Băng Sơn Vương Gia Đích Ái Nhân

Chương 90



CHƯƠNG 90

Trong nháy mắt, Liễu gia mã đội ở Xích Hà thành đã được nửa tháng. Nửa tháng này, Đường Tống không thể ra khỏi khách ***, đành phải mỗi ngày chạy qua phòng Liễu Phi Li, hỏi thăm hắn bên chiến sự ngoài.

Liễu Phi Li không thích nhiều lời, tuy rằng làm không được “tri vô bất ngôn, ngôn vô bất tẫn” [biết thì sẽ nói, nói thì nói hết] , nhưng có thể nói phần lớn tình thế rõ cho Đường Tống. Theo Liễu Phi Li nói, từ khi Hô Diên Liệt nhận Xích Hà thành, chiến trận cũng chủ động chút. Mà Hô Diên Liệt không úy kỵ uy danh chiến thần của Hàn Vương, bởi vậy không giống thủ thành trước lấy thủ là chính, có khiêu khích cũng chủ động nghênh chiến vài lần, tuy rằng là bại nhiều thắng ít, nhưng cũng nhiều ít khơi dậy sĩ khí của binh lính Sắc Lặc quốc.

Hàn Vương bên kia cũng là tìm cách hạ Xích Hà thành, nề hà Xích Hà thành một người đã đủ giữ quan ải, vạn người không thể khai thông, muốn trong thời gian ngắn hạ Xích Hà thành cũng không phải là chuyện dễ, song phương lâm vào giằng co.

Lại qua hơn mười ngày, Sư quốc đại quân đột nhiên công thành nhanh hơn, trong một ngày thế nhưng liên tục khiêu khích ba lượt, về sau mỗi ngày theo ba bữa cơm khiêu khích, hơn nữa binh lính khiêu khích ngoài miệng cũng dần không cố kỵ, ô ngôn uế ngữ ùn ùn. Mà Hô Diên Liệt lại khác hẳn tác phong lúc đầu, mặc Sư binh vừa mắng hắn là “Đồ con rùa” cũng không ra khỏi thành nghênh chiến.

“Đây là vì sao?” Nghe xong Liễu Phi Li trần thuật đơn giản, lông mày Đường Tống mấy ngày chưa nay chưa từng giãn ra không khỏi càng nhíu chặt . Đường Tống ẩn ẩn cảm giác được, Sư quân tựa hồ gặp biến cố gì đó, cho nên binh lính mới thấp thỏm nóng lòng muốn sớm công phá cho kịp Xích Hà thành.

Thói quen Liễu Phi Li nói xong chiến sự sẽ không thừa một từ, Đường Tống cơ bản không trông cậy vào hắn giải đáp cho mình, lại không nghĩ rằng Liễu Phi Li hôm nay lại nói tiếp: “Đường Tống, ta vài ngày trước biết được tin tức, Lưu Dục trước đó âm thầm khiến cho người động tay động chân trong Sư triều, khiến Hồng Vũ đế đối Hàn Vương sinh nghi. Vốn mười ngày trước lương thảo nên tới rồi, không biết nguyên nhân gì, đến nay còn chưa tới. Theo ta phỏng chừng, tồn lương trong Sư quân hẳn là không nhiều lắm .”

Liễu Phi Li thanh âm bình tĩnh, Đường Tống lại nghe hết hồn. Từ xưa đến nay, hành quân đánh giặc đều là “Binh mã chưa động, lương thảo đi trước” . Lương thảo còn không nhiều, binh lính không có cơm ăn, tất nhiên sẽ quân tâm động, tự sụp đổ. Đường Tống thật sự không rõ, rốt cuộc là nghi ngờ gì có thể làm cho Lư Khâu Tĩnh Viễn không để ý hơn tánh mạng mười vạn con dân Sư quốc, chặt đứt nguồn lương thảo cung cấp cho đại quân.

“Lư Khâu Tĩnh Viễn như thế nào có thể làm như vậy, hắn chính là Hoàng Thượng Sư quốc a? Nào có đạo lý Hoàng Thượng cản quân đội nhà mình a?” Trong lòng có nghi vấn, Đường Tống không tự giác liền hỏi ra.

“Ha hả, Hoàng Thượng.” Liễu Phi Li cười khẽ hai tiếng, hai chữ nói “Hoàng Thượng” trong giọng lộ vẻ trào phúng.”Đúng là bởi vì hắn lo lắng cho mình ngồi không xong cái ngôi vị hoàng đế này, cho nên mới sử xuất độc kế như thế, hãm hại Hàn Vương cùng mười vạn Sư binh.”

“A?” Đường Tống hoàn toàn sửng sốt, y không rõ ngôi vị hoàng đế của Lư Khâu Tĩnh Viễn cùng hắn chặt đứt lương thảo của Sư đại quân có quan hệ gì, nếu Sư đại quân lần này bại gã không phải càng ngồi không xong ngôi vị hoàng đế này sao?

Nhìn thấy Đường Tống đầy mờ mịt, Liễu Phi Li thở dài, Đường Tống tuy có chút tâm cơ, vừa ý tứ vẫn quá mức đơn thuần, lòng người hiểm ác y khó có thể nhìn thấu. Nói lại chính mình lúc đó chẳng phải bởi vì quá mức tín nhiệm người nọ, cho nên mới có kết cục hiện tại, đơn giản một lần nói rõ cho y đi.

“Đường Tống, ngươi có từng nghe qua ‘ công cao chấn chủ ’ [Có công cao sẽ lấn át chủ nhân] chưa?” Liễu Phi Li trong thanh âm khàn khàn mang theo một vẻ thê lương nhìn thấu thế sự.

Đường Tống tâm tư đơn thuần, nhưng cũng không phải y không thông minh, suy tư một hồi liền hiểu được ẩn ý của Liễu Phi Li, một đôi mắt xinh đẹp lập tức mở tròn, không thể tin nhìn Liễu Phi Li: “Chẳng lẽ nói, Lư Khâu Tĩnh Viễn lần này lại là nhằm về phía Hàn?”

Liễu Phi Li ngưng trọng gật đầu, chậm rãi nói: “Không tồi, Lư Khâu Tĩnh Viễn này quả thật là hướng về Hàn Vương. Đường Tống ngươi có điều không biết, Lư Khâu Tĩnh Viễn sở dĩ có thể lên làm Hoàng Thượng, phía sau trợ lực trọng yếu nhất chính là Hàn Vương. Quan viên duy trì hắn, trừ bỏ một phần là Thừa tướng, còn lại phần lớn là duy trì Hàn Vương, nhất là tướng lãnh trong quân, lại theo Hàn Vương như Thiên Lôi sai đâu đánh đó. Cho nên, Lư Khâu Tĩnh Viễn tuy rằng lên làm Hoàng Thượng, kỳ thật cũng không nắm giữ bao nhiêu thực quyền, quân quyền vẫn là quan viên duy trì Hàn Vương nắm trong tay, nói đến đây, cũng chính là còn nắm giữ trong tay Hàn Vương. Vốn lần này Hách Triết quốc đề nghị cùng Sư liên minh hợp tác thảo phạt Sắc Lặc quốc, Lư Khâu Tĩnh Viễn còn có Thừa tướng cáo già kia không đồng ý, đáng tiếc Hàn Vương kiên trì, trong triều đa số quan viên cũng nghiêng theo Hàn Vương, cho nên Lư Khâu Tĩnh Viễn bất đắc dĩ mới đồng ý tuyên chiến. Lần này nếu Hàn Vương thuận lợi công phá Xích Hà thành, thẳng bức đến Sắc Lặc quốc Yến Đô, như vậy, uy danh Hàn Vương ở Sư quốc liền càng như mặt trời ban trưa, này không phải công cao chấn chủ thì là cái gì?”

“Vì diệt trừ Hàn, Lư Khâu Tĩnh Viễn muốn hy sinh mười vạn đại quân, hắn tàn nhẫn đến vậy sao?” Đường Tống lúng ta lúng túng nói, bị sự hiểm ác của Lư Khâu Tĩnh Viễn làm ngây người.

Hết chương thứ chín mươi


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.