Băng Sơn Vương Gia Đích Ái Nhân

Chương 74



CHƯƠNG 74

Tần Phượng Tê hai mắt như có điện nhìn chằm chằm Tần Loan, gằn từng tiếng nói: ” Nương ta cao hứng phấn chấn đi tìm người thân thích kia để nương tựa, không nghĩ tới lại bị hắn bán vào kỹ viện!”

Tần Loan bị Tần Phượng Tê hung hăng nhìn chằm chằm, không khỏi cũng có chút chột dạ.

” Tú bà kỹ viện giam ta trong tay, bức nương tiếp khách. Bảy năm sau, nương chịu không nổi tra tấn, treo cổ mà chết. Mà ta bởi vì tướng mạo xinh đẹp, bị tú bà qua tay bán đi tiểu quan quán để dạy dỗ. Một năm sau, ta đốt một mồi lửa ở  hậu viện tiểu quan quán, thừa dịp rối loạn trốn thoát.” Tần Phượng Tê nói xong, trên mặt lộ ra một nụ cười cổ quái, trận cháy kia chắc chắn cũng khiến hắn rất đau đi!



“Ta ở bên ngoài lưu lạc  ba năm, ngươi nhất định không biết ta trải qua như thế nào đi? Ta làm tên khất cái, cơm canh cả heo chó cũng không thèm ăn, bị người tùy ý vũ nhục khi dễ, đói cực kỳ thậm chí cùng dã cẩu tranh thức ăn. Năm ấy mùa đông, ta thật sự đói không chịu được, liền trộm của người ta một cái bánh bao, kết quả bị một đám người bắt được. Bọn họ đẩy ta ngã trên mặt đất đầy tuyết, quyền đấm cước đá ta, lúc ấy ta cơ hồ nghĩ rằng mình sẽ chết , cuối cùng Lư Khâu Tĩnh Viễn đã cứu ta. Hắn giúp ta trị thương, còn giúp ta điều tra rõ  thân thế của ta, cho đến khi đó ta mới biết được, ta cũng không phải là kỹ nữ sinh ra, làm tiểu khất cái bẩn hề hề, ta còn là đứa con trai duy nhất của Thái sư đương triều! Ha ha, chuyện này buồn cười cỡ nào! Ta hiển nhiên là đứa con trai của Thái sư đương triều!” Tần Phượng Tê đột nhiên cười ha ha, cười đến nước mắt cũng chảy ra.

“Khi đó, Lư Khâu Tĩnh Viễn hỏi ta, muốn nhận thức ngươi hay không. Ta nói, phải nhận thức, đương nhiên phải nhận thức. Ta không chỉ nhận thức ngươi, ta còn muốn tận tay hủy hoại ngươi!” Tần Phượng Tê hung tợn nói xong, gương mặt xinh đẹp vặn vẹo không chịu nổi.”Ta cùng Lư Khâu Tĩnh Viễn đạt thành  hiệp nghị, mục đích chính là muốn trả thù ngươi! Nỗi hận của nương ta cùng đau khổ ta phải chịu, ta đều phải cho ngươi trả lại từng cái một.”

Nghe đến đó, Tần Loan không khỏi rùng mình, nỗi hận của Tần Phượng Tê tựa như hữu hình, ép lão cơ hồ thở cũng không thở nổi.”Ta dùng quyền thế của ngươi che chở việc buôn bán lời rất nhiều tiền, sau đó ta dùng tiền này đi giúp Lư Khâu Tĩnh Viễn mua chuộc lòng người. Ta hạ độc ngươi, cho ngươi không thể sinh con. Ta tìm người hạ độc Hoàng Thượng, sau đó đổ tội lên người ngươi, cho ngươi vạn kiếp bất phục. . . . . .” Tần Phượng Tê hít vào một hơi thật sâu, nói: “Tần Loan, hiện tại ngươi có biết ta hận ngươi đến đâu rồi đi?”

Tần Phượng Tê rống xong câu cuối cùng, tựa như đã dùng hết  khí lực toàn thân, suy sụp ngồi trên ghế. Tần Loan cũng giống như bị những lời này của hắn chấn động, không ra tiếng. Kỳ thật Tần Phượng Tê cũng không trông mong lão có thể ra tiếng, xin lỗi sao? Hắn không cần. Mục đích duy nhất để hắn còn sống chính là làm cho Tần Loan bị báo ứng thích đáng.

Khi hai người còn đang trầm mặc, hành lang truyền đến một trận bước chân dồn dập, ánh lửa chợt lóe, Hàn Vương cùng đi và Lư Khâu Tĩnh Viễn đã quay lại hiện tại trước mắt hai người.

Hàn Vương đi thẳng một mạch đến trước phòng giam của Tần Loan, lạnh như băng nói: “Tần Loan, Đường Tống rốt cuộc bị ai mang đi ?”

Sau một lúc lâu, Tần Loan mới nâng mí mắt lên, “Vương gia, nếu tiểu nhân nói ra, Vương gia có thể bỏ qua cho tiểu nhân một mạng hay không?”

Nhìn thấy Tần Loan bây giờ còn dám cò kè mặc cả, Hàn Vương bực mình nheo mắt lại, nói: “Nếu ngươi hiện tại không nói, ta sẽ cho ngươi bị chết nhanh hơn một chút.”

Tần Loan chung quy là kẻ sợ chết, khi Hàn Vương cam đoan lão tánh mạng không cần lo lắng, Tần Loan thống khoái nói ra hướng đi của Đường Tống. Mà nghe xong bọn họ đối thoại, Tần Phượng Tê giống như không thèm để ý đôi môi nhếch lên một nụ cười lạnh tàn khốc: Tần Loan, chẳng lẽ ngươi quên  trên thế giới có câu nói sống không bằng chết sao?

Khi Hàn Vương hạ lệnh phong tỏa biên cảnh phương bắc cũng tự mình bước lên con đường “truy thê”, Đường Tống lại trên đường bị bắt cóc ngã bệnh.

Một tiểu khách *** đơn sơ, Đường Tống nằm ở đệm chăn tản ra mùi cổ quái, trên trán đắp một cái khăn trắng, trên gương mặt đỏ ửng không bình thường, tất cả hơi thở ồ ồ phun ra đều là cực nóng.

Một nam tử có khuôn mặt đoan chính ngồi ở đầu giường, lo lắng nhìn Đường Tống, thường thường giúp Đường Tống đổi khăn trên đầu.

“Chi nha ——” một tiếng cửa phòng mở ra, Lưu Hồng bưng một chén chén thuốc nâu đen đi đến. Lưu Hồng vào cửa xong, vội đóng cửa lại, đem gió lạnh không ngừng thổi vào chặn ở ngoài cửa.

Lưu Hồng cầm chén thuốc đưa cho người trẻ tuổi kia xong, không chịu được xoa xoa cánh tay mình bị đông lạnh cứng, oán giận nói: “Thật sự là càng đi về phía bắc đi càng lạnh , hiện tại bên ngoài thật sự là chỉ nhổ ra đàm thôi cũng vỡ thành tám cánh hoa.”

“Lưu thúc, thời tiết phương bắc có phần lạnh, ngài quen được thì sẽ tốt thôi.” Người trẻ tuổi vừa cẩn thận dùng muỗng nhỏ cho Đường Tống uống dược, vừa an ủi Lưu Hồng.

Lưu Hồng ngồi sát vào bên giường, nhìn Đường Tống nói: “Vương Phúc, ta hôm nay ở bên ngoài nghe nói biên quan cũng bị phong tỏa , chúng ta hay là nhanh ra đi đi.”

Người trẻ tuổi cũng chính là Vương Phúc lo lắng nhìn Đường Tống vẫn hôn mê bất tỉnh, “Nhưng mà Tiểu Đường như vậy không thể chạy đi a.”

“Chúng ta hiện tại trên đường đi, không chỉ có thiếu y ít dược, còn phải tránh né  quan phủ điều tra, chẳng bằng nhanh chạy về Sắc Lặc quốc, tới nơi đó rồi có thể chữa bệnh cho Đường Tống.” Lưu Hồng không đồng ý nhìn Vương Phúc còn đang do dự, nói.

“Nhưng. . . . . . Lưu thúc, chắc phải chờ sáng mai lại chạy đi đi, Tiểu Đường hiện tại thật sự không thể. . . . . .”

“Được rồi, sáng mai canh bốn chúng ta sẽ đi.” Lưu Hồng không kiên nhẫn ngắt ngang Vương Phúc, về phòng nghỉ ngơi . Ai, dù sao cũng là người trẻ tuổi a, chuyện nhỏ không đành lòng sẽ bị loạn đại mưu a!

Hết chương thứ bảy mươi bốn


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.