Băng Sơn Vương Gia Đích Ái Nhân

Chương 69



CHƯƠNG 69

“A —— Hoàng Thượng ——” một tiếng kêu thê lương thảm thiết từ long ỷ truyền đến, mọi người nhìn lại, chỉ thấy Vinh quý phi vừa rồi còn dáng vẻ đoan chính hoa dung thất sắc té trên mặt đất, một bàn tay run rẩy chỉ vào long ỷ.

Hồng Ân đế thân thể như một bãi than rỉ ra ngồi trên long ỷ, sắc mặt hiện ra màu tím đen, một đôi mắt cơ hồ phải từ hốc mắt rớt ra ngoài. Đáng sợ nhất chính là, máu màu tím đen từ mặt Hồng Ân đế ồ ồ chảy ra, lây dính trên vạt áo trước ngực long bào màu vàng một tảng lớn.



Chúng thần đều bị cảnh tượng trước mắt dọa ngây người, sau một lúc lâu, mới nghe thấy Tần Loan dùng thanh âm run rẩy hô: “Thái y, truyền thái y, mau truyền thái y. . . . . .”

Rất nhanh, Hoàng thái y đầu đầy tóc bạc ôm cái hòm thuốc thở hổn hển chạy vào đại điện.

Một phen kiểm tra xong, Hoàng thái y lắc lắc đầu, bùm một tiếng quỳ rạp xuống trước mặt Vinh quý phi, thảm thiết nói: “Nương nương, cựu thần vô năng, Hoàng Thượng ngài, Hoàng Thượng ngài đã băng hà . . . . . .”

Vinh quý phi nghe vậy cả người chấn động, các vị đại thần cũng đều quỳ rạp xuống đất, một vài cựu thần lại khóc rống chảy nước mắt, khóc không thành tiếng. Một giọt nước mắt từ mắt phải Vinh quý phi chậm rãi chảy xuống, sau một lúc lâu, mới nghe thấy Vinh quý phi thanh âm run rẩy hỏi: “Vì cái gì?”

“Bẩm báo nương nương, theo cựu thần sở tra, Hoàng Thượng là trúng độc mà chết.” Hoàng thái y dừng một chút, tung ra kết quả làm cho tất cả quan viên chấn động.

“Nói bậy, như thế nào có thể là trúng độc? Rượu Quý phi uống chính là cùng bình rượu với Hoàng Thượng mà, sao Quý phi không có việc gì, mà Hoàng Thượng lại trúng độc  mà?” Mắt thấy Hoàng Thượng thật sự trúng độc mà chết , Tần Loan luống cuống, chuyện lão lo lắng nhất rốt cuộc xảy ra ngay dưới mắt lão.

“Thái sư, vừa rồi hạ quan đã kiểm tra qua, rượu này không có độc.”

“Nếu rượu không có độc ngươi dựa vào cái gì nói Hoàng Thượng là trúng độc mà chết, ngươi  rõ ràng là ăn nói lung tung.” Tần Loan hổn hển nói, tiến lên tóm lấy Hoàng thái y.

“Dừng tay!” Một tiếng quát lớn lạnh như băng, Tần Loan cảm thấy sau áo mình bị người kéo lại, sau đó một trận thiên toàn địa chuyển, lão đã bị ném ngã trên đất.

“Ai lớn mật như vậy. . . . . .” Tần Loan thẹn quá thành giận ngẩng đầu, vừa lúc nhìn thấy gương mặt Hàn Vương băng hàn, cả kinh, lời nói còn lại cũng bị lão nuốt trở về bụng.

“Hiện tại việc cấp bách là điều tra nguyên đem Hoàng Thượng trúng độc, trước khi chưa điều tra rõ, ai cũng không thể rời khỏi đại điện, cũng không cho bất cứ kẻ nào thương tổn Hoàng thái y.” Hàn Vương vừa dứt lời, một đoàn binh sĩ mặc khôi giáp chói lọi tiến vào, tay cầm trường thương sắc bén, ngăn chặn nghiêm kín cửa. Lúc này, trên mặt chúng thần đều xuất hiện thần sắc thất kinh.

Hàn Vương liếc mắt nhìn Hoàng thái y, “Nói tiếp.”

“Dạ” Hoàng thái y hướng Hàn Vương cúi người, nói: ” Trong rượu Hoàng Thượng uống cũng không có độc, nhưng trên người Hoàng Thượng lại sớm trúng  một loại mãn tính độc tên là ‘ Lục Nguyệt Hoa ’. Trúng độc này người bình thường có thể kéo dài hơi tàn đến nửa năm mới có thể tử vong, nhưng là nếu người trúng độc lại uống rượu, mãn tính độc sẽ biến thành cấp tính độc, có thể khiến người lập tức mất mạng.”

“Vậy phụ hoàng trúng độc bao lâu rồi?” Lư Khâu Tĩnh Viễn rưng rưng hỏi.

“Bẩm Tứ điện hạ, theo hạ quan phỏng đoán, Hoàng Thượng trúng độc đã gần ba tháng .”

“Ba tháng, phụ hoàng trúng độc ba tháng các ngươi cũng chưa phát hiện, các ngươi làm ăn cái gì không biết?” Lư Khâu Tĩnh Viễn đột nhiên nâng chân, đá Hoàng thái y quỳ trên mặt đất một cước ngả lăn quay trên mặt đất.

Hoàng thái y chật vật từ mặt đất đứng lên, vẫn quỳ  nói: “Điện hạ, ba tháng này, vẫn đều là thần y Cửu điện hạ tìm thấy chăm sóc Hoàng Thượng, hạ quan chưa từng gặp qua Hoàng Thượng a! Hoàng Thượng trúng độc, hạ quan thật sự không biết a!”

Nghe xong lời này, mọi người đều đem tầm mắt chuyển tới Lư Khâu Khải Phạm cùng Tần Loan, quan viên bên người lão cũng vội vàng giống như trốn ôn dịch lẫn mất ra xa.

“Lư Khâu Khải Phạm, là ngươi?” Lư Khâu Tĩnh Viễn mắt sắp nứt ra nhìn Cửu hoàng tử thất kinh, nghiến răng nghiến lợi nói.

“Ta, ta cũng không biết a. Không phải ta hạ độc phụ hoàng.” Lư Khâu Khải Phạm cả kinh kêu lên, trên mặt đứa nhỏ mười sáu tuổi luôn luôn giả trang thực lão thành xuất hiện biểu tình vô thố.

“Người tới, mang thần y kia đến!” Hàn Vương lạnh như băng ra lệnh nói. Không lâu, có binh lính hồi báo nói: “Thần y không hề có trong cung, có thị nữ nói thần y sáng sớm đã ra cung , nói là muốn đi xin thuốc, đến nay chưa trở về.”

“Hừ, cái gì xin thuốc, ta xem hắn rõ ràng là chạy trốn.” Lư Khâu Tĩnh Viễn lạnh giọng nói: “Lư Khâu Khải Phạm, chuyện tới hiện giờ, ngươi còn có gì để nói.”

“Không phải ta, thật sự không phải ta a.” Lư Khâu Khải Phạm kinh hoảng bắt lấy tay áo Tần Loan, xin giúp đỡ nói: “Ngoại công, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Ta không có hại phụ hoàng a? Thần y kia không phải ngươi bảo cữu cữu tìm tới sao?”

Lúc này, Tần Loan đã cưỡng chế kinh hoảng trong lòng, nhìn chằm chằm Tần Phượng Tê từ lúc bắt đầu vẫn cúi đầu không nói hỏi: “Phượng Tê, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Ngươi không phải nói thần y trị liệu, bệnh Hoàng Thượng đã có chuyển biến tốt đẹp  sao?”

“Phụ thân, đều đến lúc này , ngài liền thừa nhận  đi!” Sau một lúc lâu, Tần Phượng Tê ngẩng đầu, dùng ánh mắt sắc bén hiếm thấy đáp lại  tầm mắt Tần Loan.

Hết chương thứ sáu mươi chín


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.