Bạn Trai Tôi Là Quái Vật

Chương 55: Khinh thường



Cuối tuần Đỗ Tu Nhiên không cần lên lớp, bé con lười biếng rúc trong chăn không chịu dậy, Ngô Kình Thương cũng chẳng buồn ra ngoài, đơn giản tự thưởng cho mình một ngày nhàn rỗi, Đỗ Tu Nhiên vì thế cũng không ý kiến, lại nói một tháng lương của Ngô Kình Thương so ra còn nhiều hơn của anh, ngẫu nhiên nghỉ ngơi một chút cũng tốt, công việc mệt nhọc như vậy không cần làm được bao nhiêu càng tốt bấy nhiêu.

Buổi sáng Đỗ Tu Nhiên cho Ngô Kình Thương ăn xong, lại đút sữa bột cho nhóc con căng bụng liền ôm nó đi siêu thị, anh muốn làm món súp cá hầm cách thủy cho Ngô Kình Thương bồi bổ cơ thể.

Bởi vì cuối tuần nên người trong siêu thị đông hơn ngày thường rất nhiều, người lớn trẻ nhỏ khắp nơi náo nhiệt, nhóc con trong ngực Đỗ Tu Nhiên mở to mắt nhìn khắp nơi, ngón tay một hồi chỉ súp lơ, một hồi lại chỉ kẹo, thấy gian hàng bày bán bánh kẹo mắt nó híp thành một đường, lôi lôi kéo kéo Đỗ Tu Nhiên mua bằng được, Đỗ Tu Nhiên vuốt vuốt bàn tay nhỏ, cuối cùng không đành lòng liền mua cho bé một xiên kẹo đường, mềm mềm ngậm trong miệng mà nhai cũng đuợc, hương vị ngọt ngào của xiên kẹo đổi lấy một nụ cười toét với Đỗ Tu Nhiên, còn ngốc ngốc nói: “Ba……ngon..ng…”

Đỗ Tu Nhiên phì cười ừ ừ hai tiếng, sau đó mới đưa cả que cho bé con, bé cầm lấy xiên kẹo liếm liếm hai cái, vừa ăn vừa đong đưa bàn tay nhỏ, khoe khoe với mọi người là mình có kẹo ăn.

Đỗ Tu Nhiên tới quầy bán cá, lượn quanh xem xét một chút, chủ hàng bán cá liền chọn cho anh một con cá trích khá to, Đỗ Tu Nhiên vội xua tay, một bát súp nấu con cá to như vậy lãng phí lắm, anh tự mình chọn lấy một vài con cá nhỏ hơn, nhóc con ngốc ngốc nghe lão bản nói cá trích này nọ, chăm chú nghe xong một hồi, đột nhiên há miệng a a hai tiếng, sau đó vươn bàn tay nhỏ kéo áo Đỗ Tu Nhiên hư hư nói: “Cớ….cớ….”

Đỗ Tu Nhiên nở nụ cười, sờ mấy sợi tóc mềm trên đầu nhóc con, khen bé: “Ân, đây là cá, Tiểu Bảo thật thông minh…..”

Nhóc con nhìn mấy con cá đang bơi trong nước, lại nghe Đỗ Tu Nhiên khích lệ mình, miệng mấp máy một cái chỉ vào cá, kêu to: “cớ…..cớ….ngon…..ng….”

Đỗ Tu Nhiên yêu thương vuốt ve cổ bé, thầm nghĩ, tiểu đông tay này thật ngày càng tinh ranh, còn biết con cá này có thể ăn, vì vậy anh xoay người nói với chủ hàng: “Ông chủ, cho thêm mấy con nữa đi.” Mua thêm về hấp canh thủy, nhiều một chút còn nấu canh cá cho Tiểu Bảo cũng tốt.

Lão bản vui vẻ nói: “Được thôi.” Nói xong chọn lấy mấy con cá tươi bỏ vào trong túi, vừa chọn vừa nói: “Con cậu thật thông minh a, mới bé như vậy đã biết chỉ cá kêu ngon, con bé nhà tôi cái gì cũng không biết, mỗi ngày chỉ biết ngoác mồm gào khóc nói năng ú ớ.”

Đỗ Tu Nhiên cười cười đón lấy túi cá rồi trả tiền, xoay người dạo một vòng nữa quanh chợ, mua một chút hoa quả lạ mắt cho tiểu quỷ ăn, nhóc con trong lòng ồn ào đòi ăn, anh lại ngắt một miếng bánh đút vào miệng bé, vừa ngọt vừa thơm, nhóc con ăn xong nước miếng nhiễu ra, chảy cả xuống cổ áo, thừa dịp Đỗ Tu Nhiên không chú ý liền nhanh tay nhón lấy một miếng lên ăn, kết quả lại đút không chuẩn, một ít dính lên mũi, đợi Đỗ Tu Nhiên phát hiện liền phải vội vàng lau mũi cho bé, cái mũi đỏ ửng khiến bé con nước mắt lưng tròng, Đỗ Tu Nhiên dỗ nửa ngày, dụ bé về nhà sẽ cho ăn, lúc này mới chịu nín.

Lúc đi ngang qua quầy quần áo trẻ em, Đỗ Tu Nhiên dừng bước, Tiểu Bảo chỉ có một vài bộ quần áo thay đổi hàng ngày, mà trời cũng bắt đầu lạnh, tốt nhất là mua cho bé mấy bộ quần áo bông giữ ấm, nếu không mỗi ngày theo tiểu quỷ chạy đông chạy tây, cũng quá thiệt thòi cho nó, Đỗ Tu Nhiên không do dự mà đi vào.

Nhóc con đối với đồ ăn rất tích cực, nhưng đối với quần áo gì đó không có hứng thú, tùy ý Đỗ Tu Nhiên mua thôi, nó không ý kiến gì, cũng không quấy nhiễu, chỉ trực nhìn gói bánh to trong túi, con mắt đảo một vòng không biết tính toán gì.

Lúc này Ngô Kình Thương đang nằm ườn trên sô pha, nhàn rỗi chuyển kênh xem phim truyền hình, chuông cửa đột nhiên vang lên, Ngô Kình Thương cho rằng là Đỗ Tu Nhiên về, bật dậy một phát ra mở cửa.

Thế nhưng ngoài cửa lại là một nam nhân lạ lẫm, Ngô Kình Thương giương mắt nhìn, trên mặt viết rõ hai chữ “không vui”.

Người đàn ông kia cũng đồng dạng sắc mặt cũng không tốt, đôi mắt chằm chằm vào Ngô Kình Thương.

Lúc lâu sau cậu mới mở miệng: “Đỗ Tu Nhiên không có nhà.”

Nam nhân hừ một tiếng, đứng ngoài cửa ngó vào một cái, thấy đồ đạc trong phòng, còn có màu sắc quen thuộc trong đó, tâm tình mới tốt lên một chút, nhất định là do đệ đệ Đỗ Tu Nhiên tự tay bố trí, sau đó không nói hai lời đẩy cửa đi vào.

Ngô Kình Thường nể mặt Đỗ Tu Nhiên, phá lệ rót một chén nước mời khách, kì thật nam nhân này là ai, ngay khi mở cửa Ngô Kình Thương đã mơ hồ đoán được, khi còn bé cậu nhớ Đỗ Tu Nhiên có lần cầm quần áo của ca ca Đỗ Hà cho cậu mặc, vì vậy cũng nhớ rõ mùi vị ngày đó, còn bây giờ, trên người Đỗ Hà thêm cái mùi thuốc sát trùng của bệnh viện càng làm cho Ngô Kình Thương chán ghét.

Cậu nhớ Đỗ Tu Nhiên nói qua, anh trai anh nghề nghiệp là bác sĩ……..

Đỗ Hà không nhận chén nước kia mà xoay người nói thẳng với Ngô Kình Thương: “Tiểu tử cậu nghe đây, mẹ tôi năm đó sinh cho tôi là một đệ đệ, mà không phải muội muội!”

Ngô Kình Thương nhíu mày, này là có ý tứ gì?

Đỗ Hà đẩy đẩy gọng kính trên sống mũi nói: “Tôi hy vọng cậu có thể tôn trọng đệ đệ của tôi…..”

Ngô Kình Thương chậm rãi buông chén nước, không khách khí hỏi ngược lại: “Tôi như thế nào mà không tôn trọng anh ấy?”

Đỗ Hà nghe xong liền tức giận, từ khi biết đệ đệ của mình chỉ yêu đàn ông mà không phải phụ nữ, anh vẫn chưa thể chấp nhận nổi.

Anh vốn là bác sĩ, mấy năm gần đây gặp qua không ít người đồng tính luyến ái, trên tâm lý cũng có thể tiếp thu một chút, nhưng về mặt lý trí thì vẫn còn mâu thuẫn, bởi thường bận rộn nhiều việc, cộng thêm với việc gia đình, anh ít khi có thể đoàn tụ cùng đệ đệ mình, vậy nên cũng không nắm rõ được tình hình của em mình bây giờ, lần này là anh cố tình đến A thị một chuyến, nhân cơ hội xem cái vị khiến đệ đệ mình yêu mến nhiều năm như vậy rốt cuộc là nam nhân như thế nào.

Thế nhưng tên đàn ông này đang dùng một thái độ khinh khỉnh này đối đãi anh thực khiến người khác không tức không được mà, tên này cũng dám dùng thái độ này đối với mình, vậy làm sao có thể đối tốt với đệ đệ mình được cơ chứ? Nếu hai người đánh nhau, với thể hình gầy yếu của đệ đệ mình nhất định sẽ chịu thiệt, hơn nữa đệ đệ là đàn ông, không thể mang thai sinh con như phụ nữ, thế thì nam nhân này rốt cuộc vì cái gì mà gắn bó với đệ đệ? Hay là chỉ muốn đùa giỡn thân thể đệ đệ? Người như thế thật quá đáng giận!

Đỗ Hà nghĩ đi nghĩ lại, càng nghĩ càng thấy không ổn, đệ đệ bảo bối của mình há để cho tên đàn ông này đùa bỡn! Nghĩ đến đây, anh hung hăng tóm lấy cổ áo Ngô Kình Thương nói: “Nếu cậu cảm thấy cậu tôn trọng em tôi, vậy mời cậu rời khỏi nó, đừng ở lại dây dưa nữa, các cậu không hợp đâu.”

Ngô Kình Thương thân cao một mét tám chín, mà Đỗ Hà chỉ xấp xỉ mét tám, đứng với cậu thấp hơn hẳn một đoạn, Ngô Kình Thương liếc mắt căn bản là không thèm để anh vào mắt, nếu không phải là anh trai của Đỗ Tu Nhiên, cậu đã sớm mất kiến nhẫn tống tiễn tên này rồi.

Ngô Kình Thương hừ lạnh một tiếng: “Không đời nào.” Dứt lời cánh tay liền tùy ý vung một cái, đẩy Đỗ Hà ra, lúc này anh chợt cảm thấy đau cánh tay, loại đau đớn này dường như là từ xương cốt bị nứt ra, nhịn không được mà buông lỏng tay, mồ hôi lạnh tuôn ào ào, bề bộn dùng tay kia không ngừng nắn bóp, sau đó nghi hoặc nhìn Ngô Kình Thương, vừa rồi chỉ là va chạm một chút trên cánh tay với tên này, sao lại có cảm giác như bị tấm thép đè lên vậy?

Ngô Kình Thương lạnh mặt ngồi lại ghế, không để ý tới Đỗ Hà nữa, cầm lấy điều khiển tivi tiếp tục đổi kênh.

Đỗ Hà đứng đó đầu óc luân chuyển một hồi, nửa ngày anh nói: “Rốt cuộc phải thế nào cậu mới chịu rời khỏi em tôi?”

Ngô Kình Thương cười lạnh một tiếng: “Anh ấy đã là người của tôi, bây giờ nói những lời này còn ý nghĩa gì?”

Đỗ Hà nghe xong mặt lập tức đỏ lên, không nghĩ tới tên đàn ông này lại lưu manh như vậy, cái gì gọi là anh ấy đã là người của tôi? Đây đích thị là ngôn ngữ đùa bỡn thô thiển mà! Vì vậy anh kích động nói: “Thúi lắm, cho dù hai người các cậu……….các cậu hiện tại ở chung, nhưng em tôi vẫn là người tự do, cậu dựa vào cái gì mà khẳng định nó là người của cậu?”

Ngô Kình Thương chớp mắt, nửa ngày nói: “Tôi chính là dám nói như vậy!”

Đỗ Hà nghe xong cười gằn: “Cậu có bằng chứng? Cậu nói em tôi là người của cậu, đưa bằng chứng đây tôi sẽ thừa nhận!”

Ngô Kình Thương sững sờ, hỏi lại: “Bằng chứng gì cơ?”

Đỗ Hà lại hừ lạnh nói: “Căn cứ xác minh hợp pháp, chứng minh các cậu có quan hệ?”

Ngô Kình Thương sợ run lên, nghĩ đến điều gì đó liền không lên tiếng.

Đỗ Hà nói: “Thế nào? Không phản bác được gì à? Hai người các cậu dù có ở chung, nhưng trên phương diện pháp luật quan hệ của hai người căn bản không có bất cứ giấy tờ nào xác nhận cả, rõ ràng nghiêm mặt nói cái gì em tôi là người của cậu, thật là buồn cười, tôi cho cậu biết, đừng nghĩ đến trêu trọc em tôi, cẩn thận không tôi tố cáo cậu đó!”’

Ngô Kình Thương nhíu mày giương mắt nói: “Tôi không trêu trọc anh ấy”

Đỗ Hà cắn răng nói: “Cậu không trêu trọc nó? Em tôi đang công tác tốt ở D thị, cậu lại lừa gạt nó tới A thị làm gì? Quang minh chính đại ở cùng nó là có mục đích gì? Loại quan hệ này, cậu đem mặt mũi thầy giáo của nó để vào đâu hả?”

Ngô Kình Thương trầm mặc nửa ngày mới nói: “Đây là chuyện của tôi và anh ấy, không quan hệ gì tới anh.”

Đỗ Hà chưa từng xúc động đến mức muốn đánh người như bây giờ, “Đừng bao giờ nghĩ đến lừa gạt Tu Nhiên, đúng là đồ súc sinh……”

Ngô Kình Thương một phen đẩy ra nắm đấm của Đồ Hà, mất kiên nhẫn mà nắm lấy cổ áo nhấc anh từ trên sô pha đứng dậy, thể trọng hơn một trăm năm mươi cân của Đồ Hà rơi vào tay Ngô Kình Thương chỉ như bao cát, cậu dễ dàng túm lên không cần thở tới một ngụm.

Bị đối đãi như vậy đối với Đỗ Hà quả thực rất nhục nhã, nhưng so với cảm giác bị khinh thường thì kinh hãi càng nhiều hơn, anh cắn răng giãy dụa, đúng lúc này cửa phòng bị đẩy ra.

Đỗ Tu Nhiên ôm nhóc con trên tay xách theo một túi to đi vào nhà, khóe miệng vốn đang mỉm cười, lại nhìn thấy cảnh Ngô Kình Thương một tay xách cổ ca ca Đỗ Hà lơ lửng giữa không trung, nháy mắt khuôn mặt cứng lại.

“Các người đang làm gì vậy?” Đỗ Tu Nhiên không rõ tình huống trước mặt, ngây người tại chỗ.

Ngô Kình Thương liếc nhìn Đỗ Tu Nhiên, buông Đỗ Hà xuống, thuận miệng nói: “Hình như là cố tình quảng cáo, tôi vừa muốn tống hắn ra ngoài.”

Đỗ Hà nghe xong lập tức hổn hển, run run chỉ vào Ngô Kình Thương nửa ngày không nói được lời nào, ức chế quay sang Đỗ Tu Nhiên nói: “Tiểu Nhiên, đệ cùng một chỗ với tên này quá nguy hiểm, nhanh thu thập đồ đạc cùng ca rời đi mau.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.