Bằng Lăng Tím - Hạnh Phúc Là Anh

Chương 1: Ác mộng



Chương Tiết Tử : Bằng Lăng Tím ... Dĩ Vãng Là Mộng Đẹp ...

4

Cơn gió nhẹ nhàng thổi qua từng kẽ lá , như làm rung động trái tim từng cánh hoa bằng lăng tím biếc , rơi …

Chiếc xe đạp nữ sinh màu hồng xinh xắn nằm gọn gàng trên bãi cỏ xanh . Dưới tàng cây bằng lăng tháng năm , một cô bé xinh xắn tầm 8 tuổi ngồi cạnh một cậu bé điển trai . Đôi mắt to tròn khẽ chớp , hàng mi dài cong vút rợp bóng trên gương mặt trắng nõn xinh đẹp của cô bé . Cô quay sang nhìn người con trai ngồi bên cạnh , đôi mắt híp lại tinh nghịch , đôi môi khẽ cong thành một đường cong xinh xắn .

-Dương ca ca … Nhược Hi rất … rất thích… chỗ này … nha…

-Vậy Hi nhi có muốn ngày nào cũng tới nơi này chơi không ?

-Tất nhiên … rồi .

-Được , vậy Dương ca ca chiều nào cũng sẽ chở Hi nhi tới đây chơi nhé !

-Thật … thật sao ???

Cô bé ngẩng đầu lên cao , nhìn về phía tán cây bằng lăng tím ngắt , từng giọt nắng chiều rơi vào đôi mắt làm cô bé nhíu mày lại , khẽ đưa đôi tay ra bắt lấy từng đốm sáng vàng nhạt nho nhỏ trên mặt đất , bắt lấy mà sao không thể được … đôi môi chu lên bướng bỉnh . Người con trai ngồi bên cạnh thấy vậy nhẹ nhàng xoa đầu cô bé , sâu trong đôi mắt là sự cưng chìêu vô hạn . Cô bé nhỏ tiếp tục mải mê với trò chơi của mình , mải mê đến trượt chân té ngã . Người con trai lo lắng vụt dậy ôm cô bé , vừa định trách mắng lại nhìn thấy nụ cười hồn nhiên của cô gái nhỏ trong lòng , tim chợt nảy lên thêm vài nhịp . Cô bé nhỏ thì vẫn cứ vô tư hồn nhiên cười thật sảng khoái , đôi tay vỗ vỗ thể hiện sự hào hứng .

-Dương ca … ca … Nhược Hi rất vui vẻ nha … !

-Nha đầu ngốc .

Người con trai bất đắc dĩ lắc đầu . Cô nhóc này từ khi sinh ra chính là khắc tinh của cậu .

-Dương ca… ca …

-Hửm ?

-Liệu Dương ca ca có … có … bỏ Nhược Hi không ? Giống… mọi người ấy …

-Sẽ không .

Đôi mắt người con trai khẽ toát lên sự kiên định cùng trưởng thành tựa như một người đàn ông chín chắn . Đôi vòng tay cậu kéo nhẹ cô bé nhỏ bên cạnh vào lòng , kiên định lặp lại lần nữa với một khẩu khí sắt đá và kiên cường hơn .

-Sẽ không bao giờ có chuyện đó !

Cô quay đầu lại nhìn vào đôi mắt màu hổ phách của cậu , cười ngây ngốc hớn hở.

-Vậy sau … này Dương ca … ca sẽ lấy Tiểu Nhược Hi… làm vợ nhé !

Người con trai hơi có phần lúng túng khi gặp phải “ lời cầu hôn “ này , dù sao thì cậu cũng chỉ mới 11 tuổi thôi . Chốc lát , đôi mắt lúng túng lại quay về vẻ kiên định như ban đầu .

-Được , Dương ca ca hứa với Hi nhi .

Cô bé vốn đang ủ rũ , nghe xong vội bật dậy , mỉm cười rạng rỡ .

-Vậy chúng ta móc tay hứa nhé . Ai không giữ lời chính là con rùa rụt cổ xấu xí , đại xấu xí .

Cậu bé đứng dậy nhìn vào khuôn mặt tươi cười của cô , mỉm cười dịu dàng .

-Được , Dương ca ca hứa với Hi nhi , nếu Dương ca ca không giữ lời mà bỏ rơi Hi nhi của chúng ta thì chính là con rùa rụt đầu xấu xí , đại xấu xí .

-Hi nhi …cũng hứa… với Dương ca ca … sẽ luôn …luôn ở bên Dương ca ca nhé ! Hi hi …

Cô bé mỉm cười tươi tắn nhẹ nhàng , nụ cười thuần khiết không nhiếm chút bụi trần làm cho người ta có cảm giác man mác ghen tỵ , nụ cười khắc sâu vào tận trái tim người con trai trước mắt , sâu đậm đến nhói đau …

Từng cánh hoa bằng lăng tím biếc nhẹ nhàng rơi xuống không chút muộn phiền , hai đôi mắt nhìn vào nhau ,nụ cười xinh xắn đáng yêu trên gương mặt cô bé, ánh nhìn dịu dàng đầy sủng nịch của cậu bé , hai ngón tay đan chặt vào nhau là minh chứng cho lời thề ước mãi không phai nhòa …

****************************************

Làn gió mát mùa hạ thổi qua tán lá , khẽ gảy lên một khúc nhạc buồn man mác . Bông hoa bằng lăng tím biếc nương theo cơn gió nhẹ nhàng đẩy đưa rơi xuống bàn tay lạnh buốt giá của người đàn ông đứng trước cổng trường đại học . Bàn tay thô ráp nhẹ nhàng vuốt ve từng cánh hoa như đang vuốt ve mái tóc người thương nhớ .

Từ phía xa , một bóng hình nhỏ bé thân thuộc chen lấn trong dòng người xô đẩy trước cổng trường . Cô bé của anh vẫn xinh đẹp như thế , trong sáng thuần khiết tựa như cánh Bằng Lăng năm nào , trái tim ai kia vô tình lỗi đi mất vài nhịp .

Cô gái nhanh chóng rảo bước ra khỏi cổng trường thì chợt khựng lại trước đám đông . Ở giữa đám đông là chàng trai mà cô thầm thương trộm mến suốt ba năm trung học đang khụy gối , nở nụ cười với cô , trên tay là một bó hoa hồng to lớn . Cô ngỡ ngàng đi đến bên anh thì nghe anh nói :

- Tây Nhược Hi , em có bằng lòng làm bạn gái anh không ?

Anh chưa cho cô bất kì sự chuẩn bị nào mà trực tiếp tỏ tình làm cho cô có đôi chút buồn cười nhưng vẫn nở nụ cười hạnh phúc chạy đến ôm lấy anh trước sự ngưỡng mộ của bao người . Tất cả mọi người hướng về họ nói lời chúc phúc , ánh mắt hâm mộ có , ghen tỵ có thậm chí ...thất vọng cũng có .

Đôi trai gái vẫn luôn đắm chìm trong hạnh phúc của chính mình mà không hề hay biết rằng ở một góc khuất sân trường , duới tán hoa Bằng Lăng tháng năm nở nộ , một đôi mắt đau thương vẫn luôn dõi theo hình bóng người con gái . Cánh hoa Bằng Lăng rụng rời rơi trên nền đất , là vỡ nát , là đau thương ...

Đôi mắt anh nhìn về xa xăm , vô định , cố gắng nuốt trôi cảm giác đau thương đắng chát đang chắn ngang cổ họng . " Răng rắc " . Dường như chính anh cũng có thể nghe thấy thanh âm trái tim mình đang vỡ tan thành trăm mảnh . Từng dòng hồi ức nhạt nhòa tận trong thương nhớ trào dâng , xát muối lên vết thương lòng hở miệng . Nụ cười của cô , ánh mắt của cô , bóng lưng của cô ,... nhiều lắm , nhiều đến mức tưởng chừng như chạm tới được như vẫn không sao nắm bắt được . Bất giác khóe môi anh nở nụ cười bi thương ,đôi môi hé mở , phát ra âm thanh nhỏ bé , như thì thào , như kìm nén ...

-Đã bao mùa bằng lăng tháng năm nở rộ rồi lại qua đi , Hi nhi , anh vẫn luôn giữ lời hứa , chỉ có em luôn là con rùa rụt cổ mãi chạy xa anh , Hi nhi , em không giữ lời hứa , vậy anh … phải làm gì đây ?

Đôi tay buông xuống nặng nề , bông hoa Bằng Lăng tím biếc nhẹ nhàng rơi xuống nhẹ nhàng , như là hư vô .

Bằng Lăng hoa , vô duyên lại hữu tình , vô tri vô thức lại cứ khắc ghi trong lòng , là chấp niệm mãi không dứt ra được . Luẩn quẩn suốt một kiếp hồng trần , đắng cay , nghiệt ngã cũng bởi một chữ " Tình " .

Hỏi thế gian kia Tình là gì

Để khắp nhân gian mãi chấp niệm

Tương nhân , tương mộng bất tương phùng ...

-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------


“ Tách … Tách … “

Máu … đỏ thắm như từng cánh hoa mẫu đơn nhẹ nhàng rơi xuống sàn nhà trắng bóng nhanh chóng đọng lại thành cả một vũng , vẽ lên trên sàn gạch trắng muốt một đóa mẫu đơn đỏ thắm , xinh đẹp đến rợn người …

Trên ghế sofa , cô gái trẻ ngửa người nằm bất động , trên khuôn mặt phấn son , cặp mắt xinh đẹp trợn ngược lên , đôi gò má bên trái có một vết cào rướm máu , bàn tay trắng bệch nắm chặt con dao đang cắm sâu vào ngực mình , dòng máu đỏ thẫm thấm qua lớp áo lụa đắt tiền , chảy xuôi theo bàn tay buông thõng xuống đất , nhỏ một giọt lại một giọt máu tươi xuống sàn đá hoa cương . Tim , ngừng đập .

Đỏ … khắp nơi chỉ toàn màu đỏ của máu , trên sàn nhà , trên tường ,cả trên đôi tay đang run rẩy vì sợ hãi của cô gái ngồi ở góc phòng . Nhìn lại bàn tay đang dính máu , máu của người con gái đã chết trên sofa , cô sợ hãi vội vàng chà mạnh bàn tay mình trên sàn gạch lạnh băng , đôi mắt to tròn tràn ngập sự sợ hãi tột độ . Trên sàn nhà trắng muốt xuất hiện lên vệt máu đỏ thẫm hình bàn tay làm cô gái thêm sợ hãi , cô đau khổ cố gắng xóa nhòa đi chúng nhưng làm sao cũng không được dường như càng lúc màu đỏ thắm lại càng lan ra nhiều hơn như tố cáo lên hành vi tội ác mà cô đã làm . Đôi môi bị chính cô cắn đến trắng bệch , cả cơ thể run rẩy co mình lại , đôi tay gầy guộc ôm chặt lấy đầu chính mình , như dồn ép , như có gì đó sắp trào ra , nhưng … cô không khóc .

Trong đầu tự nhủ với chính mình rằng đây chỉ là giấc mộng , tất cả không phải là lỗi của cô , là tự cô ta … tự cô ta giết chết chính mình mà thôi … không phải cô , không phải cô …

-Không phải tôi…Không phải tôi làm mà … tôi … không có … không có …

Đôi môi run rẩy kêu lên trong đau đớn , đôi mắt chứa đầy tuyệt vọng …

Thình lình , cánh cửa gỗ bị đẩy mạnh ra , một bóng người cao lớn vội vàng xông vào , Người đàn ông khẽ sững người lại trước khung cảnh trước mắt . Đập vào mắt anh là … máu , máu trên sàn nhà , trên tường , bình hoa Mẫu Đơn vỡ nát dưới đất , cánh Mẫu Đơn bay đầy phòng , phủ lên thi thể cô gái chết trên sofa , khung cảnh kinh hoàng tựa như ác mộng chốn địa ngục . Mùi hoa Mẫu Đơn nồng thắm hòa cùng mùi máu tanh thoang thoảng trong không khí tạo thành một mùi hương gay nồng ghê rợn . Nhìn vào thi thể người con gái nằm trên sofa , người đàn ông lo lắng đảo tầm mắt quanh căn phòng chỉ mong nhìn thấy bóng hình màu trắng tinh khôi quen thuộc , tựa như cái chết của người nằm trên sofa không mảy may ảnh hưởng gì tới anh .

Đôi mắt màu hổ phách khẽ ngừng lại nơi góc tường , nhìn người con gái nhỏ yêu thương ngồi co ro sợ hãi , đôi mắt toát lên tình yêu nồng đậm cùng đau khổ . Sải bước chân đến gần cô gái , vòng tay to lớn ấm áp khẽ kéo cô vào lòng , tựa đầu cô vào bờ vai vững chãi , bàn tay khẽ vuốt ve mái tóc đen nhánh .

-Đừng sợ . Hi nhi đừng sợ , Dương ca sẽ không hại Hi nhi , Hi nhi ngoan … đừng sợ…

- Dương … Dương ca … Hi nhi … sợ …Hi nhi không có … không có giết cô ta… là cô ta muốn giết Hi nhi trước … Hi nhi không cố ý đẩy cô ta … Hi nhi không có…

Đôi mắt to tròn đen láy của Nhược Hi khẽ chớp chớp , đôi mắt long lanh ngấn nước , giọt lệ nóng bỏng cứ thế trào ra , chảy xuống đôi gò má trắng nõn , long lanh tựa pha lê . Cô khóc , yếu đuối tựa như một đứa trẻ lúc làm sai , sợ bị mắng , sợ bị bỏ rơi , sợ bị tổn thương . Hàng rào phòng bị duy nhất trong trái tim cô lúc này đã bị phá tan hoàn toàn bởi cái ôm ấm áp của Hàm Tịch Dương .

Phải , cô dù sao thì cũng chỉ là một người con gái , yếu đuối , vô lực trước phong ba cuộc đời , cũng cần có một vòng tay ấm áp như vậy để an ủi , để sưởi ấm , để chở che lúc sợ hãi , vô lực .

Hàm Tịch Dương bây giờ cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng , ban đầu anh còn sợ hãi cô sẽ cố gắng che dấu hết những cảm xúc của mình , ngậm hết đau khổ cay đắng vào người , thật may mắn là cô đã khóc , để không phải như một cái xác không hồn , để chính anh cảm giác được hơi thở của cô . Hi nhi của anh đã phải chịu quá nhiều ủy khuất , quá nhiều .

Bất giác bàn tay khẽ siết , ôm thật chặt người con gái trong ngực mình , đôi mắt toát lên sự kiên cường cùng thâm tình . Anh nhất định không thể để cho cô chịu bất kì ủy khuất nào nữa , có chết cũng không …

*******************************************************************************************

“ Anh ấy không hề yêu cô , người anh ấy yêu là tôi , là tôi – Đinh Vũ Tâm ”



“Sao vậy , em gái của tôi . Không tin sao ? Nhưng đó là sự thực , anh ấy không yêu cô , anh ấy yêu là tôi , ngay cả trong bụng tôi cũng có con của tôi và anh ấy rồi , cô còn phủ nhận gì nữa …”



“ Cô sao ? Vợ chưa cưới ? Ai mà dám lấy cô làm vợ chứ ! Cô chỉ là một người điên , một kẻ ngu ngốc trì độn , nếu không phải vì số tiền bảo hiểm và quyền thừa kế của cô , cô nghĩ Hạo sẽ yêu cô sao ? Ngu xuẩn ."



“ Tại sao? . Tại vì tôi hận cô , tôi hận cô đến tận xương tủy , tôi hận cô cái gì cũng hơn tôi , gia thế , nhan sắc cả tài năng . Nhưng không , nếu cô nghĩ cô thắng thì cô sai lầm rồi . Tôi thắng , tôi có được người đàn ông mà cô vô cùng yêu thương . Thế nào , cảm thấy tức tối đúng không … Ha ha ha … nhưng dù có tức tối thì cô vẫn mãi là một kẻ thua cuộc … người phụ nữ điên … đồ bệnh hoạn … ha ha ha … “

- Không … không … đừng mà … không…!!!

Tây Nhược Hi bàng hoàng ngồi dậy , gương mặt hốc hác gầy gò nay càng trắng bệch hơn, đôi mắt thâm quầng vì không ngủ được , đôi môi khô nứt nẻ run lên bần bật vì sợ hãi . Bàn tay gầy gò vội vàng nắm chặt lấy lấy chăn che phủ lên mình mong giảm đi bớt sự sợ hãi trong lòng .

Lại một lần nữa cô lại mơ thấy ác mộng kinh hoàng này . Giấc mơ với những lời nói cay độc đầy oan nghiệt của người mà từ trước tới giờ cô vẫn luôn yêu mến và quý trọng như là “ chị gái “ .

Nghĩ đến đây , cô lại thấy cay đắng trong lòng . Quả nhiên , lòng người khó đoán , cô lại bị người chị gái thân yêu nhất cùng với người đàn ông mà cô yêu nhất đâm cô một nhát sau lưng tạo thành vết thương lòng khóa phai mờ .

Đứng dậy khỏi giường , mở ra ô cửa sổ thủy tinh trắng toát , nhìn về khung cảnh cánh đồng yên bình bên ngoài , cô bất giác nở nụ cười trong vắt tựa pha lê . Tất cả những kỉ niệm , những kí ức , những đắng cay , những đau buồn chầm chậm trôi trong dòng hồi ức như một cuốn phim trắng đen tua ngược …

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.