Bạn Trai Tôi Là Quái Vật

Chương 53: Mềm mại và ấm áp



Ngô Kình Thương giết người bao giờ cũng nhanh gọn, không vấy chút máu, thế nhưng lần này thì ngoại lệ, nếu không phải cậu đang mặc áo khoác màu đen, thì cơ chừng có thể nhìn rõ cả quần áo đều loang lổ vết máu, đúng vậy, toàn bộ đều là máu.

Ba ngày sau, Tôn Uy đến địa điểm chờ Ngô Kình Thương, cậu đến giấu khuôn mặt mệt mỏi dưởi cổ áo bẻ cao, trong tay cầm một túi đen lớn ném tới trước mặt Tôn Uy, chỉ nói một câu: “Anh cầm nó tới tế linh bài Lão Lục và Lão Nhị.”

Tôn Uy thấy Ngô Kình Thương nói xong xoay người muốn đi ngay, liền vội vàng nói: “Ngô đội, anh em bọn họ nghĩ tới cậu………”

Ngô Kình Thương liếc nhìn Tôn Uy nói: “Tôi với bọn họ không còn quan hệ gì nữa.”

Tôn Uy nghe xong có chút chán nản, đúng rồi a, Ngô Kình Thương đã rời đội, đích xác là không còn quan hệ gì nữa.

Ngô Kình Thương chợt nhớ ra điều gì đó, móc trong túi quần ra một chiếc thẻ đưa cho Tôn Uy: “Lấy tiền này chia ra cho bọn họ a.”

Tôn Uy ngạc nhiên, vội xua ta: “Không, không, tiền này không thể lấy.”

Lông mày Ngô Kình Thương nhướng lên, nghiêm mặt nhìn Tôn Uy không vui nói: “Cầm lấy, đây là của Tu Nhiên cho.”

Tôn Uy thấy thế đành phải nhận lấy, “Cái này hình như không tốt lắm, bọn họ biết rõ đây là của cậu…..”

Ngô Kình Thương kiên nhẫn lặp lại lần nữa: “Là của Tu Nhiên cho.” Rồi lại tiếp tục: “Anh không nói là được, như thế bọn họ sao mà biết………”

Tôn Uy biết rõ tính tình Ngô Kình Thương, đành phải ngoan ngoãn cầm lấy.

Trên mặt Ngô Kình Thương đã sớm viết rõ ba chữ ‘mất kiên nhẫn’, cậu đã ba ngày hai đêm không ngủ, tâm tình lúc này thực bực bội, cầm túi nhựa nhét vào tay Tôn Uy liền đi mất.

Tôn Uy chờ đến lúc Ngô Kình Thương đi hẳn mới dám mở túi ra, tuy trong lòng đã sớm dự cảm được, nhưng khi tận mắt nhìn thấy vẫn không khỏi choáng váng, trong túi là năm cái đầu người, chính là mấy tên đội trưởng lính đánh thuê đã rắp tâm hại chết anh em trong đội, một cái cũng không thiếu.

Tôn Uy ngẩng đầu nhìn bóng dáng đã sớm mất hút của Ngô Kình Thương, cùng một nhóm nhiều năm như vậy, anh hiểu người nam nhân này mặc dù bề ngoài lì lợm giết người coi như hoàn thành nhiệm vụ, nhưng cậu ta chưa bao giờ đắc ý vì chuyện đó, lại nói tướng mạo có chút hung hăng, nhưng trong lòng thực sự một chút ác độc cũng không, người khác không động cậu ta, cậu ta cũng không động vào họ, coi tất cả là nhiệm vụ, nếu chỉ cần giết một người, cậu ta tuyệt không giết người thứ hai, nếu có thể làm cho người ta thoáng cái đã chết, vậy nhất định sẽ không quá một giây, nếu có thể lưu lại toàn thây vậy tuyệt không vấy máu, cho nên nhiều năm như vậy, Tôn Uy vẫn là lần đầu tiên thấy cậu ấy cắt lìa đầu người khác như vậy, đây là chuyện trước kia không đời nào cậu ra lãng phí khí lực đi làm.

Tuy miệng cậu ta luôn nói rằng không còn bất cứ quan hệ gì với trong đội, nhưng thật ra mọi điều cậu ấy làm đều chứng minh cậu ấy là một đội trưởng tốt, dù cho đã xuất ngũ……..vẫn là như vậy.

Ngô Kình Thương đã mấy ngày không chợp mắt, lúc trở về không trực tiếp về nhà mà vội vàng mua quần áo mới, thuê một phòng trọ gần đó tắm rửa sạch sẽ một hồi mới mò về nhà, cậu sợ một thân tanh nồng mùi máu tươi như vậy sẽ dọa Đỗ Tu Nhiên mất.

Vừa vặn tới giờ cơm tối, mở cửa thấy Ngô Kình Thương, đáy mắt Đỗ Tu Nhiên cũng không giấu nổi mừng rỡ, vội vàng vào bếp thổi cơm nấu canh cho cậu, tất cả đều cho cậu.

Nhìn bộ dáng hùng hổ ăn của Ngô Kình Thương, Đỗ Tu Nhiên không nhịn được mà vuốt ve tóc cậu, cảm giác như trở lại lúc nhỏ, khi đó chỉ mỗi việc uy no cái bụng của tiểu quỷ, anh thật sự đã hao tổn không ít công sức.

Thấy Ngô Kình Thương ăn ngon, nhóc con ngồi trên đùi Đỗ Tu Nhiên cũng nhấp nhổm không yên, bò lên bàn hướng tới bát cơm, bàn tay nhỏ bé với vào trong bát của Ngô Kình Thương cướp lấy được mấy hạt cơm rồi cố nhét vào miệng, kết quả nhét không chuẩn, cơm chui vào mũi, Đỗ Tu Nhiên nhìn bộ dáng bị nghẹn của nhóc con cười đến chảy nước mắt, anh lau sạch cơm trên mặt bé, lại hôn hôn vài miếng, sau đó cầm tới một bát nhỏ, đựng một chút cơm, dùng muỗng đút cho nhóc con ăn, tiểu gia hỏa này sức ăn càng lúc càng lớn, Đỗ Tu Nhiên ăn cái gì nó cũng muốn ăn, không có răng vẫn có thể say sưa nhấm nháp, Đỗ Tu Nhiên nhẹ nhàng vuốt ve cái mũi nhỏ của bé, lại đút cho bé vài hạt cơm.

Cuối cùng thì Ngô Kình Thương cũng no được cái bụng, vừa ngẩng đầu đã thấy thằng nhóc con kia chiễm chệ trên đùi Đỗ Tu Nhiên giương cái miệng nhỏ ăn cơm, Đỗ Tu Nhiên bị nhóc con cuốn đến không rảnh tay.

Ngô Kình Thương thấy thế bỏ đũa xuống, tay vươn ra phía đối diện bên kia bàn túm lấy cổ áo nhóc con, xánh nó lên, nhóc con bị Ngô Kình Thương xách lơ lửng giữa không trung, tay quơ quơ đòi Đỗ Tu Nhiên, bàn chân nhỏ đạp đạp không điểm tựa, quay đầu thấy là Ngô Kình Thương liền thành thật giả chết, đứng im không dám nhúc nhích.

Đỗ Tu Nhiên vội buông bát xuống: “Tiểu quỷ, cậu đừng túm bé như vậy, ghìm cổ của nó……”

Ngô Kình Thương không lên tiếng, trực tiếp túm nhóc con vào phòng, ném lên giường, nhóc con bị quăng lên giường liền không tiếp tục giả chết nữa, quyết định nâng cái mông lên bò, không nhìn Ngô Kình Thương mà cắm cổ bò tới trốn sau đống đồ chơi.

Đỗ Tu Nhiên đuổi theo vào phòng, thấy vậy liền nói: “Được rồi được rồi, đừng nháo cùng Tiểu Bảo nữa, ra ngoài ăn cơm a.”

Ngô Kình Thương hừ nhẹ một cái, lúc này mới bước ra ngoài, Đỗ Tu Nhiên lại xới thêm một bát nữa cho Ngô Kình Thương, cậu nghĩ nghĩ liền nhận lấy, vốn không muốn ăn nữa, nhưng là Đỗ Tu Nhiên mời, vậy thì ăn thêm bát nữa.

Đỗ Tu Nhiên vui vẻ nhìn Ngô Kình Thương ăn cơm, thuận miệng hỏi: “Mọi chuyện đã ổn chưa, không cần đi nữa chứ?”

Ngô Kình Thương vừa ăn vừa gật đầu: “Ân, không đi………”

Thấy khóe miệng Ngô Kình Thương dính cơm giống hệt với bé con, Đỗ Tu Nhiên cười cười vươn tay lấy đi.

Ngô Kình Thương thấy vậy liền cầm lấy tay anh, hôn lên từng ngón tay, trầm mặc nửa ngày mới nói: “Thực xin lỗi, lại để anh phải vất vả.”

Đỗ Tu Nhiên sững sờ hỏi: “Làm sao vậy?”

Ngô Kình Thương áy náy nói: “Tấm thẻ kia…………..vốn là dành cho anh……”

Đỗ Tu Nhiên vừa nghe liền vỗ đầu Ngô Kình Thương một cái nói: “Vì chuyện này? Kì thật số tiền kia có hay không cũng không có gì khác nhau cả.”

Ngô Kình Thương nghe xong ngạc nhiên, thấy Đỗ Tu Nhiên thực sự không để ý chuyện này, liền gật đầu, tiếp tục vùi đầu ăn cơm, cậu cảm thấy bối rối vì trước kia cho rằng Đỗ Tu Nhiên rất coi trọng tiền, nhưng hiện tại hình như không phải vậy thì phải, là cậu hiểu lầm Đỗ Tu Nhiên?

Một lát sau, Đỗ Tu Nhiên thuận miệng nói: “Cái kia, cậu có muốn đi tìm công việc làm không?”

Ngô Kình Thương hỏi lại: “Công việc?”

Đỗ Tu Nhiên giảng giải: “Ân, bé con hiện tại cần tiền sữa bột, về sau còn tiền đi học, tiền học đại học trong tương lại, sau này kết hôn còn phải mua nhà……..Trước mắt những khoản phí này một mình tôi gánh không nổi.”

Ngô Kình Thương ngây người, nửa ngày sau mới nhẹ gật đầu, lại bắt đầu buồn bực ăn cơm, ai nói anh ấy không quan tâm tiền a, rõ ràng là yêu tiền vô cùng.

Đỗ Tu Nhiên thật ra rất quan tâm chuyện tiền nong, nhưng là chỉ cần những đồng tiền mồ hôi xương máu mình làm ra, anh cảm giác cầm những đồng tiền đó mới an tâm, mà tám trăm ngàn của Ngô Kình Thương, Đỗ Tu Nhiên đặt trong tay vẫn không yên, tuy số tiền đó là do tiểu quỷ làm nhiệm vụ quên mình năm năm mới kiếm đuợc, nhưng là có dính tới máu tươi, Đỗ Tu Nhiên cảm thấy chột dạ, anh thậm chí không dám tiêu vào, mà hôm nay đây anh thấy được chỗ tiền đó có tác dụng, Đỗ Tu Nhiên cơ hồ là thờ phào một hơi.

Lúc rửa bát, Ngô Kình Thương dính sát sau lưng Đỗ Tu Nhiên, bắt đầu gặm vành tai anh.

Đôi tay đang rửa bát của Đỗ Tu Nhiên có chút run run, suýt nữa thì đánh rơi bát, anh quay đầu nói: “Đừng nháo nữa, cậu cũng không phải Tiểu Bảo.”

Ngô Kình Thương lại càng không vui, cậu cắn tai Đỗ Tu Nhiên, nơi đó là chỗ mẫn cảm nhất của anh, bị cậu cắn một cái thì ngay cả cổ cũng đỏ rần, Ngô Kình Thương dán sát tai anh thì thầm: “Hai này này…..anh có nhớ tôi không?”

Đỗ Tu Nhiên vừa nghe liền nghệt mặt, cúi đầu nói: “Không có.”

Ngô Kình Thương hung hăng nhéo cái eo Đỗ Tu Nhiên uy hiếp: “Thật không có?”

Đỗ Tu Nhiên bắt lấy bàn tay Ngô Kình Thương nói: “Đừng, chặt quá…….”

Ngô Kình Thương hôn hôn gò má anh mới chịu buông lỏng vòng tay nói khẽ: “Kỳ thật………..tôi muốn anh…………..”

Đỗ Tu Nhiên nghe vậy liền dừng lại, nhẹ nhàng vuốt ve tóc Ngô Kình Thương, đang trong cơn đói khát lại gặp được sự cổ vũ của Đỗ Tu Nhiên, Ngô Kình Thương lập tức siết chặt Đỗ Tu Nhiên.

Từ trước tới nay, luôn là Ngô Kình Thương chủ động, thế nhưng hôm nay sự nhiệt tình hiếm thấy của Đỗ Tu Nhiên cơ hồ làm cho Ngô Kình Thương choáng váng, mọi cảm xúc trong lòng như tuôn trào.

Trong phòng ngủ, Ngô Kình Thương nằm trên giường, Đỗ Tu Nhiên lần đầu tiên ngồi lên giữa hai chân cậu.

Tư thế này phi thường lớn đảm, dù cho Đỗ Tu Nhiên là đàn ông, anh cũng cũng cảm thấy rất mất thể diện, hơn nữa tiểu quỷ còn không ngừng nới rộng cửa mình của anh, hai chân anh như muốn nhũn ra, chống đỡ không nổi mà ngồi lên người cậu, nhận lấy nhiệt tình của cậu, tay đặt lên ngực cậu cố chống lấy thân thể run run của mình, cắn môi chịu đựng, không dám nhìn thẳng vào Ngô Kình Thương.

Ngô Kình Thương vịn eo Đỗ Tu Nhiên, thoáng động một cái, Đỗ Tu Nhiên không chịu nổi mà rên rỉ.

Theo tư thế này mà tiến vào, so với trước đây sâu hơn rất nhiều, thân thể Đỗ Tu Nhiên đỏ ửng cố dùng đôi tay run run mà chống lấy thân mình, đè lại Ngô Kình Thương mà quả quyết: “Cậu, đừng động, tôi……động.”

Ngô Kình Thương ngây người, vòng tay quanh eo Đỗ Tu Nhiên, đôi mắt lóe lóe nhìn anh.

Đỗ Tu Nhiên cử động vô cùng chậm, lại rất không triệt để, điều này làm Ngô Kình Thương không đạt được khoái cảm, nhưng cậu cố gắng dằn lại dục vọng của mình, cùng chỉ bởi muốn nhìn thấy biểu tình lúc này của anh.

Nói thế nào đi nữa, trong mắt cậu, Đỗ Tu Nhiên đẹp ở mọi thời khắc, đặc biệt là lúc này đây, giạng chân ngồi trên người cậu, khuôn mặt nửa phần ngượng ngừng, nửa phần quật cường, rõ ràng là muốn chủ động, rồi lại mang chút e sợ, cậy mạnh lại không triệt để, động tác hông lên xuống tuy không lưu loát, nhưng lại mang theo một sự hấp dẫn trí mạng, Ngô Kình Thương mê muội thưởng thức.

Cuối cùng cậu mới nghiêng người đặt anh nằm dưới thân mình, nụ hôn yêu thương rải khắp khuôn mặt anh dụ dỗ: “Có phải mệt rồi không? Vậy thì nghỉ ngơi một chút, tôi đến là được…………”

Đỗ Tu Nhiên lấy tay che lại khuôn mặt đỏ bừng của mình, Ngô Kình Thương cười đến cao hứng, tay nâng một chân anh lên, vừa chuyển động vừa híp mắt nhìn thần sắc của Đỗ Tu Nhiên, dưới khuôn mặt xinh đẹp mà ôn nhu của người đàn ông này là một mặt khác mà chỉ mình biết rõ, cảm giác này xộc vào lòng cậu tan chảy hết thảy mọi thứ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.