Bánh Bao Nhà Ai

Chương 114: Ngoại truyện 2: Bánh Bao buồn chán



Bé con ngủ bên cạnh, Mạc Tuấn Nghị nghiêng người, một tay chống đầu, một tay nhẹ nhàng chọt má bé.

Tiểu Bánh Bao Ô Trạch Vũ đẩy cửa phòng, tay vẫy vẫy mông lắc lắc lạch bạch đi tới, ghé trước giường, bĩu môi. (Sự thật thì do cấu tạo cơ thể nên Bánh Bao đi hệt như mấy bạn cánh cụt bên trên luôn *chỉ chỉ*)

Mạc Tuấn Nghị thấy dáng vẻ uỷ khuất của bé thì bật cười, vẫy tay, ý bảo bé trèo lên.

Bĩu môi, Bánh Bao ngồi lên giường, đạp dép nhỏ, uốn éo thân, bò lên giường, rúc vào bên người Mạc Tuấn Nghị, móng thịt tròn tròn nhéo khuôn mặt non mềm của bé con.

Bé con bị bé nhéo tỉnh, mắt to ngập nước nhìn anh bé, miệng nhếch lên, ‘oa’ một tiếng khóc oà.

Mạc Tuấn Nghị bị doạ nhảy dựng, lập tức nhẹ nhàng vỗ tay bé dỗ dành, dở khóc dở cười nhìn Bánh Bao vẻ mặt phiền muộn, cười nói, “Bánh Bao, con nhéo đau em rồi.”

Bánh Bao hừ một tiếng, hất mặt đi không thèm nhìn bé con khóc, cơ mà quay đi không được vài giây, đầu nhỏ đã quay về, khuôn mặt phúng phính hồng hồng, bé bĩu môi, bất mãn vươn móng chọt chọt chân bé con, tức giận nói, “Lại khóc!”

Mạc Tuấn Nghị thở dài, ngồi dậy tựa vào đầu giường, ôm bé con đang khóc oe oe vào lòng nhẹ nhàng vỗ về, nói với Bánh Bao, “Không được thế với em.”

Bánh Bao không vui tí nào, vươn qua ghé lên cái bụng tròn tròn của Mạc Tuấn Nghị, than thở, “Phụ thân có em liền không thích con nữa, em vừa khóc phụ thân đã khẩn trương muốn chết rồi, hừ!”╭(╯^╰)╮

Mạc Tuấn Nghị bất đắc dĩ thở dài, nhéo cái miệng đang dẩu lên của bé, cười nói, “Em chỉ là trẻ sơ sinh thôi, Bánh Bao sao có thể ganh với em được.”

Bánh Bao phiền muộn u sầu lắm, tuy em trai rất đáng yêu, nhỏ nhỏ mềm mềm, nhưng mà từ khi có em phụ thân liền giảm hẳn sự chú ý tới bé, mỗi ngày chỉ cần vừa nghe tiếng nhóc thối này khóc, phụ thân sẽ dỗ nó, còn không cho mình bế nữa, sợ mình làm ngã em.

Thân mình vù vù thịt nằm sấp lên gối đầu, chổng mông, lắc lắc ngoáy ngoáy một tí, Bánh Bao rầm rì hỏi, “Mạc thúc thúc, khi nào cha với phụ thân về ạ?”

Mạc Tuấn Nghị nhìn đồng hồ đặt ở tủ đầu giường, nghĩ nghĩ nói, “Chắc là sắp rồi, hai người ấy đã đi từ sáng mà.”

Bĩu môi, Bánh Bao lật người rúc vào ổ chăn mềm mại, nhắm mắt ngủ trưa!

Mạc Tuấn Nghị đặt bé con đã hết khóc nằm xuống cạnh Bánh Bao, nhéo nhéo móng thịt của nhóc, nhẹ giọng nói, “Phụ thân con đi gỡ thạch cao ở chân, còn phải làm hồi phục chức năng, hơi lâu một chút, Bánh Bao và em ngủ trưa ở chỗ Mạc thúc thúc nhé.”

Bánh Bao thịt xoay người, ôm bé con vào ngực, ngửa đầu chớp mắt với Mạc Tuấn Nghị, bĩu môi.

Bị dáng vẻ uỷ khuất của Bánh Bao làm cho không biết nói gì, Mạc Tuấn Nghị nằm xuống, xoa đầu bé, khó hiểu nói, “Lại có chuyện gì?”

“Ca ca dạo này bận quá, chẳng có thời gian chơi với con gì cả.”

Mạc Tuấn Nghị sửng sốt, nghĩ nghĩ, Cảnh Hoán sắp thi cuối học kì, cho nên dạo này rất chăm chỉ học bài, nghe ý của Tư Không Dực Dương, hình như Cảnh Hoán sẽ nhảy lớp, chuẩn bị khai giảng năm sau sẽ lên lớp sáu…Nhà Tư Không toàn sản xuất ra mấy người phi thường, sang năm Cảnh Hoán mới có 9 tuổi thôi!

“Chờ nghỉ hè Cảnh Hoán sẽ có thời gian chơi với con.”

Bánh Bao hừ hừ mấy tiếng, bĩu môi, ngủ.

Mạc Tuấn Nghị thở dài, bất đắc dĩ đắp chăn cho Bánh Bao, nhắm mắt ngủ cùng hai nhóc.

Bỏ đi thạch cao trên chân, Ô Thuần Nhã đi đường chợt trở nên khó khăn, một chân nặng một chân nhẹ, được Tư Không Viêm Nghiêu đỡ đứng lên, cậu ngẩng đầu nhìn nam nhân, uể oải nói, “Đường cũng đi không nổi.”

Tư Không Viêm Nghiêu hé miệng cười, hai tay đỡ tay cậu, chậm rãi di chuyển để cho cậu có thể quen dần, “Qua một thời gian nữa là ổn thôi.”

Ô Thuần Nhã bĩu môi, chậm rãi bước, chân còn run run, tuy không đau, nhưng cậu cảm giác như cái chân này đã không thuộc phạm vi khống chế của cậu nữa rồi.

“Nếu cứ như vậy thì biết làm sao bây giờ, sẽ biến thành chân dài chân ngắn mất.” Nóng lòng thành công, Ô Thuần Nhã đứng không vững ngã nhào vào ngực Tư Không Viêm Nghiêu.

Tư Không Viêm Nghiêu hôn lên cánh môi hơi bĩu ra của cậu, trấn an, “Anh không chê đâu.”

Đảo mắt xem thường, Ô Thuần Nhã hừ một tiếng, nếu dám chê, em lập tức bỏ anh!

Lúc bọn họ về đã đến chiều, kết quả vào cửa chỉ thấy một mình Tào quản gia ra đón, không thấy Bánh Bao đâu.

Ô Thuần Nhã khó hiểu nhìn Tào quản gia, hỏi, “Bánh Bao đâu rồi?”

Tào quản gia nhận lấy nạng Tư Không Viêm Nghiêu đưa, nghĩ nghĩ nói, “Tiểu tiểu thiếu gia đến biệt thự của đại thiếu gia, nói là muốn xem em.”

Gật đầu, Ô Thuần Nhã ngồi xuống sofa, uống một ngụm nước ấm Tư Không Viêm Nghiêu đưa đến, thở ra một hơi.

“Viêm Nghiêu, Tuấn Nghị còn hai tháng nữa sẽ sinh, lát nữa anh bế Nhạc Nhạc về đi, bảo Bánh Bao về luôn, đừng làm ồn đến cậu ấy.”

Trước khi đi cậu đã đưa bánh bao nhỏ Tư Không Hàm Thước đến chỗ Mạc Tuấn Nghị, để hắn trước tập quen cách ở cùng trẻ sơ sinh.

Tư Không Viêm Nghiêu ngồi bên cạnh cậu, gật đầu, vẻ mặt thoả mãn ôm cậu vào lòng, thở dài mãn nguyện, “Cho tới giờ anh cũng không ngờ, sẽ có một ngày như thế này.”

Ô Thuần Nhã nhướn mày, thả lỏng thân thể tựa vào ngực anh, khoé miệng cong lên ý cười.

Cậu cũng không ngờ mình sẽ cùng một người đàn sống cả đời, còn vì người đàn ông ấy mà sinh ra hai đứa con trai. Nhưng cậu biết, cậu yêu anh, và anh cũng yêu cậu, vậy là đủ rồi.

——— —————— ——————–

Tác giả nói : Mai sẽ post ngoại truyện của Mạc Tuấn Nghị và Tư Không Dực Dương, có viết một ít về chuyện lúc đầu hai người mới ở bên nhau, khụ, năng lực chịu đựng của mọi người chắc tốt lắm, tui cũng không ngược ghê lắm đâu -. –

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.