Băng Sơn Vương Gia Đích Ái Nhân

Chương 103




CHƯƠNG 103 PN5

Lư Khâu Khải Phạm thụ sủng nhược kinh vào Lãm Nguyệt các, đối Hàn Vương cung kính nói: “Vương huynh gần đây khỏe a.”

“Trấn Điền vương nói quá lời, ta đã từ quan, không còn là Vương gia .” Tuy rằng Lư Khâu Khải Phạm sắp thay hắn “chịu khổ” , Hàn Vương cũng không tính toán hoà nhã với hắn bao nhiêu.

“Vương huynh lời ấy sai rồi. Vương huynh từ đi chính là chức vụ phiền lòng kia, nhưng huyết mạch cũng từ không đi, mặc kệ như thế nào, ngài cũng là Vương huynh của ta.” Lư Khâu Khải Phạm những lời này nói thực thân thiết, làm cho Mạc Ngôn có chút không đành lòng.

Đúng lúc này, Mạc Ngôn thấy Đường Tống bưng chén đĩa đi đến, không khỏi giật mình, đem không đành lòng mới nảy sinh đè ép trở lại.

Tử đạo hữu bất tử bần đạo [bạn tu không chết thì bần đạo chết], xưa nay đều là như thế. Nếu Trấn Điền vương luôn mồm xưng Hàn Vương là Vương huynh, như vậy để hắn chịu khổ thay “Đại huynh” hẳn là không có ý kiến gì đi?

Đường Tống bị kích động bưng điểm tâm mới ra lò đi vào Lãm Nguyệt các, thấy Lư Khâu Khải Phạm đến đây, cao hứng tiếp đón. Đang muốn nói cho hắn Đường Lâm đang ở Noãn Đông uyển, để hắn tự thân đi tìm, lại bị Mạc Ngôn ngăn cản.

“Công tử, vừa nãy nói chuyện phiếm Trấn Điền vương nhắc tới đối tay nghề công tử làm điểm tâm thập phần khâm phục, nghĩ muốn tự mình nếm thử tay nghề của công tử một chút.” Mạc Ngôn hạ giọng nói, trong lòng là bị chính mình làm chảy mồ hôi một phen.

Nghe xong Mạc Ngôn nói, Lư Khâu Khải Phạm sửng sốt một chút, không rõ nhìn về phía Mạc Ngôn, đang muốn đặt câu hỏi, lại nghe thấy Hàn Vương cho tới bây giờ luôn đối hắn tích tự như kim lạnh như băng nói: “Trấn Điền vương đúng là có nói thế.”

Thấy Hàn Vương lên tiếng , Lư Khâu Khải Phạm vẫn đang như lọt vào trong sương mù đơn giản liền thuận thế thừa nhận . Trước đó vài ngày nghe Đường Lâm nói qua, ca ca Đường Tống của nàng ấy gần đây mê làm điểm tâm, hơn nữa vẫn luyến tiếc cho người khác dùng, chính mình cũng luyến tiếc dùng, toàn bộ làm cho Hàn Vương độc hưởng. Hôm nay là lần đầu tiên hắn thấy điểm tâm Đường Tống làm, bộ dáng so với bên ngoài mua thì có kỳ quái, nhan sắc cũng ngồ ngộ, nhưng nếu Hàn Vương thích ăn, nói vậy hương vị cũng sẽ không kém chỗ nào đi.

Nghĩ như vậy , Lư Khâu Khải Phạm dưới sự chiêu đãi nhiệt tình của Đường Tống, lấy một viên điểm tâm nâu hiếm thấy, nghĩ thầm vật này hiếm thấy, loại này chưa thấy qua, hương vị cũng nhất định độc đáo đi. Mang theo khát khao như vậy, Lư Khâu Khải Phạm đem viên điểm tâm màu nâu bỏ vào miệng, nhất thời, một vị chua sót chua sót tràn ngập khoang miệng, Lư Khâu Khải Phạm không chút nghĩ ngợi, phồng miệng chuẩn bị nhổ điểm tâm ra, nhân tiện đem chè hạt sen bát bảo sáng nay uống cũng nhổ ra nốt.

Lúc này, một thanh âm lạnh như băng ngăn chận động tác kế tiếp của hắn: “Trấn Điền vương, điểm tâm này chính là Đường Đường tân tân khổ khổ làm, ngươi hảo hảo ‘ nhấm nháp ’ a.”

Lư Khâu Khải Phạm nghe ra là thanh âm Hàn Vương, càng nghe ra trong đó bao hàm uy hiếp, rơi vào đường cùng, hắn cố nuốt điểm tâm kia xuống, uống một ngụm trà, cho trôi vị khét trong miệng, miễn cưỡng cười nói: “Tay nghề Đường công tử quả nhiên không tồi.”



Đường Tống thấy cố gắng của mình được khen, không khỏi cao hứng nói: “Trấn Điền vương nếu cảm thấy ăn ngon, cứ ăn một ít đi, dù sao mỗi lần Hàn đều ăn không hết.”

Thấy Đường Tống đặt hết điểm tâm lên trước mặt mình, Lư Khâu Khải Phạm không khỏi mặt lộ vẻ khó xử, “Như vậy không tốt đi, đây chính là Đường Tống ngươi ‘ chuyên môn ’ làm cho Vương huynh mà.”

Đường Tống còn chưa đáp lời, Mạc Ngôn liền giành trước nói: “Trấn Điền vương khách sáo như vậy, ngài là Đệ đệ của Vương gia, lại cùng muội muội của công tử giao tình phỉ thiển, như thế nào xem chính mình như ngoại nhân mà?”

Lư Khâu Khải Phạm nghe xong lời này, không khỏi kêu khổ không ngừng. Y theo ý tứ Mạc Ngôn, hắn nếu không ăn điểm tâm này, cũng đừng nghĩ về sau sẽ cưới được Đường Lâm.

Lúc này, Hàn Vương lại lên tiếng : “Trấn Điền vương khó được một lần ăn điểm tâm Đường Đường làm, ta cũng mỗi ngày đều có thể ăn được. Hôm nay bàn này ta sẽ không giành với ngươi, vương đệ cứ hưởng dụng đi.”

Nghe xong Hàn Vương nói, Lư Khâu Khải Phạm thiếu chút sẽ khóc trời kêu đất , không nghĩ tới người hầu ác, chủ nhân so với người hầu còn ác hơn, xem ra chính mình hôm nay nếu ăn không xong một mâm điểm tâm này, về sau cũng hòng gặp Tiểu Lâm .

Hắn hiện tại cuối cùng hiểu được , hóa ra là Hàn Vương không muốn ăn điểm tâm này, cho nên chủ tớ hai người mới hãm hại hắn. Ô ~~, mạng của hắn như thế nào khổ như vậy a!

—————————————–