Băng Sơn Vương Gia Đích Ái Nhân

Chương 81



CHƯƠNG 81

Nhưng Lạc quản gia cũng không thoải mái được bao lâu, nửa tháng trôi qua, Đường Tống đã sớm chạy tới chạy lui từ trên xuống dưới từ trong ra ngoài phủ Thừa tướng n lần. Cảm giác mới mẻ mất đi, phủ Thừa tướng trong mắt Đường Tống biến thành một ngục giam, mà Lạc quản gia chính là ngục tốt, mỗi ngày giống như linh hồn bám vào Đường Tống không cho y xuất môn.

Đường Tống năn nỉ Vương Phúc cùng Lưu Dục rất nhiều lần muốn đi ra ngoài chơi, thế mà hai người luôn luôn ngoan ngoãn phục tùng y lại đối với sự kiện này không chút nào nhượng bộ, mặc cho Đường Tống một khóc hai nháo ba lăn lộn cũng không đồng ý. Đường Tống thấy náo loạn thế nào cũng không thành, qua mấy ngày cũng không đòi đi ra ngoài chơi nữa, ngược lại xin Vương Phúc một chủy thủ, mỗi ngày ở trong sân hắc hắc ha ha luyện cái y gọi là “Võ công” . Lưu Dục, Vương Phúc thấy Đường Tống dời hứng thú, rốt cục yên lòng. Nhưng thật ra Lạc quản gia phát hiện giầy cùng quần áo Đường Tống thường hay dính chút bùn đất, nghĩ y ở trong sân chơi đùa dính vào, cũng không để tâm.

Hôm nay, Lạc quản gia giống như thường lui tới kêu Đường Tống rời giường ăn cơm, kết quả gõ nửa ngày cũng không nghe Đường Tống lên tiếng.

Lạc quản gia trong lòng nghi hoặc, đẩy cửa vào vừa thấy, trên giường có một đống đen đen. Lạc quản gia nhẹ nhàng thở ra, nghĩ Đường Tống còn chưa tỉnh, gọi vài tiếng, cũng không thấy y có phản ứng gì.

Lạc quản gia tiến nhanh lên vài bước, hô to xốc chăn lên, cả kinh tròng mắt thiếu chút nữa rơi xuống, dưới chăn chỉ có một gối đầu, làm sao còn bóng dáng Đường Tống!

Lạc quản gia một bên phân phó tìm kiếm Đường Tống, một bên bất chấp khó khăn bẩm báo Lưu Dục tin Đường Tống mất tích. Không lâu, có hạ nhân báo lại, trong phủ không tìm được Đường Tống, nhưng ở chân tường phía sau viện phát hiện một cái động, có vẻ là không lâu mới vừa bị người dùng thứ sắc bén đào ra.

Lưu Dục nghe bẩm báo xong,mặt tựa như nhuộm mực nước, đen cả xuống, chẳng lẽ Đường Tống từ trước tới nay một mực giả ngu, y căn bản không cháy hỏng đầu óc?

Vương Phúc cũng thật không ngờ đến thế này, hắn lo lắng Đường Tống ở bên ngoài bị hại, vội vàng dẫn người đi tìm kiếm .

Phủ Thừa tướng đã đánh mất Đường Tống, cũng không dám bốn phía tìm kiếm, đành phải phái người phân công nhau tìm kiếm. Đồng thời, Sắc Lặc quốc chủ mật lệnh cả nước các nơi lập trạm kiểm soát tuần tra nghiêm thêm, ý đồ trước khi Đường Tống chạy ra khỏi Sắc Lặc quốc bắt y trở về.

Sắc Lặc quốc cửa thành nam, người đi đường như nước chảy, nhìn kỹ sẽ phát hiện vào thành nhiều hơn là ra khỏi thành, trong đó rất nhiều đều là gia đình tha hương từ phía nam tới.

Sư quốc cùng Sắc Lặc quốc khai triển đã sắp hai tháng , Sư quốc tướng sĩ dưới sự dẫn dắt của Chiến thần Hàn Vương, khí thế như hồng, rất nhanh hạ ba thành biên quan của Sắc Lặc quốc. Sắc Lặc quốc binh lính liên tiếp bại lui, đã thối lui đến trạm kiểm soát cuối cùng—— Xích Hà thành.

Xích Hà thành ở giữa Thái Bạch sơn cùng Xích Hà sơn, địa thế hiểm yếu, dễ thủ khó công, là lá chắn thiên nhiên của Sắc Lặc quốc. Một khi Xích Hà bị công phá, Sư đại quân liền có thể tiến quân thần tốc, Sắc Lặc nguy hiểm!

Mắt thấy Sư đại quân thế không thể đỡ, cư dân thương hộ biên quan đều bắt đầu di chuyển về thủ đô, người trong cả nước Sắc Lặc tâm hoảng sợ, đô thành cũng tăng mạnh đề phòng.

Quán hoành thánh mì bên cạnh cửa thành, Đường Tống mặc áo bông vải dệt thủ công, đội một cái mũ nỉ có chút cũ nát, đã ngồi ở trong này nửa ngày. Thủ thành sĩ binh tra xét so với trước kia càng nghiêm , hơn nữa giữa đám binh lính Đường Tống phát hiện có một người nhìn quen mắt, tựa hồ gặp qua ở phủ Thừa tướng. Tất cả nam nhân ra vào cửa thành trong có vẻ gần tuổi của Đường đều bị binh lính ngăn lại, vặn hỏi nửa ngày.

Chủ quán thấy Đường Tống ăn mì xong rồi còn chưa đứng dậy, không khỏi có chút sinh khí, đang muốn tiến đến đuổi người, đã thấy Đường Tống đột nhiên ngẩng đầu, một đôi mắt xinh đẹp thẳng tắp nhìn chủ quán, cười tủm tỉm hỏi: “Xin hỏi đại ca, nơi này có mã thị không?” Chủ quán thấy Đường Tống tuấn tú, cho dù xiêm y trên người cũ nát cũng che dấu không được tao nhã, bị Đường Tống nhìn chằm chằm như vậy, chủ quán lại có chút tim đập nhanh hơn, miệng luôn luôn lanh lợi cũng không biết nói gì nói lắp: “Mã. . . . . . Mã thị a, đi về phía tây hai dặm là có thể thấy .”

Đường Tống nói tạ ơn, chậm rãi hướng về thành tây. Cho đến Đường Tống đi thật xa, chủ quán mới hồi hồn lại, không khỏi cảm thấy buồn cười với phản ứng của chính mình, đối phương rõ ràng là một đại nam nhân, mình như thế nào sẽ có cảm giác kỳ quái như thấy đại cô nương mà?

Đường Tống từ lúc hôn mê tỉnh lại vẫn nghĩ nên thoát thân như thế nào, cuối cùng rốt cục nghĩ ra phải giả ngu tiêu trừ cảnh giác của bọn Lưu Dục, tìm thời cơ đào tẩu. Tuy rằng lừa gạt Lưu Dục cùng Vương Phúc làm cho Đường Tống cảm thấy khó chịu, nhưng nghĩ đến mục đích bọn họ bắt cóc mình là để uy hiếp Hàn Vương, Đường Tống cũng không còn cách khác .

Thừa dịp bọn Lưu Dục thả lỏng cảnh giác với y, Đường Tống thuận lợi trốn thoát. Y dùng hoa phục của mình cùng tất cả những gì đáng giá gì đó đổi thân quần áo này từ một nông phu, cũng không thể thay đổi dung mạo của mình, bởi vậy muốn ra khỏi thành sẽ không dễ dàng như vậy .

Hết chương thứ tám mươi mốt


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.