Bánh Bao Nhà Ai

Chương 15: Đại chiến giành con



Ô Thuần Nhã cuống quýt nhặt tách trà lên, sau đó lại vội vàng đứng dậy cầm khăn lau nước trà trên bàn, sắc mặt tái nhạt không huyết sắc.

Tư Không Viêm Nghiêu nhìn cậu luống cuống tay chân thu dọn mảnh vụn, anh đưa mắt về phía Bánh Bao còn đang ngủ say, trong lòng đã nhận định đứa bé này nhất định có quan hệ với mình, vừa nãy anh nói vậy là muốn thử một chút , kết quả nhìn thấy bộ dạng này của cậu ta, xem ra đứa bé nhất định không phải con ruột của cậu, hoặc có thể nói người này biết rõ thân thế của bé con.

Tư Không Viêm Nghiêu nhẹ nhàng gõ tay lên mặt kính, tuy âm thanh kia rất nhỏ,nhưng lại càng khiến Ô Thuần Nhã đứng ngồi không yên.

Cậu nhíu chặt mày, trong lòng bối rối không thôi, so với lúc trước biết mình có thai còn bối rối hơn rất nhiều.

Bây giờ cậu đã chẳng còn khí chất ôn nhuận như ngày thường nữa, mày cau lại, môi nhếch lên, khiến cho cả người cậu thoạt nhìn kiên cường hơn nhiều, như thú mẹ muốn bảo vệ thú con, quật cường mà kiên quyết.

Tư Không Viêm Nghiêu cảm thấy hứng thú nhướn mày, không ngờ tới cậu còn một mặt như thế này nha.

“Sao lại không nói gì?” Tư Không Viêm Nghiêu tâm tình rất tốt, khóe miệng gợi lên nụ cười ác ý, phun ra một câu khiến người ta bực mình.

Ô Thuần Nhã rất muốn cầm khăn lau ném vào mặt anh, người này thật quá đáng ghét!

Đầu tiên là vô duyên vô cớ quấy rầy cuộc sống của cậu và Bánh Bao, sau đó không hề báo trước nói ra câu kia, nếu là người hơi nóng tính đảm bảo sẽ không nhịn được, huống chi người đàn ông này còn đến giành Bánh Bao với cậu!

“Anh muốn tôi nói cái gì!” Đôi mắt vốn luôn mang ý cười thản nhiên đạm nhạt giờ phút này lại trợn tròn, tựa như một con mèo nhỏ kích động, thấy thế nào cũng khiến người ta muốn tiếp tục bắt nạt cậu.

Tư Không Viêm Nghiêu không vì ngữ điệu của cậu mà thay đổi sắc mặt, ngược lại còn cười đầy thâm ý, “Cậu nói xem?” Lúc người này tức giận thật thú vị, vẻ mặt đã phẫn nộ lắm rồi mà vẫn cố gắn kiềm chế, nhìn thật đáng yêu.

“Không biết.” Cắn cắn môi dưới, Ô Thuần Nhã khẩn trương đến hai tay cũng lạnh toát.

Cầm tách trà lên chậm rãi nhấp một ngụm, Tư Không Viêm Nghiêu khẽ gật đầu, vừa rồi ăn cơm toàn ăn thịt, giờ uống chút trà hoa nhài, cảm giác thoải mái hơn nhiều.

Ô Thuần Nhã hiện tại có tâm tư muốn nhảy lên cắn chết người đàn ông trước mắt, thật đáng ghét. Loại cảm giác bị treo lơ lửng này sao lại đáng ghét thế chứ!

“Anh rốt cuộc muốn nói cái gì!” Ngữ khí không khỏi nâng cao hơn.

Tư Không Viêm Nghiêu quay đầu nhìn sang Bánh Bao, sau đó không đồng ý nói với Ô Thuần Nhã, “Suỵt…”

“…” Ô Thuần Nhã sắp bị thái độ không nhanh không chậm của anh làm cho tức chết rồi.

Thấy thời khắc hợp lí đến, Tư Không Viêm Nghiêu mở miệng, hơn nữa hiếm có nói được một đoạn thật dài, “Sau thắt lưng đứa bé này có một cái bớt, là cái bớt chỉ người trong gia tộc Tư Không tôi mới có thể di truyền, nhưng cũng có rất ít người có. Cậu đừng có ý định phủ nhận, cậu chăm sóc nó mấy năm nay hẳn là biết trên người nó có gì.”

Ô Thuần Nhã cảm thấy đầu mình như nổ tung, cậu đương nhiên biết trên người Bánh Bao có bớt, nhưng cậu chưa bao giờ ngờ tới, cái bớt kì quái kia lại là căn cứ chính xác để người đàn ông này phán đoán ra, lúc này, sắc mặt cậu đã không thể dùng từ tái nhợt để hình dung, mà đã thành trắng bệch.

Tư Không Viêm Nghiêu thấy sự không thể tin trong mắt cậu, nói tiếp, “Mấy năm trước nhu cầu của tôi rất lớn, cho nên có rất nhiều phụ nữ.” Câu này ý là, Bánh Bao không biết là do người phụ nữ nào sinh ra, càng không biết vì sao lại được Ô Thuần Nhã nuôi nấng.

Đến đây Ô Thuần Nhã hoàn toàn nổi giận, cậu đối với chuyện Bánh Bao rốt cuộc là con ai cũng không quá để ý, nhưng cái người đàn ông này, hiện tại lại có thể ngang nhiên chạy đến trước mặt cậu dõng dạc nói những lời như vậy, ý tứ kia rõ ràng là anh căn bản không nhớ đã từng làm gì với cậu?

Năm đó uống rượu say tùy ý làm bậy, cậu một mình rời nhà, sống dở chết dở, một mình nuôi con, thân thể cùng nội tâm đều phải chịu thống khổ giày vò, những điều ấy anh đều không biết, lại ở đây phủ nhận sự tồn tại của cậu, anh dựa vào cái gì chứ!

Ô Thuần Nhã hít sâu tự nói với bản thân mình phải kiên cường lên, mấy năm nay đều khó khăn đến vậy, cậu sẽ không chịu thua người đàn ông này.

“Cho dù nó là con trai anh thì sao? Nhà các người có di truyền, chỉ bằng thứ này anh đã nhận nó là con anh? Có phải quá đơn giản rồi không?”

Tư Không Viêm Nghiêu rút ra tờ chi phiếu, thản nhiên nói một câu, “Cậu muốn ít hay nhiều, tùy ý viết đi.”

“Anh cút khỏi đây cho tôi!” Ô Thuần Nhã nổi điên.

Giọng của Ô Thuần Nhã vốn trong trẻo thanh nhã mang theo chút lành lạnh, cậu sống hơn hai mươi năm đây là lần đầu nói lớn tiếng như vậy, có vẻ rất chói tai.

Bánh Bao nằm trên giường tỉnh lại, mơ màng dụi mắt, sau đó nhìn thấy phụ thân mình sắc mặt trắng bệch, còn há to miệng thở dốc.

“Phụ thân,phụ thân làm sao vậy?” Bánh Bao vừa mới ngủ dậy, giọng nói mềm nhẹ gần gụi khiến Ô Thuần Nhã không nén được cảm xúc.

Ô Thuần Nhã xoay người, đi đến bên giường gắt gao ôm Bánh Bao vào lòng, đôi mắt thanh lãnh đen láy thẳng tắp nhìn về phía Tư Không Viêm Nghiêu, “Nó là con tôi, anh có muốn cũng không thể cướp nó khỏi tôi!”

Bánh Bao lần đầu thấy phụ thân kích động như vậy, đôi tay ôm lấy nhóc cũng khẽ run rẩy, bé khó hiểu nhìn Ô Thuần Nhã, cặp mắt mê mang ánh lên một tia màu lục sắc.

Tư Không Viêm Nghiêu vẫn chú ý tới hành động của bé con, tất nhiên khi vẻ mặt bé chuyển sang nghiêm trọng anh có thể thấy rõ, giờ anh càng thêm khẳng định, đứa nhỏ này tuyệt đối là con mình. Di truyền rõ ràng nhất của nhà Tư Không, không chỉ có cái bớt, mà còn ở đôi mắt màu xanh biếc, tuy bình thường không nhìn ra, nhưng chỉ cần kịch động, nó vẫn sẽ xuất hiện sự khác biệt.

“Phụ thân…” Tiếng gọi như tiếng mèo con, Bánh Bao nâng tay ôm cổ Ô Thuần Nhã, khuôn mặt nhỏ nhắn cọ cọ hai má lạnh như băng của cậu, bé có thể cảm giác được Phụ thân đang sợ hãi, nhưng bé cũng không rõ, có cái gì phải sợ?

Ô Thuần Nhã bình ổn cảm xúc lại, cậu không muốn dọa tới Bánh Bao.

“Phụ thân không sao.”

Tư Không Viêm Nghiêu đứng lên, đi tới bên giường, Ô Thuần Nhã lập tức cảnh giác nhìn anh.

“Cậu được phép lo lắng.” Bộ dáng tùy thời đều có thể tạc mao này của cậu, thật sự là rất gọi người, gọi người hung hăng bắt nạt cậu.

“Cút!” Ô Thuần Nhã một tay ôm Bánh Bao, một tay chỉ ra cửa, lại một lần nữa từ bỏ sử dụng từ ngữ văn minh, cậu hiện tại không muốn cùng dưới một mái hiên với người đàn này thêm một giây phút nào nữa.

Tư Không Viêm Nghiêu cũng không tức giận, nâng tay xoa đầu Bánh Bao, sau đó cầm áo khoác, xoay người rời đi.

Mở cửa, anh xoay người nhếch môi cười ẩn ý với Ô Thuần Nhã.

Đang ôm Bánh Bao trong lòng, Ô Thuần Nhã chợt run mạnh một cái.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.