Bánh Bao Nhà Ai

Chương 105: Kế hoạch



Mười lăm tháng giêng hôm nay Ô Thuần Nhã ở nhà cùng Mạc Tuấn Nghị nhàm chán ngồi ở sofa xem TV.

Trong TV phát sóng lặp đi lặp lại các tin tức về Tết âm lịch cùng những tiết mục mừng xuân của các nhà đài, ngáp một cái, cậu quay đầu nhìn Mạc Tuấn Nghị cũng đang vẻ mặt chưa tỉnh ngủ, hỏi, “Cậu chuẩn bị ở hẳn nhà Dực Dương à?”

Mạc Tuấn Nghị quơ quơ bàn tay đeo nhẫn ở ngón áp út trái về phía cậu, nói, “Ừ, một dạo nữa mình sẽ cho thuê nhà kia, dù sao Dực Dương cũng không yên tâm để mình ở một mình.”

Gật đầu, Ô Thuần Nhã duỗi thắt lưng, cách lớp áo vỗ nhẹ bụng vài cái, cười khổ, “Sao mình cứ cảm thấy nhóc này gần đây không chịu an phận!”

Mạc Tuấn Nghị vươn tay đặt lên bụng cậu, cảm nhận hoạt động của thai nhi bên trong, “Sáu tháng rưỡi rồi phải không?”

Nghĩ nghĩ, Ô Thuần Nhã gật đầu, “Ừ, cuối tháng là được bảy tháng rồi, cảm giác lưng như sắp gẫy tới nơi.” Dạo này bụng cậu càng ngày càng bự, thân thể cũng bắt đầu phù nặng hơn, mới mang thai sáu tháng rưỡi cậu đã tăng thêm gần25kg, nếu mang thai mười tháng….Trời ơi, cậu thật không dám tưởng tượng nữa.

Mạc Tuấn Nghị nuốt nước miệng, cúi đầu nhìn cái bụng đã hơi nhô lên của mình, cầu nguyện mình chớ có giống Ô Thuần Nhã, đến lúc đó có cái bụng bự chảng như vầy, biết ra ngoài gặp người kiểu gì đây.

Ô Thuần Nhã lé mắt nhìn hắn, hừ một tiếng, nguyền rủa, “Cậu khỏi cần nghĩ, qua một thời gian nữa cậu cũng được vinh hạnh thế này thôi.” Nếu xấu tất cả mọi người cùng nhau xấu, mấy tháng nữa là mình được giải thoát rồi, Tuấn Nghị còn phải chịu hơn nửa năm nữa, cứ để cậu ấy đắc chí đi!

Co rút khoé miệng, Mạc Tuấn Nghị thở dài, gần đây tính tình Ô Thuần Nhã ngày càng âm tình bất định, nam nhân thì trái ngược tính tình ngày càng tốt, hơn nữa như đã quen cậu cố tình gây sự, lần nào cũng có thể nhanh chóng trấn an tâm tình của cậu.

“À đúng rồi, mình muốn…”

“Phụ thân!” Mạc Tuấn Nghị còn chưa nói xong đã bị tiếng gào to của Bánh Bao cắt ngang.

Bánh Bao mặc áo cộc tay bằng lụa màu đỏ, cùng Cảnh Hoán mặc một chiếc áo cộc tay màu xanh kiểu dáng tương tự tay nắm tay từ trên lầu đi xuống, thấy Ô Thuần Nhã liền mau chóng buông tay Cảnh Hoán, chân ngắn nhanh chóng chạy đến bên cạnh cậu, ngửa đầu nhìn Ô Thuần Nhã.

“Phụ thân, Bánh Bao muốn ăn bánh trôi nước phụ thân làm.”

Nắm cổ tay vù vù thịt của bé, Ô Thuần Nhã vươn qua hôn lên mặt bé, cười nói, “Không thành vấn đề, nhưng Bánh Bao phải phụ phụ thân làm bánh trôi, chịu không?”

“Dạ, ca ca cũng làm cùng, Mạc thúc thúc cũng thế.” Chớp mắt to ngập nước, Bánh Bao thịt vẻ mặt chờ mong.

Mạc Tuấn Nghị ôm Cảnh Hoán, nhận mệnh thở dài, giờ hắn ngày càng có cảm giác mình như bà chủ gia đình ở nhà cơm nước, không ngờ lại thực sự bị bắt đi nấu ăn.

Buổi trưa toàn bộ thời gian đều dùng để nặn bánh trôi, Ô Thuần Nhã lau bột gạo dính trên mặt Bánh Bao và Cảnh Hoán, khoé miệng cong ý cười.

Vẫn là làm cùng Bánh Bao vui vẻ hơn, tuy bé kia căn bản chỉ toàn quấy rối cậu, song những việc thân thiết như thế này cậu rất thích.

Mạc Tuấn Nghị cúi đầu nói với Cảnh Hoán, “Con đưa Bánh Bao đi rửa tay đi.”

Ô Thuần Nhã nhướn mày nhìn Mạc Tuấn Nghị, có việc muốn nói sao?

“….Vừa rồi mình định hỏi cậu, cậu cho bọn họ bao nhiều tiền?” Mạc Tuấn Nghị thấy hai nhóc kia đã rời đi, nhẹ giọng hỏi.

“Năm mươi vạn.” Ô Thuần Nhã sửng sốt một lúc mới nghĩ ra, bọn họ trong miệng Tuấn Nghị chính là nhà ba mẹ nuôi cậu.

Mạc Tuấn Nghị nhíu mày, có chút không hiểu hành động của cậu, kỳ thực chuyện này sau khi Ô Thuần Nhã về từ bệnh viện hắn đã muốn hỏi, nhưng lúc ấy nhìn cậu sắc mặt không được tốt, cho nên không mở miệng hỏi, hai ngày nay lại không có cơ hội, hai anh em nhà Tư Không hình như không muốn để hai người bọn họ nhớ đến gia đình mình, cả ngày canh chừng lái suy nghĩ họ.

Vốn hôm nay hai anh em Tư Không ở nhà, kết quả sáng dậy liền nhận được điện thoại của trợ lý riêng gọi tới, cho nên còn đang ở công ty chưa về, hắn mới nhân cơ hội ở một mình tìm Ô Thuần Nhã hỏi rõ chuyện này.

Ô Thuần Nhã nhìn hắn đang nhíu mày, cười nói, “Có phải cảm thấy mình đã cho quá nhiều không? Lúc trước bọn họ cầm tiền bồi thường ba mình cũng chỉ có hơn một vạn, mình lại bồi thường nhiều như vậy, ngốc lắm phải không?”

Gật đầu, Mạc Tuấn Nghị hơi bực mình nói, “Cậu lấy tiền chỗ Viêm Nghiêu à?” Năm mươi vạn đối với Ô Thuần Nhã mà nói cũng không phải là số tiền nhỏ.

Lắc đầu, Ô Thuần Nhã cầm khăn ướt để ở bên cạnh lau tay, cúi đầu nói, “Mấy năm nay mình có tích cóp được mấy vạn, vốn định để dành cho Bánh Bao đi học, nhưng từ giờ về sau căn bản sẽ không có chỗ cho mình tiêu nó nữa. Mình đưa cho Hạ Dương đi đầu tư, kinh doanh có lời, rồi mượn Viêm Nghiêu bốn mươi vạn.”

Nghĩ nghĩ lại nói, “Dù sao họ cũng đã nuôi nấng mình, mình không thể không quan tâm được, hơn nữa, về sau cũng không có cơ hội gặp mặt.”

Mạc Tuấn Nghị không đồng ý nhìn cậu, “Không sợ bọn họ quấn quýt lấy cậu không buông à?”

Ô Thuần Nhã cười lạnh, nhìn Mạc Tuấn Nghị nói, “Quấn quýt lấy mình? Quấn kiểu gì? Thái độ của bọn họ với mình là chán ghét tận trong tim đến ánh mắt, có thể cậu lo bọn họ vì tham tiền mà bám mình không buông, nhưng Tuấn Nghị à, bọn họ không có số điện thoại của mình, không có địa chỉ hiện tại của mình, cho dù họ biết mình ở đây, cậu cho rằng với tính cách của Viêm Nghiêu anh ấy sẽ cho bọn họ xuất hiện trước mặt mình ư?”

Mạc Tuấn Nghị không ngờ cậu sẽ đột nhiên nói như vậy, ngơ ngác nhìn cậu, “Cậu còn mưu tính với cả Viêm Nghiêu sao?”

Ô Thuần Nhã khẽ thở dài, nhìn thẳng vào mắt hắn, “Sau khi đã biết mọi chuyện mình không thể không một chút oán hận, nhưng mình cũng không muốn làm trái với lương tâm, hơn nữa, mình còn rất ích kỉ, mình không mong có người đến quấy rầy cuộc sống hiện tại của mình, Tuấn Nghị, cậu hiểu rồi chứ?”

Cho dù biết ba mẹ nuôi vì khoản trợ cấp của ba ruột cho nên mới nhận nuôi cậu, nhưng dù sao cũng chưa từng để cậu thiếu ăn thiếu mặc, có mấy gia đình có thể hỏi han ân cần với một đứa nhỏ xa lạ đâu? Chỉ nuôi cậu thôi đã tốt lắm rồi, nếu gặp phải loại họ hàng không ra gì, còn có thể cầm tiền mặc kệ sống chết của cậu, không phải càng thêm bi thương thảm hại? Không khéo bị người ta hãm hại, bỏ đói chôn sống nơi thâm sơn rừng già cũng không có ai biết.

Mạc Tuấn Nghị hé môi, gật đầu.

Hắn đương nhiên hiểu được cha mẹ ruột khác với cha mẹ nuôi, cha mẹ ruột dù có ghét bỏ thế nào cũng sẽ nghĩ cách giữ ta bên cạnh, nhưng cha mẹ nuôi sẽ không, bọn họ có thể làm ra những chuyện thực sự làm tổn thương ta.

Không phải người nào cũng sẽ chọn cách mang nỗi oán hận, vì vậy Ô Thuần Nhã đã lựa chọn đối mặt, sau đó hoàn toàn thoát khỏi gia đình đã khiến cậu thương tâm kia, dùng tiền cắt đứt tình cảm dây dưa suốt hai mươi năm. Ít nhất hiện tại nếu có người hỏi cậu, cậu nhất định sẽ không tiếp tục đi nghĩ đến vấn đề của một nhà kia nữa, chuyện cần làm hay không cần làm cậu đều đã thực hiện, đã đủ cho bọn họ mặt mũi rồi.

“Viêm Nghiêu biết cậu nghĩ vậy không?” Mạc Tuấn Nghị lo lắng nhìn Ô Thuần Nhã, nếu nam nhân biết mình bị tính kế, có thể nào sẽ tức giận với cậu ấy không?

Ô Thuần Nhã cười đến hạnh phúc đến nhẹ nhàng, dựa lưng vào ghế dựa, chậm rãi duỗi thắt lưng, “Biết chứ, mình không giấu anh ấy, nếu không cậu nghĩ anh ấy có thể thoải mái đưa mình đến bệnh viện gặp họ sao?”

“Vậy là tốt rồi, nếu giải quyết xong thì đừng nghĩ lại nữa, có lẽ mình cũng có thể xử lý chuyện ba mình.”Mạc Tuấn Nghị nuốt nước miếng, chuyển mắt.

Cười nhạo một tiếng, Ô Thuần Nhã nhìn Mạc Tuấn Nghị nói, “Cậu đừng mong, chiêu này của mình với cậu mà nói là vô dụng, chẳng lẽ cậu muốn dùng tiền mua chuộc ba mình?” Tuấn Nghị chán quá hoá nguhay sao vậy, chuyện của bọn họ bản chất đâu có giống nhau đâu!

Mạc Tuấn Nghị thở dài, bất đắc dĩ nhìn Ô Thuần Nhã, xin giúp đỡ, “Cậu nghĩ cách giúp mình đi, mình không thể cứ bế tắc với ba mình như vậy được.”Từ ngày hắn và Tư Không Dực Dương rời khỏi nhà hắn, mỗi ngày hắn đều gọi điện cho anh cả anh hai để hỏi cảm xúc của ba, đáng tiếc đều nhận được một đáp án, ông cụ sống chết không thay đổi.

Ô Thuần Nhã bưng ly sữa nóng, làm ấm hai bàn tay lạnh lẽo, cúi đầu nghĩ, nói, “Tuấn Nghị, có phải ba cậu có chuyện gì khó nói không?”

Mạc Tuấn Nghị lắc đầu, “Không có, cậu chắc là đã nghe Viêm Nghiêu kể chuyện mối tình đầu của ba mình rồi?”

Co giật khoé miệng, Ô Thuần Nhã ho nhẹ một tiếng che dấu khoé miệng vì muốn cười mà trở nên mất tự nhiên, lúc ấy cậu nghe Tư Không Viêm Nghiêu kể chuyện mà cười đến đau cả bụng, dây thần kinh não bộ của Mạc lão cha chắc chắn là có vấn đề rồi.

“Cậu có thể sử dụng kế thân tình.”Trợn mắt, Ô Thuần Nhã ngẩng đầu nhìn hắn, nhẹ nhẹ nhàng nhàng phun ra một câu.

“Kế thân tình?” Mê mang nghiêng đầu, Mạc Tuấn Nghị không hiểu. Ngại quá, từ khi mang thai não hắn bắt đầu đình công, mấy chuyện phức tạp gì đó không thích hợp với hắn.

“Tức là, đầu tiên cậu có thể đi khóc lóc kể lể chuyện tình yêu của mình và Dực Dương, sau đó kể một ít về cảm giác của cậu mang thai, xong thì lôi kéo cả anh cả anh hai cậu trình bày việc nhà họ Mạc có con cháu sẽ vui vẻ biết bao nhiêu, cuối cùng, dùng đứa cháu tương lai của ông để uy hiếp, dù sao ông ấy cũng không thể bỏ mặt con cháu đúng không? Nếu ông cứng nhắc cổ hủ như vậy, chắc chắn sẽ rất chú trọng vấn đề huyết mạch, cậu hãy nói cháu đích tôn của ông ấy nhất định sẽ cùng họ với ông!” Thực ra câu cuối cùng mới là trọng điểm cậu muốn biểu đạt, ông cụ nếu không phân rõ trái phải thì sẽ nhớ đến tình thân, không phải nói ông bà với cháu thân thiết vô ngàn sao? Người nào lại không thương yêu cháu mình.

Mạc Tuấn Nghị sờ cằm, cảm thấy phương pháp này không tồi, đến lúc đó nếu ba hắn không đồng ý, hắn liền không thèm hình tượng trình diễn tiết mục một khóc hai nháo ba thắt cổ, dù sao để thuyết phục được ba, mặt dày mày dạn không thành vấn đề!

Ô Thuần Nhã xoa xoa bụng, liên tục thầm niệm a di đà phật, cậu vừa làm người xấu.

Lại nói, trong văn phòng tổng giám đốc tập đoàn Tư Không, Tư Không Viêm Nghiêu cau mày, biểu tình lạnh lùng âm hiểu nhìn trợ lý trước mặt.

“Là việc này?”

Khúc Tân bị giọng nói lạnh lẽo vô cảm của anh doạ đến run rẩy, trong lòng thầm nghĩ, sếp đã lâu lắm không dùng giọng điệu thế này nói chuyện rồi, từ khi tiểu thiếu gia và Ô tiên sinh xuất hiện, sếp đã sớm tẩy sạch hình tượng lãnh khốc trong mắt bọn cấp dưới bọn họ, trở thành một người đàn ông tốt của gia đình ngoài lạnh trong nóng điển hình.

Nhà họ Sở và nhà họ Tống chết tiệt, các người không thể yên tĩnh qua năm sao,thế nào lại cứ phải ầm ĩ vào lúc này!

“Nhà họ Sở tăng gấp ba tiền lương yêu cầu mùng mười động thổ, dựa theo tiến độ hiện tại của bọn họ, có lẽ hai ngày nữa sẽ đào đến chỗ đồ cổ.” Cho dù giờ cô hơi run, nhưng thứ gì cần báo cáo vẫn báo cáo đầy đủ.

Nhà họ Sở động thổ bây giờ, đã xáo trộn kế hoạch ban đầu của bọn họ, cho nên đành phải gọi hai anh em nhà Tư Không đến công ty xử lý và thay đổi kế hoạch.

Tư Không Dực Dương từ ngoài cửa bước vào, theo sau là Sở Nam, gã hỏi em trai, “Em có ý tưởng gì không?”

Nhíu mày tự hỏi, bút máy trong tay Tư Không Viêm Nghiêu điểm điểm lên trang giấy trắng trên bàn, xoẹt một tiếng vạch thành nét bút đen đặc.

“Cứ dựa theo kế hoạch, nếu bọn họ động thổ trước một tuần, vậy sẽ đào được càng nhiều thứ, đến lúc đó…”

Hừ, dám đấu với anh, cũng phải nhìn xem gia sản của các người có đủ nhiều không!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.