Bạn Trai Tôi Là Quái Vật

Chương 14: Nhất ngôn kí xuất, tứ mã nam truy



Thấy Đỗ Tu Nhiên, mấy đứa xung quanh đều dừng lại nhìn về phía anh, Vu Đông liếc Đỗ Tu Nhiên một cái, đột nhiên hô to: “Nó chính là cái đứa tên Nhiên gì đó, mẹ kiếp!Hai người các ngươi quả nhiên cùng một chỗ với nhau, ta phi, còn nói là học sinh ngoan, mỗi ngày đều cùng cái tên nghèo kiết xác kia một chỗ, cũng không phải là dạng tốt lành gì, thấp hèn!”

Ngô Kình Thương nghe vậy vung con dao định chọc tới, Đỗ Tu Nhiên dưới tình thế cấp bách liền định cầm lấy dao, nó thấy thế liền vội vàng thu tay lại, nhưng mũi dao đã sượt đến lòng bàn tay anh, một vết cắt hiện ta, máu từ từ nhỏ xuống.

Vu Đồng nhìn thấy máu biết không xong, hô một tiếng: “Coi như chúng mày lợi hại!” xoay người bỏ chạy, vài đứa xung quanh thấy thế sợ dính vào rắc rối, sau này thoát không nổi, cũng tranh thủ mà co giò chạy, Ngô Kình Thương lạnh lùng trừng Vu Đông lúc này đã chạy xa, tiện tay ném con dao trong tay, quay đầu nhìn xem Đỗ Tu Nhiên.

Đỗ Tu Nhiên bụm lấy lòng bàn tay, mắt thấy đám người đã tản hết liền nhẹ nhàng thở ra, lại thấy chỗ bàn tay xót muốn chết, lúc này Ngô Kình Thương có điểm chột dạ nhìn tay anh, chăm chú hồi lâu mới nói: “Ngươi…không sao chứ?”

Đỗ Tu Nhiên lắc đầu nói: “Không có việc gì, không có việc gì, đi nhanh lên a, đúng rồi, con dao kia phải lấy lại, hơn mười đồng đó, bỏ đi quá lãng phí…”

Ngô Kình Thương vội vàng đem con dao lại nhét vào cặp sách.

Đỗ Tu Nhiên đến nhà thuốc gần đó đơn giản băng bó vết thương, thầy thuốc dặn anh sắp tới đừng đụng tới nước.

Cũng may miệng vết thương không sâu, hơn nữa là tay trái cũng không ảnh hưởng đến học tập.

Trên đường trở về, Ngô Kình Thương đẩy anh đi phía bên trong, chính mình cúi gằm đầu không rên một tiếng, Đỗ Tu Nhiên cũng có chút sinh khí, không nói với nó câu nào, anh nói bao lần với tiểu quỷ là không được đánh người, đánh người ta bị thương phải trả tiền thuốc men, càng không thể giết người, đó là phạm pháp, phải đem mạng đổi lại, chính là tiểu quỷ này chẳng để tâm một chút nào, mới có vài ngày thế này, thật sự càng ngày càng tệ, đã thế còn muốn lấy dao đâm người khác, coi lời anh nói như không khí?

Hai người cứ thế trầm mặc về đến nhà, dì chủ nhà đang giặt quần áo ở cửa, Đỗ Tu Nhiên lúng túng đem cái tay bị thương đút trong túi quần, lên tiếng chào hỏi, liền cùng Ngô Kình Thương nhanh chóng vào phòng.

Lúc nấu cơm, Ngô Kình Thương nhận hết mấy việc rửa rau củ, đồ ăn, cơm nước xong lại tất bật rửa bát đĩa, lau chùi dọn dẹp sạch sẽ, nhưng là Đỗ Tu Nhiên một mực không chịu nói với nó câu nào.

Trước khi ngủ, Đỗ Tu Nhiên muốn đi tắm, Ngô Kình Thương bên cạnh gãi gãi đầu nói: “Ta giúp ngươi tắm a?”

Đỗ Tu Nhiên lạnh lùng liếc nó: “Không cần.”

Ngô Kình Thương không thường xuyên tắm rửa, nó không thích cảm giác thân thể mình ngâm trong nước, mỗi lần đều là Đỗ Tu Nhiên ép nó, bắt nó trong phòng tắm dùng bông tắm chà xát một lần mới thôi, nếu Đỗ Tu Nhiên không buộc, nó có lẽ mấy tháng cũng chẳng ngó ngàng đến phòng tắm, cho nên Ngô Kình Thương mỗi ngày đều phải chịu loại tra tấn này, đây là nơi nó ghét nhất trong nhà, không có gì tệ hại hơn việc mỗi ngày phải lăn thân trong bồn tắm lớn.

Vậy mà nó hôm nay lại chủ động muốn giúp Đỗ Tu Nhiên tắm rửa, anh thực sự giật mình.

Ngô Kình Thương không được tự nhiên nói: “Trước kia đều là ngươi giúp ta, ngươi hiện tại không tiện, ta giúp ngươi a?”

Đỗ Tu Nhiên lấy túi nhựa bọc lấy tay, từ chối nói: “Tôi tự tắm được, không cần.”

Ngô Kình Thương không ngốc, nó biết Đỗ Tu Nhiên còn đang giận, nó cũng biết mình làm sai chọc giận anh, nghĩ nghĩ mới buồn bực nói ra: “Ta từ nay về sau không cầm dao.”

Đỗ Tu Nhiên cầm dây thun cuốn trên cổ tay, nghe nó nói vậy, động tác thoáng dừng, trầm mặc một lát mới nhìn nó nói: “Đại trượng phu một lời nói ra, bốn con ngựa đuổi không kịp, cậu có thể cam đoan?”

Ngô Kình Thương mắt chớp đi chớp lại nói: “Ta tận lực.”

Đỗ Tu Nhiên nhíu mày: “Cái gì gọi là ta tận lực?”

Ngô Kình Thương nghĩ nghĩ mới bất đắc dĩ nói: “Khi còn bé không thể khống chế con mắt đỏ, móng tay xuất hiện, bây giờ thì đỡ hơn, nhưng là vẫn cảm thấy khó chịu trong lòng, cầm dao là muốn giết người, chính là ta hiểu rõ ngươi không cho, vậy nên từ nay về sau sẽ không cầm dao, cũng tận lực không duỗi móng tay.” Lời này nói ra rất thành khẩn.

Đỗ Tu Nhiên trầm mặc, nửa ngày mới chậm rãi nhẹ gật đầu nói: “Sau này cậu đừng quên lời nói ngày hôm nay là được.” Nói xong quay đầu muốn đi vào phòng tắm.

Ngô Kình Thương đi theo sau anh bối rối nói: “Ta đây giúp ngươi tắm rửa…”

Đỗ Tu Nhiên quay đầu lại nhìn nó một cái, mới gật đầu nói: “Cậu cũng đã hai ngày không tắm, cùng nhau đi, tiết kiệm nước.”

Ngô Kình Thương lần đầu tiên cho Đỗ Tu Nhiên tắm rửa, tay lúng túng muốn chết, chủ yếu là do làn da Đỗ Tu Nhiên quá trơn lại non mịn, dường như không chịu nổi lực đạo xoa nắn của nó, cuối cùng vẫn là Đỗ Tu Nhiên tự mình làm sạch thân thể phía trước, Ngô Kình Thương giúp anh chà lưng phía sau, kết quả chà xát vài cái, da đã đỏ bừng một mảng, Ngô Kình Thương có chút bối rối, Đỗ Tu Nhiên khoát tay nói không việc gì, sau đó đứng dậy ra khỏi bồn, khom lưng dùng một tay chà rửa lưng eo Ngô Kình Thương.

Hai người sạch sẽ toàn thân, chỉ còn lại tóc, Ngô Kình Thương cẩn thận lấy chút dầu gội, sau đó theo như Đỗ Tu Nhiên bảo, xoa lòng bàn tay hai cái, nhẹ nhàng bôi lên đầu Đỗ Tu Nhiên, anh cúi đầu một tay vịn thành bồn, khom người tại chỗ.

Ngô Kình Thương nhẹ nhàng xoa hai cái, đầu Đỗ Tu Nhiên đã đầy bọt, màu trắng của bọt cơ hồ là trùng với màu da của Đỗ Tu Nhiên, nhu hòa từ cái cổ mảnh khảnh đến tận eo, trong tâm nó có chút động, không cẩn thận làm rớt bọt vào mắt anh, Đỗ Tu Nhiên vội vàng lấy tay lau mắt.

Ngô Kình Thương lúc này mới chật vật múc nước cho anh rửa, tắm xong hai con mắt Đỗ Tu Nhiên đều đỏ bừng, trên mặt cũng có chút bất mãn, tiểu quỷ này gội đầu mà lơ đãng đi đâu? Bọt cay mắt không nói, còn lấy nhiều dầu gội như vậy làm anh cả đầu đầy bọt, quá lãng phí, cái này đủ hai lần gội liền, hết còn phải dùng tiền mua, anh bình thương cực kỳ tiết kiệm, tiểu quỷ một lần đã đem sự tiết kiệm của anh biến sạch.

Buổi tối đi ngủ, Ngô Kình Thương lần đầu tiện nhịn không được mà ôm lấy Đỗ Tu Nhiên, dùng sức tham lam hít hít ngửi ngửi hương cỏ xanh trên người anh.

Ngô Kình Thương bình thường sẽ không như vậy, Đỗ Tu Nhiên ngẩn người, sau đó coi như là tiểu hài tử làm nũng, không để ý quay đầu ngủ.

Sáng sớm hôm sau rời giường, Đỗ Tu Nhiên gấp chăn mền lại vô tình nhìn thấy giường đơn bên kia của Ngô Kình Thương một mảng ướt đẫm, anh sửng sốt, nhớ rõ trước kia tiểu quỷ không có lần nào đái dầm a? Vậy nước kia đâu ra?

Lập tức nghĩ đến điều gi đó, lại hoảng hốt hiểu ra, đúng vậy…tiểu quỷ đã mười ba tuổi…Đỗ Tu Nhiên hiểu rõ, vội vàng kêu Ngô Kình Thương vào, ném cho nó một cái quần lót nói: “Nhanh thay vào, mặc kia không khó chịu à?”

Ngô Kình Thương không dám nhìn vào mắt Đỗ Tu Nhiên, cầm quần lót trốn vào phòng tắm.

Qua vài ngày, mẫu thân Lưu Anh đến thăm, hôm nay là chủ nhật, may mắn Ngô Kình Thương buổi sáng ra ngoài chào hàng cho người ta, Lưu Anh đến lúc anh đang nấu cơm trong nhà.

Ngữ khí mẫu thân không tốt lắm, bà ngồi nửa ngày mới hỏi: “Tiểu Nhiên con có phải cùng với đứa học sinh xấu ở một chỗ không?”

Đỗ Tu Nhiên chợt giật mình, mơ hồ đoán được chuyện gì, anh ậm ừ nói: “Mẹ, mẹ nghe ai nói vậy?”

Lưu Anh nhìn nhìn bốn phía lại chuyển đến phòng bếp nói; “Con đừng quan tâm mẹ nghe ai nói, mẹ chỉ muốn biết có phải hay không?”

Đỗ Tu Nhiên thấy thế giải thích: “Mẹ, việc này mẹ đừng nghe người ta nói lung tung.”

Lưu Anh nhìn nồi cơm lại nói: “Con ở một mình thì nấu nhiều cơm thế làm gì?”

Đỗ Tu Nhiên đành phải thừa nhận nói: “Con đúng là ở cùng với một đồng học.’

Lưu Anh nói ngay: “Việc này tại sao không nói với mẹ một tiếng a? Đứa kia là ai? Tên gì?”

Đỗ Tu Nhiên bề bộn trả lời: “Cậu ta học cùng tiểu học với con, không có cha mẹ cũng không có chỗ ở, con thấy nó đáng thương cho nên kêu nó tới ở cùng, còn có thể thêm bạn, trò chuyện cũng đỡ buồn.”

Lưu Anh nói: “Con ý là nói nó ăn chùa nhà chúng ta?”

Đỗ Tu Nhiên vội nói: “Mẹ, tiền thuê nhà dù sao cũng vẫn thế, nhiều hơn một người cũng không sao, với lại nó ăn cũng không tốn bao nhiêu cả.”

Lưu Anh nghiêm mặt nói: “Hảo, ăn ở nhà ta không nói, thế nó học tập thế nào? Học trường nào? Phẩm hạnh như thế nào?”

Đỗ Tu Nhiên ngẫm nghĩ nói: “Nó trước kia học tập không được tốt lắm, bất quá sau khi con phụ đạo cho, hiện tại đã tiến bộ rất lớn.”

Lưu Anh kinh ngạc đứng phắt dậy: “Con còn lại phụ đạo cho nó nữa? Hầu ăn hầu ngủ còn muốn cho đi học? Chiếm hết thời gian học tập của con, con còn đâu ra thời giờ mà học nữa?”

Đỗ Tu Nhiên bề bộn nói: “Mẹ, người đừng sốt ruột, con mỗi ngày dạy nó chỉ có một giờ thôi, hơn nữa trong quá trình dạy cũng có thể củng cố lại kiến thức trước kia, đối với con cũng là hữu ích a.”

Lưu Anh ngồi xuống nói: “Không được, con phải đuổi nó đi, đến chỗ khác mà ở, con đang học trường cao trung trọng điểm, lão sư nói con tương lai rất nhiều khả năng đỗ được trường đại học tốt, không thể để chuyện này làm hao tâm tổn sức được.”

Đỗ Tu Nhiên lấy phiếu điểm lần thi trước cho Lưu Anh xem, nói: “Mẹ, con lần trước thi thành tích đứng đầu, cái này liên quan rất nhiều đến kiến thức con dạy nó, nhiều chỗ học qua tưởng đã quên, dạy nó một thời gian là có thể ôn lại, như vậy kì thật đối với con rất có ích, cũng không chậm trễ việc học của chính mình, hơn nữa con cam đoan nhất định có thể thi cử tốt, thi đậu đại học danh tiếng cho người mở mày mở mặt, con chắc chắn làm được.”

Lưu Anh bị phiếu điểm của Đỗ Tu Nhiên dao động, khuôn mặt mới hơi buông lỏng, bà nói: “Tiểu Nhiên, không phải mẹ trách cứ con, chủ yếu là sợ con học thói xấu, con nếu đã nói vậy thì mẹ yên tâm rồi, đứa học sinh kia có thể ở tại đây, nhưng mà phải giao tiền cơm, không thể ăn chùa.”

Đỗ Tu Nhiên nở nụ cười nói: “Mẹ, nó ngày nghỉ đều ra ngoài làm công, tiền thức ăn có thể chưa đủ, nhưng lại thường xuyên giúp con làm việc nhà, buổi tối có thể cùng nhau làm bài, trò chuyện, nếu không con ở một mình cũng rất tịch mịch.”

Lưu Anh nghe vậy mới triệt để thả lỏng, âm thanh cũng nhẹ nhàng nói: “Ân, mẹ cũng là nghe người ta nói vậy, mới sốt ruột nghỉ việc nửa ngày chạy tới đây xem, như con nói vậy thì tốt rồi, mẹ tin tưởng con giai mẹ không lừa gạt mẹ, mẹ bây giờ phải đi rồi, ngồi xe về còn đi làm.”

Đỗ Tu Nhiên bề bộn nói: “Mẹ ở đây ăn xong cơm trưa rồi hãy đi a.”

Lưu Anh khoát tay nói: “Vốn mẹ muốn nhìn tiểu tử kia là cái dạng gì, nhưng là một giờ làm được ba đồng, nghỉ cả ngày sẽ không được nhận lương, mẹ không thể a.”

Đỗ Tu Nhiên nói: “Vậy đến nhà ga mua chút gì ăn lót dạ, nếu không đi làm sẽ đói a.”

Lưu Anh vuốt đầu đứa con đã cao bằng mình nói: “Cũng là con quan tâm mẹ nhất, có chuyện này mẹ phải nói cho con a, Trữ Tiểu Bàn ở tầng trên cũng đi học giống con a, mẹ nó một tháng cho nó năm trăm là đủ, mẹ một tháng cho con tám trăm vốn là muốn con mua thêm quần áo với ăn uống nhiều hơn, chính là con hiện tại ở cùng người khác, lại còn là tiểu tử nghèo, mẹ biết con hay mềm lòng, cảm thấy tiểu tử kia đáng thương, nhưng chúng ta cũng chỉ là đủ tiêu đủ dùng, phải tiết kiệm, không thể lãng phí, con chính là lương thiện, cho con nhiều tiền như vậy cũng là dùng trên người tiểu tử kia hết, cho nên từ nay về sau phải khống chế chi tiêu, một tháng chỉ cho năm trăm, không được nhiều hơn, quần áo mẹ sẽ gửi cho, con bên này cũng không cần dùng tiền mua quần áo nữa.”

Đỗ Tu Nhiên hiểu rõ mẹ mình kiếm tiền rất vất vả, có thể cho phép Ngô Kình Thương ở lại đã là quá tốt rồi, không thể mong gì hơn được nữa.

Chân trước mẫu thân vừa đi, chân sau Ngô Kình Thương đã trở lại, vừa vào cửa là ầm ĩ đòi ăn cơm, có thể là do lao động chân tay, trên người đầy vết bẩn, lượng cơm ăn cũng nhiều hơn bình thưởng, chén hết hơn nửa nồi cơm, sau đó đột nhiên nhớ tới cái gì, lấy bàn tay bẩn thỉu móc trong túi quần ra năm mươi đồng đưa cho Đỗ Tu Nhiên, lại nhanh chóng đem bát cơm rỗng xới đầy vào.

Đỗ Tu Nhiên cầm tờ tiền năm mươi đồng có điểm sững sờ, làm đến trưa mà kiếm được năm mươi đồng không hề dễ dàng a, phát tờ rơi cũng phải năm ngày mới được nhận lương, vì vậy hỏi ngay nó: “Cậu tiền này ở đâu ra?”

Ngô Kình Thương nuốt xuống một ngụm nói: “Ông chủ mỏ đá nói muốn ta tiếp tục làm nữa, mới trả cho.”

Đỗ Tu Nhiên có chút nghi hoặc: “Cái gì tiếp tục?” Có thể trả nhiều như vậy?

Ngô Kình Thương nói: “Đội đá, ta làm hết phần của ba người.”

“Ba người là bao nhiêu phần?” Đỗ Tu Nhiên cầm tiền vội vàng hỏi.

Ngô Kình Thương nghĩ nghĩ nói: “Ba xe a.”

Đỗ Tu Nhiên ngẩn ngơ, xe đá anh biết rõ, vừa dài vừa rộng, dung lượng rất lớn, Ngô Kình Thương một mình đội đá cho ba xe? Còn làm phần của ba người? Đỗ Tu Nhiên cúi đầu nhìn tờ tiền nhiều nếp gấp kia, lòng có chút chua xót, nó mới có mười ba tuổi a.

Ngô Kình Thương ăn trong chốc lát, thấy Đỗ Tu Nhiên lặng thing liền nhìn qua, lập tức buông đũa, cào tóc, lúng tung không biết làm sao, trước kia không phải cho tiền là anh rất vui vẻ sao? Lần này như thế nào lại ….khóc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.