Băng Sơn Vương Gia Đích Ái Nhân

Chương 97



CHƯƠNG 97

Hồng Vũ nguyên niên tháng ba, Sư Sắc Lặc hai quốc ngưng chiến. Sắc Lặc quốc đem ba thành ngoài Xích Hà thành cắt cho Sư quốc, đồng thời bồi thường vàng bạc châu báu, ngưu dương mã vô số, Hách Triết quốc cũng đoạt được từ trong tay Sắc Lặc quốc quyền khai thác một vùng mỏ giữa biên cảnh hai quốc.

Ngay tại lúc mọi người trên dưới đang chúc mừng thắng lợi, Hàn Vương vừa mới chiến thắng trở về đã làm ra một hành động làm cho mọi người trên triều đều đồng loạt ngã xuống ––– Từ quan!

Niềm vui thắng lợi còn chưa tán đi, tin tức Hàn Vương từ quan đã nhanh chóng lan khắp phố lớn ngõ nhỏ. Mặc kệ là triều đình hay dân gian đều nghị luận về nguyên nhân Hàn Vương từ quan, Hàn Vương chiến công hiển hách, lần này lại vừa mới thảo phạt Sắc Lặc quốc lấy được toàn thắng, sao lại vào đúng lúc thế lực cùng thanh danh đều sáng chói như mặt trời ban trưa quyết định giã từ sự nghiệp đang trên đỉnh vinh quang, từ quan quy ẩn chứ? Đối với điều này, Hàn Vương đang kiên trì từ quan cũng không đưa ra một lý do chính đáng xác thực, chỉ nói ba chữ ‘Không hứng thú’.

Vì thế, các loại phiên bản phỏng đoán lan truyền ồn ào huyên náo trong dân gian, trong đó một phiên bản nhận được sự đồng ý đông đảo nhất là Hoàng thượng sợ Hàn Vương công cao chấn thủ, muốn đối phó Hàn Vương, mà Hàn Vương hiểu dụng tâm của Hoàng thượng, không muốn bị Hoàng thượng mà hắn một lòng phụ tá hoài nghi, một tấm lòng trung can nghĩa đảm bị cô phụ, bởi vậy tâm sinh chán ghét, quyết định từ quan quy ẩn.

Mặc kệ lý do Hàn Vương quy ẩn là gì, việc ẩn lui của hắn lại ảnh hưởng đến rất nhiều người, rất nhiều tướng lãnh trung thành và tận tâm với Hàn Vương tin lời đồn đãi kia, cho rằng Hàn Vương ẩn lui là kết quả do Hoàng thượng bức bách, thỏ tử hồ bi [một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ], đối Tân hoàng cũng sinh ra bất mãn.

Lư Khâu Tĩnh Viễn cũng ý thức được điểm này, vốn theo kế hoạch gã muốn tước một số quyền lợi của Hàn Vương, lại không nghĩ rằng Hàn Vương vừa về đến liền từ quan, làm cho hắn trở tay không kịp. Hiện tại trong triều, nhất là trong quân đã có rất nhiều quan viên sinh bất mãn với hắn, bởi vậy, vì trấn an trong quân bất mãn, Lư Khâu Tĩnh Viễn nhất định phải lưu lại Hàn Vương, không thể để cho hắn lập tức từ quan.

Hàn Vương phủ, Hạo Nhiên thính. Hồng Vũ đế hiện tại từng là Tứ hoàng tử ngồi trong đại sảnh, nhìn Hàn Vương vẫn giống như băng sơn ngồi đối diện, trong lòng hơi có chút bực mình. Chính mình đã tận tình khuyên bảo hồi lâu, hiểu lấy tình cảm huynh đệ, động lấy quốc gia đại nghĩa, không nghĩ tới Hàn Vương thật sự còn khó thuyết phục hơn cả băng sơn, vẫn kiên trì từ quan quy ẩn. Điều này làm cho Lư Khâu Tĩnh Viễn từ lúc lên làm Hoàng đế tính tình kiêu ngạo hơn không ít vô cùng tức giận, cuối cùng quả thực chỉ có thể dùng phẩy tay áo bỏ đi để hình dung.

Lúc Lư Khâu Tĩnh Viễn vừa đi ra ngoài, vừa tính toán trong lòng có nên giam lỏng Hàn Vương không, lại nghe thấy một người đang gọi mình. “Tứ điện hạ, Tứ điện hạ.”

Lư Khâu Tĩnh Viễn vừa nghe xưng hô quen thuộc này liền sinh khí, chính mình hiện tại là Hoàng thượng, sao còn có người xưng hô danh hiệu trước đây của mình. Lư Khâu Tĩnh Viễn giận dữ quay đầu lại, đang muốn quát lớn người lớn mật này một chút, lại phát hiện người gọi mình đúng là tâm can bảo bối của Hàn Vương ––– Đường Tống.

Nhãn châu của Lư Khâu Tĩnh Viễn xoay động, nghĩ đến Hàn Vương đối Đường Tống cưng đến tận xương, nói không chừng Hàn Vương sẽ nghe y. Bởi vậy, Lư Khâu Tĩnh Viễn vội vàng thu hồi biểu tình phẫn nộ, ngược lại vẻ mặt ôn hòa nói: “Đường Tống là ngươi a. Hiện tại cũng không thể gọi ta là Tứ điện hạ nha.”

Đường Tống tựa tiếu phi tiếu nhìn Lư Khâu Tĩnh Viễn ‘biến sắc mặt’, sau đó giống như bừng tỉnh đại ngộ, “A, ta thật sự là đáng chết, thế nhưng lại kêu Tứ điện hạ là ‘Tứ điện hạ’, ta nên kêu Tứ điện hạ là ‘Hoàng Thượng’ đúng không?”

Lư Khâu Tĩnh Viễn có chút khí tiết nhìn Đường Tống, lời này của y không phải còn đem hắn gọi là ‘Tứ điện hạ’ sao? Thật không biết là y cố ý hay vô tình. Lư Khâu Tĩnh Viễn cưỡng chế tức giận của mình, nói: “Đường Tống cũng biết nguyên nhân Hàn Vương muốn từ quan chứ?”

“Biết a.” Đường Tống cười tủm tỉm nói: “Hàn nói muốn dẫn ta đi Thục xem trò biến sắc mặt, nếu làm vương gia sẽ có người đi theo, phiền toái, cho nên liền từ quan.”

“Cứ như vậy?” Lư Khâu Tĩnh Viễn nhìn biểu tình ‘khờ dại’ của Đường Tống, trong lòng ẩn ẩn có loại cảm giác, giống như bản thân mình bị đùa giỡn. Đang muốn cổ động Đường Tống khuyên Hàn Vương không từ quan, Đường Tống lại lên tiếng trước hắn.

“Hoàng thượng ~” Đường Tống ngữ mang châm chọc kêu lên: “Ta có một chuyện nghẹn trong lòng đã rất lâu, vẫn muốn hỏi ngài một chút.”

“Nga, chuyện gì vậy?” Mới nghe ngữ khí của Đường Tống đã làm cho hắn cảm thấy rất không thoải mái rồi, Lư Khâu Tĩnh Viễn vẫn đang làm bộ như hòa khí hỏi.

“Ta muốn hỏi chính là ––– rốt cuộc Phượng Tê chết như thế nào?”

Hết chương thứ chín mươi bảy

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.