Băng Lãnh Tiểu Thư

Chương 32: Sự phẫn nộ (2)




Nó đứng trước cổng, khi thấy hắn ra thì lập tức kéo hắn đi làm cho hắn chưa kịp hiểu cái mô tê gì cả

_Em đang dẫn anh đi đâu vậy?

_Ở đây được rồi

_Em muốn nói gì với anh sao?

_Anh đã đưa tôi vào phòng đúng chứ?- nó dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn hắn làm hắn không khỏi đau lòng

_Anh.......

_Sao?

_Anh.....đã......

_Nói

_Đúng vậy anh đã bế em lên đó, có sao đâu?- hắn bực bội hét lên và xông vào định ôm lấy nó

_....chát...., tránh ra, nhớ kĩ đừng bao giờ đụng tới tôi một lần nào nữa- nó tát hắn rồi lạnh lùng bước đi

_Ahahahaha, Linda... em thật sự nhẫn tâm vậy sao, anh không muốn thấy em đối xử với anh như vậy.....LINDAAAAAA- hắn đau khổ

“Em là người đã khiến anh có nụ cười

Em là người đã khiến anh thấy cuộc sống đẹp hơn

Em là người đã khiến anh phải bỏ cái vỏ ngoài lạnh lùng của mình

Nhưng

Em đã quá vô tâm

Em đã quá tàn nhẫn

Sự tàn nhẫn và lạnh lùng của em đã làm anh đau rất nhiều

Anh xin em, xin em hãy một lần thử yêu anh đi.........”

Nó đang bước về nhà và suy nghĩ có phải nó đã ra tay nặng quá hay không, dù sao hắn cũng chỉ muốn tốt cho nó......nó thở dài và quyết quay ngược lại ra hướng công viên

, nó định tới băng ghế thì lại nhìn thấy hắn, hắn đang khóc....chỉ vài giọt rơi thôi, mắt hắn một màu xanh đượm buồn

_Lau nước mắt đi- nó rút chiếc khăn đưa hắn

_Em.....quay lại sao- hắn ngỡ ngàng

_Ừ, tôi xin lỗi vì nặng lời với anh

_Không sao, anh xin lỗi..........-hắn xúc động ôm chầm lấy nó và nó cũng để yên cho hắn ôm....

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Sáng, nó dậy sớm đến mức trời vẫn còn hơi tối, nó thay đồ lấy điện thoại và chìa khóa bước xuống lầu, phóng xe nhanh đến nơi đang giam Sally, nó bước vào mang theo vẻ lạnh lùng

_Người?- nó nhẹ nhàng lên tiếng

_Thưa lão đại, đang ở trong phòng

_Đem roi vào

nó bước thấy Sally đang nằm trên giường, mắt nhìn lên trần nhà.

_Mày giết tao đi-Sally khinh nhìn nó

_Tôi không cần nhờ cô phải ra lệnh, nói bà ta đang ở đâu

_Tôi không nói thì sao?

_Được, dưa máy định vị vào- nó gọi

Máy định vị được đưa vào, nó mở lên,Sally trợn mắt vì thấy rõ vị trí mà mẹ cô đang ẩn nấp

_Mày định làm gì?

_Bắt chứ làm gì?

_Không được- Sally hốt hoảng

_Cô nghĩ khi bà ta thoát ra sẽ cứu cô sao?, đừng ảo tưởng nữa- nó lạnh lùng nói

_Đừng nói mẹ tao như thế,mẹ mày mới là loại người như thế- Sally vừa nói vừa cười khinh khi

_Hừ!tôi đã điều tra, cô cũng không phải con gái ba tôi, cô là đứa con gái của người đàn ông khác

_Sao? mày nói dối-Sally trợn tròn mắt

_Mau bắt bà Cầm về đây, trong vòng nửa tiếng tôi phải thấy mặt bà ta- nó ra lệnh

_Vâng thưa lão đại

“Sao bọn họ lại gọi nó bằng lão đại, rốt cục nó là người như thế nào?” Sally nghĩ

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Nửa tiếng sau

Bà cầm đã được đưa đến như lời của nó nói..

_Mày muốn gì- bà Cầm bây giờ đã biết không thoát khỏi nó nên bất lực

_Ai đã giúp bà trốn thoát_ nó nhìn

_Sao?

_Trả lời câu hỏi của tôi

_Không ai cả

_Bà còn chối, trong khi bà bị cắt đứt gân chân nên chắc chắn sẽ không cử động được, vậy thì làm sao bà thoát khỏi đây

_Không có ai cứu tao cả

_Vậy bà không nói thì tôi sẽ ra tay với Sally, mau đem cô ta ra- nó lạnh lùng

_Mẹ.....cứu con...- Sally khóc sướt mướt

_Mày đừng làm hại nó- bà Cầm lo sợ

_Vậy mau nói ai cứu bà, và bà đã đưa anh trai tôi đi đâu- nó dần như sắp mất hết kiên nhẫn

_Haha, vậy thì mày cứ giết Sally đi, dù sao nó cũng chẳng là con cuả tao nên không cần phải hi sinh nguồn sống của ta cho nó-bà Cầm bắt đầu lật mặt

_Hừ! quả thật, 1 con quỷ như bà làm gì có tính người

_Mẹ......mẹ đang nói dối sao- Sally bỡ ngỡ

_Hừ! mày tin không là tùy mày......

_Được, tôi cho bà cơ hội, nều bà giết Sally tôi sẽ trả cho bà tự do cộng thêm một số tiền- nó nói nhưng vẫn không giấu được một con Ác quỷ trong đôi mắt nó dần hiện lên

_Vậy thì còn chuyện gì tốt bằng- bà Cầm gian xảo cười

_Đưa súng cho bà ta

_Tạm biệt nhé, không ngờ nuôi mày cũng có ích như vậy- bà ta nhận được súng thì chĩa ngay vào phía Sally, còn Sally thì đau đớn đến mức không khóc được

........Cạch.......- bà ta ấn xuống sắp bóp còi, nó thì nở một nụ cười băng lãnh..........Cạch........Cạch

_Tại sao lại như vậy?- bà ta hốt hoảng khi súng không có đạn

_Bắt bà ta lại, Sally bây giờ cô rõ con người thật của bà ta chưa

_.........- đáp lại nó Sally chỉ im lặng

_Đưa vào phòng giam

_Mày lừa tao

_Đúng vậy, có thế Sally mới nhận ra con người thật của bà

_Mày....

_Đem bà ta vào trong, mai sẽ dùng hình phạt.....

_Vâng...

~~~~~~~,~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Nó bước ra ngoài và đi về hướng mẹ nó yên nghỉ........

Chuyện gì sẽ tiếp theo.Hãy theo dõi