợp lý đối với chức trách của chúng ta.”

“Lẽ nào chú ấy tán đồng lý luận của Viên Chí bang?”

Mộ Kiếm Vân thì thầm bên tai La Phi. Đúng vậy, trong những lời nói này của Đinh Khoa thấp thoáng có ý tứ hoài nghi về quy tắc luật pháp, còn Viên Chí Bang thì chính là chịu sự hướng dẫn của loại tư duy này nên đã bước lên con đường trở thành Eumenides. Cùng lúc Mộ Kiếm Vân nói những lời này, mắt của Đinh Khoa khẽ nheo lại, ánh mắt hướng thẳng về phía cô. Và lời Mộ Kiếm Vân vừa nói xong, Đinh Khoa bèn lắc đầu: “Không, cô sai rồi.”

Mộ Kiếm Vân đỏ bừng mặt, lộ ra nét mặt vừa ngại ngùng vừa kinh ngạc. Khi cô nói câu nói đó gần như là thì thầm bên tai, không hiểu sao Đinh Khoa đứng cách xa mấy mét lại có thể nghe được? La Phi thì lại biết rõ đáp án: từ thần thái Đinh Khoa vừa rồi chú ý tới Mộ Kiếm Vân có thể nhận ra, ông lão này chắc có thể hiểu được khẩu hình. Với vai trò là nhân vật truyền kỳ trong giới cảnh sát, khả năng quan sát tinh tế tỉ mỉ của ông đúng là hơn hẳn người thường. Doãn Kiếm và mọi người không hề biết Mộ Kiếm Vân đã nói gì, cho nên khi nghe thấy lời phản bác của Đinh Khoa đều cảm thấy mơ hồ không hiểu gì cả. May mà Đinh Khoa lại giải thích tỉ mỉ: “Quan điểm của tôi không những không 249 giống với Viên Chí Bang, thậm chí là hai hướng ngược hẳn nhau.”

Ông vừa nói vừa cúi đầu nhìn vườn hoa ở dưới chân, sau đó bèn hỏi: “Các vị nghĩ xem, đối với những cây hoa quấn lấy nhau vừa rồi, nếu như làm theo quan điểm của Viên Chí Bang, thì cần phải xử lý như thế nào?”

Mọi người ai nấy đều suy ngẫm giây lát, Mộ Kiếm Vân trả lời trước: “Những cây hoa mọc nghiêng đó, anh ta chắc chắn phải nhổ đi. Và những cây che khuất ánh mặt trời, những cây thân rễ xâm phạm đến những cây khác, chắc anh ta cũng không bỏ qua.”

La Phi khẽ phụ họa theo: “Đúng vậy.”

Đinh Khoa cũng gật đầu: “Đúng là như vậy. Cậu ta đã coi mình trở thành một người phán quyết ngoài pháp luật, ý nghĩa tồn tại của cậu ta chính là muốn truy cứu những trách nhiệm ở ngoài pháp luật. Cho nên cậu ta sẽ dùng thủ đoạn vô tình nhất để trừng trị mảnh vườn hoa này, tất cả cây hoa “không tốt”

đều nằm trong phạm vi xử lý của cậu ta.”

Đinh Khoa thở dài. Ông vắt hai tay ra sau lưng, ngước nhìn lên bầu trời, hồi lâu mới nói: “Tôi cho rằng, không một cây hoa nào đáng bị xử lý. Không chỉ là cây bị ép cho mọc nghiêng, tất cả những cây hoa, bất luận chúng có gây trở ngại đến cây khác hay không, chúng ta đều không có đủ lý do để trừng phạt chúng. Bởi vì mỗi cây hoa đều có “nhân quả”

của mình, chúng ta vốn không thể nào truy lần được ra “căn nguyên tội ác”

thực sự thuần túy.”

Mộ Kiếm Vân “ồ”

một tiếng vẻ cảm khái. Thái độ xử lý công việc của Đinh Khoa đã ăn khớp với những ngôn từ lúc trước của ông, đem lại cho người khác thứ cảm giác bất ngờ và lại bừng tỉnh trong phương thức xử lý. Và điều khiến người ta tiếc nuối chính là: cùng là tồn tại mối nghi ngờ đối với bản thân pháp luật, nhưng Đinh Khoa và Viên Chí Bang lại phân thành hai con đường hoàn toàn không giống nhau: một con đường là sự vô tình cực đoan, một con đường lại là sự từ bi vô hạn. Lẽ nào Đinh Khoa chính là bởi vì sự từ bi này, cho nên mới vứt bỏ công việc của một người cảnh sát hình sự đã theo ông suốt nửa cuộc đời? Mang theo điều nghi vấn này, La Phi cuối cùng cũng lên tiếng lần nữa. “Theo như cách nói của chú, lẽ nào chúng ta không cần làm gì sao?”

Anh thẳng thắn nói ra mối băn khoăn của mình, “Bởi vì chúng ta không thể tìm căn nguyên của “nhân quả”

, cho nên mặc kệ cho những cây hoa đó cùng quấn lấy, gây cản trở nhau? Nếu cứ để như vậy, cả vườn hoa sẽ bị phá hoại nhỉ? Cho nên phương pháp trông có vẻ “từ bi”

này, cuối cùng lại rất có thể dẫn đến một kết quả “vô tình”

nhất.”

Đinh Khoa chậm rãi lắc đầu. “Cậu đã hiểu sai rồi...”

Ông nhìn thẳng vào đôi mắt La Phi, nói: “Tôi không hề nói là không làm gì cả. Khi chúng ta suy nghĩ 250 đến lợi ích của cả tập thể, xử lý những cây hoa mọc nghiêng đương nhiên là việc bắt buộc phải làm. Nhưng trên thực tế, tôi đã từng dồn khoảng thời gian hơn hai mươi năm vào công việc tương tự. Trong hơn hai mươi năm này, tôi đã phá được vô số các vụ án, từng cây hoa nghiêng lệch đã bị xử lý dưới tay tôi. Nhưng tôi lại không nhìn thấy vườn hoa đó trở nên đẹp đẽ hơn, ngược lại còn có thêm nhiều những cành cây vẹo mọc ra. Cuối cùng, tôi bắt đầu hiểu ra: vấn đề vẫn luôn bị chúng ta né tránh đó vừa vặn mới chính là vấn đề then chốt nhất của sự việc.”

“Vấn đề chúng ta vẫn luôn né tránh...”

La Phi lẩm nhẩm lặng người giây lát, “Nói đi nói lại vẫn là hai chữ “nhân quả”

sao?”

Ánh mắt Đinh Khoa trở nên suy tư: “Đúng vậy.”

“Về cơ bản cháu đã hiểu được ý của chú rồi. Chú muốn nói: những cây nghiêng lệch, đó đã là sự thể hiện cuối cùng của tất cả mọi vấn đề, chỉ xử lý chúng thì không có ý nghĩa gì lớn. Chúng ra cần phải giải quyết vấn đề thuộc về bản chất.”

La Phi vừa quan sát nét mặt của Đinh Khoa, sau khi nhận được sự khẳng định của đối phương, anh lại chuyển hướng, “Nhưng chúng ta vốn không thể nào tìm ra được căn nguyên của “nhân quả”

. Giống như vừa rồi chú nói, từng cây hoa cúc trong vườn đều là một loại “nhân”

, nhưng đồng thời nó cũng đang chịu đựng một loại “quả”

khác, rất nhiều “nhân quả”

vấn vít lấy nhau, ngoài việc giải quyết điểm cuối cùng, chúng ta còn có thể làm những việc gì đây? Đinh Khoa mỉm cười, trả lời: “Chúng ta đúng là không tìm được điểm khởi nguồn của “nhân quả”

, nhưng chúng ta lại có thể cắt đứt con đường lan truyền của “nhân quả”

.”

Mắt La Phi chợt bừng sáng, hình như đã ngẫm ra chút ý vị. Mộ Kiếm Vân ngồi cạnh cũng chăm chú lắng nghe cuộc trò chuyện của hai người, tư duy của cô không bị rớt lại. Nhưng hai cậu thanh niên Tăng Nhật Hoa và Doãn Kiếm lúc này đây lại thể hiện ra thần sắc mơ hồ, hình như càng nghe càng không hiểu. Đinh Khoa vẫn lấy vườn hoa để làm phép so sánh, tiếp tục nói ra suy nghĩ của mình: “Các vị hãy nhìn những bông hoa này xem, mỗi bông hoa đều có cách sinh trưởng của mình. Chúng đang ảnh hưởng đến bông hoa khác, đồng thời cũng không thể tránh được bị những bông hoa khác ảnh hưởng. Nhưng một người làm vườn giỏi rốt cuộc thì cần phải làm những gì? Chỉ là đi giải quyết những cây hoa mọc nghiêng đó sao? Hay là làm việc gì đó có ý nghĩa hơn?”

Tư duy của mọi người đều bị khuấy động: việc được coi là có ý nghĩa hơn sẽ là gì nhỉ? Đinh Khoa đã đưa ra một vài đáp án: “Nếu như biết được phần rễ cây cùng chen lấn nhau, vậy thì khi trồng, cần phải để lại khoảng trống rộng hơn; Nếu 251 như biết ánh nắng bị che khuất, vậy thì tại sao chúng ta lại không tạo ra nhiều ánh nắng mặt trời hơn? Những vấn đề này sau khi được giải quyết, thì sẽ không xảy ra hiện tượng cây hoa bị mọc nghiêng, chúng ta cũng không còn bị rơi vào sự xung đột mâu thuẫn giữa quy tắc và tình lý.”

Khi La Phi thầm gật đầu, liền nghe thấy Tăng Nhật Hoa lầm bầm nói: “Nhưng có một số việc không thể nào làm được mà? Ví dụ như nói ánh sáng mặt trời - chúng ta sao có thể tạo ra được nhiều ánh sáng hơn chứ? Ở trong vườn có bao nhiêu hoa cúc như vậy, rốt cuộc thì có những cây nào không nhận được đầy đủ ánh sáng mặt trời, người khác không có cách nào để giúp đỡ chúng được mà.”

“Cách thì có đấy, chỉ là xem anh có bằng lòng làm hay không.”

Đinh Khoa chỉ vào một cây cúc nhỏ ở trong vườn, hỏi Tăng Nhật Hoa: “Cậu nhìn thấy cây hoa đó không? Cậu cảm thấy bây giờ nó có thể nhận được ánh sáng mặt trời hay không?”

Cây hoa cúc đó vẫn còn thấp, hơn nữa còn nằm ở vị trí phía đông vườn hoa, ánh sáng mặt trời đã ngả dần về phía tây, bèn bị những cây cao lớn ở phía trước che khuất, cây hoa cúc nhỏ chỉ có thể chịu thiệt thòi ở trong môi trường u tối. Tăng Nhật Hoa lúc lắc đầu, nói: “Ngoài việc xử lý những cây cúc ở phía đông của nó, nếu không thì chẳng có cách nào cả.”

Đinh Khoa không trực tiếp phản bác đối phương, ông quay người đi vào trong căn phòng nhỏ của mình. Tăng Nhật Hoa gãi đầu không hiểu đối phương có ý gì, chỉ biết sượng sùng đứng yên chờ đợi. May mà chưa đến nửa phút, Đinh Khoa lại từ trong phòng bước ra. Khi ông đi đến vườn hoa, Tăng Nhật Hoa phát hiện ra trong tay đối phương cầm thêm một chiếc gương nhỏ. Đinh Khoa giơ chiếc gương đó lên, đón lấy ánh sáng và điều chỉnh một chút, luồng ánh sáng chiếc gương phản chiếu vào trong vườn hoa, vừa vặn chiếu vào cây cúc non thấp bé đó. “Bây giờ thì cậu thấy sao?”

Đinh Khoa mỉm cười hỏi Tăng Nhật Hoa. Cậu chàng há miệng, cười khan “hi hi”

mấy tiếng: “Đúng là có thể làm được...”

“Để cho mỗi cây hoa đều có thể tận hưởng đầy đủ ánh sáng mặt trời, công việc này có phải là có ý nghĩa hơn việc giải quyết những cây hoa bị mọc nghiêng đó sao?”

Đinh Khoa quay lại nhìn mọi người nói. “Đúng là như vậy.”

La Phi thốt ra một câu tự đáy lòng. 252 “Đây là việc mà tôi làm sau khi rời khỏi đội cảnh sát, hơn mười năm nay chưa từng dừng lại.”

Sau khi nói xong câu này, Đinh Khoa khẽ đặt chiếc gương sang bên, sau đó ông đi đến trước chiếc bàn, ngồi xuống đối diện với La Phi. Tăng Nhật Hoa cũng vội vàng đi theo, ngồi xuống giữa Mộ Kiếm Vân và Doãn Kiếm. La Phi lặng lẽ nhìn Đinh Khoa, trong ánh mắt có thêm vài phần kính phục. Cuối cùng anh cũng biết: ông lão từ bi này mặc dù từ lâu đã không còn là một người cảnh sát hình sự, nhưng ông chưa bao giờ trốn tránh trách nhiệm, ông chỉ là tìm đến một cách thức khác để hóa giải tội ác của chốn nhân gian. Đây là một cách thức càng dịu dàng, càng hợp lý hơn, đồng thời cũng cần nhiều sự nhẫn nại và trí tuệ hơn. Hoàng Kiệt Viễn rót cho Đinh Khoa một cốc trà nóng. Đinh Khoa uống một ngụm, thấm vào cổ họng. Rồi ông lại ngẩng đầu lên nhìn mọi người xung quanh, thấy mọi người có vẻ hơi thẫn thờ, rõ ràng là đang suy ngẫm về những lời nói vừa rồi của mình. Ông bèn cười “ha”

một tiếng nói vẻ tự trào: “Có phải là tôi đã nói quá lạc đề rồi không? Hôm nay mọi người đến đây không phải là muốn nghe những lời nói vụn vặt của tôi nhỉ?”

Mọi người đều nhìn nhau mỉm cười. Đúng như vậy, mục đích chuyến đi lần này của họ vốn là để giải đáp được bí ẩn liên quan đến thân thế của Eumenides mười tám năm trước. Chỉ là bất giác hướng tư duy đã bị Đinh Khoa dẫn dắt, lần lượt rơi vào sự suy ngẫm về mối nhân duyên của tội ác. Lúc này đây, La Phi sắp xếp lại hướng suy nghĩ, bèn nhìn Đinh Khoa nói: “Những điều chú vừa nói rất có tính gợi mở. Nếu như có thể ngăn cản được quá trình hình thành nên tội ác, vậy thì rất nhiều vụ án vốn sẽ không xảy ra. Đứng từ góc độ này mà nói, những người cảnh sát hình sự chúng ta đều thất nghiệp hết thì mới là tốt nhất.”

“Đó chỉ có thể là tình trạng ở trong thế giới lý tưởng. Trên thực tế, muốn ngăn cản tội ác còn khó hơn việc trừng trị tội ác rất nhiều. Khi tôi còn là cảnh sát hình sự, có tỉ lệ phá án một trăm phần trăm; Nhưng sau khi tôi rời khỏi đội cảnh sát hình sự, đối với những tội ác có thể dự liệu được, cuối cùng có thể ngăn cản một cách thành công thì lại không đạt đến một nửa. Huống hồ rất nhiều quá trình nảy sinh tội ác rất ẩn mật, trước khi nó bạo phát thì anh vốn không thể nào tìm kiếm được tung tích của nó.”

Nói đến đây, Đinh Khoa lắc đầu đau khổ, “Ôi, muốn lấy ví dụ như vậy, chỉ cần một ví dụ là đủ rồi.”

Thấy nét mặt u sầu thương cảm của Đinh Khoa, La Phi biết đối phương chắc chắn lại nghĩ đến Đinh Chấn. Ông lão này cả một đời đều giao lưu với tội ác, nhưng cuối cùng lại không thể nào ngăn cản được sự trầm luân của người thân thiết bên cạnh mình, cục diện này đúng là khiến người ta cảm thán. 253 Nếu muốn nghiên cứu sâu thêm, sự biến dị của Đinh Chấn không thể không liên quan đến việc Đinh Khoa quá say mê công việc. Khi Đinh Khoa dốc hết tâm huyết muốn rải ánh sáng mặt trời xuống khắp chốn nhân gian, thì lại không thể ngờ đến cây non trong chính nhà mình đang sinh trưởng vẹo vọ trong đêm tối. Hai chữ “nhân quả”

trong đó, ai có thể hiểu thấu được đây? Nghĩ đến đây, La Phi cũng không nén nổi khẽ thở dài. “Không nói những điều này nữa.”

Đinh Khoa ngước đầu nhìn lên trời, giống như muốn ném toàn bộ những nỗi đau vào trong đám mây. Hồi lâu sau, cuối cùng ông cũng thu ánh mắt lại, nhìn La Phi nói: “Đội trưởng La, hãy nói mục đích cuộc viếng thăm của các vị đi, có phải là vì vụ án 1.30 không?”

La Phi trịnh trọng gật đầu: “Cháu muốn biết, chúng ta liệu có còn cơ hội để ngăn cản đứa trẻ đó không?”

Đinh Khoa thoáng trầm ngâm giây lát, nói: “Hôm qua khi cậu vừa nói Viên Chí Bang đã tìm kiếm người kế tục Eumenides, tôi liền nghĩ ngay đến đứa bé đó. Tôi vốn có thể ngăn cản sớm hơn một chút, nhưng tôi đã bỏ sót, tôi không ngờ cậu ấy lại có thể ẩn mình suốt mười tám năm để bồi dưỡng nên một Eumenides thế hệ mới.”

Trái tim La Phi như co thắt lại, hỏi vặn lại: “Vậy thì có nghĩa là, mười tám năm trước chú đã biết được Eumenides chính là Viên Chí Bang rồi sao?”

Đinh Khoa gật đầu giải thích: “Khi xảy ra vụ án nổ mìn, tôi mặc dù đã rời khỏi đội cảnh sát, nhưng đối với một vụ án lớn như vậy, tôi cũng không thể nào khoanh tay ngồi im. Tôi đã đi đến ký túc xá của các cậu để điều tra, cũng nhìn thấy phần ghi chép lời khai của cậu. Lời miêu tả thời gian xảy ra vụ án của cậu đã xuất hiện hai phút sai lệch, và tôi biết cậu là người vô cùng chuẩn xác về thời gian. Tôi đã xuất phát từ điều này, tôi đã nhận ra được thủ pháp gây án của Eumenides, thân phận thực sự của anh ta không cần nói ra cũng đã hiểu.”

La Phi cười đau khổ. Đúng vậy, sự chênh lệch chính là sơ hở duy nhất trong kế hoạch hoàn mỹ của Viên Chí Bang, chỉ đáng tiếc là bản thân mình mười tám năm sau mới nhận ra, thế nhưng Đinh Khoa đã nhận ra ngay từ năm đó tại sao lại giấu kín bí mật này? Đinh Khoa hiểu được suy nghĩ trong lòng La Phi, thở dài vẻ áy náy: “Năm đó Viên Chí Bang đã bị mìn nổ trở thành một phế nhân, tôi cho rằng cậu ấy không thể nào có thể tiếp tục thực hiện kế hoạch điên rồ của mình. Và đối với sự chuyển biến của cậu ấy, tôi thực sự không nỡ nhẫn tâm tiến hành truy cứu trách nhiệm thêm nữa. Bởi vì nói đến việc này, cả hai người chúng tôi đều không tránh khỏi can hệ.”

La Phi ngẩn người, lúc trước anh đã đoán được ra trong vụ án 1.30, giữa Đinh Khoa và Viên Chí Bang có thể xảy ra một số ẩn tình, và ẩn tình này chính 254 là căn nguyên thực sự khiến cho Viên Chí Bang thay đổi. Nhưng Đinh Khoa tại sao lại nói mình cũng dính líu vào trong đó chứ? “Giống như vừa rồi chúng ta thảo luận, trên thế giới này có rất nhiều nhân quả thực sự vấn vít lấy nhau không hề tách bạch.”

Đinh Khoa lại cảm khái nói, “Năm đó tôi đã có suy nghĩ rời khỏi giới cảnh sát, thế nên bèn bắt đầu tìm kiếm người kế tục cho mình. Các vị có biết mục tiêu đầu tiên mà tôi chọn lựa là ai không?”

La Phi giật mình, thấp thoáng đoán ra điều gì đó, nhưng với tính cách của anh thì không muốn đường đột nói ra sự suy đoán của mình. Còn Mộ Kiếm Vân ở bên cạnh thì lại không phải kiêng dè nhiều như vậy, buột miệng nói: “Lẽ nào là đội trưởng La?”

“Là một trong những sinh viên xuất sắc nhất từ trước đến nay của trường cảnh sát. Tính cách trầm tĩnh, tư duy nhanh nhạy, có khả năng nắm bắt được những chi tiết vô cùng xuất sắc, người như vậy đúng là nhân tài xuất sắc đáng được lựa chọn của đội cảnh sát hình sự.”

Đinh Khoa nhìn La Phi nói, trong lời nói của ông tràn ngập sự khen ngợi, nhưng không hề có cảm giác giả tạo. Trong lòng của La Phi lại có rất nhiều cảm xúc, chua ngọt đan xen. Năm đó việc Đinh Khoa đến trường cảnh sát chọn đồ đệ anh cũng biết, đối với một sinh viên chuyên ngành Trinh sát hình sự, có ai lại không muốn được thử sức chứ? Chỉ đáng tiếc là cuối cùng Đinh Khoa lại chọn Viên Chí Bang, còn La Phi thì lại được định sẵn phải bước lên con đường đầy chông gai trắc trở. Bây giờ biết được người đầu tiên mà Đinh Khoa chọn chính là mình, ngoài cảm giác tự hào, trong lòng La Phi lại trào dâng vài phần cảm khái. Mộ Kiếm Vân hỏi Đinh Khoa: “Vậy tại sao chú lại không chọn anh ấy chứ?”

Trong ngữ khí của cô mang theo sự tiếc nuối sâu sắc. “Bởi vì trong cuộc khảo sát về sau, tôi lại phát hiện ra một số “điểm đen”

trên người cậu ấy.”

Đinh Khoa đang trả lời câu hỏi của Mộ Kiếm Vân, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía La Phi. Nghe thấy câu này, mọi người đều lộ ra thần sắc kinh ngạc, ánh mắt cũng lần lượt tập trung về phía La Phi. Dựa vào những hiểu biết của họ về người đội trưởng này, thực sự không nghĩ được ra những “điểm đen”

đó là gì. Sau giây lát trầm mặc, Đinh Khoa nói ra đáp án cụ thể: “Cậu ấy chính là người đầu tiên sáng tạo ra nhân vật “Eumenides”

này.”

Mọi người chợt bừng hiểu ra. La Phi thì lại ủ rũ nhắm mắt lại: thật không ngờ là vì sự việc này, thật bất ngờ nhưng lại hợp tình hợp lý. Những việc làm 255 của anh và Mạnh Vân ở trong trường cảnh sát có thể giấu được người khác, nhưng sao có thể giấu được Đinh Khoa chứ? “Nhưng đó chỉ là trò chơi của hai người yêu nhau mà thôi.”

Mộ Kiếm Vân không kìm lòng muốn lên tiếng lấy lại công bằng cho La Phi, “Mặc dù cách làm không được thỏa đáng lắm, nhưng cũng không thể nâng đến độ “điểm đen”

chứ.”

“Người tôi muốn chọn sẽ là rường cột trong giới cảnh sát mấy chục năm sau, bắt buộc phải vô cùng cẩn thận mới được.”

Đinh Khoa nhìn Mộ Kiếm Vân một cái, nói bằng giọng nhắc nhở của người lớn tuổi, “Và lúc đó vẫn còn một người khác nữa, tất cả các mặt của cậu ta cũng đều rất xuất sắc, tôi vốn dĩ hơi khó trong việc cân nhắc giữa hai người. Chính là hành vi phạm luật của La Phi đã khiến tôi đưa ra quyết định cuối cùng.”

Mộ Kiếm Vân đương nhiên cũng biết một người khác nữa là ai. “Viên Chí Bang”

, cô cười đau khổ nói ra cái tên này, “Sự chọn lựa này e rằng là sai lầm lớn nhất đời của ông phải không?”

Đinh Khoa lập tức lắc đầu: “Không, nếu chỉ nói về sự chọn lựa, tôi không hề làm sai điều gì. Viên Chí Bang và La Phi đều đủ xuất sắc, hơn nữa mỗi người lại có đặc điểm riêng. Tính cách của La Phi khiêm tốn, có phẩm chất bình tĩnh và kiên định bền bỉ, nếu như chọn lựa cậu ấy, sự phát triển của cậu ấy sẽ tương đối ổn định, bước từng bước vô cùng vững chãi; Còn Viên Chí Bang thì vừa vặn ngược lại, tính cách của cậu ấy hướng ngoại, có sự nhiệt tình và kích động, cho nên lúc đó tôi càng nhìn thấy cảnh tượng phát triển của cậu ấy trong thời gian ngắn.”

“Nhưng người như vậy thì lại không giỏi khống chế tình cảm của mình.”

Mộ Kiếm Vân nói luôn, “Nếu như lòng nhiệt tình của anh ta gặp phải sự hướng dẫn không thỏa đáng thì rất dễ đi vào con đường lầm lạc.”

“Cô nói có lý.”

Đinh Khoa trầm ngâm giây lát, “Nhưng lúc đó tôi không hề lo lắng điều này. Bởi vì người tôi chọn lựa sẽ trở thành đồ đệ của tôi, sao cậu ấy có thể gặp phải sự hướng dẫn không thỏa đáng chứ?”

Mộ Kiếm Vân không nỡ nhẫn tâm tiếp tục tranh luận với ông lão, nhưng việc đối phương muốn dùng Viên Chí Bang để hạ thấp La Phi xuống lại khiến cô không thể nào tiếp nhận được. Cho nên sau khi cô do dự giây lát, cuối cùng lại nói: “Nhưng sự thực đã chứng minh rồi, chú chọn lựa Viên Chí Bang mà cuối cùng anh ta lại trở thành Eumenides thực sự.”

“Đó không phải là sai lầm trong sự lựa chọn.”

Đinh Khoa lại một lần nữa nhấn mạnh. Sau đó ông trầm mặc hồi lâu, rồi lại lẩm nhẩm bổ sung thêm, “Nếu 256 như nhất định truy cứu căn nguyên việc Viên Chí Bang thay đổi, có thể chỉ có hai chữ có thể giải thích...”

“Chữ gì ạ?”

Khi Mộ Kiếm Vân truy hỏi, La Phi cũng chăm chú dõi theo. Đinh Khoa thở dài, rầu rầu thốt ra hai chữ: “Số mệnh.”

“Số mệnh?”

Câu trả lời này hình như có vẻ quá mơ hồ, La Phi và mọi người đều lần lượt nhíu mày, nhất thời không thể hiểu nổi. “Số mệnh.”

Đinh Khoa lặp lại hai chữ này, sau đó ánh mắt ông lại tập trung về phía La Phi, “Cậu, tôi, Văn Hồng Binh, thậm chí cả đứa bé đó, mỗi người đều dính líu vào trong đó. Rất khó có thể nói ai đã làm sai điều gì, nhưng sau khi tất cả các nhân tố trộn lẫn vào nhau, bèn tạo thành sự chuyển biến của Viên Chí Bang. Đối với Viên Chí Bang, đây có lẽ chính là số mệnh của cậu ấy, không có bất cứ ai có thể khống chế được số mệnh.”

Đôi lông mày La Phi càng nhíu chặt hơn: nếu nói nhân vật Eumenides mình sáng tạo nên, có thể đúng là có ảnh hưởng tới Viên Chí Bang, nhưng đứa bé đó năm đó mới 6 tuổi thì có khả năng gì để thay đổi Viên Chí Bang? Những lời nói này của Đinh Khoa thực sự càng lúc càng khiến người ta băn khoăn. “Đứa bé đó?”

Mộ Kiếm Vân cũng đưa ra câu hỏi tương tự, “Nó sao có thể ảnh hưởng được đến Viên Chí Bang? Rõ ràng là Viên Chí Bang đã ảnh hưởng đến cả đời nó...”

Ánh mắt của Đinh Khoa chậm rãi lướt qua gương mặt La Phi và Mộ Kiếm Vân: “Tôi có thể đoán được cách nghĩ của các vị. Khi các vị đến đây, các vị hy vọng có thể tìm thấy được một đáp án rõ ràng đối với vụ án 1.30, hay có thể nói, một kết quả vô cùng rõ ràng: rốt cuộc là ai đã gây nên sự sa ngã của Viên Chí Bang? Rốt cuộc là ai cần phải chịu trách nhiệm đối với bi kịch cuộc đời đứa bé đó? Và chân tướng thì lại phức tạp như vậy, giống như những cây hoa cúc vừa rồi chúng ta nhìn thấy, tất cả nhân quả đều vấn vít lấy nhau - mỗi người đều có điểm khởi đầu, mỗi người lại đều là nạn nhân.”

“Vậy thì chân tướng thực sự là gì?”

La Phi cuối cùng cũng không nhẫn nại thêm được nữa, anh hỏi thẳng luôn ra câu hỏi then chốt nhất, “Tại hiện trường vụ án bắt giữ con tin 1.30, cục diện đã được khống chế, Viên Chí Bang tại sao lại đột nhiên bắn chết Văn Hồng Binh?”

Đinh Khoa trầm mặc không nói, tư duy hình như quay về thời khắc của mười tám năm trước. Lúc đó Viên Chí Bang đang ở trong phòng tiến hành khuyên giải đối với nghi phạm bắt giữ con tin Văn Hồng Binh. Có lẽ là do khả năng ăn nói của Viên Chí Bang rất tốt, hoặc là do sự xuất hiện của cậu con trai yêu quý đã làm tan chảy tình thân yếu mềm trong lòng Văn Hồng Binh, tóm lại thái độ 257 cứng rắn của Văn Hồng Binh đã rõ ràng dịu xuống, dựa vào kinh nghiệm của Đinh Khoa để phán đoán, vụ án bắt giữ con tin này rất có khả năng có thể giải quyết bằng phương thức hòa bình, thế là ông ra hiệu bằng tay tư thế chuẩn bị hành động với người cảnh sát bên cạnh mình, đồng thời ông tiếp tục thông qua micro để nghe động tĩnh ở trong phòng. Nhưng thông tin ngay sau đó truyền tới trong tai nghe khiến Đinh Khoa khó có thể tiếp nhận nổi. Đoạn thông tin này đã truyền tải một cách trung thực sự biến hóa tình thế tại hiện trường, chân tướng sự thực này ông chưa từng nói với bất cứ ai. Cho dù là trợ lý của Đinh Khoa - Hoàng Kiệt Viễn cũng không hề hay biết chuyện gì xảy ra vào mấy phút cuối cùng. Ông chỉ biết Viên Chí Bang được bố trí đưa đứa bé vào hiện trường, thử tiến hành thuyết phục Văn Hồng Binh. Nhưng sau đó lại xảy ra một sự cố nào đó, Viên Chí Bang đã bắn chết Văn Hồng Binh, và Đinh Khoa thì lại giấu giếm tất cả những việc này, chuyển việc bắn chết này sang thành sơ suất của người bắn tỉa. Bây giờ cuối cùng La Phi cũng mặt đối mặt nêu ra câu hỏi này. Thế là tất cả mọi người đều nhìn Đinh Khoa bằng con mắt chờ đợi, chờ đợi ông công bố đáp án. Sau khi tâm trạng về những hồi ức đó dần dần bình thường trở lại, Đinh Khoa cuối cùng cũng lên tiếng: “Cậu nói đúng, lúc đó ở hiện trường, cục diện đã được khống chế. Nhưng một câu nói ngay sau đó của đứa trẻ, chính câu nói này đã dẫn đến sự đảo ngược tình thế chỉ trong khoảnh khắc.”

La Phi quay sang nhìn Mộ Kiếm Vân, trên mặt họ đều lộ ra sự ngạc nhiên. Lúc trước mọi người đều cho rằng chính Viên Chí Bang đã thao túng cục diện hiện trường, chưa bao giờ nghĩ được rằng thật không ngờ đứa bé đó lại là điểm then chốt. Ngoài sự kinh ngạc, La Phi lập tức truy hỏi: “Vậy đứa bé đó đã nói gì?”

Nét mặt Đinh Khoa thể hiện sự đắng cay chua xót: “Lúc đó tôi nghe thấy trong tai nghe giọng nói của đứa bé đó, nó hỏi bố nó: “Bố ơi, bố đã mua được bánh ga tô sinh nhật cho con chưa?”



La Phi chờ đợi giây lát, thấy Đinh Khoa không nói tiếp, càng kinh ngạc nói: “Chính là câu nói này sao?”

Đinh Khoa gật đầu: “Đúng vậy. Các vị có thể không biết được rằng, ngày 30 tháng 1 chính là sinh nhật của Văn Thành Vũ, và Văn Hồng Binh đã từng hứa với con mình, sẽ mua cho nó một chiếc bánh ga tô sinh nhật thật đẹp. Nhưng vợ anh ta bệnh nặng nằm viện, Văn Hồng Binh sớm đã nghèo rớt mùng tơi, đến hôm đó thực sự có thể gọi là bị dồn đến đường cùng rồi, trong túi ngay cả một 258 tờ mười tệ cũng không có. Chính trong tình huống này, anh ta mới liều mình bắt cóc Trần Thiên Tiều, muốn dùng phương thức cực đoan này để đòi lại số tiền mồ hôi xương máu của mình.”

“Cháu hiểu rồi.”

Nghe Đinh Khoa nói vậy, Mộ Kiếm Vân cũng đã nhận ra được ẩn ý, “Vốn dĩ Viên Chí Bang thông qua tình cảm cha con để đánh thức niềm hy vọng về tương lai đối với Văn Hồng Binh, chỉ đáng tiếc là khi công việc vừa mới thấy hiệu quả, câu nói trẻ thơ của Văn Thành Vũ lại bỗng chốc kéo Văn Hồng Binh quay trở lại trong thế giới hiện thực tàn khốc. Ngay cả mong ước trong ngày sinh nhật của con trai, anh ta cũng không thể nào thực hiện được, tình thân vốn dĩ cần làm tan chảy tâm hồn bỗng chốc bèn trở thành giọt nước tràn ly làm sụp đổ tinh thần của anh ta.”

Đinh Khoa lại khẽ thở dài, mặc nhận những lời phân tích của Mộ Kiếm Vân. Còn La Phi và những người ở bên cạnh chỉ cảm thấy sống mũi cay cay, một thứ cảm giác khó có thể miêu tả đã chèn vào lồng ngực, không thể nào phát tiết ra được. Một người bố nghèo khó bị dồn vào bước đường cùng lại phải đối diện với đứa con ngây thơ tràn đầy ước mơ về những điều tốt đẹp. Đây chính là cảnh tượng xót xa xảy ra trong căn phòng nhỏ mười tám năm trước, và mọi người cũng đều đã biết, tình cảm tàn khốc này đã va đập và cuối cùng tạo nên một kết cục bi kịch. Đinh Khoa dùng ngữ điệu trầm đục kể lại nội dung cuối của câu chuyện này: “Sau khi nghe xong đứa bé nói câu này, tâm trạng của Văn Hồng Binh bèn mất đi sự kiểm soát. Anh ta lại một lần nữa ép Trần Thiên Tiều trả tiền, nhưng Trần Thiên Tiều lại vẫn một mực nói không có tiền. Văn Hồng Binh vô cùng phẫn nộ, anh ta thậm chí cào xé và đấm đá Trần Thiên Tiều. Xét đến việc lúc đó trên người anh ta buộc mìn, sự va chạm giữa các chi là vô cùng nguy hiểm. Do cục diện khẩn cấp, Viên Chí Bang không thể không nổ súng, bắn chết Văn Hồng Binh ngay tại chỗ.”

Thì ra là như vậy. La Phi chậm rãi lắc đầu, vô cùng cảm thán. Nhưng Mộ Kiếm Vân vẫn có chút bất bình: “Tại sao lại dùng phương thức cực đoan như vậy? Đó thực ra chỉ là một quả mìn giả phải không?”

“Lúc đó ai có thể biết được quả mìn là thật hay giả? Cách xử lý của Viên Chí Bang nếu đứng từ góc độ người cảnh sát hiện trường thì không có vấn đề gì. Chỉ là...”

La Phi khẽ thở dài, hình như khó có thể nói tiếp. “Chỉ là kết quả này thực sự khiến người ta khó có thể tiếp nhận nổi, có đúng vậy không?”

Đinh Khoa nói nốt nửa câu còn lại của La Phi, sau đó ông lại cười đau khổ một tiếng, “Cậu là một người ngoài cuộc, còn có sự cảm khái sâu sắc như vậy. Viên Chí Bang với vai trò là đương sự, chính cậu ấy lại có tình cảm 259 sâu sắc với đứa bé đó, cậu có thể tưởng tượng được cảm nhận lúc đó của cậu ấy không?”

La Phi lặng lẽ nhắm mắt, anh thực sự không biết nên dùng thái độ như thế nào để suy xét về con người đó. Đã từng là người bạn thân thiết, lại là kẻ thù suốt mười tám năm, vừa thân quen, lại vừa xa lạ. Mình nên thấu hiểu cậu ấy sao? Nhưng khi người đó dồn Mạnh Vân vào chỗ chết, anh ta liệu có lưu lại chút thương xót nào không? Chợt nghe thấy Hoàng Kiệt Viễn kể lại: “Tôi vẫn còn nhớ hình ảnh sau khi tiếng súng vang lên, chúng tôi lao vào trong phòng: Viên Chí Bang đang ôm chặt đứa bé đó, không để cho nó quay đầu nhìn thấy cảnh tượng bố nó chết. Và chính cậu ta thì lại ngẩn người đứng nguyên vị trí cũ, thần sắc hoảng loạn. Cậu ta vốn là một anh chàng vui vẻ lạc quan, tôi chưa bao giờ nhìn thấy nét mặt như vậy trên mặt cậu ta.”

“Tôi lúc đó cũng chú ý thấy như vậy...”

Đinh Khoa chứng thực lời nói của Hoàng Kiệt Viễn, “Cậu ấy dù sao cũng là lần đầu tiên tham gia vào hành động chính thức, kết quả lại xuất hiện tình cảnh này. Tôi rất lo lắng cậu ấy không thể chịu đựng được áp lực trên phương diện tâm lý, cho nên đã đặc biệt dặn dò người bắn tỉa gánh trách nhiệm bắn chết Văn Hồng Binh, hy vọng Viên Chí Bang có thể nhờ đó mà tránh xa được sự thị phi này. Chỉ đáng tiếc sự bố trí này chưa đạt được đến hiệu quả lý tưởng. Tối hôm đó tôi tìm gặp Viên Chí Bang, nhìn thấy cậu ấy vẫn ngẩn người ngồi một mình ở đó. Tôi biết cậu ấy chắc chắn là đã nghĩ rất nhiều bởi vì cậu ấy vừa nhìn thấy tôi, mắt đỏ hoe nói: “Đội trưởng Đinh, em thực sự rất hối hận... em hối hận tại sao mình lại bắn chuẩn đến thế? Nếu như người bị em bắn chết là Trần Thiên Tiều, vậy thì rất tốt phải không?”



La Phi và mọi người đều nhìn nhau trầm mặc không nói. Giây lát sau, Mộ Kiếm Vân thản nhiên nói: “Tất cả các vị ngồi đây e rằng trong tiềm thức đều suy nghĩ tương tự nhỉ? Nhưng mọi người đều có trở ngại về thân phận của mình, không thể công khai bày tỏ ra được.”

Đinh Khoa nghiêm nghị nói: “Vấn đề chính là ở chỗ này. Mỗi người chúng ta đều có quan niệm chấp pháp nhất là sự đúng sai, nhưng đồng thời chúng ta lại đều chịu sự hạn chế của chính chế độ và quy tắc, sẽ không vượt qua ranh giới. Nhưng Viên Chí Bang lại không như vậy, tính cách cậu ấy quá nhiệt tình, khó có thể khống chế được. Khi cậu ấy nói ra câu nói đó, tư tưởng của cậu ấy đã hoàn toàn bị tình cảm chi phối, đồng thời cậu ấy cũng mất đi quy tắc chuẩn mực của một người cảnh sát.”

“Đúng vậy, với tính cách của Viên Chí Bang, đúng là sẽ như vậy.”

Mộ Kiếm Vân cũng phụ họa cùng với hướng suy nghĩ của Đinh Khoa để triển khai phân tích, “Anh ta vốn mang theo sự nhiệt tình phơi phới để bước vào sự nghiệp cảnh sát hình sự, hy vọng có thể bảo vệ được sự tôn nghiêm của chính nghĩa. Nhưng ngay trong lần tham gia hành động đầu tiên, anh ta đã tận mắt chứng kiến khái 260 niệm chính nghĩa đã bị sai lệch dưới nòng súng của mình. Điều này giống như một người đang lao chạy về phía trước, nhưng vừa mới lên đường đã va ngay vào bức tường cứng chắc. Nếu như người này là La Phi, anh ấy sẽ vì thế mà bước chậm rãi, đồng thời suy nghĩ cần phải làm thế nào đi vòng qua bức tường này. Nhưng Viên Chí Bang thì lại không như vậy, tốc độ chạy của anh ta quá lớn, mà anh ta lại là người tràn đầy sức mạnh, mà anh ta lại có tính cách không thể nào thỏa hiệp, cho nên anh ta sẽ không dừng lại, anh ta sẽ quay đầu lại trong khi đâm vào, từ đó chạy sang một phương hướng hoàn toàn ngược lại.”

La Phi nhìn Mộ Kiếm Vân gật đầu, sự khác biệt giữa tính cách của mình và Viên Chí Bang đúng như lời đối phương nói. Bắt đầu từ thời học đại học, bất luận là ở trên sân bóng, hay trong cách giải quyết về vấn đề tình cảm nam nữ, sự khác biệt này đã được thể hiện ra rõ nét. Đinh Khoa đương nhiên cũng rất tán thành lời phân tích của Mộ Kiếm Vân. Ông nói tiếp: “Khoảng hai tháng sau đó, sự lo lắng của tôi cuối cùng đã trở thành hiện thực - Trần Thiên Tiều đã bị đột nhập vào nhà cướp của...”

“Vụ cướp 4.7...”

La Phi đón lời, “Chúng cháu cũng đã nghiên cứu vụ án này, hơn nữa đoán được Viên Chí Bang chính là kẻ cướp của vụ án.”

Mộ Kiếm Vân nhìn Đinh Khoa: “Chắc chú nhanh chóng điều tra ra được là Viên Chí Bang phải không? Nhưng chú lại một lần nữa che giấu sự tình...”

Đinh Khoa không phủ nhận: “Đúng vậy.”

“Nếu như lúc đó chú không che giấu cho anh ta, sự việc sau này có lẽ cũng không xảy ra...”

Tăng Nhật Hoa thốt lên một câu có vẻ như oán thán. “Cũng chưa chắc.”

Mộ Kiếm Vân lắc đầu nói, “Với tính cách của Viên Chí Bang, cho dù anh ta chịu sự trừng phạt về vụ cướp này, kế hoạch trở thành Eumenides của anh ta cũng vẫn không thay đổi. Nhiều nhất cũng chỉ là có thể kéo dài thời gian anh ta triển khai sự giết chóc mà thôi.”

Đinh Khoa cũng gật đầu nói: “Ôi, nhân quả đã hình thành nên, muốn cứu vãn cũng rất khó. Hơn nữa, năm đó tôi che chở cho Viên Chí Bang, cũng là xuất phát từ sự bất đắc dĩ...”

“Chính là chú quá nhân từ.”

Mộ Kiếm Vân nói luôn, “Chú đã không nỡ nhẫn tâm truy cứu trách nhiệm của Viên Chí Bang, càng không nỡ nhẫn tâm thu lại món tiền cứu mạng của vợ Văn Bồng Binh, cho nên chú liền lựa chọn từ chức khỏi đội cảnh sát, bỏ đi là xong.”

Đinh Khoa lộ ra nụ cười đau khổ, coi như là mặc nhận lời phân tích của đối phương, sau đó ông lại nói: “Nhưng tôi sớm đã có ý lui về ở ẩn rồi, cứ chần chừ 261 mãi, chỉ là muốn bồi dưỡng nên một người kế tục. Và sự chuyển biến của Viên Chí Bang lại khiến cho tôi hoàn toàn thất vọng, từ đó cũng không còn chút lưu luyến gì đối với ngành cảnh sát nữa. Còn về vụ cướp khiến tôi khó có thể quyết đoán, càng khiến tôi kiên định suy nghĩ cần phải hóa giải tội ác từ mối liên quan nhân quả. Cho nên tôi nhanh chóng từ chức, chuyên tâm nghiên cứu mối quan hệ nhân quả nảy sinh từ tội ác. Lúc đó ai có thể ngờ được rằng: Viên Chí Bang lại đang vạch nên một âm mưu đầy máu tanh đáng sợ.”

“Chú đúng là không thể ngờ được.”

La Phi nhìn Đinh Khoa nói, “Bởi vì trong thời gian này còn xảy ra một sự việc, mà sự việc này có lẽ chú chưa từng biết.”

Ánh mắt Đinh Khoa chợt lóe lên: “Là chuyện gì?”

La Phi hỏi ngược lại: “Vụ án buôn bán ma túy 3.16 năm đó, chắc chú cũng tham gia thì phải?”

“Tham gia không nhiều, vụ án năm đó là do Phó giám đốc sở công an Thiết Đại Lâm trực tiếp chỉ huy.”

Đinh Khoa vừa hồi tưởng lại vừa nói, “Tôi nhớ Thiết Đại Lâm có một người nằm vùng thân tín đã gây được tác dụng then chốt, hình như gọi là Đặng gì đó...”

“Đặng Ngọc Long.”

La Phi nêu ra cái tên đó, sau đó bắt đầu giải thích mối quan hệ giữa người này và Viên Chí Bang. “Đặng Ngọc Long sau khi xảy ra vụ án đã nuốt một nửa số ma túy và tiền bẩn, hành vi của anh ta mặc dù bị Thiết Đại Lâm phát hiện ra, nhưng sau đó ông ta sau khi suy xét lại quyết định giải quyết sự việc này theo hình thức cá nhân. Nhưng cuộc trò chuyện bí mật giữa bọn họ lại bị thư ký thực tập trong văn phòng của Phó giám đốc sở công an vô tình ghi lại, người thư ký này tên là Bạch Phi Phi, là bạn gái cũ của Viên Chí Bang. Đặng Ngọc Long vì muốn diệt khẩu, sau đó đã giết chết Bạch Phi Phi, đồng thời ngụy tạo thành giả tượng tự sát vì thất tình. Viên Chí Bang chính là muốn báo thù cho Bạch Phi Phi, nên mới triệt để bước vào con đường trở thành Eumenides, không có lối về.”

“Còn có vụ việc này sao?”

Đinh Khoa vừa kinh ngạc lại vừa cảm thán, “Nếu là như vậy, cả quá trình chuyển biến của Viên Chí Bang đã rõ nét rồi...”

“Ừm, vụ án 1.30 chính là bước ngoặt trong tư duy của anh ta, anh ta không thể nào thoát ra khỏi áp lực từ cái chết của Văn Hồng Binh, hơn nữa từ đó nảy sinh ra sự nghi ngờ đối với chức trách của người cảnh sát; Còn việc Bạch Phi Phi gặp nạn thì lại khiến anh ta triệt để đi ngược lại con đường của cảnh sát, anh ta tin tưởng rằng chỉ có dùng sức mạnh của mình mới có thể thực sự khuếch trương chính nghĩa; Ngay trong lúc này, nhân vật Eumenides, do La Phi sáng tạo nên đã trở thành biển chỉ đường hướng dẫn anh ta đi thẳng đến hướng ngược lại... Với tác dụng tổng hợp của một loạt nhân tố này, Viên Chí Bang cuối cùng đã trở thành một tên quái vật mà người bình thường không thể nào hiểu nổi.”

262 Mộ Kiếm Vân lại tỉ mỉ tường thuật quá trình này một lượt. La Phi và mọi người vừa nghe vừa lặng lẽ gật đầu công nhận. “Bây giờ thì chắc các vị đều đã hiểu tại sao tôi lại dùng “số mệnh”

để giải thích sự chuyển biến của Viên Chí Bang rồi chứ?”

Đinh Khoa nói với vẻ vô cùng cảm khái, “Tất cả mọi việc không thể nào dự liệu nổi lại đều gây tác dụng lên cậu ấy: nếu như La Phi không sáng tạo ra Eumenides, tôi cũng sẽ không chọn lựa Viên Chí Bang ở bên cạnh mình; Nếu như đứa bé đó không đặc biệt yêu quý cậu ấy, tôi cũng sẽ không sai Viên Chí Bang tiến vào hiện trường vụ án 1.30; Nếu như đứa bé đó không đột nhiên đòi bánh ga tô sinh nhật, vụ án rất có thể sẽ được giải quyết trong hòa bình; Nếu như lúc đó vị trí của người bắn tỉa tốt hơn một chút, thì không cần Viên Chí Bang hoàn thành việc nổ súng; Nếu như Bạch Phi Phi không gặp nạn, Viên Chí Bang cũng không đến nỗi phải dùng phương pháp cực đoan như vậy để triển khai kế hoạch báo thù... Khi tất cả những sự việc đó đều xảy ra đối với cậu ấy, ngoài hai chữ “số mệnh”

, còn có thể giải thích như thế nào được đây?”

Khi nói những lời này, Đinh Khoa lại một lần nữa thể hiện ra sự từ bi thương xót, và lý luận “số mệnh”

rõ ràng cũng bao hàm ý tứ khoan dung đối với Viên Chí Bang. Mọi người ở bên cạnh ông cũng lộ ra thần sắc cảm thán, chỉ có La Phi mang theo sự ủ ê thương tâm, hình như vẫn cất giữ nút thắt không thể nào tháo gỡ được. Sau khi trầm mặc hồi lâu, cuối cùng anh vẫn quyết định nói ra nỗi vướng mắc trong lòng. “Cho dù tất cả đều là “số mệnh”

, nhưng có một sự việc cháu vĩnh viễn không thể nào tha thứ cho cậu ấy.”

Mắt anh hơi đỏ, lên tiếng. “Cái chết của Mạnh Vân, phải không?”

Đinh Khoa lập tức nắm bắt được tâm tư của La Phi, “... Cậu không thể nào tha thứ được việc cậu ấy đã giết chết Mạnh Vân.”

La Phi ngẩng đầu lên trời, hít thở một hơi thật sâu, cố gắng hết sức để kìm nén nỗi đau thương. Mộ Kiếm Vân ngồi bên cạnh chợt quay mặt đi, hình như không nỡ nhẫn tâm nhìn thấy bộ dạng anh như vậy. Đinh Khoa lại nhìn La Phi nói: “Cậu có biết không, cậu ấy giết chết Mạnh Vân, ngoài việc cần thiết cho kế hoạch, còn có một lý do rất quan trọng.”

“Lý do gì?”

Trái tim La Phi bất giác co thắt lại. Đinh Khoa nói: “Bởi vì cậu là người bạn tốt nhất của cậu ấy, đồng thời cũng là đối thủ mà cậu ấy kính nể nhất.”

La Phi chợt ngẩn người, mọi người ngồi bên cạnh cũng lộ ra thần sắc mơ hồ. Chỉ có Mộ Kiếm Vân khẽ gật đầu như thể ngộ ra điều gì đó. 263 “Viên Chí Bang là một người có tình cảm mãnh liệt, thậm chí là người không thể tự kiểm soát nổi mình. Cậu ấy cũng hiểu rất rõ điều này. Cho nên khi cậu ấy chuẩn bị bước vào con đường Eumenides, cậu đã trở thành trở ngại lớn nhất trong lòng cậu ấy.”

Đinh Khoa nhìn La Phi, triển khai phân tích, “Cậu ấy không thể nào cắt đứt được tình cảm thân thiết với cậu, nhưng đồng thời cậu ấy cũng lại biết rằng, các cậu bắt buộc sẽ trở thành kẻ địch đối lập nhau, hơn nữa cậu ấy vĩnh viễn không thể nào coi thường thực lực của cậu được. Việc này yêu cầu cậu ấy bắt buộc phải triệt để cắt đứt tình cảm với cậu, bởi vì trong cuộc giao đấu sau này, thứ tình cảm này rất có khả năng sẽ trở thành tử huyệt chí mạng của cậu ấy.”

La Phi chau mày, hình như không thực sự hiểu. Đinh Khoa bèn hỏi La Phi: “Sau khi các cậu trở thành kẻ thù địch không cùng một phe, cậu có vì tình cảm của mình mà từ bỏ nguyên tắc không?”

La Phi quả quyết lắc đầu: “Không.”

“Cậu có thể khống chế được tình cảm của mình, nhưng Viên Chí Bang thì lại không thể. Nếu như vậy, khi các cậu chiến đấu một mất một còn, trước khi giao đấu, Viên Chí Bang đã bị thua ba phần rồi.”

Đúng là như vậy... La Phi tưởng tượng ra tình cảnh khi mình và Viên Chí Bang giao đấu - cậu chàng đó có tình cảm phong phú và mãnh liệt, còn mình thì lúc nào cũng vô cùng bình tĩnh. Anh dần dần nhận ra một số điều, đau khổ lẩm nhẩm: “Cậu ấy chính là vì vậy nên mới giết chết Mạnh Vân sao?”

“Nguyên nhân rất lớn đúng là như vậy. Viên Chí Bang tâm tư cẩn mật và thận trọng không hề thua kém gì cậu, cậu ấy hiểu rất rõ nhược điểm của mình. Do đó cậu ấy bắt buộc phải nghĩ cách để cắt đứt con đường lui tình cảm giữa hai cậu. Đồng thời, trong kế hoạch của cậu ấy lại cần một người vô tội có thể chứng minh cái chết của mình, thế nên cậu ấy đã chọn lựa Mạnh Vân để đảm nhận vai trò này. Chỉ cần Mạnh Vân chết, các cậu sẽ từ bạn bè trở thành kẻ thù không đội trời chung, vĩnh viễn không thể nào có cơ hội quay ngược trở lại. Nhược điểm tình cảm của cậu ấy cũng không còn tồn tại nữa.”

Sau khi Đinh Khoa phân tích những lời này, lại thở dài vẻ bất lực, “Hơn nữa, xét từ tất cả các phương diện, Mạnh Vân đều vô cùng phù hợp với yêu cầu của kế hoạch. Thậm chí có thể nói, kế hoạch của cậu ấy trở nên hoàn mỹ hơn chính vì sự tồn tại của Mạnh Vân.”

“Không!”

La Phi nghe đến đây đột nhiên ngẩng đầu lên, phản đối bằng thái độ vô cùng kiên định, “Vừa vặn ngược lại, chính Mạnh Vân đã làm cho kế hoạch của cậu ta xuất hiện tì vết. Sự tính toán của cậu ta chính là đã bị Mạnh Vân làm cho nát vụn, nếu như xui xẻo thêm một chút, rất có thể mười tám năm trước cậu ta đã bị tan tành khói bụi rồi.”

Đinh Khoa ngẩn người, nhưng ngẫm 264 lại, hình như đúng là như vậy. Ông rầu rĩ lắc đầu, trong lòng tiếc nuối: “Viên Chí Bang, La Phi, Mạnh Vân, ba người này vốn là thiên tài hiếm có trong giới cảnh sát lại bị quấn chặt lấy nhau trong sự tranh chấp bất lực đó, và thực lực của họ lại rất đều nhau, do đó đã được định sẵn phải đi đến một kết cục cả ba người cùng tổn thương, khiến mọi người đều vô cùng đau đớn tiếc nuối.”

Cùng với những cảnh tượng trong quá khứ bị chôn chặt từ lâu dần dần hiện ra, mặt trời cũng từ từ ngả bóng về phía tây. Đinh Khoa lúc này cũng ngẩng đầu lên nhìn sắc trời, chuyển đề tài, nói: “Sắp đến 5 giờ rồi nhỉ? Các vị khó khăn lắm mới đến được chỗ tôi một chuyến, hay là hôm nay ở lại để ăn bữa cơm, mọi người cũng có thể trò chuyện được thêm một lúc.”

“Sao lại nỡ quấy rầy chú chứ?”

La Phi vội vàng từ chối, “Chúng ta cùng đi một quán ăn nhé, cháu mời.”

Đinh Khoa cười nói: “Có gì mà làm phiền chứ? Phía sau nhà tôi trồng mấy luống rau, các loại rau xanh mọc khá tươi tốt, chỉ cần hái một ít, nấu nướng một chút là có được một bữa cơm rồi.”

“Thế ạ?”

Mộ Kiếm Vân lập tức lộ ra sự hứng thú, “Còn có cả vườn rau ạ? Cháu muốn đi xem luôn bây giờ.”

“Ngay ở sau nhà.”

Đinh Khoa chỉ tay ra sau, “Hoàng Kiệt Viễn, cậu dẫn cô giáo Mộ ra đó, hái những vạt rau tươi ngon nhất, hái nhiều một chút.”

Hoàng Kiệt Viễn đáp lời, dẫn Mộ Kiếm Vân đi ra khỏi sân, Tăng Nhật Hoa bèn đứng ngồi không yên, chào một tiếng rồi cũng vội đi theo hai người đó. “Doãn Kiếm, chúng ta cũng đi đến đó giúp đỡ đi.”

La Phi vừa dặn dò người trợ lý của mình, vừa cũng định đứng dậy. Nhưng chính lúc này, cơ thể anh chợt sững lại, bị Đinh Khoa lấy ngón chân ngoắc lấy khuỷu chân mình ở dưới gầm bàn. La Phi giật mình, bèn thuận đà đứng im. Doãn Kiếm ngồi cạnh đó không nhận ra điều gì khác lạ, chỉ mải đuổi theo ra khỏi sân. Đinh Khoa dõi theo bóng lưng mọi người biến mất phía sau căn nhà, lúc này mới quay sang nhìn La Phi: “Đội trưởng La, tôi có một thứ muốn giao cho cậu.”

“Ồ?”

La Phi rướn mày đầy hứng thú: đối phương đã tỏ ra thần bí như vậy, món đồ này chắc chắn sẽ có thứ gì đó cơ mật. Đinh Khoa thò tay vào túi áo, lôi ra một chiếc hộp nhỏ đặt lên bàn. La Phi nhận được ra đây là một cuốn băng ghi âm loại nhỏ, trước thời đại vi tính, nó là công cụ ghi âm nghe lén mà cảnh sát thường dùng. 265 Đinh Khoa không đợi La Phi lên tiếng hỏi, bèn chủ động giải thích: “Trong vụ án 1.30, khi Viên Chí Bang tiến vào hiện trường đã đeo thiết bị nghe lén, vì thế tình hình lúc đó có tư liệu ghi âm. Năm đó bởi vì tôi xuất phát từ mục đích bảo vệ Viên Chí Bang, nên đã che giấu rất nhiều sự thực trong ghi chép của cảnh sát. Bởi vì không muốn sự thực bị chôn vùi, tư liệu ghi âm này tôi vẫn luôn lưu giữ. Cậu hãy cầm về nghe đi, cả quá trình trước và sau khi Văn Hồng Binh bị bắn chết đều nằm trong đó.”

La Phi giơ tay ra nhận lấy cuộn băng ghi âm, đồng thời hỏi vẻ hơi ngạc nhiên: “Vừa rồi sao chú không lấy ra?”

“Tôi không muốn để những người khác nhìn thấy...”

Đinh Khoa nheo mắt nói, “Bởi vì có một số nội dung trong cuộn ghi âm này không thể để cho đứa bé ấy biết được.”

Nghe thấy câu này, La Phi chợt giật mình, đồng thời ngẫm ra hai tầng ẩn nghĩa. Anh lập tức hạ giọng hỏi: “Ông cảm thấy người bên cạnh tôi có vấn đề sao?”

Đinh Khoa không trực tiếp trả lời, ông trầm ngâm nói: “Theo như tôi tìm hiểu, hồ sơ của vụ án 1.12 chỉ lưu giữ ở trong phòng Hồ sơ của Sở công an, không hề lưu vào trong hồ sơ vi tính. Nếu như nói Eumenides chưa bao giờ nhìn thấy những hồ sơ đó, cậu cảm thấy có khả năng này không?”

Lời nói của Đinh Khoa có phần hơi nhảy cóc, nhưng La Phi lại hiểu rất rõ mối quan hệ logic ở trong đó. Eumenides chỉ dựa vào sức lực của một mình mà điều tra ra được hung thủ thật sự của vụ án 1.12, nếu như nói hắn chưa bao giờ tham khảo được hồ sơ ghi chép trước đây của cảnh sát, đó vốn là điều không thể. Nhưng hồ sơ ghi chép của cảnh sát thì chỉ lưu lại ở trong nội bộ sở công an, Eumenides phải thông qua kênh nào mới có thể lấy được đây? Câu hỏi này không nghĩ đến thì thôi, càng nghĩ càng sợ hãi. Trong khoảnh khắc, thật không ngờ trên đầu La Phi toát ra đầy mồ hôi. “Cậu cũng không cần quá căng thẳng.”

Đinh Khoa lúc này lại an ủi La Phi, “Tôi cũng chỉ là tùy tiện đoán thôi, không có căn cứ gì cả. Nhưng nếu cậu đã có ý muốn ngăn cản đứa bé đó tiếp tục tội ác, thì chúng ta cần phải đặc biệt cẩn thận mới được. Cho nên chân tướng ghi chép lại trong cuốn băng này, tạm thời chỉ có thể để mình cậu biết thôi.”

Vấn đề thứ nhất còn chưa giải quyết được, vấn đề thứ hai đã dồn dập kéo đến. La Phi nhíu chặt đôi lông mày: “Lẽ nào lời miêu tả vừa rồi của chú đều không phải là sự thực?”

“Sự thực là sự thực, chỉ là không được hoàn chỉnh.”

Đinh Khoa nhìn thẳng vào La Phi với ý tứ sâu sắc, chậm rãi nói, “Chúng ta đã muốn ngăn cản tội ác 266 tiếp tục xảy ra, vậy thì điều chúng ta cần làm là cắt đứt mối liên hệ nhân quả nảy sinh từ tội ác, chứ không phải là đi truy đuổi theo căn nguyên của nhân quả.”

La Phi liếm môi vừa có vẻ như hiểu lại vừa như không hiểu, và khi ánh mắt anh nhìn chăm chú vào cuộn băng trong tay - trong đó rốt cuộc là cất giấu bí mật thế nào nhỉ? Chú thích: (1) Nguyên gốc dùng chữ “nín”

, tỏ ý kính trọng, bản dịch tiếng Việt phù hợp với cách xưng hô của người Việt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.