Băng Sơn Vương Gia Đích Ái Nhân

Chương 83



CHƯƠNG 83

“Ta tìm người hảo khổ a.” Một người nói ở phía sau Đường Tống. Đường Tống nhất thời toàn thân cứng ngắc, tưởng sau lưng là người phủ Thừa tướng.

Khi Đường Tống đang tính toán trong lòng có nên lập tức chạy hay không, nghe được người phía sau đứt quãng nói: “Tiểu ca, viết tự. . . . . . tính sổ, ngươi có thể hay không a?”



Đường Tống nghe lời này quen tai, quay đầu vừa thấy, gặp một người mặt hồ ly khí thở hổn hển nhìn mình, mặt nghẹn đỏ bừng, chắc là chạy quá nhanh.

“Hồ quản sự?” Đường Tống kinh ngạc nhìn người tới.

“Ờ, không phải ta còn là ai? Tiểu tử ngươi chạy nhanh thật, ta ở phía sau hô to như vậy, ngươi cũng làm bộ như không nghe thấy.” Hồ Lợi một bên thuận khí, một bên tức giận nói.

“Ngài gọi ta thế nào?” Đường Tống tò mò hỏi, mình hình như không có nói tên cho hắn đi?

Hồ Lợi nhìn y nửa ngày, rốt cục giống như không cam lòng nói: “Uy.”

Uy? Đường Tống ngạc nhiên, chỉ một chữ đó ai biết là đang gọi y a. Một lát sau, Đường Tống lo sợ nói: “Cái kia, Hồ tổng quản, ta không gọi ‘ uy ’, ta gọi là. . . . . .”

“Ta mặc kệ ngươi kêu gì? Ngươi rốt cuộc có thể viết tự tính sổ hay không?” Hồ Lợi ý thức được chính mình phạm vào sai lầm cấp thấp thẹn quá thành giận cắt ngang Đường Tống, hơi có chút giương nanh múa vuốt hỏi.

“. . . . . . Biết.”

“Biết thì tốt rồi, mã đội bọn ta lại thiếu một tiên sinh ghi sổ sách, ngươi có nguyện ý làm hay không?”

“Thật không?” Đường Tống kinh hỉ hỏi, này thật đúng là “Núi non trùng điệp nghĩ không còn đường, lại có thể thấy được một thôn”.

“Ta còn chưa nói hết.” Hồ Lợi quẳng cho một con mắt xem thường, “Tiểu tử, nguyện ý làm, ngươi trở về nhà lấy một chút đồ vật theo ta đi, chúng ta ngày mai xuất phát.”

“Ta nguyện ý, trong nhà cũng không có gì có thể đem theo, ta thế này cùng ngài đi thôi.”

Cứ như vậy, Đường Tống đi theo Hồ Lợi vào Liễu gia mã đội.

Vào lúc ban đêm, Hồ tổng quản an bài Đường Tống ở một gian phòng nhỏ trong Liễu gia mã đội nghỉ ngơi, nói cho Đường Tống biết ngày hôm sau canh năm rời giường, đi càng sớm càng tốt.

Đêm khuya thanh vắng, Đường Tống nằm ở trên giường lăn qua lộn lại, như thế nào cũng ngủ không yên. Nghĩ đến bình minh có thể ra khỏi thành , Đường Tống trong lòng hưng phấn lại khẩn trương. Tuy rằng trà trộn vào Liễu gia mã đội, nhưng là cửa thành kia như thế nào qua còn phải suy nghĩ một chút nữa. Cửa thành có người phủ Thừa tướng trấn giữ, xen lẫn trong mã đội cũng có thể bị nhận ra. Thế nào mới có thể không bị nhận ra mà? Đường Tống ôm đầu cả đêm, cũng không có thể nghĩ ra cái gì khả thi.

Không đợi y suy nghĩ cẩn thận, gà trống ngoài cửa sổ đã kêu . Trong viện im lặng rất nhanh liền vang lên tiếng bước chân ồn ào cùng tiếng người huyên náo.

Đường Tống một đêm không ngủ, hai mắt đen thui rời khỏi giường, đi theo mọi người đến phòng bếp lĩnh đồ ăn, hi lý hồ đồ ăn xong. Buông bát cơm, Đường Tống nhìn thoáng qua cái nồi trên bếp, đột nhiên nhanh trí, đưa tay sờ soạng đáy nồi một phen, nhìn xuống nước xoa tay lên mặt trái của mình. Rất nhanh, má trái của Đường Tống liền hiện ra một khối màu đen, tuy rằng hiệu quả kém một chút, nhưng tốt xấu cũng che lấp vài phần dung mạo tuấn tú của y.

Đường Tống liền nhìn trái nhìn phải, ân, cách xa nhìn chắc không thấy gì. Đường Tống gật gật đầu, quay người lại liền nhìn thấy một gương mặt không chút thay đổi, sợ tới mức thiếu chút nữa kêu lên. Hóa ra, Hồ Lợi không biết từ khi nào đi đến phía sau y, lại không hé răng.

“Soi cái gì mà soi? Cũng không phải đại cô nương, soi cái gì?” Hồ Lợi tức giận nói.

Đường Tống lúng ta lúng túng trả lời hai tiếng, Hồ Lợi cũng không hỏi y vì cái gì trên mặt đầy bụi đáy nồi, mắng hai câu để lại Đường Tống ở đó rồi đi.

Đường Tống âm thầm nhẹ nhàng thở ra, dựa theo Hồ Lợi phân phó tới ngoài cửa, chỉ thấy mười chiếc xe ngựa chứa đầy hàng hóa xếp thành hàng thật dài, bọn xa phu đứng ở chính xe ngựa của mình, chuẩn bị xuất phát, đứng đầu đội ngũ là một chiếc xe ngựa tinh xảo. Khi Đường Tống đang đoán xe ngựa này là cho ai ngồi, Hồ Lợi đã từ trong đại viện đi ra .

“Xú tiểu tử, còn không mau lên xe ngựa kia.” Hồ Lợi chỉ chỉ xe ngựa đầu tiên, đối Đường Tống quát.

“A? Đó là cho ta tọa hả?” Đường Tống kinh ngạc nhìn Hồ Lợi, như thế nào cũng không nghĩ tới xe ngựa kia lại là cho y ngồi.

“Ngươi không ngồi xe ngựa, chẳng lẽ cưỡi ngựa a?” Hồ Lợi trừng mắt Đường Tống.

“Ta sẽ không cưỡi ngựa?” Đường Tống lúng ta lúng túng nói, khi ở Hàn Vương phủ y xuất hành đều là ngồi xe ngựa trải thảm thật dày, Hàn Vương cho tới bây giờ luyến tiếc để y cưỡi ngựa.

“Vậy còn không mau lên xe.” Hồ Lợi quát Đường Tống.

Đường Tống vội che cái lổ tai lên xe ngựa, sợ chậm trễ tí nữa Hồ Lợi sẽ lấy cái nồi đập lên đầu y. Ngô, hồ ly nổi giận lên đều là đáng sợ như vậy sao? Vậy mà lần đầu gặp mặt y còn tưởng rằng Hồ Lợi là “Cáo mặt cười” nữa chứ.

Đường Tống lên xe ngựa, đã thấy sớm có một người ở bên trong.

Hết chương thứ tám mươi ba


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.