Bạn Trai Tôi Là Quái Vật

Chương 9: Quái vật bị đánh tập thể



Vu Chính nghĩ nghĩ, nhặt một khối gạch lên nói với Ngô Kình Thương: “Tiểu quỷ, ngươi tới đập bể cho ta xem.”

Ngô Kình Thương nhìn viên gạch, lập tức khinh thường không thèm liếc.

Đỗ Tu Nhiên vội vội giật giật tay tiểu quỷ lại nói: “Thử xem, xem cậu có đúng là bổn như lời ông ấy nói hay không.” Anh ngược lại cảm thấy người này chính là người có khí chất lãnh đạo một phái đoàn, không giống như tùy tiện nói giỡn với tiểu hài tử.

Ngô Kình Thương trừng mắt nhìn Đỗ Tu Nhiên sau lưng, do dự, sau đó tùy ý đặt tay lên viên gạch vỗ một cái, xương tay đau nhói, suýt nữa thu tay lại, nhưng là viên gạch vẫn không sứt miếng nào.

Ba thủ hạ đằng sau vẻ mặt thoải mái cười nói, một tiểu quỷ mới lớn như vậy làm gì có khí lực? Vừa rồi tay không tiếp mảnh gạch nhỏ đại khái chỉ là cử động ngẫu nhiên thôi.

Chỉ có Vu Chính sắc mặt ngưng trọng nửa ngày mới lấy lại tinh thần. quăng viên gạch trên tay ra, liền cúi đầu hướng tiểu quỷ hỏi: “Tiểu quỷ, thường xuyên đánh nhau?” Nói xong còn muốn đưa tay xoa đầu nó.

Ngô Kình Thương rất nhanh né tránh, ánh mắt phòng bị nhìn chằm chằm Vu Chính, hắn lại cười cười nhìn khung xương nó, quay đầu nhìn về phía Đỗ Tu Nhiên hỏi: “Tiểu bằng hữu, các người là bạn học?”

Đỗ Tu Nhiên trả lời: “Đúng vậy, chúng cháu học chung trường.”

Vu Chính nhẹ gật đầu, lại nhắc tới: “Tuổi vẫn còn nhỏ, phải học tập thật giỏi, tương lai mới có tiền đồ.” Nói xong liền trở lại cho thủ hạ tiếp tục huấn luyện, lúc này là hai người một cặp đánh nhau, Ngô Kình Thương thấy Vu Chính xắn tay áo mở thủ thế, liền chuyển qua cạnh cửa, không đi vào mà ngồi xổm ở góc tường bắt đầu tập trung tinh thần ngồi xem.

Hai hai đánh nhau kỳ thật rất kịch liệt, Vu Chính vật lộn rất lợi hại, nhưng là vẫn kém so với thủ hạ một chút, nói là thủ hạ cũng chỉ là Đỗ Tu Nhiên suy đoán, cũng có thể họ là chiến hữu, người vật lộn thực xuất sắc kia chính là vừa đã dùng một tay đập vỡ viên gạch.

Vu Chính đánh nhau động tác phi thường lợi hại, vô luận là công kích hay phòng ngự cùng né tránh đều ra chiêu ngắn gọn, giơ tay nhấc chân luôn dùng động tác nhanh, tàn nhẫn, hữu hiệu nhất để ngăn cản đối thủ, làm cho đối thủ vô lực phản lại.

Kiếp trước Đỗ Tu Nhiên mặc dù là thường dân, nhưng cũng được chứng kiến người Nhật cùng cao thủ Trung Quốc tay không so chiêu, tuy cuối cùng vị tiền bối kia chết thảm dưỡi lưỡi lê hèn hạ của người Nhật, nhưng vẫn là vinh quang, ít nhất người đó đã dùng quyền thuật cổ xưa Trung Quốc đánh bại võ tướng Nhật Bản, vì người Trung Quốc mà dành lại mặt mũi, tinh thần bất bại của vị tiền bối vẫn còn truyền lại cho hậu thế, làm cho Đỗ Tu Nhiên đối với người đó trí nhớ khắc sâu.

Động tác đỡ chiêu của Vu Chính về sau có chút mất tự nhiên, người thủ hạ kia lập tức thu tay lại, chắp tay nói: “Tư lệnh, đa tạ.”

Dù sao đã qua bốn mươi, Vu Chính đưa tay lau mồ hôi, cười khoát tay nói: “Đã lâu không có luyện, đi đứng di chuyển đều cứng ngắc, ha ha…” Lau xong mồ hôi hắn nói tiếp: “Lưu sĩ quan phụ tá, anh cảm thấy tiểu quỷ kia thế nào?”

Lưu sĩ quan nghĩ nghĩ nói: “Hẳn là rất có tiềm lực, chỉ là tuổi nhỏ, mấy năm nữa nhìn xem a.”

Vu Chính nói: “Cảm thấy có tiềm lực thì sẽ đào tạo, thu làm đệ tử, tiểu quỷ này tôi cảm thấy được thật không sai, bàn tay nhỏ bé phi thường có lực, đem bàn tay tôi chấn (gạch) đều bị tê rần, cái này có tố chất không tính đáng sợ, đáng sợ chính là nó còn có công phu, vậy khó lường a.”

Hai người nói chuyện, đều như có suy nghĩ mà nhìn về phía Ngô Kình Thương, lúc này nó chính là đang say mê nhìn hai người đánh nhau tay đôi.

Liên tục vài ngày, Ngô Kình Thương tựa hồ hoàn toàn bị quyền cước của bọn họ hấp dẫn, Đỗ Tu Nhiên mỗi lần tới đều thấy tiểu quỷ kia ở trong phòng luyện đánh nhau kịch liệt, nghe lão đầu nói là do Lưu sĩ quan phụ tá dạy nó, nếu luyện tốt, lần sau tới sẽ dạy nó một bộ.

Đỗ Tu Nhiên có chút cảm thán, quái vật có lực không đáng sợ, đáng sợ chính là nó còn hiểu công phu.

Vu Chính cùng Lưu sĩ quan phụ tá đi không lâu, lúc Đỗ Tu Nhiên đến đưa cơm, lại thấy tiểu quỷ nằm sấp trên giường sững sờ nhìn ngón tay mà ngẩn người.

Đỗ Tu Nhiên thả đồ trong tay xuống hỏi nó: “Làm sao vậy?”

Ngô Kình Thương vẻ mặt bối rối, nó nghĩ nghĩ, sau đó do dự đem móng tay lộ ra cho Đỗ Tu Nhiên xem, chỉ vào móng tay dài đen bóng nghi ngờ nói: “Nó…dài quá.”

Đỗ Tu Nhiên khẩn trường xem xét, đích thật là dài hơn vài cm so với trước, màu sắc cũng đen hơn, gốc móng so với trước càng thô to.

Đỗ Tu Nhiên nghĩ thầm có thể là tiểu quỷ trong khoảng thời gian này được ăn no, có dinh dưỡng, lại thêm Lưu sĩ quan dạy nó cái gì đó, mỗi ngày luyện đối với thân thể hảo? Cho nên được một thời gian, móng tay cũng phát triển theo.

Đỗ Tu Nhiên vỗ vỗ bả vai nó cười bảo: “Không có việc gì, chỉ cần cậu không đem nó đả thương người thì vô sự, mau tới đây ăn cơm đi.”

Đáy mắt Ngô Kình Thương lóe lên sắc đỏ rồi biến mất, nó muốn nói điều gì đó, nhưng lại không nói, yên lặng đến trước bàn cầm bánh bao nhân cải trắng thịt heo nhét vào miệng ăn nhồm nhoàm.

Ngô Kình Thương mỗi ngày đều luyện đi luyện lại bộ quyền cước kia, động tác đã phi thường thuần thục, thoạt nhìn tư thế cũng có chút mây bay nước chảy (ý nói linh hoạt a), nó còn thường xuyên bắt chước lại động tác tiến công học trộm được trước đây, Đỗ Tu Nhiên ngược lại cảm thấy nó như vậy so với cả ngày mạn sơn dã chạy mạnh hơn nhiều lắm.

Nhưng mặt khác anh lại sợ tiểu quỷ luyện tốt công phu thì ra ngoài tìm người đánh nhau, Lưu sĩ quan lúc đi cũng đã cảnh bảo không được đánh nhau, chính là tiểu quỷ này không phải hài tử bình thường, hù dọa nó một chút thì được, chứ nếu nó đã muốn làm chuyện gì thì bất kể lời nói của ai cũng không lọt vào tai.

Người ta thường nói: Chuyện tốt mất linh, chuyện xấu lại linh, lo lắng cái gì thì cái đó đến, Đỗ Tu Nhiên đáy lòng bất an, chuyện quả nhiên đã xảy ra.

Một đám học sinh lớp lớn trường ngoài đến khiêu khích Ngô Kình Thương, trong quá trình đánh nhau, một nam sinh bị đánh quỳ dập trên mặt đất, chân bị tảng đá đập vào đứt lìa, gia đình tìm đến trường học nháo sự, trường đành thay mặt thanh toán tiền viện phí thuốc thang, không trách nhiệm cũng phải chịu trách nhiệm, Ngô Kình Thương còn là học sinh tiểu học, lại là học sinh nghèo không cha mẹ, lãnh đạo trường dù có tức giận thế nào cũng không có biện pháp, nếu không phải chín năm giáo dục bắt buộc, đứa nhỏ này phỏng chừng đã bị trường học khai trừ từ lâu, hiệu trưởng ngóng trông nó có thể sớm tốt nghiệp, thi trượt cũng không cho lưu ban, thầm nghĩ đem cái tên ôn thần này tống đi nhanh chóng.

Đỗ Tu Nhiên rất sốt ruột, trung học đã khai giảng, sau vụ việc đó, anh liên tiếp hai ngày đến chỗ tiểu quỷ đều không tìm thấy người, cũng may trường trung học cùng tiểu học là cũng một chỗ, hai tòa nhà chung một cái sân nhỏ, đến tiểu học tìm người cũng không quá khó khăn, chính là tiểu quỷ căn bản không có đến trường đi học, cũng không biết là chạy tới đâu.

Anh mấy ngày nay sợ nó xảy ra chuyện, tâm sự nặng nề; buổi tối mua thức ăn trở về, đột nhiên nhìn thấy tiểu quỷ mặt mũi bầm dập, ngồi xổm trong con hẻm nhỏ dưới lầu nhà anh đang gặm khoai lang đã đông cứng bị người khác ném đi.

Đỗ Tu Nhiên nhìn quanh một chút, vội vàng đi qua kéo nó, Ngô Kình Thương đáy mắt lập tức hiện lên màu đỏ, nhìn người đến là Đỗ Tu Nhiên, lúc này mới chậm rãi rút đi.

Anh một bên vuốt ve bàn tay đang cầm khoai của nó, ngữ khí không tốt nhưng vẫn cố đè nén âm thanh hỏi: “Hai ngày nay cậu đi đâu? A?”

Ngô Kình Thương cúi đầu nhìn mặt đất không nói, chằm chằm nửa ngày, bụng đột nhiên “ọc ọc” vang lên.

Đỗ Tu Nhiên thật vừa tức vừa không dễ chịu gì, lúc này túm nó đi lên nhà mình, ca ca Đỗ Hà lên đại học, hôm trước vừa đi, mẫu thân buổi tối có ca trực đêm, mười một giờ sau mới có thể trở về, cho nên lúc này Đỗ Tu Nhiên mang nó vào nhà cũng không sợ ai biết.

Ngô Kình Thương là lần đầu nhìn thấy nhà của Đỗ Tu Nhiên, trong nhà được dọn dẹp phi thường sạch sẽ, sàn nhà sạch bong không nhiễm hạt bụi, khăn trải trắng tinh như vừa mới mua, Ngô Kình Thương trước nhìn nhìn chính mình, đứng ở cửa không có vào.

Đỗ Tu Nhiên một phen túm nó qua, sau đó đóng cửa, anh năm nay đã mười hai tuổi, Ngô Kình Thương mới chín tuổi, nhưng là so với tiểu quỷ chỉ cao hơn một chút.

Nhìn tiểu quỷ lúng túng đứng một bên, Đỗ Tu Nhiên liền kéo nó ngồi trên trên ghế, sau đó không nói lời nào đi vào bếp, đem thức ăn buổi trưa còn lại hâm nóng bưng ra.

Đưa cho Ngô Kình Thương cái thìa xúc cơm, nó không quen dùng, đem cơm vung vãi trên mặt bàn, đầu lại ngụp trong bát ăn đến lang thôn hổ yết.

Qua khe hở, Đỗ Tu Nhiên nhìn đến khóe miệng Ngô Kình Thương còn đọng máu, vết cắt rất sâu, dưới mắt cũng có chỗ sưng, lỗ tai bị rách, cánh tay bị xây xát tụ máu, quần áo trên người nhiều chỗ bị rách, vết thương ở đầu gối vẫn còn chảy máu, Đỗ Tu Nhiên càng xem càng cảm thấy không đúng, những vết thương này từ đâu mà có? Tiểu hài tử hẳn là không có khí lực lớn đến mức đem tiểu quỷ đánh thành như vậy đi.

Đợi Ngô Kình Thương ăn no, Đỗ Tu Nhiên dọn dẹp thỏa đáng, anh đem quần áo nó xốc lên, phía sau lưng tất cả đều là vết máu ứ đọng, nâng ống quần lên tận đùi, Đỗ Tu Nhiên hít sâu, chỉ thấy trên mặt có hơn mười vết dài như là dùng gậy đánh…ra tay phi thường hung ác, có vài chỗ dài đến tận xương bắp chân, hầu hết đều rách da, hung ác đến mức như muốn cắt đứt chân của nó vậy, may mắn tiểu quỷ này xương cốt cứng rắn, đã trúng hơn mười cú như vậy còn có thể đi đường, nếu là tiểu hài tử bình thường bị như vậy, một đôi chân coi như là ném.

Rốt cuộc là ai ác như vậy? Thù hận lớn như vậy? Có thể đem tiểu hài tử mới tám, chín tuổi đánh thành như vậy? Đỗ Tu Nhiên đau lòng đến đỏ mắt.

“Cái này ai làm?” Anh hỏi.

Mình tại sao bị đánh Ngô Kình Thương sống chết không nói, chỉ nói cùng vài người lớn đánh nhau, sau đó đem “đại nhân” kia đánh ngã rồi bỏ chạy, Đỗ Tu Nhiên có chút tức giận: “Cậu đánh người khác, chính là cậu tại sao lại biến thành như vậy?”

Ngô Kình Thương nói: “Trong tay họ có gậy.”

Đỗ Tu Nhiên cũng nghĩ đến, việc này nhất định là do gia đình đứa bé bị gãy chân kia không phục, cho nên tìm người đánh tiểu quỷ, khi dễ tiểu quỷ không cha không mẹ này, là dã hài tử, tuy việc đánh nhau là Ngô Kình Thương có lỗi, nhưng dùng phương pháp này trả thù thật sự là đáng giận.

Điều Đỗ Tu Nhiên lo lắng nhất chính là sợ những người kia biết bí mật của Ngô Kình Thương, vậy rất phiền toái, cũng may Ngô Kình Thương nghe lời anh, không hề tùy tiện duỗi móng tay ra, nó tuy tuổi còn nhỏ nhưng không ngốc, biết rằng duỗi móng tay ra sẽ bị người khác mắng là quái vật, mà nó bình sinh chán ghét nhất là hai chữ “quái vật” này, cho nên dù bị người đánh, nó cũng không duỗi móng tay.

Đỗ Tu Nhiên tìm trong tủ quần áo mình lấy ra hai bộ, sau đó vào phòng tắm xả một bồn nước ấm, đem Ngô Kình Thương kéo vào, chuẩn bị tắm rửa cho nó.

Ngô Kình Thương lúc đầu rất bướng không chịu tắm rửa, thằng đến về sau Đỗ Tu Nhiên gấp đến đỏ mắt, đem nó ấn vào bồn, kết quả không đến năm phút nó liền muốn đứng dậy, Đỗ Tu Nhiên đành một tay giữ chặt nó, tay khác cầm bông tắm sát bụi trên người nó, có thể là bị chà sát đau đớn, hoặc là đụng phải miệng vết thương, đau nhức khiến Ngô Kình Thương một trận co rút trứ khí.

Tuy vậy nó cũng không vùng vẫy, chỉ là hai tay cứng ngắc vịn vào thành bồn, cắn răng không lên tiếng, thẳng đến khi Đỗ Tu Nhiên chà sát hết từ trên xuống dưới một lần, miệng vết thương cũng đem khăn bông nhẹ nhàng lau qua, sau đó lại dùng nước ấm dội từ đầu xuống lần nữa mới coi là xong.

Bôi thuốc mỡ toàn thân cho Ngô Kình Thương xong, Đỗ Tu Nhiên mới phát hiện tiểu quỷ này đã rúc trên sô pha mà ngủ, anh có chút tức cười, xoa xoa mái tóc mềm mới được gội của tiểu quỷ, đột nhiên tim có chút đập mạnh và loạn nhịp…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.