Băng Sơn Vương Gia Đích Ái Nhân

Chương 57



CHƯƠNG 57

Khi chiếc lá cuối cùng rơi xuống đất, mùa thu cũng đi tới cuối. Một hồi tiểu tuyết bắt đầu rơi, dấu hiệu  mùa đông Sư quốc buông xuống . Rất nhiều người nhớ tới mùa đông này, đều nói, mùa đông năm ấy thật sự là lạnh a!

Tần Loan tra xét thật lâu, cũng không điều tra ra nơi phát ra lời đồn Hoàng Thượng trúng độc, hơn nữa thông qua Tần Phượng Tê lão cũng gặp được Âu Dương thần y trong truyền thuyết kia. Thần y chính miệng hướng lão cam đoan, Hoàng đế không trúng độc, hơn nữa bệnh cũng đã có khởi sắc, thời điểm lễ mừng năm mới hẳn là có thể tham dự tiệc tối hoàng gia.



Nghe tin tức này, Tần Loan yên lòng, chỉ cần bệnh Hoàng Thượng chuyển biến tốt đẹp , lời đồn trúng độc cũng sẽ tự sụp đổ, không cần phải lo lắng .

Nhưng là, này cũng cũng không đại biểu Tần Loan không có tâm sự. Từ khi lời đồn trúng độc truyền ra, Cửa hoàng tử Lư Khâu Khải Phạm luôn trốn tránh lão, gần đây đã gần một tháng không nhìn thấy thân ảnh của hắn . Tứ hoàng tử sĩ khí cao ngất, bọn họ bên này Cửu hoàng tử lại như vậy. . . . . . Không chịu thua kém, điều này làm cho lão ở cái nơi mà bọn mang ý xấu gọi là quan viên của “Cửu hoàng tử đảng” chu toàn rất là vất vả.

Tần Loan nghĩ thầm, tiếp qua hai ngày nếu Cửu hoàng tử còn chưa tìm lão, vậy lão cũng chỉ có thể tiến cung một chuyến nữa, tự mình đi gặp hắn . Ai, nữ nhi không chịu thua kém của lão a, không đề cập tới không nói.

Còn có một sự kiện, cũng làm cho Tần Loan thực nháo tâm. Bởi vì sự kiện này, tính tình Tần Loan nửa năm này trở nên thập phần táo bạo, tì thiếp đẹp như hoa của lão cũng bị xử lý hết mấy người. Hiện tại bọn hạ nhân trong Tần phủ mỗi người nơm nớp lo sợ, sợ không biết khi nào làm tức giận  thái sư, đem mạng nhỏ vứt bỏ đi.

Nguyên nhân lão phiền táo, lão chỉ nói cho một mình Tần Phượng Tê. Trước mắt, lão có thể tín nhiệm cũng chỉ có Tần Phượng Tê. Đứa con 10 tuổi mới nhận tổ quy tông, không chỉ có thông minh, giỏi về kinh thương, vì Tần gia tích lũy  tài phú mấy đời cũng xài không hết, hơn nữa mười mấy năm qua đối lão ngoan ngoãn phục tùng, chưa từng có ngỗ nghịch một lần. Tần Loan trong lòng cho rằng, thời điểm Tần Phượng Tê lưu lạc bên ngoài nếm qua khổ nhiều lắm, vì bảo trụ vinh hoa phú quý hiện tại, cho nên mới không dám ngỗ nghịch lão, nghĩ như thế, lão đối Tần Phượng Tê liền càng yên tâm . Tung hoành quan trường nửa đời người, lão xem tính người là tham lam, bởi vậy chắc chắc  Tần Phượng Tê là sẽ không đem bí mật không thể cho ai biết này của lão truyền ra đi.

Tần Phượng Tê không chỉ không đem chuyện này truyền ra đi, hơn nữa còn tích cực vì Tần Loan tìm kiếm bí phương. Tần Loan nghe nói dân gian có một vài phương thuốc dân gian dùng được, khiến cho Tần Phượng Tê phái người mọi nơi vơ vét. Lão hiện tại cũng ăn mấy viên thuốc, có hiệu quả, nhưng là vừa ra đến trận lại không dùng được, điều này làm cho Tần Loan rất là căm tức.

Hơn nữa giấy không thể gói được lửa, Tần Loan cứ xử tử  tiểu thiếp biết bí mật của lão, nhưng bí mật của lão vẫn là truyền ra Tần phủ—— Tần thái sư không sinh con được !

Tin tức này làm cho bọn nha hoàn trẻ tuổi ở Tần phủ suốt ngày lo lắng đề phòng lại vui vẻ ra mặt, nhóm lão nô già cũng âm thầm cảm tạ Bồ Tát, Tần Loan hay đùa bỡn nữ tử trẻ tuổi, vài thập niên không biết đạp hư  bao nhiêu cô gái như hoa. Hiện giờ lão không thể “ra trận”, không thể không làm cho người ta cảm thán ông trời có mắt, rốt cục làm cho ác nhân bị ác báo.

Chuyện tốt không ra môn, chuyện xấu truyền ngàn dặm. Không lâu, Tần Loan xuất môn làm công tác, phát hiện rất nhiều quan viên đều ở sau lưng lão chỉ trỏ, nghị luận, mỗi người trong mắt giống như đều viết một câu: “Ta biết ngươi không sinh con được .”

Tần Loan hổn hển chỉ có thể một bên gia tăng thúc giục Tần Phượng Tê vì lão tìm kiếm bí phương khôi phục lão ngày xưa hùng vĩ, một bên còn phải làm bộ như không có việc gì đi cùng quan viên biết bí mật của lão cho chu toàn.

Đang lúc Tần Loan vội vã sứt đầu mẻ trán, con gái con trai lão lại đang ở Đan Dương điện uống trà thơm, cắn  hạt dưa, ngày thật rất tiêu dao.

“Phượng Tê, ngươi nói ta cùng Tiểu Đông Qua rốt cuộc ai xinh đẹp hơn?” Vinh quý phi kéo Tiểu Đông Qua bên cạnh đang dáng điệu thơ ngây khả ái gặm bánh quả hồng, cười hì hì hỏi Tần Phượng Tê.

Tiểu Đông Qua làm ra vẻ mặt chịu không nổi nhìn thoáng qua Vinh quý phi lại đang giả bộ đáng yêu, tiếp tục cắn bánh quả hồng của y.

Tần Phượng Tê thú vị nhìn Tiểu Đông Qua liếc mắt một cái, nói: ” Tiểu Đông Qua. . . . . .” Nói còn chưa nói hết, liền thấy Vinh quý phi mắt phượng trợn lên, bộ dáng tức sùi bọt mép, vội sửa lời nói: “. . . . . . làm gì  xinh đẹp như tỷ tỷ. Tỷ tỷ là đường đường quý phi, Tiểu Đông Qua chỉ là ‘ tiểu thái giám ’ thôi mà.”

Nghe xong lời này, Vinh quý phi trên mặt mới lộ ra  một nụ cười “Nói thế còn nghe được”. Buồn cười qua, mặt của nàng lập tức lại suy sụp, tựa như Tần Phượng Tê năm mới đi Tây Nam bàn việc buôn bán thấy một loại ảo thuật kêu “Biến sắc mặt”.”Cơ mà, vì cái gì Phạm Nhi mỗi lần đến cũng không thích nói chuyện với ta, luôn lôi kéo Tiểu Đông Qua huyên thuyên không dứt mà?”

Nghe xong Vinh quý phi lên án, Tiểu Đông Qua đang gặm bánh quả hồng đột nhiên kịch liệt ho khan, như là bị sặc rồi, hé ra gương mặt cười hồng giống ánh nắng chiều ở chân trời. . . . . .

Hết chương thứ năm mươi bảy


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.