Băng Sơn Vương Gia Đích Ái Nhân

Chương 56



CHƯƠNG 56

Trong đại sảnh, Lư Khâu Tĩnh Viễn từng cơn từng cơn ho khan, quản gia ở bên cạnh đã nhìn ra chủ tử nhà mình là giả bộ ho khan, nhưng Tần Phượng Tê nhìn ngoài cửa xuất thần không phát hiện, tay vẫn nhẹ nhàng vỗ lưng Lư Khâu Tĩnh Viễn.

Lư Khâu Tĩnh Viễn một bên ho khan, một bên nhìn trộm Tần Phượng Tê, thấy y phục cùng tóc trên người hắn đều có chút hỗn độn, xem ra vừa rồi là vội vàng từ trên giường thức dậy đến đây cứu gã. Liên tưởng đến hình ảnh hai người tối hôm qua ở trên giường điên long đảo phượng, Lư Khâu Tĩnh Viễn cảm giác hạ thân tối qua mới vừa thỏa mãn lại có  phản ứng, vội ho một tiếng che giấu mình xấu hổ.

Tiếng ho khan dị thường này làm cho Tần Phượng Tê tỉnh lại, cảm thấy chính mình lại bị trêu đùa , hắn vỗ thật mạnh vào lưng Lư Khâu Tĩnh Viễn, nhấc chân đi ra ngoài.

Lư Khâu Tĩnh Viễn cố không hô đau, vội vã tiến lên giữ chặt Tần Phượng Tê. “Phượng Tê, ngươi đừng sinh khí. Ngươi rất ít khi ôn nhu với ta như vậy, ta chỉ là có chút tham luyến thôi mà. . . . . .”

Tần Phượng Tê trừng mắt nhìn gã liếc một cái, nói: “Ta không phải vì chuyện này tức giận, ta tức ngươi hồ đồ, thế nhưng nghĩ muốn ra oai trước mặt Hàn Vương. Ta phía trước không phải nói qua với ngươi rồi sao? Hàn Vương đến hỏi người, ngươi liền ngoan ngoãn mà đem người đưa đến là được rồi, ngươi như thế nào không nghe mà? Lần này ta đến chậm một bước, ngươi đã cùng Diêm Vương uống trà .”

Tần Phượng Tê tức giận lải nhải giáo huấn gã, mà Lư Khâu Tĩnh Viễn cũng học như con gà con mổ thóc, liên tiếp gật đầu. Khi Tần Phượng Tê giáo huấn xong, Lư Khâu Tĩnh Viễn mới lúng ta lúng túng mở miệng nói: “Chính là, Hàn Vương đem Lữ Thị mang đi , chúng ta lấy cái gì kiềm chế Hàn Vương a?”

Một câu này đem lửa giận Tần Phượng Tê thật vất vả áp chế đi lại bùng lên, “Kiềm chế? Hàn Vương là người chúng ta có thể kiềm chế sao? Tìm khắp thiên hạ, người có thể kiềm chế Sư quốc đường đường Chiến thần của chúng ta có thể có mấy? Ngươi phải nhớ kỹ, đối Hàn Vương cùng Đường Tống, chỉ có thể thi ân, trăm triệu không thể dụng tâm kiềm chế uy hiếp, nếu không. . . . . .” Tần Phượng Tê liếc  mắt vết bầm càng lúc càng rõ ràng trên cổ Lư Khâu Tĩnh Viễn, nói: “Hậu quả ngươi nếm qua rồi đi?”

Lư Khâu Tĩnh Viễn vội vàng gật đầu, trầm mặc  trong chốc lát, vẫn là có chút không nín được nói. “Phượng Tê, ngươi nhất định còn để lại chuẩn bị chuyện sau này đi? Ta nhớ rõ năm đó ngươi tìm được không chỉ một mình Lữ Thị a?”

Tần Phượng Tê có chút phiền táo nhìn Lư Khâu Tĩnh Viễn liếc mắt một cái, người kia, thật đúng là giấu không được a.”Cái kia không phải chuẩn bị chuyện sau này.” Tần Phượng Tê bỏ lại những lời này, bước ra Niêm Hoa đình.

Lư Khâu Tĩnh Viễn ánh mắt ảm đạm tập trung vào thân ảnh cao ngất của Tần Phượng Tê, cho đến khi hắn biến mất sau bức tường xây làm bình phong ở cổng. Phượng Tê, trong lòng ngươi rốt cuộc ẩn giấu bao nhiêu chuyện không nói cho ta biết. . . . . .

Hàn Vương mang theo Lữ Thị quay lại Vương phủ, dọc theo đường đi, Lữ Thị bị Hàn Vương hàn khí bức người kinh sợ, một câu cũng không dám nói. Trở lại Vương phủ, Đường Tống cùng Lữ Thị mẫu tử đoàn tụ, tất nhiên là một phen ôm đầu khóc rống không cần thuyết minh.

Hàn Vương lệnh Lưu tổng quản an bài Lữ Thị ở Tùng Đào viện trước đây lão Vương phi đã ở, này cho thấy hắn đã đem Lữ Thị đối đãi tôn trọng như mẫu thân của mình. Đường Tống nghe xong quyết định này, cảm động đồng thời cũng hiểu được Hàn Vương an bài quá mức long trọng, không khỏi có chút hoảng sợ.

Buổi tối, khi hai người một chỗ, Đường Tống rốt cục thu  dũng khí nói: “Vương gia, ngài để mẫu thân ta ở Tùng Đào viện có thể không thích hợp lắm hay không? Dù sao ta nghe nói nơi đó là lão Vương phi. . . . . .”

“Đường Đường, ” Hàn Vương ngắt ngang lời nói của Đường Tống, ban đêm yên tĩnh, thanh âm Hàn Vương nghe lại có chút phiến tình: “Ta thuở nhỏ không có mẫu thân yêu thương, Đường Đường chẳng lẽ không nguyện ý chia cho ta một chút sao?”

Đường Tống không nghĩ tới Hàn Vương luôn luôn cường thế lại nói những lời yếu ớt này, không khỏi ngây người. Sau đó tựa như nằm mơ, hắn nghe được Hàn Vương một câu một chữ nói: “Đường Đường, ngươi là bạn đời chung thân ta tuyển định, mẫu thân của ngươi đương nhiên cũng chính là mẫu thân của ta.”

“Đường Đường, ngươi là bảo bối của ta, cho dù ngươi muốn ánh trăng trên bầu trời, ta cũng sẽ hái xuống cho ngươi. . . . . .”

“Đường Đường, về sau không cần gọi ta Vương gia , bảo ta ‘ Hàn ’ được không? . . . . . .”

“Đường Đường, ta. . . . . . Ta yêu ngươi. . . . . .”

Hết chương thứ năm mươi sáu


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.