Bạn Trai Tôi Là Quái Vật

Chương 63: Phiên ngoại 2



Năm nay, Lưu Hiểu Vũ học cấp 3, Ngô Tiểu Bảo mới vừa vào cấp 2.

Cấp 3 áp lực học rất lớn, Đỗ Tu Nhiên hầm canh tính đem đến cho Lưu Hiểu Vũ tẩm bổ sau những ngày học căng thẳng, vừa lúc Ngô Tiểu Bảo ôm bóng rổ đi vào nhà, sau khi nhìn thấy liền trực tiếp cầm lấy hộp giữ ấm, nói: “Ba, con đem qua đó cho, trong đây có phần của con chưa? Con sẽ cùng ăn với hắn.”

Đỗ Tu Nhiên đưa tay cóc nhẹ lên đầu tiểu tể một cái: “Chỉ biết chiếm tiện nghi của Hiểu Vũ.” Tuy nói như thế, nhưng anh vẫn yêu thương mà múc thêm canh vào hộp giữ ấm.

Trường Lưu Hiểu Vũ có chút hơi xa, nhưng cái này cũng không làm khó được Ngô Tiểu Bảo, hắn ở trường học có danh hiệu là kiện tướng thể thao, với hắn mà nói – khoảng cách ấy chỉ là vài bước chân mà thôi.

Tay trái ôm banh, tay phải cầm hộp giữ ấm, bắt đầu từ cửa nhà liền một đường chạy như điên, tốc độ vượt qua cả xe máy, không đến 20 phút đã đến trước trường học của Lưu Hiểu Vũ, gió mát ban đêm thổi thẳng ‘sưu sưu’ vào mặt thật là thoải mái. Ngô Tiểu Bảo thấy Lưu Hiểu Vũ còn chưa tan lớp tự học, liền xoa xoa mồ hôi trên đầu, liếc mắt nhìn sân thể dục, ở đó đang có mấy người học sinh đang chơi bóng rổ, hắn nhất thời thấy ngứa tay liền đem hộp giữ ấm mắc lên trên cành cây trước lớp học của Lưu Hiểu Vũ, sau đó ôm bóng rổ chạy nhanh tới sân thể dục cùng bọn người kia chơi bóng rổ.

Thời điểm Lưu Hiểu Vũ tan học ra về, thì Ngô Tiểu Vũ đang chơi đùa đến hăng say, nếu Lưu Hiểu Vũ không nhìn thấy hộp giữ ấm ở trên cành cây trông vô cùng quen mắt, phỏng chừng cậu đã bỏ đi về.

Bạn học của Lưu Hiểu Vũ nói: “Hiểu Vũ, nhìn cái gì đấy? Cùng về chứ?”

Lưu Hiểu Vũ lắc lắc đầu, nói: “Mình gặp người quen, bạn về trước đi.”

Trong đám học sinh này, bộ dáng Lưu Hiểu Vũ khá nổi bậc, dáng người hơi gầy, mặc áo sơ-mi trắng cùng quần jeans màu lam, thật sự rất tinh thuần, xinh đẹp đến nói không nên lời, càng miễn bàn gương mặt trắng nộn cùng đôi môi đỏ mọng.

Cậu lấy hộp giữ ấm xuống, không cần suy nghĩ cũng biết Ngô Tiểu Bảo đang ở sân bóng rổ, quả nhiên khi cậu đi đến đó, thì thấy Ngô Tiểu Bảo đang chạy chung quanh sân thể dục, chơi đùa đến vui vẻ.

Bởi vì hắn rất thích vận động, nên mới vào năm đầu cấp 2 mà chiều cao so với Lưu Hiểu Vũ đã ngang nhau, chiều cao đã là 1m75, vóc dáng thì tựa như một con nghé con, nhìn một đám chơi bóng rổ kia liền thấy hắn to con nhất, động tác lại đẹp mắt, thân thủ nhanh nhẹ, mấy người khác đều không phải là đối thủ của hắn.

Lưu Hiểu Vũ nhìn một lúc, rốt cuộc nhịn không được nữa, đành lên tiếng gọi: “Ngô Tiểu Bảo, mẹ ngươi gọi ngươi về ăn cơm!”

Ngô Tiểu Bảo lúc này đang thả người nhảy lên, hai tay giơ lên cao, muốn đem bóng ném vào rổ, đột nhiên nghe được tiếng nói của Lưu Hiểu Vũ, làm cho hắn phân tâm thiếu chút nữa đập mặt vào tấm bảng móc rổ banh, cũng may hắn phản ứng nhanh nhẹn, một bên vừa tung bóng lên, một bên tìm thế xoay người né tránh, tiếp đó bóng nhẹ nhàng bay vào trong rổ bóng, còn hắn lập tức giơ tay nắm lấy rổ bóng, treo người lơ lửng trên không, hướng Lưu Hiểu Vũ đắc ý vẫy vẫy tay, rồi mới thả mình rơi xuống trên mặt đất.

Thấy Ngô Tiểu Bảo ôm bóng hướng cậu chạy tới, Lưu Hiểu Vũ trừng mắt nhìn hắn liếc mắt một cái, hỏi: “Sao ngươi lại tới đây?”

Ngô Tiểu Bảo gãi gãi đầu tóc ướt đẫm mồ hôi, ‘hắc hắc’ cười hai tiếng, nói: “Ba ta nấu một nồi canh hầm thật lớn, kêu ta đem đến cho ngươi một ít để tẩm bổ.”

Lưu Hiểu Vũ sau khi nghe xong, liếc trắng mắt, nói: “Được rồi, canh này ta sẽ đem về uống, ngươi cho ta gửi lời hỏi thăm sức khỏe đến chú Đỗ, ngươi về đi.” Nói xong liền quay người muốn đi.

Ngô Tiểu Bảo nghe xong, vội nói: “Này không được, trong đây có một nửa của ta a, hơn nữa ta phải đưa ngươi về, hiện tại chính là thời điểm mấu chốt của ngươi a, lỡ trên đường xui xẻo gặp phải cướp bóc hay tai nạn xe cộ chết người vân vân và vân vân …”

Lưu Hiểu Vũ hướng mông Ngô Tiểu Bảo đạp một phát, làm cho Ngô Tiểu Bảo xém tí cắm mặt xuống đất, cũng may thân thể của hắn dẻo dai cùng cường tráng, nên dựa vào lực bàn chân mà ổn định thân hình.

“Này, tên Lưu Hiểu Vũ kia, đừng đắc ý vênh váo a, ai đã hảo tâm mang canh đến cho ngươi uống đây, thật là, có tin ta một cước đá ngươi văng tới trời cao không?”

Lưu Hiểu Vũ chẳng thèm để ý đến hắn, cầm hộp giữ ấm xoay người bước đi.

Ngô Tiểu Bảo thấy thế, than thở vài câu, ôm bóng đi theo sau cậu.

Lúc này bầu trời trăng sáng sao thưa, đèn đường đem bóng của hai người chiếu dài trên mặt đất, một cái vóc dáng nhỏ gầy vai mang túi sách, một cái tay ôm bóng cúi đầu vừa đi vừa đá những cục đá nhỏ ven đường.

Khi gần đến nhà, Ngô Tiểu Bảo rốt cuộc nhịn không nổi nữa, mở miệng nói: “Này, ngươi còn tức giận sao? Ngươi là quỷ hẹp hòi sao?”

Lưu Hiểu Vũ sau khi nghe xong cũng không nói lời nào, Ngô Tiểu Bảo đi phía sau gãi đầu vài cái, liền bước nhanh lên phía trước, đưa tay nắm lấy bả vai của Lưu Hiểu Vũ, nói: “Được rồi, được rồi, đừng giận nữa, ta cũng bị ngươi đạp một đạp rồi còn gì, ngươi cũng biết đó – cũng chỉ có ngươi mới có thể đạp ta, người khác nếu dám đạp ta, ta liền đem chân người đó bẻ gãy ….”

Lưu Hiểu Vũ liếc Ngô Tiểu Bảo một cái, sau đó nói: “Nhấc móng vuốt ra khỏi người ta mau, thật bẩn thỉu.”

Biết Lưu Hiểu Vũ thích sạch sẽ, Ngô Tiểu Bảo ‘hắc hắc’ cười hai tiếng, nhấc tay khỏi bả vai của cậu, sau đó nói: “Ra một thân mồ hôi, lát nữa lên nhà của ngươi ta sẽ tắm.”

Gần đây siêu thị bề bộn nhiều việc, hơn nữa việc làm ăn rất tốt, nên đã mở thêm vài cái chi nhánh, vì vậy Tôn Uy, Lưu Vân Thanh cùng Ngô Kình Thương vội đến chân không rời đất, bình thường khi trời tối khuya mới về đến nhà, hoặc là ngủ lại nơi làm việc.

Lưu Hiểu Vũ mở cửa nhà, như dự kiến bên trong không có ai, trong phòng là khoảng không trống rỗng cùng tối đen tĩch mịch.

Ngô Tiểu Bảo không thích cậu đa sầu đa cảm như vậy, từ phía sau đẩy cậu tránh ra một bên, sau đó ôm bóng thoải mái đi vào, vào nhà đem giầy cởi ra, đem bóng ném lên mặt đất, tiếp đó vừa đi vừa cởi áo thể thao thả xuống đất, đem nửa người trên trần trụi, tiếp nữa không hề có liêm sỉ đem quần đùi thể thao cũng cởi xuống luôn, chỉ còn mỗi chiếc quần lót tam giác, rồi ồn ào nói: “Trời quá nóng, khăn mặt ở đâu? Ta đi tắm nước lạnh một cái …”

Lưu Hiểu Vũ trừng mắt nhìn giữa hai chân Ngô Tiểu Bảo đến nửa ngày, nói không nên lời, này hoàn toàn không phải thiếu niên nên có, hơn nữa càng thêm quá sức chính là còn đứng thẳng tắp lên, Hứ! Du côn cắc ké này sớm không dựng đứng trễ không dựng đứng, thì cũng không nên dựng đứng ngay trước mặt mình chứ?

Lưu Hiểu Vũ nhất thời mặt trướng đỏ ừng, đủ loại xấu hổ, muốn nói lại thôi.

Ngô Tiểu Bảo không chú ý nhiều như vậy, lắc lắc mông theo từ trong tủ quần áo lấy ra một cái quần đùi mới, sau đó ngay cả quần lót cũng vừa đi vừa cởi ra ném xuống đất, thời điểm mở cửa phòng tắm còn xoay người lại nói: “Này, tìm cho ta một cái quần lót, của ngươi cũng được.”

Lưu Hiểu Vũ cắn răng không thể nhịn được nữa, cầm lấy cây chổi ngay cạnh cửa liền đuổi theo, muốn quất cho hắn vài cái.

Ngô Tiểu Bảo tinh ranh như khỉ, thấy thế ‘oạch’ một tiếng liền bước vào phòng tắm, đem cửa khóa lại, mặc cho tên Lưu Hiểu Vũ kia ở bên ngoài cánh cửa mắng chửi la hét.

Mắng nửa ngày, Lưu Hiểu Vũ vẫn là nhận mệnh đi lấy quần lót màu trắng của mình đưa cho Ngô Tiểu Bảo mặc, nếu cậu không để cho tên khỉ đột kia mặc quần lót, bảo đảm tên khỉ đột đó tuyệt đối sẽ không ngại ngùng gì mà cứ lượn lờ lắc lư trước mặt cậu.

Ngô Tiểu Bảo tắm xong, mặc vào quần lót của Lưu Hiểu Vũ, rồi đến quần đùi, còn nửa người trên cứ để trần như thế, bắt đầu ở trong phòng đông ngao du tây ngao du, Lưu Hiểu Vũ ngồi ở trước bàn ôn tập lại bài vở, cũng chẳng thèm để ý đến hắn.

Ngô Tiểu Bảo ngao du một vòng xong, cuối cùng tiến đến phía sau lưng Lưu Hiểu Vũ nhìn nhìn, chữ trên sách kia quả thực như gà bới, hắn hoàn toàn xem không hiểu, lập tức nhàm chán đưa tay kéo túi sách của Lưu Hiểu Vũ nằm bên cạnh bàn xuống, bỗng từ trong túi sách rớt ra một phong thư màu hồng phấn.

Lưu Hiểu Vũ còn chưa kịp phản ứng, liền bị Ngô Tiểu Bảo nhanh tay chụp lấy, cầm lên nhìn trái nhìn phải, sau đó nghĩ đến cái gì, nói: “Đây là cái gì? Còn không phải là thư tình sao?” Trong lớp của hắn có không ít bạn nữ dùng loại phong thư này.

Lưu Hiểu Vũ đột nhiên nhớ tới cái gì, ném sách giáo khoa qua một bên, đưa tay muốn lấy lại lá thư trong tay Ngô Tiểu Bảo, “Trả lại cho ta ….”

Ngô Tiểu Bảo sao có thể để cho cậu đoạt lại nó, tay chân nhanh nhẹ đem thư giơ ra chỗ khác.

[Chào bạn Hiểu Vũ:

Mình là Trần Vân Vân học cùng lớp với bạn, không biết bạn có nhớ mình không? Ngay từ lần đầu tiên bạn được chuyển đến lớp của chúng ta, mình đã thích bạn rồi, tác phong bình tĩnh của bạn, cùng khí chất cao đẹp khi bạn chú tâm vào học tập, đều khắc sâu vào trong tâm trí của mình, có lẽ bạn không quá nhớ rõ mình là ai, nhưng mình đã yên lặng mến thầm bạn suốt 3 năm, hiện tại chúng ta chuẩn bị thi vào Đại Học, trong tương lai không biết còn gặp lại nhau nữa không? Mình đã suy nghĩ rất nhiều ngày, cảm thấy mình hẳn là nên viết phong thư này, bởi vì mình rốt cuộc kiềm chế không được ý nghĩ muốn thổ lộ cho bạn biết tấm chân tình này của mình.

Mình nghĩ, nếu bây giờ mình không thổ lộ với bạn, chỉ sợ cả đời này đều không có hi vọng, tuy rằng mình biết bạn có thể sẽ cự tuyệt mình, nhưng mình vẫn mang theo một tia hy vọng ….

Kỳ thật, chúng ta đã từng gặp nhau một lần ở đầu ba năm trước, không biết bạn có nhớ không? Đó là khi chúng ta thi vào cấp 3, thực may mắn là mình đã ngồi ở phía sau bạn, bởi vì thích bạn cho nên vẫn mãi nhìn theo cùng liếc trộm bạn, nên tình cờ mình nhìn thấy một sự kiện, nhưng bạn hãy yên tâm, mình sẽ không đem chuyện bạn copy đề thi cùng chuyện bạn giấu tài liệu trong tay áo nói ra cho mọi người biết …..]

Ngô Tiểu Bảo đọc xong liền bừng tỉnh đại ngộ, nói: “Hay nha, Lưu Hiểu Vũ, ngươi cự nhiên dám yêu sớm!”

Mặt Lưu Hiểu Vũ đỏ lên, muốn đoạt lại lá thư kia, lại bị Ngô Tiểu Bảo né được, Ngô Tiểu Bảo thấy bộ dáng của Lưu Hiểu Vũ, liền ‘hắc hắc’ cười, nói: “Lưu Hiểu Vũ a Lưu Hiểu Vũ, học trò ngoan như ngươi vậy nguyên lai cũng làm loại chuyện này sao? Dám gian lận trong thi cử, chuyện này nếu nói cho ba ta hoặc thầy chủ nhiệm của lớp ngươi biết, không biết bọn họ sẽ nhìn ngươi bằng ánh mắt nào nhỉ?”

Lưu Hiểu Vũ nghe như thế, trong mắt nhất thời có chút tuyệt vọng, lúc trước bởi vì áp lực học quá lớn, tuy cậu đã ôn tập hoàn hảo, nhưng đến khi thi lại bị áp lực tâm lý làm cho quên hết, cậu nghĩ rằng – nếu mình thi không tốt, chúc Đỗ sẽ rất thất vọng, thầy giáo chủ nhiệm cũng thất vọng, ngay cả chính mình càng thêm thất vọng, cho nên dưới những áp lực đó, cậu không có tự tin mới phạm vào loại sai lầm này, càng thêm không ngờ rằng lại bị một bạn nữ tình cờ nhìn thấy ….

Sắc mặt Lưu Hiểu Vũ có chút tái nhợt, nói: “Ngô Tiểu Bảo, ngươi trả lại thư cho ta được không? Ta dùng 10 gói bánh bích quỷ để đổi nó ….”

Ngô Tiểu Bảo đem thư bỏ vào bì thư, nhìn nhìn Lưu Hiểu Vũ, sau đó đặt mông ngồi lên trên giường của cậu, bắt chéo chân, nói: “Ta cũng không phải là con nít, đừng nghĩ đem bánh bích quy đến dụ dỗ.”

Lưu Hiểu Vũ cắn răng nói: “Vậy ngươi nói làm sao bây giờ?”

Ngô Tiểu Bảo chớp mắt, nhìn nhìn Lưu Hiểu Vũ, nói: “Ta có biện pháp giúp ngươi giải quyết cái người tên Vân Vân gì đó, về sau chuyện này cũng có thể gió êm sóng lặng, tựa như chưa từng xảy ra, ngươi cứ việc lo chuyện thi lên Đại Học của ngươi ….”

Lưu Hiểu Vũ trầm mặt nửa ngày, nói: “Ngươi nói ra yêu cầu của ngươi đi!” Nhiều năm như vậy cậu còn không hiểu ý của tên du côn cắc ké này sao? Cho dù là 100 túi bánh, cậu cũng sẽ chịu.

Ngô Tiểu Bảo mới không cần cái gì bánh bích quy đâu, hắn sờ sờ mũi, ‘hắc hắc’ cười hai tiếng, đứng dậy tiến đến bên tai của Lưu Hiểu Vũ thì thầm một câu.

Lưu Hiểu Vũ sau khi nghe xong, bước lui từng bước, không dám tin nhìn về phía Ngô Tiểu Bảo.

Ngô Tiểu Bảo lắc lắc lá thư, không sao cả, nói: “Ngươi có đáp ứng hay không đều không sao cả, ta cũng chẳng mất cái gì, nhưng ngươi thì khác – tiền đồ nè, ba của ta nè, bạn học của ngươi nè, thầy giáo của ngươi nè, đến lúc đó thân bại danh liệt cũng đừng nên trách ta ….”

Đấu tranh tư tưởng nửa ngày, Lưu Hiểu Vũ mới từ hàm răng cắn chặt phun ra vài chữ, “ … Được, ta đáp ứng ngươi!”

***

Hắn tuổi đang phát triển, lại thường xuyên bị Đỗ Tu Nhiên cùng Ngô Kình Thương gián tiếp ảnh hưởng, mà trước mặt lại có tên Lưu Hiểu Vũ trắng nõn mơn mởn lắc lư qua lại, nói thật, tâm tư hắn đã muốn thử xem từ lâu, bình thường hắn luôn dụ dỗ hoặc bức hiếp ép Lưu Hiểu Vũ cho hắn hôn một cái, nhưng cậu luôn từ chối, lần này may mắn lại nắm được nhược điểm của Lưu Hiểu Vũ, quả thực là trời chiều lòng người, như hổ thêm cánh, biết thời biết thế, nước chảy thành sông a.

Chỉ sợ lúc này nói loại yêu cầu gì, Lưu Hiểu Vũ cũng đều sẽ đáp ứng, mà tên Ngô Tiểu Bảo tinh ranh như khỉ kia càng không dễ bỏ qua cơ hội ngàn năm một thuở này, lần này không phải chỉ hôn cái miệng nhỏ nhắn của cậu là có thể giải quyết xong mọi chuyện.

Tới cuối tuần, Ngô Tiểu Bảo tìm vài người bạn có giao tình tốt là côn đồ, đem cô bé gọi là Vân Vân gì đó kéo vào trong hẻm nhỏ, biểu diễn màn hất tung váy vài cái liền dễ dàng giúp Lưu Hiểu Vũ giải quyết bí mật mà cô bé kia bật mí, thuận đường còn đe dọa cô bé không được phép quấn lấy Lưu Hiểu Vũ nữa, nếu không sẽ làm như vậy như vậy …. lại là một chút đe dọa, cuối cùng còn nói –“Mẹ kiếp, cóc mà đòi ăn thịt thiên nga, tướng tá như con gấu vậy mà đòi yêu Lưu Hiểu Vũ.” – “Mỹ nhân? Phi, thân hình y chang con voi, Lưu Hiểu Vũ có chịu *** thì Ngô Tiểu Bảo hắn cũng chẳng để cho cậu ấy làm! Chắc sẽ bị đè xẹp người đi?”

Sau khi giải quyết xong mọi chuyện, Ngô Tiểu Bảo bắt đầu quấn lấy Lưu Hiểu Vũ, học theo phương thức của bọn chó Nhật Bản chiêu hàng người dân Trung Quốc – vừa đấm vừa xoa, nước miếng văng tứ tung, rốt cuộc mới được đền bù như mong muốn.

Trong nhà khẳng định không được, một khi bị phát hiện liền con mẹ nó xong đời.

Cho nên Ngô Tiểu Bảo tìm một khách sạn loại nhỏ, dùng CMND của Lưu Hiểu Vũ đăng ký, ngày Lưu Hiểu Vũ cùng hắn đi vào khác sạn, Lưu Hiểu Vũ còn đội mũ lưỡi trai, mang khẩu trang tựa như một tên bất chính chuyên buôn lậu thuốc phiện, làm cho Ngô Tiểu Bảo vừa thấy đã muốn cười phá lên thật to.

Tên Lưu Hiểu Vũ này cũng thật nhiều tật xấu a, ngại giường trong khách sạn bẩn không nói, còn mua một cái ra giường mới tinh sạch sẽ mang theo, này càng làm cho Ngô Tiểu Bảo chẳng lý giải nổi, bất quá Lưu Hiểu Vũ đã chịu cho hắn làm, nên cậu muốn làm gì cũng được, muốn mua ra giường hay gì khác, Ngô Tiểu Bảo hắn cũng chẳng để tâm.

Mới vừa vào phòng Ngô Tiểu Bảo liền như con khỉ đột đem Lưu Hiểu Vũ đẩy ngã lên giường, Lưu Hiểu Vũ đỏ mặt tránh hai cái, đẩy Ngô Tiểu Bảo ra, sau đó mở ra giường ra, trải tỉ mỉ lên trên giường, rồi lại kiểm tra cửa phòng kỹ càng, lúc này mới ở dưới ánh nhìn chăm chú đầy lửa nóng của Ngô Tiểu Bảo bắt đầu cỡi quần áo.

Ngô Tiểu Bảo vẫn luôn thèm nhỏ dãi Lưu Hiểu Vũ, có khi chỉ nghĩ nghĩ liền cương lên, Lưu Hiểu Vũ kia quả thực làm cho người ta mê muội a, cứ nhìn một thân mềm mịm trắng nõn kia đi, quả nhiên có thể hạ đo ván hàng nghìn những đứa con gái khác.

Thấy Lưu Hiểu Vũ cởi tới quần lót liền đỏ mặt không cởi nữa, Ngô Tiểu Bảo chà xát hai tay, tựa như con sói đói nhảy bổ tới, ‘hắc hắc’, đến bây giờ hắn mới hiểu được nguyên lai mình thích con trai có làm da trắng bóc a, giống ba ba, giống Lưu Hiểu Vũ …

Hắn không ngừng hôn lên đôi môi đỏ hồng của Lưu Hiểu Vũ, càng hôn càng say mê điên đảo mùi hương thơm trong miệng cậu.

Còn có hai quả tiểu đậu đỏ cùng màu sắc với đôi môi, cũng gọi người say mê, nhất là được đặt trên làn da trắng nõn, không chỉ có mê người mà còn đẹp đến kinh diễm, làm cho Ngô Tiểu Bảo nhìn xem đến ngây người, hắn dựa vào trên người Lưu Hiểu Vũ, ngắm nhìn cùng luyến tiếc há miệng cắn lên nó.

Ngô Tiểu Bảo không bị khiết phích giống như Lưu Hiểu Vũ, hắn chẳng ngại bẩn cái gì, khi hắn đói bụng ngay cả cứt chó đều có thể táp vào miệng, huống chi trước mắt hắn lại là thiên hạ mà hắn đã thèm nhỏ dãi từ lâu lắm rồi.

Hắn tựa như chó đem toàn thân Lưu Hiểu Vũ cắn liếm, ở ngay cổ cậu mút xuống mấy ô mai đỏ tươi, làm cho Lưu Hiểu Vũ tức hận đến thiếu chút nữa đá vào ‘mệnh căn’ của hắn.

Nói đến ‘mệnh căn’, Lưu Hiểu Vũ thật đúng là không thể cùng Ngô Tiểu Bảo so sánh, chiều dài cùng độ to lớn không thể cùng một cấp bậc, nhưng nói đến nét tinh xảo cùng hình dạng thì Ngô Tiểu Bảo lại không thể sánh được với Lưu Hiểu Vũ.

Chỗ đó của Lưu Hiểu Vũ màu sắc rất xinh đẹp, là hồng phấn tựa như màu hoa mẫu đơn, vừa nhìn liền đặc biệt có cảm giác muốn ăn, khó trách Lưu Hiểu Vũ vẫn lấy ánh mắt hoảng sợ mà nhìn Ngô Tiểu Bảo, toàn thân run rẩy kịch liệt, kỳ thật là cậu sợ Ngô Tiểu Bảo sẽ đem vật kia của mình trở thành chân giò hun khói mà ăn, cái loại kinh hách này phỏng chừng bất kỳ một người con trai nào đều có!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.