Băng Sơn Vương Gia Đích Ái Nhân

Chương 8



CHƯƠNG 8

Đường Tống quyết định, cũng không để ý Vương Phúc thái độ ác liệt. Định thần lại, Đường Tống chân thành nói: “Vương Phúc, ta hôm nay là tới thăm ngươi thật, ta chưa từng có ý tứ muốn chê cười ngươi.”

Vương Phúc không cho là đúng hừ một tiếng. Ngoảnh đầu một bên không nhìn y.

Đường Tống ngưng một chút, mới lên tiếng: “Vương Phúc, ta, ta đêm qua nhìn đến Đệ đệ của ngươi ở hoa viên, hắn khóc thực thương tâm.”

Đường Tống nói xong, thấy Vương Phúc thân thể rõ ràng rung  một chút, biết Vương Phúc vẫn là rất để ý người Đệ đệ này của mình, trong lòng không khỏi thở phào, lời nói sau đó cũng thuận hơn.

“Ta hỏi hắn vì cái gì khóc, hắn nói thấy ngươi lần lượt bị thương, hắn buồn quá, chính là lại không giúp được gì, cho nên mỗi ngày đều trộm khóc.” Đường Tống thấy Vương Phúc bả vai có chút hơi hơi run run, dừng một chút, nói tiếp: “Vương Phúc, Đệ đệ của ngươi quan tâm như vậy ngươi, ngươi cũng nên bảo trọng mình mới đúng.”

Vương Phúc đột nhiên quay sang, có chút thẹn quá thành giận nói: “Ngươi muốn cho ta giống ngươi giống nhau, ở trên giường không thấy thẹn hô lên một tiếng lấy lòng ác ma kia sao?”

Đường Tống bị lời nói Vương Phúc đâm trúng điểm yếu, mặt lập tức đỏ, một nỗi ủy khuất vô danh cũng từ đáy lòng dâng lên, không khỏi biện bạch nói: “Ta là không thấy thẹn kêu lên, cho nên ta bây giờ có thể hoàn hoàn chỉnh chỉnh đứng ở chỗ này nói chuyện với ngươi, mà không phải là giống ngươi cả người là thương, ngồi cũng ngồi không nổi, cũng không làm cho người quan tâm ta ngầm rớt lệ.”

Đường Tống phen này nói rống xong, hai người nhất thời cũng không nói nữa. Vương Phúc không nghĩ Đường Tống “Không cảm thấy thẹn” châm chọc hắn, không khỏi cũng có chút ngây người.

Đường Tống bình ổn  lửa giận của mình một chút, không khỏi cảm thấy có chút nhụt chí, mình vốn hảo ý đến đây khuyên nhủ hắn, không nghĩ tới chưa nói mấy câu liền tranh cãi lên.”Vương Phúc, ta đến không phải cùng ngươi cãi nhau. Ngươi nếu muốn tiếp tục đối kháng với Vương gia, chịu khổ không chỉ có mình ngươi, còn có Đệ đệ của ngươi Vương Thọ. Ngươi nếu hướng Vương gia tỏ ra yếu đuối, nói không chừng về sau cũng không cần đau khổ thế này. . . . . .”

“Câm miệng! Ta Vương Phúc thà rằng bị ác ma kia tra tấn chết, cũng sẽ không hừ một tiếng. Ngươi nhu nhược mau cút ra ngoài cho ta.” Đường Tống vẫn chưa nói xong, Vương Phúc lại đột nhiên kích động lên, nắm lên gối đầu trên giường, ném về phía Đường Tống.

Gối đầu không đánh đến Đường Tống, Đường Tống cũng không có như hắn mong muốn “Cút” ra ngoài. Nhìn đến Vương Phúc bướng bỉnh mạnh mẽ, Đường Tống bội phục lại vô lực. Vương Phúc thật là đại trượng phu “bị vũ lực cũng không khuất phục”, đáng cho y khâm phục. Chính là tình huống trước mắt, hắn quá không bao lâu sẽ bị kiên cường của chính hắn hại chết, thật đúng là lỗi thời a!

Thở dài, Đường Tống tiếp tục nói: “Vương Phúc, ta biết ngươi xem thường ta. Nói cho ngươi biết, ta cũng xem thường ngươi. Ta là tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, đó là bởi vì ta có mục đích tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục. Vì có thể làm cho ta tiến Hàn Vương phủ, mẹ ta cấp Đại tổng quản dập đầu một trăm cái, liền vì một trăm cái dập đầu này, cũng muốn hảo hảo sống sót. Chính là ngươi thì sao? Chẳng những tự mình chuốc lấy khổ, còn liên lụy Đệ đệ mình khổ sở. Nhìn bộ dáng ngươi hiện tại, còn bị Vương gia tra tấn sống được bao lâu? Nếu ngươi chết , Vương Thọ nên làm gì bây giờ?” Một hơi nói xong những gì muốn nói, Đường Tống cũng không cố xem phản ứng Vương Phúc, quay đầu đi ra  cửa phòng.

Vương Phúc nhìn Đường Tống lý trí khí tráng nói xong lời, lại ngẩng đầu ưỡn ngực đi ra cửa, trong lòng không khỏi sinh ra chút cảm giác khác thường. Từ buổi tối đầu tiên nghe tiếng Đường Tống ở dưới thân Vương gia cầu xin thương xót, trong lòng hắn liền vẫn thực xem thường Đường Tống. Đường Tống tốt xấu là một người đọc sách, thế nào cũng không nên đơn giản đánh mất khí tiết như vậy, cho nên nghe được tiếng kêu thê thảm của Đường Tống, hắn cảm thấy thực phẫn nộ. Đích thật là phẫn nộ, khác với đau lòng lúc Vương Thọ kêu khóc, là phẫn nộ.

Chính là hôm nay, nghe được Đường Tống giải thích, trong lòng hắn nhưng lại sinh ra chút cao hứng không tên, tuy rằng chút vui sướng này tựa như lưu tinh xẹt qua trên bầu trời chợt lóe lướt qua. Vương Phúc kinh ngạc nhìn ra cửa, trên gương mặt như đèn kéo quân hiện lên biểu tình phức tạp.

Hết chương thứ tám

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.