Băng Sơn Vương Gia Đích Ái Nhân

Chương 78



CHƯƠNG 78

Thiên Hồng hai mươi lăm năm, Hồng Ân đế băng hà, con trai thứ tư Lư Khâu Tĩnh Viễn vào chỗ, sửa niên hiệu Thiên Bảo, sử xưng Hồng Vũ đế. Hồng Vũ đế đăng cơ sau một tháng, cử hành phong hậu đại điển, lập Hách Triết quốc Minh Châu công chúa vi hậu cung tôn sư, Sư Hách Triết nhị quốc chính thức kết minh.

Phong hậu đại điển xong, Sư cùng Hách Triết hai quốc đồng thời tuyên chiến Sắc Lặc quốc phương bắc, trong lúc nhất thời, chiến hỏa liên tiếp.

Sắc Lặc quốc thủ đô, tin tức nhị quốc hướng Sắc Lặc quốc khai chiến đã truyền tới thủ đô, không khí cả quốc gia đều trở nên khẩn trương, nhất là biết được đứng đầu quân đội Sư quốc chính là Chiến thần Lư Khâu Sương Hàn tiếng tăm lừng lẫy, cựu thần đa mưu túc trí nhất trong triều trên mặt cũng lộ ra vẻ kinh hoàng.

Phủ Thừa tướng, sáng sớm chợt nghe thanh âm gà bay chó sủa, cẩn thận nghe, có thể nghe thấy người trong phủ đều đang hô to tên một người—— Đường Tống thiếu gia.

“Đường Tống thiếu gia, ngươi ở nơi nào a? Mau ra đây, Đường Tống thiếu gia. . . . . .” Phủ Thừa tướng Lạc quản gia dẫn một đám hạ nhân tìm kiếm mọi nơi, thiếu chút nữa lật tung cả phủ Thừa tướng hướng lên trời.

Những người khác trong phủ Thừa tướng có thể không biết thân phận Đường Tống, chỉ khi y là khách quý của Thừa tướng. Nhưng là tâm phúc của Thừa tướng hắn biết rõ, Đường Tống chính là con tin rất trọng yếu, không thể có một chút sai lầm.

Hơn một tháng trước, Đường Tống thiếu gia trong hôn mê trung được đưa vào phủ Thừa tướng, trải qua vô số thầy thuốc khám và chữa, tiêu phí dược liệu quý giá, cuối cùng còn đem ngự y trong cung thỉnh ra, mới làm cho bệnh tình Đường Tống chuyển biến tốt đẹp. Trong lúc đó, hai vị chủ tử Lưu Dục cùng Vương Phúc của phủ Thừa tướng cơ hồ là cực nhọc ngày đêm, không nghỉ ngơi yên ổn chăm sóc Đường Tống, trong mắt tình yêu say đắm ai sáng suốt nhìn thấy đều biết. Bởi vậy, Lạc quản gia đã biết, Đường Tống đối Thừa tướng của bọn họ mà nói cực kỳ có ý nghĩa.

Thế nhưng, Đường Tống bệnh tuy rằng đã ổn, cũng không tránh được để lại di chứng. Có lẽ là sốt cao liên tục nửa tháng kia cháy hỏng  đầu óc, khi Đường Tống tỉnh lại lại quên sạch chuyện sau mười tuổi, Đường Tống hiện tại, tuy rằng đã gần hai mươi tuổi , nhưng trí lực lại dừng lại ở mười tuổi, mà Đường Tống mười tuổi thật đúng là “hoạt bát”  ra ngoài dự kiến a!

Hiện tại thủ đô có rất nhiều thám tử Sư quốc phái tới, nghe nói không ít là tới tìm kiếm Đường Tống thiếu gia, bởi vậy, Thừa tướng Lưu Dục dặn lần nữa, nhất định phải xem trọng Đường Tống, không thể để ra khỏi phủ Thừa tướng một bước. Cơ mà, muốn cho một con khỉ ngoan ngoãn ở trong ***g sắt lý, rõ ràng là nhiệm vụ bất khả thi rồi! Còn không à, Lạc quản gia mới đi khỏi một lát sau, Đường Tống lại không biết chạy đi nơi đâu ?

“Đường Tống thiếu gia, Đường Tống thiếu gia, ngươi mau ra đây a! Thừa tướng đại nhân mang đồ chơi chơi rất vui cho ngươi nè.” Thấy Lạc quản gia bắt đầu lợi dụ, bởi vì Lưu Dục mỗi lần từ bên ngoài trở về đều mang về Đường Tống gì đó, cho nên Lạc quản gia cũng không sợ nói dối bị bể.

“Chơi vui? Ở đâu?” Quả nhiên, Lạc quản gia mới vừa nói xong, chỉ thấy từ trong động của giả sơn thò ra một khuôn mặt nhỏ thanh tú, một đôi mắt to tràn ngập chờ đợi nhìn Lạc quản gia, còn không đúng là Đường Tống bọn họ muốn tìm thì thôi.

“Ai nha uy, Đường thiếu gia, ngài như thế nào chui vào cái động kia, nơi đó không sạch sẽ, mau ra đây!” Lạc quản gia vừa nói, vừa lôi kéo cánh tay Đường Tống muốn lôi y ra.

Thế nhưng mà Đường Tống cố tình không thuận ý hắn, lấy tay bám tảng đá, ý là không muốn đi ra ngoài.”Ngươi đưa đồ chơi Dục ca ca cho ta trước, ta mới ra ngoài!”

Hai người đang dằn co, Lưu Dục cùng Vương Phúc đi đến, thấy cảnh này, biết là Đường Tống lại bướng bỉnh . Lưu Dục nhìn thấy bộ dáng Đường Tống chơi xấu, trên mặt vốn ngưng trọng không khỏi hiện ra vài phần ý cười, mà Vương Phúc lại trực tiếp vui cười  đi tới, cười nói: “Tiểu Đường, ngươi nếu không ra, ta sẽ không đưa đồ chơi cho ngươi đâu!”

Đường Tống vừa nghe, vội vàng chui ra khỏi giả sơn, hai tay bắt lấy cánh tay Vương Phúc, mắt to lấp lánh lấp lánh nhìn Vương Phúc, còn thiếu vẫy đuôi nữa là đủ.”Phúc ca ca, ta đi ra , ngươi mau đưa đồ chơi cho ta đi.”

Vương Phúc thấy Đường Tống khẩn cầu, không khỏi cổ họng căng thẳng, có chút mặt đỏ tai hồng đem diều trên đường mua được ra, nói: “Cho diều nè, biết thả không?”

“Biết.” Đường Tống đáp một tiếng, vui vẻ cầm lấy diều chạy đi, Lạc quản gia đáng thương nhận được ý của chủ tử, vẫn hảo khổ ha ha đuổi theo. Ô, lão nhân gia hắn hình như là đảm đương quản gia mà, hiện tại như thế nào thành bảo mẫu .

Chờ Đường Tống chạy xa , Lưu Dục cùng Vương Phúc liếc nhau, hai người đi tới thư phòng. Vào thư phòng, Vương Phúc đóng cửa lại, xoay người hỏi: “Lưu đại ca, Hoàng Thượng hôm nay chưa nói đưa Đường Tống trở về đi?”

Năm đó Lưu Dục cùng Vương Phúc huynh đệ bị Hàn Vương đuổi ra Vương phủ, Vương Thọ chết trên đường sung quân biên cương, Vương Phúc cùng Lưu Dục mai táng  Vương Thọ xong, đơn giản rời khỏi Sư quốc. Lưu Dục đọc nhiều sách vở, học thức uyên bác, trí mưu hơn người, tuyệt đối là một nhân tài. Chính là tính tình hắn đạm bạc, cũng không có nghĩ muốn tại kiến công lập nghiệp ở triều đình. Chính là trải qua chuyện trơ mắt nhìn thấy Đường Tống mình thích bị Hàn Vương “chiếm đoạt” , bản thân bị đuổi đi ra khỏi vương phủ cùng Vương Thọ bị thương nặng mà chết đi, tâm Lưu Dục đã không thể giống trước kia đối quyền lợi không nghĩ gì nữa.

Hết chương thứ bảy mươi tám

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.