Bạn Trai Tôi Là Quái Vật

Chương 51: Nhóc con



Đỗ Tu Nhiên có lớp thì sẽ để Tiểu Bảo ở nhà, bảo Ngô Kình Thương trông bé, cũng may Tiểu Bảo không khóc quấy, đặt trên giường thì tự chơi một mình.

Ngô Kình Thương căn bản cũng không phải trông nom gì nhãi con kia, buổi sáng Đỗ Tu Nhiên làm cơm, bởi vì không kịp thời gian nên không nấu được nhiều, liền bảo Ngô Kình Thương buổi trưa gọi đồ ăn bên ngoài, anh pha sữa bột cho Tiểu Bảo, cho bé bú xong mới vội đi làm, kết quả Ngô Kình Thương ngủ quên, lúc ngủ dậy sờ sờ bụng, đần mặt một lát mới quyết định hay thôi cứ chờ Đỗ Tu Nhiên tan tầm rồi nói sau.

Tiện tay chụp lấy cái áo khoác, đang định mở cửa thì đột nhiên nghĩ tới gì đó, chết tiệt! Nếu không vác tên nhãi kia theo cùng thể nào Đỗ Tu Nhiên cũng nổi giận, chẹp miệng một cái đi vào phòng, vớ lấy bình sữa buổi trưa cho nó, cũng không biết nhãi con kia có bị chết đói không ta? Nếu thực sự chết đói, vậy chẳng phải là mình được giải thoát, Ngô Kình Thương vừa đi vừa xấu xa nghĩ.

Đẩy cửa vào, nhãi con kia bốn chi giang rộng nằm ngửa trên giường, cái miệng nhỏ nhắn đang o o ngủ, Ngô Kình Thương không do dự bước đến, tét hai cái vào bàn chân của nó, nhãi con lúc này mới tỉnh, trợn mắt nhìn nhìn, sau đó thấy Ngô Kình Thường liền giãy dụa nhổm dậy, Ngô Kình Thương lật người nó lại, nhãi con nhanh chóng cong mông đào tẩu.

Lúc này Ngô Kình Thương cũng không khách khí, bắt lấy cái chân nhỏ của thằng bé, xách cổ nó lên, cau mày nói: “Thành thật một chút, nếu không ném vào thùng rác.” Nói xong gõ gõ cái đầu nhỏ của thằng bé, cứ như vậy xách ra bên ngoài.

Bé con bị Ngô Kình Thương xách cổ, trên đường đi cũng thành thật không giãy dụa, chỉ rụt cổ lại như mèo con để mặc cho Ngô Kình Thương xách đi, không hề nhúc nhích, chỉ có đôi mắt lúng liếng đảo xung quanh, thỉnh thoảng còn ngẩng đầu nhìn Ngô Kình Thương.

Ngô Kình Thương một tay đút túi, tay còn lại xách thằng bé cứ như vậy ung dung xuống nhà, lúc trước chọn chỗ này cũng là vì nó gần trường của Đỗ Tu Nhiên, đi bộ khoảng năm sáu phút là tới, phi thường thuận tiện.

Ngô Kình Thương nhìn đồng hồ, hình như còn sớm, vẫn chưa tan học, cậu dựa vào một gốc liễu gần trường đứng chờ, trên đường người qua lại, thỉnh thoảng sẽ có một vài cô gái cũng người lớn đi qua, bọn họ đều đưa mắt nhìn bé con, bởi vì bé đang mặc một bộ quần áo thỏ con màu hồng trông rất thu hút, hơn nữa bộ dạng bé thực đáng thương.

Cổ bị người ta xách lên, hai bàn chân nhỏ nhắn không đi tất lơ lửng giữa không trung, bàn tay cũng lộ ra ngoài, không cần bàn đến chuyện “bế” bé kiểu đó có làm bé tắt thở hay không, chứ đừng nói đến chuyện nhiệt độ thế này có thể lạnh cóng bé nữa, huống hồ còn nhỏ như vậy, nhỏ giống như mèo con vậy.

Một lão thái thái (aka bác gái già) cùng con gái đi dạo phố, mắt thấy thật đau lòng a, nhìn tên đàn ông xách tiểu búp bê kia mặt mày hung ác, lão thái thái thầm nghĩ muốn qua đó khuyên nhủ một chút, nào có người cha nào lại như vậy? Có là mèo con cũng không thể đối xử như vậy a? Đúng là đồ chết non…..

Ngô Kình Thương đã sớm phát hiện ra những ánh mắt của người qua đường kia hoặc khiếp sợ, hoặc khinh bỉ hay phẫn nộ, cậu nhíu mày có chút không hiểu, nhất là cách đó xa xa có một vị thái thái cùng một người phụ nữ cứ đứng chỉ trỏ, tưởng cậu không biết a? Đứng đó hơn mười phút, mắng cậu chết sớm đến điếc tai a. Ngô Kình Thương thấy ù cả tai, xách nhãi con ra chỗ khác đứng.

Vừa vặn chỗ kia có thùng rác, miệng thùng trong có vẻ vừa để ném nhãi con đáng ghét trong tay này đi, Ngô Kình Thương đến gần thùng rác nhìn nhìn, sau đó cầm thằng bé lên ướm thử miệng thùng, nhịn không được mà khóe miệng nhếch lên, cười hắc hắc hai tiếng, bé con “nằm trong tay giặc” một cử động nhỏ cũng không dám, giương đôi mắt ngập nước đáng thương hề hề nhìn Ngô Kình Thương.

Ngô Kình Thương còn chưa kịp buông tay, lão thái thái cách đó không xa đã hồng hộc chạy tới, vừa chạy vừa hô: “Tên kia mày là đồ súc sinh a, ban ngày ban mặt xách đứa con như vậy, nếu mày dám ném đứa nhỏ đi, tao sẽ báo công an nha, để cho vợ mày gọi 110 tố cáo mày, ai nha, tiểu hài tử đáng thương như vậy, còn nhỏ thế này, có muốn ngàn đao cũng không muốn loại người như mày làm cha, hài tử đáng thương a, thật sự đầu thai phải chỗ không tốt, trúng phải người xấu xa a…….”

Ngô Kình Thương tức đến lông mày dựng ngược, cậu có nói là ném nhãi con này đi? Cậu chỉ muốn xem cái miệng thùng kia lớn nhỏ ra sao………..thôi được, đại khái muốn dọa nó một chút mà thôi, nếu cậu thực sự ném nhãi con này đi, không chừng Đỗ Tu Nhiên sẽ rơi nước mắt, mà cậu thì tình nguyện nuôi nhãi con này cũng không muốn Đỗ Tu Nhiên vì thằng bé này mà rơi nước mắt, bất quá nói qua cũng phải nói lại, chuyện này cũng lão thái thái đang ăn vạ trước mặt này có quan hệ quái gì?

Lão thái thái bắt lấy cánh tay đang xách bé con của Ngô Kình Thương, vừa nắm vừa mắng, thằng bé vẫn không nhúc nhích nãy giờ mở to mắt trừng lão lão thái thái, nhiều người qua đường xung quanh vây lại xem ngày càng nhiều.

Ngô Kình Thương thật sự không nhịn được nữa, bàn tay run lên đẩy lão thái thái ra, xoay người muốn đi, lão thái thái kia không đỡ được thân mình lập tức lảo đảo, may mắn bên cạnh có người giúp đỡ, con gái lão thái thái sắc mặt trắng bệch, chửi ầm lên, cái gì là cái đồ làm cha táng tận lương tâm bỏ rơi con mình, cái gì mà đã không nghe khuyên bảo còn ra tay đánh lão thái thái…….

Mẹ kiếp, Ngô Kình Thương càng nghe càng bùng phát, quay lại muốn cho người phụ nữ lắm mồm kia hai phát, để cô ta ngậm miệng lại.

Vừa nhấc chân, tay đã bị một người túm lại.

Đỗ Tu Nhiên vội la lên: “Tiểu quỷ, cậu đừng manh động………” Nói xong đón lấy bé con trong tay Ngô Kình Thương, đứa nhỏ vừa thấy Đỗ Tu Nhiên, không giống như vừa nãy im re trong tay Ngô Kình Thương mà bắt đầu nha nha miệng khoa chân múa tay, sau đó vùi vào cổ Đỗ Tu Nhiên nhiễu nước miếng, bàn tay bé nhỏ nắm chặt áo anh, mặt chôn vào vai Đỗ Tu Nhiên hư hư nửa ngày.

Đỗ Tu Nhiên xoa xoa cái đầu lưa thưa tóc mềm mềm của bé, thấy nó không sao cả, liền ẵm bé đến chỗ lão thái thái cùng cô con gái kia nói: “Bác gái, chị gái, mọi người không sao chứ?”

Lão thái thái im lặng một lúc, thấy bộ dạng của Tiểu Bảo kia mới kịp phản ứng nói: “Hóa ra cậu đây mới là ba ba của đứa nhỏ này a, tôi đã nói rồi, có người cha ruột nào lại đối xử với con mình như vậy? Trời đất chứng giám, tôi vừa tận mắt nhìn thấy tên kia muốn ném đứa nhỏ vào thùng rác a, đồ chết non a, ông trời sao không cho luồng sét toi luôn tên đó đi a, cậu ngàn vạn lần đừng đưa thằng bé cho tên đó nữa, thằng đó là người xấu a, một đứa trẻ còn bú sữa mẹ cũng không tha….”

Ngô Kình Thương đanh mặt lại, nắm chặt tay xoay người muốn đi, Đỗ Tu Nhiên vội kéo cậu lại, nhẹ giọng giải thích với lão thái thái mọi chuyện thật ra chỉ là hiểu lầm thôi, sau đó xin lỗi người ta, còn lấy ra hai trăm đồng coi như an ủi lão thái thái, sự tình mới coi như chấm dứt.

Trên đường trở về, Ngô Kình Thương không hé răng nửa lời, Đỗ Tu Nhiên ẵm bé con cũng không nói chuyện, lúc sắp về tới nhà, Ngô Kình Thương mới cứng rắn nói: “Tôi không định ném nó đi.” Nếu cậu muốn, đã sớm quăng, không cần chờ tới giờ.

Đỗ Tu Nhiên nghe vậy, nhịn cười mà bảo: “Tôi biết, cậu không có hư hỏng như vậy.”

Sắc mặt Ngô Kình Thương lúc này mới giãn ra, quay đầu nhìn Đỗ Tu Nhiên, thấy thằng nhãi kia nằm trong ngực Đỗ Tu Nhiên chu miệng thổi bong bóng, lông mày cậu dựng lên, cả giận nói: “Đều tại nó gây tai họa…….”

Đỗ Tu Nhiên đẩy bàn tay Ngô Kình Thương vươn ra định búng ngón tay bé con đi, khuyên nhủ: “Đừng như vậy, bé con tuy còn nhỏ, nhưng biết rõ ai đối tốt với nó, cậu cứ như vậy, bé con sẽ không với cậu………”

Ngô Kình Thương thu tay lại, hừ nhẹ một cái, giọng mềm nhũn nói: “Không thì càng tốt, ai cần nó a?”

Đỗ Tu Nhiên bất đắc dĩ nở nụ cười, tìm chìa khóa mở cừa, bước vào nhà thuận miệng nói: “Buổi tối muốn ăn gì, tôi nấu.”

Nhắc đến đây Ngô Kình Thương cũng cảm thấy bụng đói meo, xoa xoa bụng nói: “Gì cũng tốt, nhiều một chút.”

Đỗ Tu Nhiên đặt Tiểu Bảo vào ghế sô pha, kết quả nó bám dính lấy người anh, bàn tay nhỏ bé vươn ra đòi bế.

Đỗ Tu Nhiên nhẹ nhàng vuốt ve mái đầu non mềm của bé con, an ủi dỗ dành một lúc rồi len lén đưa cho nó con vịt con, thằng nhỏ lúc này mới an phận ngồi trên ghế, ôm lấy vịt con chơi tiếp.

Đỗ Tu Nhiên cởi áo khoác, thay quần áo, vào bếp bận bịu một hồi, chuẩn bị xong đồ ăn, Ngô Kình Thương một hơi chén sạch hơn nửa bàn, lúc này mới thỏa mãn xoa bụng đặt đũa xuống, Đỗ Tu Nhiên ăn vài miếng lót dạ, sau đó đứng lên đi pha sữa bột cho bé con, cách ăn uống của đứa nhỏ này y sì Ngô Kình Thương hồi bé, nhìn thấy bình sữa thì mắt sáng lên, hơn nữa sức ăn rất lớn, Đỗ Tu Nhiên pha ba bình mới đủ cho nó, uống xong lại ngồi trên sô pha cầm vịt con cạc cạc hớn hở.

Đỗ Tu Nhiên ôm lấy bé con hôn hôn vài cái, bàn tay nó nhéo nhéo vành tai Đỗ Tu Nhiên, lại quay ra chơi tiếp, Đỗ Tu Nhiên âu yếm nắm bàn tay bé, ẵm nó chuẩn bị đi tắm rửa, thay quần áo, sau đó ru ngủ.

Ngô Kình Thương dọn cái bàn xong đi vào phòng, thấy Đỗ Tu Nhiên đang dỗ thằng nhỏ ngủ, bụng nó uống sữa vào tròn vo, đắp một cái chăn lên vẫn còn lồi một đoạn.

Đỗ Tu Nhiên quàng yếm sữa vào cho đứa nhỏ xong liền cùng Ngô Kình Thương ra ngoài, cửa vừa mới đóng, Ngô Kình Thương liền áp Đỗ Tu Nhiên lên tường, thở phì phò gặm cắn cổ anh.

Đỗ Tu Nhiên bị nhấm nháp như vậy cơ thể trở lên vô lực, gian nan vịn tường cầu xin: “Đừng……….Đừng đánh thức Tiểu Bảo.”

Ngô Kình Thương hàm hồ nói: “Vào trong phòng………..” Từ cái hôm ôm thằng bé kia về, cậu đã thật lâu không được làm cùng Đỗ Tu Nhiên, dục hỏa muốn chết.

Đỗ Tu Nhiên xoay người đỏ mặt nói khẽ: “Tắm trước a………”

Ngô Kình Thương tuân lệnh bế bổng Đỗ Tu Nhiên, không cho anh cơ hội cự tuyệt mà tuyên bố: “Cùng nhau tắm……”

.

Trong phòng tắm tràn ngập sương mù, tiếng nước ồ ồ vang lên, Đỗ Tu Nhiên bị Ngô Kình Thương đặt lên tường, hai chân bị cậu nâng lên, trọng lực cả người anh cơ hồ đều dựa vào người cậu.

Mấy ngày cấm dục khiến cho động tác của Ngô Kình Thương có chút cuồng dã, tiến vào cơ thể người nam nhân này dường như đã thành bản năng của cậu, không tài nào kiểm soát.

Đỗ Tu Nhiên cắn răng nhẫn nhịn, cuối cùng vẫn là không chịu nổi, anh bám vào cánh tay Ngô Kình Thương rên rỉ: “Tiểu quỷ, cậu……….điểm nhẹ.”

Ngô Kình Thương nghe vậy liền cẩn thận buông lỏng cẳng chân Đỗ Tu Nhiên, đôi chận vừa chạm đất khiến anh vô lực suýt chút nữa té xuống, Ngô Kình Thương thấy thế vội vòng tay anh lên cổ mỉnh, sau đó hạ thấp người ngồi xuồng ghế nhỏ.

Tư thế này vẫn là lần đầu, Ngô Kình Thương bưng lấy cái mông mình đã tường tận kia của Đỗ Tu Nhiên, vòng chân anh quanh eo mình bắt đầu giao triền.

Đỗ Tu Nhiên đỏ mặt cùng Ngô Kình Thương hòa hợp, môi cậu tìm lấy môi anh rồi cuốn lấy chúng, trong chốc lát hơi thở hai người đã bắt đầu dồn dập.

Ngô Kình Thương miệt mài một lúc lâu cuối cùng mới chịu xuất ra, Đỗ Tu Nhiên đã sớm mềm nhũn trên người cậu, Ngô Kình Thương yêu thương vuốt ve gáy anh, thấy anh buồn ngủ liền qua loa lau thân thể hai người rồi ôm ra khỏi nhà tắm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.