Băng Sơn Vương Gia Đích Ái Nhân

Chương 51



CHƯƠNG 51

 

Cái này, Tần Loan thật đúng là luống cuống.

Cái hoảng thứ nhất, lão không nghĩ tới Khải Phạm lại còn có chuyện gạt lão ấy; cái hoảng thứ hai, hiện tại “Thần y” chữa bệnh cho Hoàng Thượng là Khải Phạm tìm tới, cứ như vậy, mặc kệ Hoàng Thượng có thật sự trúng độc hay không, hoặc có cái gì xảy ra đi nữa, đều cùng lão thoát không được quan hệ.



“Đứa nhỏ này sao hồ đồ như vậy a?” Sai Hoàng thái y đi rồi, Tần Loan tức giận đến dậm chân.

“Làm sao vậy? Phạm Nhi làm cái gì làm phụ thân giận thành như vậy?” Vinh quý phi tò mò nhìn phụ thân hổn hển, ánh mắt thật to chớp như tiểu cô nương không rành thế sự, tuy rằng nàng đã gần ba mươi bốn tuổi .

Tần Loan tức giận nhìn đứa con gái lại giả bộ đáng yêu, hừ thanh nói: “Đều là đứa con ngươi dạy thật tốt, làm chuyện gì cũng không nói cho ta một tiếng, khi nào thì bộ xương già của ta gãy trong tay nó cũng không biết nữa.”

“Phạm Nhi tìm cho lão cha hoàng đế của nó thần y xem bệnh có gì sai sao?” Vinh quý phi kỳ quái hỏi, “Nếu là phụ thân bị bệnh, ta cũng sẽ tìm hảo đại phu chữa bệnh cho ngài mà.”

“Phi phi phi, không được nói điềm xấu.” Tần Loan mặt biến thành  màu đen, một chút hoảng hốt từ trên mặt lão chợt lóe lên.”Khải Phạm lần này có thể xông đại họa, hiện tại trong triều có quan viên nói Hoàng Thượng trúng độc, lại còn nói, độc này là nhà chúng ta hạ.”

“A? Điều này sao có thể?” Vinh quý phi giật mình lớn miệng.

“Vốn không có gì, thì lời đồn sẽ tự sụp đổ. Chính là hiện tại không giống, Khải Phạm lại tìm thần y xem bệnh cho Hoàng Thượng, nói như vậy Hoàng Thượng vạn nhất xảy ra cái gì không hay, vậy nghiệp chướng tám chín phần mười sẽ tính trên đầu chúng ta.”

” Nghiêm trọng như vậy?”

Một lát sau, Tần Loan lại hỏi: “Liên Nhi, ngươi có từng gặp qua thần y kia?”

“Chưa thấy qua.” Vinh quý phi rõ ràng nói: “Từ khi Hoàng Thượng bị bệnh, liền cấm tất cả phi tử đến tẩm cung của hắn. Nghe nói là nữ tử âm khí trọng, dễ dàng đem thứ không sạch sẽ đến. Hừ, thực buồn cười, cũng không biết là hỗn đản nào nghĩ ra cách nói này.” Vinh quý phi nheo lại ánh mắt, trào phúng nói.

Tần Loan nhìn thấy nữ nhi khuôn mặt tươi cười, “Liên Nhi, nói như vậy ngươi đã gần hai tháng chưa thấy Hoàng Thượng , ngươi. . . . . . Ngươi không nhớ hắn sao?”

“Ha hả, phụ thân nói vậy mà được, Hoàng Thượng tốt xấu cũng là phu quân của nữ nhi, nữ nhi như thế nào có thể không nhớ hắn.” Vinh quý phi cười tủm tỉm nói, trên mặt lại giống đeo một tầng mặt nạ, làm người khác không thấy rõ ý tưởng thật sự của nàng. “Bất quá, trong cung ngoài cung có nhiều người nhớ hắn như vậy, có thiếu đi một nữ nhi cũng không sao.” Câu cuối cùng này, thế nhưng nói ra thập phần bạc tình.

“Ngươi. . . . . . Ai. . . . . .” Tần Loan thở dài, có chút hương vị tiếc rèn sắt không thành thép. “Đây là nguyên nhân tại sao Hoàng Thượng sủng ngươi như vậy, ngươi còn làm không được Hoàng hậu. Ngươi nha, nếu có thể xuất ra một phần mười cảm tình như người kia đối Hoàng Thượng, ngai vàng Hoàng hậu còn không là của ngươi ?”

“Phụ thân, ” Vinh quý phi cắt ngang lời Tần Loan nói, khẩu khí bực mình nói: “Nữ nhi hiện tại địa vị trong cung cùng Hoàng hậu có cái gì khác nhau, chỉ kém một danh phận kia.”

“Liên Nhi, người kia đã chết, ngươi cần gì phải. . . . . .”

“Phụ thân, đừng nói nữa.” Vinh quý phi ngữ khí đông cứng nói, hiển nhiên Tần Loan đã chạm vào nỗi đau của nàng .

“Quên đi, ta không nói nhiều . Khải Phạm lần sau đến ngươi nhất định phải hỏi rõ ràng chuyện thần y kia, quan hệ đến sinh tử tồn vong của Tần gia chúng ta. Quên đi, ngươi hỏi nó cũng không nhất định nói với ngươi, vẫn là ta tới hỏi đi. Tiểu tử này, thật sự là càng lớn càng kỳ cục , ngươi phải nói nhiều với nó. . . . . .” Tần Loan nói liên miên cằn nhằn dặn  một đống lớn, cho đến khi trên mặt Vinh quý phi lộ ra thần sắc không kiên nhẫn, mới im miệng, đứng dậy cáo từ .

Đi tới cửa, Tần Loan lại quay đầu lại nhìn thoáng qua tiểu thái giám bị nữ nhi  gọi là “Tiểu Đông Qua”, lẩm bẩm: “Người này như thế nào có điểm quen mặt mà?”

Tiểu Đông Qua nghe được lão nói, càng cúi đầu thấp thấp.

Bất quá trước mắt chuyện cần giải quyết nhiều lắm, Tần Loan đầu óc loạn thành một đoàn, tạm thời ko nhớ ra nổi “Tiểu đông qua” này đã gặp qua ở đâu, chờ lão nhớ ra, cũng đã quá muộn . . . . . .

Hết chương thứ năm mươi mốt

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.