Bánh Bao Nhà Ai

Chương 17: Ba! Con muốn uống canh xương



Tư Không Cảnh Hoán nhàm chán nằm trên chiếc giường lớn của mình, đây là chiếc giường ba nhóc đã đặt làm từ khi nhóc còn nhỏ, để phòng trừ nhóc lớn lên, ba trực tiếp chuẩn bị một chiếc vừa cho ba người lớn nằm, có thể để nhóc tùy ý lăn qua lăn lại, nhưng cũng phải là khi nhóc có đủ sức mà lăn đã. Đáng tiếc hiện tại, chân nhóc còn chưa khỏi, cho nên chỉ có thể nằm đó ngẩn người.

Thèm uống canh xương Ô thúc thúc hầm quá, (ˉ﹃ˉ) chảy nước miếng, tuy rằng nhóc không muốn biến thành tên ham ăn giống Bánh Bao, nhưng bảo mẫu nhà nhóc làm đồ ăn một chút cũng không ngon bằng Ô thúc thúc.

Bĩu môi, nhóc xoay người cầm điện thoại đặt ở một bên nhấn số, “Ba.”

Tư Không Dực Dương ở công ty nhận được điện thoại của con trai thì rất bất ngờ, không có biện pháp a, đứa con bé bỏng bảo bối của gã từ nhỏ đã không thích bám lấy gã, chẳng hoạt bát tẹo nào, lại ít khi chủ động gọi điện cho gã, vì vậy nên giờ gã vui vẻ cực kì.

“Con đó à, có phải ở nhà chán quá không!”

“Con muốn uống canh xương.” Không hề cảm nhận được giọng điệu vui vẻ của ba mình, tiểu băng sơn nghiêm mặt yêu cầu.

Canh xương? Đó là cái gì, chả nhẽ con trai mình gọi cho mình chỉ là vì muốn uống canh xương? Tư Không Dực Dương chợt cảm thấy tâm tình của mình không còn kích động như vừa rồi.

“Bảo bối, con muốn uống canh thì bảo dì Tôn làm cho con đi.” Dì Tôn là nữ đầu bếp trong nhà, ở nhà Tư Không đã lâu năm, nhìn Cảnh Hoán từ khi sinh ra đến giờ, hơn nữa gần đây phụ trách thêm việc nấu cơm cho nhóc, làm đồ ăn cũng thỏa mãn ý thích của tiểu băng sơn.

“Không muốn” Mím chặt môi, Tư Không Cảnh Hoán biết mình là đang cố tình gây sự, nhưng nhóc là bệnh nhân a, là một bệnh nhân lại bị ba bỏ ở nhà một mình!

Nghe con lưu loát cự tuyệt lời đề nghị của mình, Tư Không Dực Dương cảm thấy có cái gì đó không bình thường, chẳng lẽ đây là con tra đang làm nũng với mình?

“Bảo bối, vậy con muốn uống canh nhà nào? Chốc nữa ba liền mua về cho con.”

“Muốn uống canh của Ô thúc thúc làm.” Nhóc mau chóng đưa ra yêu cầu, trong giọng nói không nghe ra cảm xúc gì.

Ngô thúc thúc?  Ngô thúc thúc là ai? Tư Không Dực Dương có chút mờ mịt, trong đầu gã thoáng hiện lên một cái tên, nhíu mày, có lẽ gã đã nghe nhầm, “Con nói lại xem, là ai?”

Tư Không Cảnh Hoán đảo mắt, sau đó thay đổi cách nói, “Phụ thân của Bánh Bao.”

Lúc này Tư Không Dực Dương xem như đã rõ, gã bất đắc dĩ thở dài, “Con trai à, hiện tại ba không tìm được cha Bánh Bao đâu, hay là chút nữa ba đưa con đi khách sạn mua một phần canh xươngcho con uống có được không?”

“Không muốn!” Cạch một cái cúp điện thoại, Tư Không Cảnh Hoán thở phì phì xị mặt.

Tư Không Dực Dương cầm di động, nghe tiếng ngắt điện từ đầu dây bên kia, trong lòng gã lại có suy nghĩ nho nhỏ, có phải mình quá chiều con trai rồi không? Bằng không sao nó dám vì một phần canh xương mà dập máy của mình?

=== ====== Ở bên này

Ô Thuần Nhã đến nhà trẻ đón Bánh Bao, nhóc con kia hôm nay có vẻ rất hưng phấn.

“Phụ thân!” Đôi chân ngắn bước nhanh, trên lưng đeo một cái balo, Bánh Bao lắc lư vươn tay chạy đến chỗ Phụ thân, một phát ôm lấy chân phụ thân rồi ngẩng mặt cười tít cả mắt.

Ô Thuần Nhã ngồi xuống, xoa đầu Bánh Bao, cười hỏi, “Có chuyện gì mà vui vẻ thế?”

“Hắc hắc, hôm nay cô giáo dạy thơ cổ, con nghe một lần đã thuộc rồi!” Bánh Bao kiêu ngạo ưỡn ngực, đắc ý cực kì, “Cô giáo còn khen con thông minh cơ!”

Ô Thuần Nhã nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Bánh Bao, cha con hai người chậm rãi đi đến trạm xe bus gần đó, vừa đi cậu vừa hỏi bé, “Vậy cô giáo dạy con bài thơ nào?”

Bánh Bao cười khúc khích ngẩng đầu, bắt đầu đọc, chất giọng non nớt mềm mềm,  “Đói, đói, đói đói, ngửa mặt nhìn chân trời, nước xanh phô lông trắng,chân ngỗng……Chân ngỗng……(⊙o⊙)…..quên mất tiêu rồi!”

(Hàng xịn :

“Ngỗng, ngỗng, hai con ngỗng

Ngửa mặt nhìn chân trời.

Nước xanh phô lông trắng

Chèo hồng đẩy sóng xanh”)

“Phụt….”

“O(∩_∩)O ha ha…”

“Đứa nhỏ này thật đáng yêu”

Mọi người chờ ở trạm xe nghe Bánh Bao đọc thơ đều có phản ứng.

Bé con kia hai má đỏ rực, bĩu môi, có hơi ngượng ngùng nha, lại có chút tức giận, rõ ràng vừa nãy mình đọc tốt lắm mà.

Bánh Bao ngửa đầu giương đôi mắt to ngập nước nhìn Ô Thuần Nhã, uốn éo thân mình mập mạp gọi, “Phụ thân…”

Cậu mỉm cười ôm lấy bé, nhìn vẻ mặt tội nghiệp của bé, rất không phúc hậu hỏi, “Bánh Bao, con muốn ăn chân ngỗng à?”

Bé chớp mắt, bất mãn nhăn mũi, tựa vào vai Phụ thân, hai chân nhỏ khua khoắng loạn xạ bày tỏ kháng nghị. Phụ thân bé cư nhiên cũng cười bé! Xấu quá đi.

Nghiêng đầu hôn lên hai má con trai, Ô Thuần Nhã vỗ vỗ mông  của bé, “Chút nữa đi siêu thị cha mua cho con một ít chân ngỗng, rồi chúng ta về nhà làm món chân ngỗng kho tàu có được không?”

Vừa nghe được ăn ngon, Bánh Bao lập tức mang cái tâm trạng không thoải mái nho nhỏ kia quăng đi thật xa, gật đầu lia lịa, bé vỗ tay, mở miệng yêu cầu, “Còn muốn ăn rong biển, cả cổ gà nữa.”

Xe bus vừa lúc đến trạm, Ô Thuần Nhã bế bé lên, ngồi vào chỗ, nhéo nhéo cánh tay đầy thịt của bé, “Rong biển? Chẳng phải con không thích ăn sao?”

“Ừm…răng khó chịu, muốn ăn.” Bánh Bao há miệng cho Phụ thân xem cái răng sữa nho nhỏ, hai má phúng phính, hồng hồng, tựa như một quả táo chín, chỉ nhìn thôi đã khiến người ta cắn một miếng.

Vừa nghe bé nói răng khó chịu, Ô Thuần Nhã nhíu mày, liền kiểm tra kĩ, nhưng không thấy có gì khác thường.

“Khó chịu thế nào?”

Bánh Bao lắc đầu, nhóc cũng không rõ là khó chịu thế nào, nhưng mà trưa nay ở nhà trẻ ăn rong biển, bé thấy lúc cắn cái miếng xanh xanh cứng cứng kia hay hay, dù rằng bé cũng không thực sự thích hương vị của nó cho lắm.

Ô Thuần Nhã lại nhìn kĩ một lần nữa, vẫn không phát hiện có chỗ nào không ổn, “Nếu đau nhất định phải nói với phụ thân đó.” Cúi đầu hôn lên đỉnh đầu Bánh Bao, cậu dặn dò.

Dùng sức gật đầu, Tiểu Bánh Bao tiếp tục kể chuyện ở nhà trẻ của bé.

Hai cha con dắt tay nhau đi đến chợ, Bánh Bao hô lên một câu liền không gì cản nổi, đánh gục tất cả các chú các dì ở chợ, chỉ cần ở chỗ bé đứng, chủ quán bán hàng nhất định sẽ tặng thêm một đống rau dưa linh tinh các loại cho Ô Thuần Nhã.

Vì chợ ở rất gần nhà, cho nên hai người mua đồ xong thì chậm rãi đi bộ về, vốn Ô Thuần Nhã sợ Bánh Bao mệt, định bế , nhưng bé con kia nhất quyết không chịu, bé thấy phụ thân cầm nhiều đồ như thế rồi, bé mới không tăng thêm gánh nặng cho phụ thân bé đâu!

Đến dưới lầu, Ô Thuần Nhã thấy trước cửa tầng lầu có một chiếc xe đen có mui, cậu bắt đầu khẩn trương, nhưng đến khi nhìn thấy người trong xe xuống, cậu mới khôi phục ý cười nhàn nhạt.

“Ca ca!” Giọng nói đầy vui vẻ, Bánh Bao chạy tới chỗ Tư Không Cảnh Hoán được bế xuống, vui muốn chết! O(∩_∩)O

Khuôn mặt bí xị của Tư Không Cảnh Hoán lúc này mới lộ ra nụ cười đúng tuổi của mình.

“Bánh Bao.” O(∩_∩)O

Tư Không Dực Dương thấy con trai mình cuối cùng cũng không khó chịu nữa, gã mới xem như nhẹ nhàng thở ra. Để nhóc xuống, gã vừa đỡ con, vừa ngẩng đầu nhìn cậu trai trẻ đang đi về phía mình.

“Xin chào, tôi là ba Cảnh Hoán, chúng ta đã từng gặp nhau một lần.”

Khẽ gật đầu, Ô Thuần Nhã nhớ rõ gã.

“Tư Không tiên sinh có chuyện gì sao?” Vươn tay xoa xoa đầu Tư Không Cảnh Hoán, ánh mắt Ô Thuần Nhã nhìn Tư Không Dực Dương có phần đề phòng.

Chỉ chỉ đứa con trai nhà mình, Tư Không Dực Dương ngại ngùng nói, “Cảnh Hoán muốn uống canh xương do cậu hầm, ở nhà cáu giận với tôi, tôi không có cách nào, đành phải dẫn nó tới đây làm phiền cậu.”

Ô Thuần Nhã gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, sau đó lễ độ mời gã lên nhà.

Tiểu Bánh Bao vui muốn chết, bé vốn định bảo cha đưa bé đi thăm Cảnh Hoán ca ca, không ngờ anh ấy đã đến thăm mình trước rồi!

Đâu phải chỉ có Bánh Bao mới vui mừng đâu mà Tư Không Cảnh Hoán cũng rất vui nha, nhóc cũng rất nhớ Bánh Bao a.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.