Băng Sơn Vương Gia Đích Ái Nhân

Chương 84



CHƯƠNG 84

Đường Tống lên xe ngựa, đã thấy sớm có một người ngồi trong xe, thế nhưng trên đầu người kia đội một cái mũ lưới, nhìn không ra diện mạo của hắn.

“Ha hả, xin chào a.” Đường Tống cười hướng người nọ chào hỏi, người nọ lại giống như không phát hiện y, thân mình động cũng không động.

“Ta gọi là Đường Tống, ngươi tên là gì a?” Đường Tống xả ra khuôn mặt tươi cười đáng yêu nhất, lại quên trên mặt mình vừa mới chế tạo một khối “nhân công hắc ban”, hơn nữa đôi mắt đen, như vậy thật sự buồn cười.



“Mũ lưới của ngươi nhìn thật ngầu a! Ở nơi nào mua vậy?” Đường Tống bám riết không tha cùng người nọ trao đổi, người nọ lại vẫn không có một chút phản ứng.

Đường Tống liên tiếp hớ mấy lần, đành phải phẫn nộ ngậm miệng, học bộ dáng người nọ, giả làm tượng đá mắt xem mũi mũi xem ngực. Nói lên tượng đá, trước kia Hàn Vương hình như cũng thực thích làm tượng đá mà. Đường Tống nghĩ nghĩ, suy nghĩ bất tri bất giác bay tới nơi rất xa, ngay cả mã đội khi nào xuất phát cũng không phát hiện.

Xe ngựa đột nhiên ngừng lại, Đường Tống như đi vào cõi thần tiên không phòng bị, đầu bang một tiếng đụng vào vách xe, thật vất vả khiến tinh thần của y quay trở về.

“Đương gia, sắp ra khỏi thành .” Ngoài màn xe, thanh âm Hồ Lợi truyền vào.

Nghe xong lời này, Đường Tống không khỏi khẩn trương, tay trái theo bản năng sờ sờ mặt trái của mình, như vậy hẳn là sẽ không bị nhận ra đi?

Đường Tống đang tự xoa bản thân, đột nhiên nghe được có người cười nhạo một tiếng, người trong xe đứng lên, đem da thú dưới thân xốc đứng lên, lộ ra một không gian rộng khoảng nửa thước, cao nửa thước, nguyên lai phía dưới chỗ người nọ ngồi vừa rồi là khoảng trống.

“Không muốn bị bắt thì mau tiến vào.” Người nọ hướng về phía Đường Tống đang trợn mắt há hốc mồm nói, thanh âm khàn khàn như giấy chà vào nhau.

Đường Tống chui vào nơi dưới chỗ ngồi kia, tận lực cuộn thân mình lại, cái không gian kia thế nhưng vừa vặn với y.

Người nọ chờ Đường Tống ẩn vào rồi, lấy da thú phô hảo, lại ngồi lên.

“Đi thôi.” Một lát sau, thanh âm khàn khàn của người nọ lại vang lên, xe ngựa lại chậm rãi tiến lên.

Đường Tống nằm ở trong không gian nhỏ hẹp, trong đầu loạn thành một đoàn. Người ngồi phía trên y là ai? Rốt cuộc vì cái gì giúp y mà?

Xe ngựa đi không lâu, chợt nghe gặp một thanh âm hô to: “Dừng xe, quan phủ phải kiểm tra.”

Xa phu “Hu ——”một tiếng, xe ngựa ngừng lại. Từ ngoài xe ngựa truyền đến thanh âm ồn ào, thanh âm Hồ Lợi loáng thoáng truyền đến, tựa hồ đang biếu bọn quan binh “tiền trà” .

Trong chốc lát, tiếng ồn ào nhỏ chút, giống như đã kiểm tra xong rồi. Đường Tống nghe thấy thanh âm Hồ Lợi cũng rõ ràng chút, “Các vị quan gia, nếu kiểm tra mã đội của bọn ta không có vấn đề, như vậy chúng ta có thể ra khỏi thành đi?”

“Trong xe ngựa này là ai?” Một thanh âm lạnh lùng chất vấn, Đường Tống trong lòng căng thẳng, nghe ra là thanh âm Vương Phúc. Không nghĩ tới Vương Phúc đích thân ra thủ cửa thành .

“Bẩm quan gia, bên trong là đương gia của bọn ta.” Hồ Lợi thanh âm bình tĩnh trả lời.

“Liễu Phi Li?”

“Phải” Hồ Lợi lời vừa nói ra, Đường Tống nghe được ngoài xe đột nhiên vang lên một trận nghị luận ong ong, hiển nhiên mọi người đối Liễu Phi Li thần long kiến thủ bất kiến vĩ [rồng thấy chân không thất đuôi] đều phi thường hiếu kì.

“Mở ra màn xe bọn ta kiểm tra một chút.” Vương Phúc không để cho cự tuyệt nói.

“Này, đương gia bọn ta luôn luôn không gặp ngoại nhân, quan gia hay là không cần khó xử tiểu nhân đi?” Hồ Lợi vừa nghe Vương Phúc muốn kiểm tra xe ngựa, thanh âm cũng trở nên khẩn trương hơn.

“Không gặp ngoại nhân, ta xem là trong xe ngựa chứa chấp khâm phạm, cho nên không muốn gặp ai đi?” Vương Phúc uy hiếp nói.

“Quan gia, ngài cho bọn ta tội danh cũng thật lớn. . . . . .” Hồ Lợi còn muốn phản bác, lại bị người trong xe ngựa cắt ngang .

“Hồ quản sự, quan gia muốn tra thì để bọn họ tra đi. Chúng ta Liễu gia xa đội đi đường chính, ngồi vững chỗ, không có gì không dám gặp người.” Thanh âm khàn khàn xuyên qua màn xe truyền ra, đem lòng hiếu kỳ của mọi người đẩy đến mức cao nhất.

Mọi người ánh mắt thẳng ngoắc ngoắc nhìn chằm chằm bị màn xe Vương Phúc vén lên, sợ bỏ lỡ. Dù sao, nhìn thấy Liễu Phi Li cũng khó không khác nhìn thấy hoàng đế nhiều lắm.

Một lát sau, Đường Tống nghe thấy mọi người phát ra tiếng thở dài thất vọng, thậm chí có người châm chọc nói: “Ngồi xe ngựa còn đội mũ lưới, còn nói không gì không muốn gặp người?”

“Liễu tiên sinh, thỉnh ngươi gỡ mũ lưới xuống.” Vương Phúc đông cứng nói, tuy rằng dùng chữ “Thỉnh”, ngữ khí lại không chút khách khí.

“Quan gia, đương gia bọn ta đội mũ sa là bởi vì hắn gặp nạn nên kín đáo, ngài không cần khinh người quá đáng.” Thấy Vương Phúc vẫn không bỏ qua, Hồ Lợi hơi có chút hổn hển nói.

Liễu Phi Li coi như do dự nói: “Nhất định phải gỡ xuống sao?” Tiếng nói khàn khàn lại có thể nghe ra ý khẩn cầu.

Vương Phúc dừng trong chốc lát, nói: “Liễu tiên sinh, đắc tội .”

Hết chương thứ tám mươi tư


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.