Bạn Trai Tôi Là Quái Vật

Chương 56: Dẫn dụ



Đỗ Tu Nhiên đặt bé con xuống ghế rồi nhanh chóng giữ chặt lấy Đỗ Hà nói: “Ca, sao anh lại tới đây, trước hết xin ca bớt giận ngồi xuống một chút đã.”

Đỗ Hà thật đúng là đang phừng phừng lửa giận, sau khi nghe xong liền quay đầu ngồi xuống ghế đối diện, kì thật lần này tới đây anh không chủ ý muốn chia rẽ uyên ương gì cả, chỉ là muốn tới xem tình nhân của đệ đệ mình là người thế nào, nếu như phẩm chất của người đàn ông kia tốt thì cũng chấp nhận vậy, nhưng cái tên ngồi trước mặt này quả thực ngay lập tức cho người khác cảm giác “dã man”, cái mặt lạnh như vậy còn muốn vung tay vung chân với mình?

Tên họ Ngô đối với mình đã chẳng kiêng nể, huống chi là đệ đệ mình?

Đỗ Hà thậm chí đã tưởng tượng xong một vòng viễn cảnh đệ đệ của mình bị ngược đãi ra sao, càng nghĩ càng phẫn nộ, ánh mắt căm giận lòe lòe phóng tới chẳng may rơi trúng lên người bé con đang ngồi trên ghế, lập tức sững sờ, quay ra hỏi ngay Đỗ Tu Nhiên: “Đứa bé này là………..”

Đỗ Tu Nhiên vội trả lời: “Là của em.”

Đỗ Hà nghệt cả mặt, đệ đệ khi nào thì có con vậy? Việc này nó cũng chưa bao giờ đả động gì với mình, một lúc lâu sau mới hỏi: “Tên là gì?”

Đỗ Tu Nhiên nói: “Ngô Tiểu Bảo.”

Đỗ Hà lại lập tức vỗ bàn tức giận quát to: “Cái gì là của chú? Đúng là mở to mắt nói dối, chú một thằng đàn ông chính cống lại có thể sinh con a? Đứa trẻ này rõ ràng họ Ngô, là con của tên họ Ngô kia, chú đã không ghét bỏ lại còn ôm về mình!”

Đỗ Tu Nhiên thấy vậy liền trấn an Đỗ Hà: “Ca, anh không hiểu tình huống, chờ em từ từ nói lại cho anh….”

“Còn nói gì nữa?” Đỗ Hà gầm lên “Còn có thể nói cái gì? Một mình chú rõ ràng là giảng viên, có bằng cấp văn hóa cẩn thận, thế mà lại ở đây đi hầu hạ con cái cho người khác, Tu Nhiên, chú là thầy giáo, không phải đàn bà, đừng có hạ tiện như vậy được không?”

Dứt lời, Đỗ Tu Nhiên còn chưa kịp phản ứng, bên kia Ngô Kình Thương đã phát hỏa, cậu không lên tiếng đứng phắt dậy, xông tới túm cổ nhấc Đỗ Hà lên nói: “Anh nói ai thấp hèn? Dám lập lại lần nữa.”

Đỗ Hà bị Ngô Kình Thương ghìm cổ thiếu chút nữa ngạt thở, anh là một bác sĩ thì có thể có bảo nhiêu khí lực, hơn nữa cánh tay Ngô Kình Thương cứng như thép, chỉ cần cậu không buông tay, Đỗ Hà căn bản không thể phản kháng.

Đỗ Tu Nhiên thấy vậy trong lòng sốt ruột , nhấc chân đạp cho Ngô Kình Thương một cái rồi vội vàng đỡ lấy Đỗ Hà, Ngô Kình Thương thấy Đỗ Tu Nhiên túm lấy cánh tay cậu lúc này mới chịu buông lỏng tay, quay đầu nhìn Đỗ Tu Nhiên, mắt híp híp, miệng bữu ra biểu tình không vui.

Đỗ Tu Nhiên bề bộn phân phó: “Tiểu quỷ, cậu đi vào bếp rửa sạch cá, tí nữa tôi sẽ nấu canh cá cho cậu uống, nhanh đi.”

Đỗ Hà bụm lấy cổ còn chưa hạ được cơn tức này, anh túm lấy áo Đỗ Tu Nhiên, chỉ vào Ngô Kình Thương quát: “Tu Nhiên, chú xem đi, xem đi, không phải ca không cho hai người ở cùng một chỗ, chú xem bộ dạng của hắn, quả thực là quá dã man không thèm nói lý, chú nói thật cho anh biết đi, không phải bình thưởng hắn đều bạo lực với chú như vậy chứ? Có phải không?”

Ngô Kình Thương đáng lẽ đã xoay người, vừa nghe xong quá ư tức giận, cậu đánh Đỗ Tu Nhiên? Tên họ Đỗ này đặt mắt ở đâu mà thấy cậu đánh Đỗ Tu Nhiên?

Đỗ Tu Nhiên bị kẹt ở giữa không biết phải làm sao, thấy dáng vẻ hùng hổ tức giận của Ngô Kình Thương, vội vàng nghĩ cách muốn tiến lên ngăn cậu lại, mà phía sau Đỗ Hà lại sợ đệ đệ mình bị tên man rợ kia đánh, một phen kéo anh lại.

Kết quả Đỗ Tu Nhiên thân thể chao đảo, đùi đập vào cạnh bàn, làm đổ ấm nước trên đó, nước trong ấm cũng tự nhiên mà bị hất ra.

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Ngô Kình Thương đột nhiên nhào tới, vô thức mà cuốn lấy eo Đỗ Tu Nhiên, ôm lấy người mà xoay một vòng, nước trong ấm cuối cùng là hắt lên đùi Ngô Kình Thương.

Nước trong ấm vẫn còn rất nóng, bị hắt vào dễ chừng bị phỏng, thế nhưng Ngô Kình Thương lông mày cũng không thèm nhíu một cái, chỉ trầm mặc xoay người nhìn Đỗ Tu Nhiên, thấy anh trên dưới không bị nước văng vào mới yên tâm dời ánh mắt.

Đỗ Tu Nhiên vội vàng cầm khăn lau nước trên đùi Ngô Kình Thương, sau đó mới đặt ấm nước ngay ngắn lại, Ngô Kình Thương không nói gì, chỉ cầm túi cá vẫn đặt trên sàn nhà đi vào bếp, vặn nước ra chậu chuẩn bị đánh vảy.

Đỗ Tu Nhiên lau xong bàn mới bảo Đỗ Hà ngồi xuống, một lúc lâu sau Đỗ Hà lấy lại tinh thần che miệng ho một tiếng, ngồi xuống.

Đỗ Tu Nhiên thấp giọng nói: “Ca, việc này anh đừng quản nữa được không? Em cùng cậu ấy đã biết nhau vài chục năm, hơn ai hết em hiểu rõ cách làm người của cậu ấy, tính tình cậu ấy tuy không tốt lắm, nhưng cậu ấy không đối với em như vậy đâu, anh yên tâm đi.”

Nếu vừa rồi Đỗ Hà không chứng kiến cảnh Ngô Kình Thương chắn trước người Đỗ Tu Nhiên ngăn cản nước nóng kia, có lẽ hiện tại anh đã khăng khăng đòi dắt Đỗ Tu Nhiên đi, hoặc là mắng cho một trận, thế nhưng lúc này anh do dự.

Sự việc ấm nước kia tuy chỉ là việc nhỏ, nhưng bằng vào kinh nghiệm nhiều năm của mình, anh biết, chính là từ những việc chi li nhỏ nhặt thế này mới nhìn rõ nhất bản tính của một người, họ Ngô kia, vừa rồi chịu giúp Tiểu Nhiên cản nước nóng, hành động đơn giản này xem ra còn tác dụng hơn gấp ngàn lần những câu nói đường mật.

Hành vi ôm lấy Đỗ Tu Nhiên ngăn cản nước nóng kia, Đỗ Hà dám khẳng định đó là hoàn toàn vô thức, chỉ có yêu đối phương đến tận sâu trong lòng, mới tình nguyện thừa nhận những thống khổ ngọt ngào này.

Trong nháy mắt Đỗ Hà tiêu tan đi cơn tức giận, anh cũng không phải người không biết lý lẽ, họ Ngô tuy không hề hợp ý anh tý nào nhưng lại chịu đối tốt với đệ đệ mình như vậy, thôi thì cứ để hai người bọn họ tiếp tục sống với nhau đi.

Đỗ Hà nghĩ nghĩ, lo lắng lại hỏi: “Cậu ta thực sự đối tốt với chú?”

Đỗ Tu Nhiên cười nói: “Ân, đối với em rất tốt.”

Đỗ Hà hừ một tiếng: “Cậu ta không có dùng bạo lực? Không động tay động chân với chú? Tên này chỉ cần dám đánh chú lần thứ nhất, vậy thì nhất định có lần thứ hai, thứ ba, sẽ thành thói quen……….”

“Chưa từng dám động tay chân lần nào.” Đỗ Tu Nhiên lập tức phủ nhận, “Em còn đá cho cậu ấy mấy cái, cậu ấy đến bây giờ chưa từng động tay với em lần nào, thực đó.”

Đỗ Hà lúc này mới thả lỏng người, nói: “Tên đó như vậy, còn dẫn theo con mình nữa, chú chịu thu lưu đã là quá tốt rồi, nếu nó còn dám đối với chú không tốt……”

Đỗ Tu Nhiên bề bộn gật đầu đồng ý: “Ca, anh xem cũng đã gần trưa rồi, anh cũng đừng vội đi, em nấu canh cá cho anh nếm thứ, nhiều năm rồi anh không có ăn món em làm đi?”

Đỗ Hà lúc này mới nhoẻn miệng cười nói: “Ân, không nói thì thôi, nhắc đến một cái thật sự là tưởng niệm a, chú làm đồ ăn sao lại ngon như vậy cơ chứ? Anh đến giờ vẫn không bắt chước được.”

Đỗ Tu Nhiên xắn xắn tay áo cười nói: “Em đại khái là trời sinh để nấu cơm đi, ca anh ngồi đợi một lát, lập tức xong ngay.” Nói xong liền vào bếp.

Đỗ Hà ngồi trên ghế, con mắt đảo một vòng, thả lỏng người tựa vào ghế hít thở thật sâu, bỗng nhiên cảm thấy dưới chân bị cái gì đó đánh tới, anh ngồi dậy cúi đầu nhìn xuống.

Chỉ thấy dưới ghế một món đồ chơi mềm mềm không ngừng đánh đánh vào chân mình, men theo cái vật mềm mềm đó liền nhìn thấy được nhóc con, nó mặc một bộ quần áo bông trắng muốt, cầm lấy cái que gậy mềm mềm đập vào chân mình.

Đỗ Hà thấy thế dậm chân một cái, trừng mắt hù dọa nhóc con kia, bé con thấy thế giật mình nhìn lại Đỗ Hà, một lát sau quyết lắc mông chạy đi, nó còn nhỏ không thể dứng, chỉ biết bò, bì bõm bì bõm lắc cái mông nhỏ trông đến là buồn cười.

Dù cho Đỗ Hà không ưa gì tên đàn ông họ Ngô kia, nhưng đứa con đáng yêu này anh vẫn cực yêu mến, vì thế anh cầm mấy bánh nhân đậu đặt trên bàn dụ dỗ nhóc con.

“Êu êu…….Tới ăn bánh đậu a, đến đây……….” Đỗ Hà cầm hạt đậu trong tay quơ quơ.

Nhóc con không bò tới chỗ anh mà ngồi bệt xuống sàn uốn éo người nhìn Đỗ Hà, sau đó mở to mắt theo dõi gói bánh nhân đậu đang đong đưa trong tay Đỗ Hà, chỉ chốc lát sau liền nhận ra đó là bánh của mình, lập tức trừng mắt nhe răng với anh: “cái…..cái…..đó………”

Đỗ Hà nghe xong liền có chút vui vẻ, lập tức đút tọt miếng bánh vào miệng mình, hành động này không khác gì chọc tức nhóc con, nó ngồi một bên phun nước bọt phì phì, một bên còn nhớ kĩ mà nói: “Người…..người…..xấu..”

Thấy không dụ được nhóc con, Đỗ Hà liền quyết đứng dậy ôm nó từ sàn nhà lên.

Nhóc con thấy anh muốn lại gần, lập tức cong mong bỏ chạy, đừng thấy nhóc con còn bé, đứng không được nhưng bò rất nhanh, Đỗ Hà trong phòng khách vòng hai vòng cũng không bắt được nó, còn phải ngồi xuống thở hồng hộc.

Anh nhịn không được mà mắng thằng thỏ con chết tiệt kia, chẳng lẽ họ Ngô đều là như vậy? Tên lớn đầu thì dã man thô lỗ, tên nhỏ con thì còn tệ hơn, đùa cho người lớn quay vòng vòng như vậy………..

Ngô Kình Thương trong bếp giúp Đỗ Tu Nhiên rửa thức ăn, Đỗ Tu Nhiên vừa canh lửa bên nồi cá, vừa làm một món rau trộn, thêm một món xào súp lơ mới cảm thấy thỏa đáng.

Đỗ Tu Nhiên bận rộn một hồi, chợt nhớ ra nhà hết bia, liền bảo Ngô Kình Thương ra ngoài mua, Ngô Kình Thương liếc nhìn Đỗ Tu Nhiên không lên tiếng, anh nhìn lại cậu hỏi: “Vẫn còn giận sao?”

Ngô Kình Thương chùi chùi tay vào khăn, xoa xoa một cái vẫn là không chịu nói tiếng nào.

Đỗ Tu Nhiên ngừng tay, nhìn Ngô Kình Thương nói: “Đừng giận nữa a, anh của tôi cũng là ý tốt, cậu nể mặt rôi, nhịn một chút a……”

Ngô Kình Thương hừ nhẹ một tiếng xoay người ra ngoài,…vừa hay nhóc con liền bò đến, trong tay vẫn thủ lấy cây gậy mềm đã đánh Đỗ Hà, Đỗ Hà chính là trừng mắt nhìn nó cả ngày không có cách nào, thằng nhóc thỏ con này cũng quá lì đi? Bé như vậy mà rượt đuổi một vòng cũng không biết mệt?

Nhóc con vừa bò vừa ngoái lại nhìn sau lưng, không chú ý tới đầu đụng vào chân Ngô Kình Thương, lập tức sợ hãi nhìn lên, giả chết tại chỗ.

Ngô Kình Thương không nhiều lời cúi người xách cổ nó lên, hai tay hai chân nhóc con rủ xuống, đáng thương mặc người xách đi.

Đỗ Hà đẩy đẩy gọng kính trên sống mũi, thầm nghĩ cái này đúng là “cả lò” dã man, vỏ quýt dày có móng tay nhọn a…

Đỗ Tu Nhiên bưng cơm canh thơm phức lên bàn, bát đũa xếp ra cẩn thận, chỉ chờ Ngô Kình Thương cùng nhóc con về nữa là dùng bữa.

Lúc trước bởi vì Đỗ Hà cùng Ngô Kình Thương đã nháo qua một trận không vui vẻ gì, thế nên lúc này trên bàn cơm cũng ít lời đi, bất quá tay nghề của Đỗ Tu Nhiên không chê vào đâu được, canh cá muốn mỹ vị bao nhiêu thì mỹ vị bấy nhiêu, Đỗ Hà và Ngô Kình Thương xoắn xuýt ngồi húp, ngay cả nhóc con cũng xực một bát lớn.

Tên nhóc con này ăn xong liền phịch ở trong lòng Đỗ Tu Nhiên, miệng nhỏ bẹp bẹp vài câu bập bõm: “Ngon…….cá…………”

Đỗ Tu Nhiên vuốt ve đỉnh đầu non mềm của bé con, gắp thịt cá cho bé, nhóc con há to miệng đớp “mồi.”

Đỗ Hà ăn xong cơm liền đứng dậy nói phải đi, Đỗ Tu Nhiên khoác áo đi tiễn anh, Đỗ Hà trước khi đi còn cảnh cáo với Ngô Kình Thương: “Cậu nếu không đối tốt với Tu Nhiên, cứ đợi đấy mà nếm mùi đau khổ…..”

Ngô Kình Thương nghe xong lập tức đen mặt, Đỗ Tu Nhiên thấy thế vội vàng tiễn ngay Đỗ Hà ra khỏi cửa……

Đỗ Tu Nhiên đưa Đỗ Hà tới bến xe buýt dưới lầu, Đỗ Hà nói: “Mẹ một mực không hề biết chuyện của chú, tim bà hiện giờ đã không tốt, chắc chắn là không chịu nổi kích thích thế này, những năm này anh sẽ cố chống đỡ dùm chú, lần này nói thật ấn tượng với họ Ngô kia không quá tốt, nếu không phải xét thấy cậu ta đối với chú có điểm thông qua, anh cũng không muốn ôm đồm việc đối phó với mẹ bên kia giúp chú đâu.”

Đỗ Tu Nhiên vội vàng nói: “Đừng, ca, việc này anh nhất định phải giúp em, em không có cách nào nói với mẹ sự thật cả, thật sự không thể mở miệng được.”

Đỗ Hà thấy thế thở dài, nghĩ nghĩ an ủi: “Ca nhiều nhất cũng chỉ có thể giúp chú khoảng hai năm thôi, chỉ cần chú vui vẻ, anh đây cũng yên lòng.”

Đỗ Tu Nhiên gật đầu nói cảm tạ, sau đó dang tay ôm lấy Đỗ Hà, lúc này xe buýt cũng đến, Đỗ Hà lên xe, còn vẫy vẫy tay với Đỗ Tu Nhiên.

Đỗ Tu Nhiên đứng tại chỗ nhìn Đỗ Hà dần đi xa, anh lần này đi rồi, hai anh em lại không biết bao lâu nữa mới có thể gặp mặt, Đỗ Tu Nhiên đứng tại chỗ hồi lâu mới xoay người về nhà.

*

Vào đêm, Đỗ Tu Nhiên bế nhóc con lên giường, nhóc con này khi ngủ chưa bao giờ cần dỗ, chỉ cần ăn no đến giờ đắp chăn cho nó, bốn chi chỏng vỏ liền ngủ tức thì.

Thấy bé con đã ngủ, Đỗ Tu Nhiên mới thu dọn đống đồ chơi của bé, trở về phòng, Ngô Kình Thương vừa tắm xong, mặc áo ngủ ngồi lau tóc.

Đỗ Tu Nhiên nhìn cậu một cái, từ khi ca ca Đỗ Hà đi, tiểu quỷ này một mực trưng ra khuôn mặt dài ngoẵng với mình, cũng không nói lời nào, vì vậy anh đi tới dỗ ngọt với cậu: “Để tóc ướt đi ngủ là không tốt, tôi giúp cậu lau khô a.”

Ngô Kình Thương dừng tay một chút, buồn bực nói: “Không cần.”

Đỗ Tu Nhiên xoa xoa tay, thầm nghĩ bình thưởng tiểu quỷ này có tức đến đâu cũng nhanh chóng quên đi, chưng từng giống như lúc này một mực sinh hờn dỗi.

Đỗ Tu Nhiên thử thăm dò hỏi: “Còn đang tức giận?”

Ngô Kình Thương hừ nhẹ ném khăn trong tay đi, xoay người vào tường nằm xuống, chừa lại cho Đỗ Tu Nhiên vẻn vẹn một cái lưng.

Đỗ Tu Nhiên có chút giật mình, tiểu quỷ chưa từng chấp nhặt như vậy a, chẳng lẽ cậu ấy vẫn còn trách mình lúc đó không bênh cậu thì thôi còn đá cho vài cái? Hoặc là Đỗ Hà đã nói gì đó khiến cậu ấy bị tổn thương?

Thân thể tiểu quỷ so với người bình thưởng mạnh hơn thật đấy, nhưng nội tâm cậu ấy rất yếu ớt, có lẽ một lời nói lơ đãng của người khác có thể khiến cậu ấy thực đau đớn, Đỗ Tu Nhiên càng nghĩ càng bất an.

Anh liền thay quần áo ngủ rồi leo lên giường, sau đó nhích gần tới Ngô Kình Thương, suy nghĩ mãi một hồi, tay mới đặt lên bả vai cậu.

Nghĩ nghĩ nhớ lại động tác của Ngô Kình Thương khi muốn hoan hảo với mình thì thế nào a, đầu tiên là từ phía sau ôm chặt lấy cậu, thắt lưng của Ngô Kình Thương cứng đến nỗi Đỗ Tu Nhiên phải gồng mình lên ôm, ôm nửa ngày tiểu quỷ không có phản ứng.

Đỗ Tu Nhiên cắn răng, duỗi tay lần mò vào trong áo ngủ của cậu, chạm đến cơ bụng rắn chắc, trên mặt có nhiều vết sẹo, thô ráp, Đỗ Tu Nhiên thương tiếc vuốt ve, sau đó trần trừ mà dướn người hôn sau tai Ngô Kình Thương cái chụt.

Bàn tay Đỗ Tu Nhiên không ngừng tiến vào trong áo Ngô Kình Thương nhẹ nhàng ma sát, hai người đều là đàn ông, cấu tạo cơ thể không khác nhau là mấy, nhưng lại nói đến mỗi lần tiểu quỷ cùng anh làm tình, đều dùng miệng hôn mỗi góc nhỏ trên cơ thể anh, Đỗ Tu Nhiên cúi đầu nhìn chính mình, ngoại trừ không giống cơ thể rắn chắc như tiểu quỷ, cơ hồ cũng không khác nhau, nghĩ không ra tại sao cậu ấy có thể mỗi ngày đều nhiệt tình với mình thế được.

Mặc kệ Đỗ Tu Nhiên làm thế nào thì Ngô Kình Thương đều không nhúc nhích, xem ra lần này tiểu quỷ thực sự tức giận, cũng quyết không để ý tới anh nữa, Đỗ Tu Nhiên có chút thất vọng rút tay về.

Vừa mới chuyển mình liền bị Ngô Kình Thương ép lấy, hung hăng ôm trọn anh vào ngực.

Đỗ Tu Nhiên không chú ý, cằm đập vào trán Ngô Kình Thương, đau đến nhe răng, Ngô Kình Thương trừng mắt nhìn Đỗ Tu Nhiên, lúc sau mới nhẹ nhàng xoa xoa chỗ bị đụng đau nhức của anh, buồn bực hỏi: “Còn đau hay không?”

Đỗ Tu Nhiên lúng túng cầm lấy tay Ngô Kình Thương nói: “Không sao, không việc gì cả…”

Ngô Kình Thương nhìn Đỗ Tu Nhiên, sau đó vươn người âu yếm hôn lấy cằm anh, Đỗ Tu Nhiên thành thật nằm im, để mặc cậu một đường hôn lên miệng mình.

Ngô Kình Thương lập tức gấp gáp cuốn lấy bờ môi anh, khiến anh nhịn không được mà bật ra vài tiếng nức nở.

Đỗ Tu Nhiên lui người lại, do dự hỏi: “Tiểu quỷ, cậu rốt cuộc là vì sao mà tức giận?”

Ngô Kình Thương không nói gì, trực tiếp áp lên trên thân thể Đỗ Tu Nhiên, sau đó lần lượt mở phăng quần áo anh, không chút ôn nhu mà bắt đầu gặm nhấm.

Đỗ Tu Nhiên có nén đau đớn, thẳng đến khi Ngô Kình Thương tiến vào giữa hai chân mình, lực đạo mạnh đến nỗi khiến anh đau đến trán đầy mồ hôi, loay hoay cong chân lên, không nghĩ tới động tác này lại khiến Ngô Kình Thương càng dễ dàng “cường phá”.

Ngô Kình Thương thấy Đỗ Tu Nhiên run rẩy, mới giật mình tỉnh lại, bề bộn ôm Đỗ Tu Nhiên vào lòng, âu yếm vuốt ve gò má anh, lúc sau mới thì thảo: “Thực xin lỗi…..”

Đỗ Tu Nhiên được nghỉ một chút lấy lại sức, đẩy Ngô Kình Thương ra, nhíu mày hỏi: “Cậu hôm nay rốt cuộc là làm sao? Nói mau!”

Ngô Kình Thương chôn mặt vào cổ Đỗ Tu Nhiên, ủy khuất nói: “Giữa trưa tôi nhìn thấy anh cùng anh trai anh………..”

Đỗ Tu Nhiên sững sờ, nghĩ nghĩ, cảm thấy có gì không đúng, liền hỏi ngay: “Tôi cùng anh tôi làm sao?”

Ngô Kình Thương giận dỗi cắn một ngụm vào cổ anh, Đỗ Tu Nhiên hít vào một hơi, đập cho Ngô Kình Thương một cái nói: “Nhẹ thôi, rất đau a.”

Ngô Kình Thương vươn lưỡi liếm liếm qua địa phương vừa bị mình khi dễ, hậm hực nói: “Hai người cùng chỗ ôm nhau…….”

Đỗ Tu Nhiên nghe xong đầu đầy hắc tuyến, anh nói: “Ngô Kình Thương, đó là anh tôi!”

Ngô Kình Thương nói: “Anh trai cũng không thể ôm…….”

Đỗ Tu Nhiên lấy tay đẩy Ngô Kình Thương giận dữ nói: “Chết tiệt!”

Ngô Kình Thương nhìn chằm chằm vào Đỗ Tu Nhiên, cúi đầu nói: “Tôi sẽ ghen……..”

Đỗ Tu Nhiên há mồm, nhìn thẳng vào mắt Ngô KÌnh Thương, cậu lập tức hôn lấy anh.

Màn đêm trôi thong thả, trên giường lại một trận triền miên không dứt.

Ngô Kình Thương một tay ôm lấy nam nhân đã lụi xơ, từ phía sau tiến vào.

Đỗ Tu Nhiên quỳ rạp trên giường, nhịn không được mà lấy tay che mặt, nửa ngày sau mới thở dốc nói: “Lần này đủ rồi a? Chết tiệt, cùng lắm thì từ nay về sau tôi không ôm ai là được chứ gì?” Tiểu quỷ càng lúc càng mạnh, khó lắm anh mới có thể nhịn được tới bây giờ, cậu ấy không nghĩ đem mình lăn qua lăn lại tới chết chứ?

Ngô Kình Thương gật đầu nói: “Sau này chỉ có thể ôm tôi.”

“Được, được,…….ôm mình cậu!” Đỗ Tu Nhiên cắn răng nắm chặt chiếc chăn, mà người sau lưng lại bắt đầu gia tăng tốc độ, một hồi sau liền xong.

Toàn thân Đỗ Tu Nhiên đầy mồ hồi dựa vào ngực Ngô Kình Thương ngủ gà ngủ gật.

Ngô Kình Thương ghé vào tai anh nói: “Nhớ kỹ lời anh vừa nói, không được đổi ý.”

Mặt Đỗ Tu Nhiên giật giật vài cái, bất mãn trừng tiểu quỷ, bất đắc dĩ mà trầm ngủ trong ngực cậu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.