Bạn Trai Tôi Là Quái Vật

Chương 62: Phiên ngoại 1



Thời gian thấm thoát trôi qua, nháy mắt tiểu tể đã được 9 tuổi, bởi vì học hành không tốt, nên luôn làm cho Đỗ Tu Nhiên lo lắng, cũng may Lưu Hiểu Vũ thứ hạng ở trường cũng là số 1 số 2, học tập lại hết sức chăm chỉ, tiểu tể không thể so với cậu dù chỉ 1 chút, cái gọi là ‘gần đèn thì sáng’, nên Đỗ Tu Nhiên ngầm nhờ Lưu Hiểu Vũ quan tâm việc học hành của tiểu tể, để ý tiểu tể nhiều hơn một chút, đừng để hắn nơi nơi gây loạn.

Lưu Hiểu Vũ vốn rất kính trọng Đỗ Tu Nhiên, Đỗ Tu Nhiên là giáo sư Đại Học, ở trong lòng Lưu Hiểu Vũ anh chính là thần tượng cùng mục tiêu của cậu, bởi vì sau này lớn lên cậu cũng muốn làm giáo sư như Đỗ Tu Nhiên.

Vì vậy lời Đỗ Tu Nhiên dặn cậu, cậu ghi nhớ thật sâu trong lòng, nên những chuyện liên quan đến tiểu tể cũng thực để bụng, từ tận đáy lòng cậu luôn hy vọng tiểu tể có thể ngoan ngoãn học tập, bớt quậy phá gây sự, để cho Đỗ Tu Nhiên bớt phiền lòng.

Hôm nay là ngày cuối tuần, Lưu Hiểu Vũ cùng tiểu tể đang ở trong phòng học bài, Đỗ Tu Nhiên có việc phải đi ra ngoài một chút, buổi chiều mới có thể trở về, bảo hai người ngoan ngoãn ở nhà làm bài tập, anh trở về sẽ kiểm tra.

Thấy Đỗ Tu Nhiên vừa đi, tiểu tể liền không an vị, Lưu Hiểu Vũ nhìn tiểu tể trên người như có hàng trăm con rận ngồi ở đối diện, nhíu mày nói: “Mau làm bài tập đi, chú Đỗ nói buổi chiều trở về sẽ kiểm tra, nếu ngươi làm không tốt, nhất định sẽ la ngươi.”

Tiểu tể ngẩng đầu nhìn Lưu Hiểu Vũ, nhếch khóe miệng lên, cười ‘hì hì’, nói: “Vậy thì, ngươi làm giúp ta đi.”

Lưu Hiểu Vũ vừa nghe liền trừng mắt nhìn tiểu tể liếc mắt một cái, nói: “Bài tập của mình phải do mình tự làm, ngươi không nên nhờ người khác giúp, chẳng lẽ khi đi thi ngươi cũng muốn người khác thi dùm sao?”

Tiểu tể lười biếng duỗi thắt lưng, căn bản không để ý lời nói của Lưu Hiểu Vũ, đứng dậy đi quanh trong phòng dạo một vòng, tiểu tể tuy mới 9 tuổi, nhưng được nuôi dưỡng kỹ càng nên phát triển vô cùng tốt, chiều cao có thể vượt qua đứa bé 12 tuổi, so với Lưu Hiểu Vũ chỉ thấp hơn một chút xíu.

Lưu Hiểu Vũ thấy tiểu tể không để ý lời mình nói, còn cầm bánh bích quy của cậu làm lên ngồi trên giường ăn, Lưu Hiểu Vũ có chút tức giận, cậu đứng lên đoạt lại bánh bích quy trong tay tiểu tể, nói: “Giờ không phải là lúc ăn, nhanh đi làm bài tập đi!”

Tiểu tể gãi gãi tóc: “Ngươi cũng chẳng phải là ba ta, lấy quyền gì quản ta.”

Lưu Hiểu Vũ vừa nghe, mặt trầm xuống, trả lời: “Nếu ngươi không nghe lời ta, sau này ta sẽ không làm bánh bích quy cho ngươi ăn nữa.”

Tiểu tể nghe xong có chút sửng sờ, nhìn mặt Lưu Hiểu Vũ, nghĩ nghĩ, đột nhiên bĩu môi nói: “Ngươi làm bánh bích quy khó ăn muốn chết, ai thèm ăn?”

Lưu Hiểu Vũ nghe xong, mặt nhất thời đỏ bừng lên, từ trước đến nay chưa từng có người nào nói bánh bích quy cậu làm khó ăn cả, cậu nghiến răng nói: “Vậy chứ con cún con nào mới ngồi ăn bánh vậy?”

Tiểu tể khôn ranh như khỉ, mới sẽ không thừa nhận mình là cún con, vì thế phản bác: “Ngươi đem bánh bích quy này ném cho con cún dưới lầu đi, nó cũng chẳng thèm hửi, ngươi tin không?” Tiểu tể vì sao dám nói chắc như thế? Chủ yếu là lần trước hắn xuống lầu nhận bánh do Lưu Hiểu Vũ làm xong mang tới, không cẩn thận làm rớt một cái, việc này làm hắn đau lòng muốn chết, vừa muốn lượm lên, thì con cún con dưới lầu từ đâu chạy tới, ngửi ngửi vài cái rồi quay người chạy đi, tiểu tể liền lấy điều này phản kích Lưu Hiểu Vũ, bởi vì lúc ấy cậu cũng có mặt ở đó.

Lưu Hiểu Vũ tức giận đến ánh mắt đều muốn bốc lửa, nếu không phải nể mặt chú Đỗ, cậu mới không thèm làm bánh bích quy cho Tiểu Bảo thối tha này ăn a.

Tiểu tể thấy Lưu Hiểu Vũ tức giận đến mắt đều đỏ, há miệng nhưng chẳng nói được lời nào, trong lòng cũng có chút khó chịu, gãi gãi đầu liền đứng dậy muốn chuồn ra ngoài.

Lưu Hiểu Vũ vội vàng giữ lấy hắn, nói: “Ngươi muốn đi đâu? Chú Đỗ nói – không cho ngươi đi ra ngoài.”

Tiểu tể giựt giựt áo muốn tránh ra, lực đạo của hắn muốn hất Lưu Hiểu Vũ ra thì vô cùng dễ dàng, nhưng hắn sẽ không làm vậy, bởi vì Đỗ Tu Nhiên nói qua – khi dễ kẻ yếu không phải là anh hùng hảo hán, mà hắn lớn muốn làm cảnh sát, muốn làm anh hùng hảo hán, với bộ dáng gầy yếu không chút sức lực như Lưu Hiểu Vũ trước mặt hắn này, hắn muốn động căn bản chỉ cần dùng một đầu ngón tay nhỏ bé cũng dư sức.

Lưu Hiểu Vũ nhíu mày nhìn tiểu tể, nói: “Ngươi cười ngây ngô vậy làm gì?” Vừa gian lại vừa đểu, chắc chắn không phải chuyện tốt.

Tiểu tể hoàn hồn nhìn Lưu Hiểu Vũ nói: “Ta cười cái gì kệ ta, mau buông ra, nếu không ta liền đánh ngươi a.”

Lưu Hiểu Vũ trừng mắt nói: “Ngươi dám? Ngươi nếu dám đánh ta, ta liền nói cho chú Ngô, xem chú ấy như thế nào giáo huấn ngươi.”

Ngô Kình Thương không thường giáo huấn tiểu tể, nhưng một khi ra tay thì tuyệt không ai có thể ngăn cản được, trực tiếp lấy đi nửa cái mạng của tiểu tể.

Tiểu tể ‘hừ’ một tiếng, nói: “Đừng đem cha ra dọa ta, ta chẳng sợ đâu.” Nói xong, gãi hãi tóc, rồi nói tiếp: “Ngươi rốt cuộc có buông tay ra không? Áo đều bị ngươi nắm cho nhăn nhúm.”

Lưu Hiểu Vũ nghe vậy mới buông tay, vì phòng tiểu tể chạy ra ngoài, liền chạy tới đem cửa phòng khóa lại, sau đó nói: “Hôm nay không làm bài tập xong, không cho phép đi ra ngoài.”

Tiểu tể đành phải bất đắc dĩ ngồi trở lại ghế, nói: “Ngươi cũng không phải ba ta, đừng quá lên giọng như vậy.”

Lưu Hiểu Vũ nói: “Chú Đỗ kêu ta xem chừng ngươi, nên ta có trách nhiệm quản ngươi.”

Tiểu tể “xì” một tiếng, đem cặp sách mở ra, bới lung tung bên trong lên, bỗng một cục giấy vo tròn từ trong túi sách rớt ra, vừa lúc lăn đến bên chân Lưu Hiểu Vũ, cậu lượm lên mở ra xem, thì thấy đó là bài thi, mặt trên là hai số 0 to tướng, vừa đỏ vừa tròn.

Khóe miệng Lưu Hiểu Vũ co rút, vuốt thẳng tờ giấy nhăn như ruột mèo, nói: “Ngô Tiểu Bảo, bài thi của ngươi được hai quả trứng vịt to tướng, vậy mà ngươi còn lười biếng như vậy, chút nữa ta sẽ méc chú Đỗ, để chú lấy roi đánh tay ngươi!”

Roi đánh vào lòng bàn tay tuy không đau, nhưng tiểu tể cũng không muốn bị đánh, huống hồ sau khi bị đánh xong còn bị tịch thu hai ngày ăn vặt, tiểu tể không phục, bối rối nói: “Ngươi là chuột mỏ nhọn, thích cáo trạng.”

Lưu Hiểu Vũ ‘hừ’ một tiếng, nói: “Nếu cuối tuần này, ngươi thi được trên 60 điểm, ta sẽ không đem chuyện ngươi thi được hai quả trứng vịt nói cho chú Đỗ biết.”

Tiểu tể đặt mông ngồi lên ghế, xoay mặt nói: “Ta ghét nhất bị người khác uy hiếp, mặc kệ, đánh hết cũng không học.”

Lưu Hiểu Vũ cắn chặt răng, nắm chặt nắm tay, thật sự là vừa tức vừa hận, sao cậu lại đi quen biết một đứa nhỏ chẳng phân biệt tốt xấu như thế này chứ, nếu không phải vì chú Đỗ nhờ vả thì cậu đã mặc xác hắn từ lâu.

Càng nghĩ càng nổi giận, Lưu Hiểu Vũ đặt bị bánh xuống bàn, đùng đùng ngồi trở lại bên cạnh bàn, mặt băng lạnh bắt đầu làm bài tập của mình.

Tiểu tể ngồi đối diện, ngẩng đầu nhìn Lưu Hiểu Vũ liếc mắt một cái, thấy cậu đang tức giận cắn chặt môi dưới, bàn tay nắm bút máy chặt đến nổi các đầu ngón tay trắng bệch.

Tiểu tể nghĩ nghĩ, “Này” một tiếng, kết quả Lưu Hiểu Vũ chẳng thèm để ý đến hắn.

Tiểu tể thấy thế, nhảy khỏi ghế, thử bước tới cửa phòng, vừa đi vừa quay đầu lại nhìn Lưu Hiểu Vũ, miệng thì ba hoa nói: “Ta đi ra ngoài đây. Ta sẽ mở cửa đi ra ngoài đó.”

Lưu Hiểu Vũ vẫn phụng phịu, cắn chặt miệng không rên một tiếng, tiếp tục làm bài.

Tay tiểu tể đặt lên trên tay cầm của cửa, lớn tiếng nói: “Ta đi rồi, đến lúc đó ba ta trở về hỏi ngươi ta đi đâu vậy? Ngươi sẽ trả lời thế nào?”

Lưu Hiểu Vũ vẫn làm bài như cũ, thậm chí răng nanh cắn môi dưới đến đỏ bừng mà cậu vẫn không thả ra.

Tiểu tể do dự, nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn buông nắm tay cửa ra, chậm rãi thong dong quay lại ngồi lên ghế, cẩn thận nhìn nhìn mặt Lưu Hiểu Vũ, tiếp theo lại đem ghế làm ra một vài tiếng động thật lớn, tay cũng không nhàn rỗi túm lấy cặp sách trên bàn, nghĩ muốn làm cho Lưu Hiểu Vũ chú ý, kết quả Lưu Hiểu Vũ vẫn không nói một chữ, cũng không nhìn tiểu tể, tiểu tể thất bại thảm hại, gãi gãi đầu, thuận tay lấy từ trong cặp sách ra một cây bút máy, dựa vào trên bàn, cầm một đầu bút chọt chọt lên vở bài tập của Lưu Hiểu Vũ.

Hắn chọt một cái, nhưng không nắm chắc lực đạo nên đã đem vở bài tập đẩy ra một khoảng cách, chữ Lưu Hiểu Vũ đang viết cũng bị trật theo, cậu tức giận xoay người sang hướng khác tiếp tục viết.

Bút máy của tiểu tể cũng không đủ dài để tiếp tục chọt tới, hắn nhức đầu, nhìn nhìn xung quanh, nhìn trúng món đồ chơi bên cạnh bàn, món đồ chơi kia tuy mềm nhưng rất dẻo dai, đánh vào trên người cũng sẽ gây đau đớn một chút, tiểu tể lấy nó lên dùng nó đập đập Lưu Hiểu Vũ, Lưu Hiểu cũng không để ý đến hắn, tiểu tể cứ đập đập, lực đạo không nắm giữ tốt, ngoài ra khoảng cách cách một cái bàn, nhựa kia có cái đuôi mắc vào trong quần áo của Lưu Hiểu Vũ, hắn dùng sức một chút, một tiếng ‘chát’ vang lên, cái đồ chơi đó đánh vào trên mặt Lưu Hiểu Vũ.

Lưu Hiểu Vũ thình lình bị đánh, còn bị đánh trúng mắt, đau đến nước mắt đều nhanh chảy xuống, tiểu tể thấy hốc mắt Lưu Hiểu Vũ đỏ lên, nhất thời bối rối thả món đồ chơi trong tay xuống, trố mắt nhìn Lưu Hiểu Vũ không dám nhúc nhích.

Lưu Hiểu Vũ xoa xoa nước mắt, ngẩng đầu căm giận trừng mắt nhìn tiểu tể, tiểu tể nhất thời có chút ủ rũ, dựa vào trên mặt bàn, nửa ngày mới nói được một câu: “Thực xin lỗi ….”

Lưu Hiểu Vũ nói: “Xin lỗi của ngươi đáng giá quá nhỉ?”

Tiểu tể vừa nghe liền cường ngạnh, nói: “Ai bảo ngươi yếu ớt như vậy, vậy ngươi đánh lại ta đi là huề, ta cho ngươi đánh lại hai cái.”

Lưu Hiểu Vũ vừa nghe xong, xoay mặt lại nói: “Ai thèm đánh ngươi, cho ta tiền ta cũng không thèm đánh.”

Tiểu tể nghe xong, nhất thời cười ‘hì hì’, nói: “Kia là do ngươi không đánh, không thể trách ta.”

Lưu Hiểu Vũ nói: “Chút nữa ta sẽ nói cho chú Đỗ biết, để chú ấy đánh ngươi.”

Tiểu tể nghe xong liền méo mặt, nửa ngày sau mới lên tiếng: “Ta cũng không phải cố ý …” Nghĩ nghĩ, sau mới thỏa hiệp nói: “Người đừng nói cho ba ta biết, ta đưa cho ngươi một món đồ chơi.”

Lưu Hiểu Vũ do dự, nói: “Đồ chơi của ngươi, ta không thèm….”

Tiểu tể vừa nghe trừng lớn mắt, nói: “Này, ta có súng đó, ngươi không muốn cầm súng chơi cho biết sao?”

Lưu Hiểu Vũ bĩu môi, nói: “Cũng không phải súng thật, có gì hay để chơi, hơn nữa nếu là trẻ ngoan, có ai lại đi chơi súng chứ?”

Tiểu tể vừa nghe cũng chẳng thèm để ý, đứng dậy nói: “Ba ta nói cái này đều có thể gây ra thương tích, làm bằng thép, y chang như súng thật, ngươi nói ngươi không thèm, vậy sao mỗi lần ta chơi nó, ngươi đề nhìn xem chằm chằm?”

Lưu Hiểu Vũ không muốn đôi co với hắn, liền tiếp tục làm bài tập, nói: “Dù sao chút nữa chú Đỗ về, ta cũng sẽ nói cho chú ấy biết.”

Tiểu tể gãi gãi đầu, thấy Lưu Hiểu Vũ quyết tâm muốn nói cho Đỗ Tu Nhiên biết, vì thế hạ thấp giọng xuống, dựa vào trên mặt bàn, giả vờ đáng thương, nói: “Ngươi đừng nói cho ba ta mà, bạn học trong lớp ta đều nói – con trai hay cáo trạng miệng sẽ càng ngày càng dài ra, hơn nữa cáo trạng sẽ bị bạn học khi dễ, ngươi xem đi, lần trước không phải có người khi dễ ngươi sao? Tám phần là do ngươi cáo trạng hắn đi.”

Đây là nhắc đến chuyện lần trước Lưu Hiểu Vũ bị người khi dễ, vốn là chuyện rất nhỏ, chỉ là hai đứa bé không hợp ý kiến với nhau nên xảy ra cải vã vài câu, do Lưu Hiểu Vũ không cẩn thận nhất thời trượt chân té xuống đất bị trầy da một chút mà thôi, cũng không biết bị tiểu tể nhìn thấy như thế nào, cự nhiên xông lên túm lấy đứa bạn hại Lưu Hiểu Vũ té ngã đánh cho một trận, đánh đến nổi mũi của người ta chảy máu tùm lum, cũng vì sự kiện này mà Lưu Hiểu Vũ bị gọi lên phòng giám thị, cũng may cậu là học sinh ngoan, nếu không đã bị vết đen trong hạnh kiểm.

Lại nói tiếp, đều là lỗi của tên Ngô Tiểu Bảo này, không nhắc đến còn tốt, nhắc đến liền làm Lưu Hiểu Vũ nổi giận lần nữa, cậu ngẩng đầu liếc nhìn tiểu tể ngồi đối diện, hừ một tiếng thật mạnh, nói: “Ta sẽ nói cho chú biết!”

Tiểu tể vô kế khả thi, nửa ngày mới nói: “Vậy ngươi nói ta bây giờ phải làm gì thì ngươi mới không cáo trạng với ba ta? Muốn đánh phải không? Tùy ngươi được chưa?”

Lưu Hiểu Vũ ngừng bút, nghĩ nghĩ, nói: “Ta không đánh ngươi, cũng không chửi, chỉ cần kỳ thi tới đây ngươi có thể đạt điểm tiêu chuẩn, thì ta sẽ không nói cho chú Đỗ biết chuyện ngươi đánh ta a.”

Tiểu tể vừa nghe xong liền nghẹn một bụng hơi, nói: “Vậy ngươi cứ nói cho ba ta biết đi, ta tình nguyện để ba ta đánh ta còn sướng hơn.”

Sắc mặt Lưu Hiểu Vũ cứng đờ, lập tức nói: “Ta không tin ngươi thực sự ngu như vậy, ngay cả đạt điểm tiêu chuẩn cũng làm không được, chỉ cần ngươi cố gắng học bài, còn ta mỗi ngày có thể dành ra một giờ để giúp ngươi ôn tập, hai ta cùng nhau ôn tập bài vở.”

Tiểu tể ‘hừ’ một tiếng, nói: “Ai muốn học bài? Ta mới không cần làm con mọt sách a, ta về sau muốn làm cảnh sát.”

Lưu Hiểu Vũ nhất thời chán nản, nói: “Nếu ngươi vẫn bị trứng vịt trong kỳ thi, mà có thể lên làm cảnh sát mới là chuyện lạ đó.”

Tiểu tể liếc mắt nói: “Ngươi cũng không phải vợ của ta, này cũng chẳng liên quan gì đến ngươi.”

Lưu Hiểu Vũ vừa nghe xong, liền tức đến không chịu được, thật sự là lòng tốt lại bị coi thành lòng lang dạ thú, Ngô Tiểu Bảo này thật đáng giận, mình không bao giờ thèm nói chuyện cùng hắn nữa, cậu nghĩ xong liền thở phì phì cúi đầu tiếp tục làm bài tập.

Tiếp theo, tiểu tể làm cái gì cậu cũng không mở miệng, tiểu tể có chút nhàm chán, nhìn nhìn Lưu Hiểu Vũ đối diện, lại nhìn nhìn miệng của Lưu Hiểu Vũ.

Lưu Hiểu Vũ có một tật xấu, đó là mỗi khi tức giận liền cắn cắn môi dưới, môi bị cậu cắn đến ứ máu đỏ bừng lên, đặc biệt nhìn rất đẹp, tiểu tể ngây ngốc nhìn nửa ngày, nghĩ nghĩ tới cái gì liền nói: “Lưu Hiểu Vũ, muốn ta thi được 60 điểm cũng chẳng có gì khó cả a.”

Lưu Hiểu Vũ vừa nghe liền sửng sốt, nghi hoặc nhìn về phía Ngô Tiểu Bảo, hắn là nói thật hay lại đang đùa giỡn với mình?

Tiểu tể vừa đặt bút xuống viết vừa nói: “Ngươi sau này phải làm nhiều bánh bích quy cho ta ăn.”

Lưu Hiểu Vũ nghe xong, gật đầu nói: “Không thành vấn đề.” Nướng nhiều thêm một tí cũng chẳng tốn sức gì.

Tiểu tể lại nói: “Ngươi còn phải đáp ứng ta một chuyện.”

Lưu Hiểu Vũ vừa nghe, nhíu mày nói: “Chuyện gì?”

Tròng mắt Tiểu tể đảo quanh một vòng, nói :“Chuyện nhỏ, rất nhỏ rất nhỏ.”

Lưu Hiểu Vũ hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì?”

Tiểu tể mím môi nói:“Ngươi đồng ý đi, rồi ta mới nói cho ngươi biết.”

Lưu Hiểu Vũ suy nghĩ một chút, có thể làm cho Ngô Tiểu Bảo này chịu khó học bài cũng không phải dễ, nếu có thể thi đạt được điểm tiêu chuẩn thật, thì không biết chú Đỗ sẽ vui vẻ đến mức nào? Nếu được vậy mà tên Ngô Tiểu Bảo này lại muốn đánh mình thêm mười nữa, mình cũng sẽ đồng ý.

Vì thế cậu liền cắn răng đáp ứng, nói: “Được, ta đáp ứng ngươi, nhưng ngươi không thể nuốt lời.”

Tiểu tể nói: “Ừ, ta không ăn muối.”

Lưu Hiểu Vũ nói:“Nếu như ngươi làm không được thì sao?”

Tiểu tể nói: “Làm không được, ta liền cởi sạch quần áo, đến sân thể dục của trường học chạy một vòng.”

Lưu Hiểu Vũ liền mắng hắn: “Hạ lưu.”

Tiểu tể chẳng quan tâm, hắn cười ‘hì hì’, nói: “Nếu như ngươi làm không được, cũng phải cởi sạch quần áo, đến sân thể dục của trường học chạy một vòng.”

Lưu Hiểu Vũ liền thấy có chút không ổn, “Ngươi nói chuyện gì a?”

Tiểu tể nhảy xuống ghế, lôi kéo Lưu Hiểu Vũ làm cho cậu ngồi lên trên giường, Lưu Hiểu Vũ do dự một lúc mới ngồi xuống, sau đó cậu ngẩng đầu nhìn tiểu tể, trong mắt có chút nghi hoặc.

Tiểu tể giữ chặt bả vai của Lưu Hiểu Vũ, nói: “Ngươi để cho ta hôn một cái, kỳ thi tới ta nhất định sẽ đạt được 60 điểm, thế nào?”

Lưu Hiểu Vũ vừa nghe xong, mặt liền đỏ bừng lên, hồi lâu sau mới nói: “Biến thái, chúng ta đều là con trai, sao lại muốn hôn miệng?”

Tiểu tể gãi gãi đầu, hắn muốn hôn môi là vì có một lần trong lúc vô tình nhìn thấy được Ngô Kình Thương đang hôn Đỗ Tu Nhiên, cho nên hắn vẫn cân nhắc mãi, đây không phải là việc có thể đùa giỡn, hơn nữa miệng Lưu Hiểu Vũ lúc này đỏ mọng tựa như quả ô mai trông thực mê người, làm cho tiểu tể nhớ đến chuyện kia mà muốn thử xem.

Hiện tại bị Lưu Hiểu Vũ nói như thế, tiểu tể nhất thời có chút thẹn quá hóa giận, nói: “Vừa rồi ngươi đã thề, hiện tại lại muốn nuốt lời, ta đây không hôn ngươi nữa, ngày mai ngươi tới trường học, cởi sạch quần áo, rồi chạy một vòng đi.”

Lưu Hiểu Vũ vừa nghe như thế, gương mặt liền trắng chạch, ánh mắt nhìn chằm chằm tiểu tể có chút khủng hoảng.

Tiểu tể thấy thế, ánh mắt nhìn nhìn lên trần nhà, nhưng lập tức lại chuyển đường nhìn lên đôi môi của Lưu Hiểu Vũ.

Làn da của Lưu Hiểu Vũ thật trắng, cho nên làm cho đôi môi đỏ mọng càng thêm nổi bậc, tiểu tể nhìn nửa ngày, sau mới nhíu nhíu mũi nói: “Kỳ thật cũng chẳng có gì, ngươi cũng chẳng phải là con gái, con trai hôn nhau thì có mất mát gì? Ngươi thấy không? Ta cũng là con trai nhưng so với ngươi phóng khoáng hơn nhiều, ngươi tùy tiện hôn ta, ta cũng sẽ không phản kháng …”

Lưu Hiểu Ngữ nghe xong, sắc mặt liền đen thui, nhưng lại bị động tác nhắm mắt chu miệng đợi hôn của tiểu tể làm cho bật cười, ngẫm lại cũng đúng, đều là con trai, hôn miệng cũng chẳng mất miếng thịt nào, tựa hồ cũng chẳng mất mát gì … (=.=”)

Tiểu tể thấy Lưu Hiểu Vũ do dự, liền ra sức lấy lòng, nói: “Ta chỉ hôn một cái, thí nghiệm thí nghiệm thôi, ngươi xem trên TV thấy hai người hôn nhau, ngươi không hiếu kỳ sao?”

Lưu Hiểu Vũ trừng mắt nhìn tiểu tể liếc mắt một cái, nói: “Có ai biến thái giống như ngươi vậy?” Dứt lời, nghĩ nghĩ, mới nói: “Vậy ngươi hôn đi, phải nhanh một chút a.” Nói xong, liền ngậm miệng, nhắm mắt lại.

Tiểu tể chà xát hai tay, đưa tay đặt lên trên vai Lưu Hiểu Vũ, sau đó tìm tìm vị trí, thấy Lưu Hiểu Vũ tựa hồ không kiên nhẫn, liền trực tiếp đẩy Lưu Hiểu Vũ ngã nằm lên trên giường, như vậy hôn dễ dàng hơn.

Trong lúc Lưu Hiểu Vũ đang giãy dụa, tiểu tể cắn lên miệng cậu một ngụm, làm Lưu Hiểu Vũ đau đến mức thiếu chút nữa hét thảm lên.

Thấy Lưu Hiểu Vũ túm chặt hắn, tiểu tể mới thả miệng ra, liếm liếm lên đôi môi Lưu Hiểu Vũ một hồi, rồi hắn bắt đầu học theo trên TV đem đầu lưỡi đưa đi vào trong khoang miệng của Lưu Hiểu Vũ, không biết vì sao tiểu tể lại rất thích hương vị trong miệng của Lưu Hiểu Vũ, tuy rằng không ngọt như ô mai nhưng lại rất thơm.

Khi đầu lưỡi linh hoạt của tiểu tể duỗi đi vào, thân thể Lưu Hiểu Vũ nhất thời run rẩy một trận, tránh cũng không thể tránh, hai đầu lưỡi non nớt của hai người liền quấn quanh lấy nhau gắt gao.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.