Bánh Bao Nhà Ai

Chương 18: Thúc thúc quái vật, thúc tới rồi



Tư Không Cảnh Hoán bị ba ôm vào lòng, biểu tình kia rõ ràng là không muốn đâu.

Vào cửa, đặt nhóc lên giường , Tư Không Dực Dương quét mắt qua căn hộ rộng khoảng 40 mét vuông, lại đưa mắt nhìn Ô Thuần Nhã đang xách mấy túi nilon to to nhỏ nhỏ vào phòng bếp, sau cúi đầu nhìn hai đứa nhỏ đã sớm cùng nhau nói nói cười cười, gã nâng chân đi vào phòng bếp.

Ô Thuần Nhã ngâm thịt ngỗng vào nước, đang xoay người chuẩn bị lấy cổ gà đi rửa, vừa quay đầu đã thấy người đàn ông kia đang đứng nhìn mình, cái vẻ tựa phi tựa tiếu này coi thật đáng ghét.

Nhíu mày, động tác trong tay Ô Thuần Nhã không dừng lại, chỉ liếc gã nói, “Tư Không tiên sinh có chuyện gì? Nếu không xin mời ra ngoài, chỗ này nhỏ, anh đứng đây vướng quá đấy.”

Tư Không Dực Dương nhướn mày, gã thật đúng là không nhận ra người này nhìn thì có vẻ ôn nhuận, cư nhiên cũng nóng nảy, hơn nữa biểu hiện rõ ràng là không muốn gặp mình.

“Cậu có địch ý với tôi,ân?”

Đem rổ đặt vào bồn nước, Ô Thuần Nhã lại ra tủ lạnh lấy một miếng sườn non, vốn cậu định để mai làm sườn xào chua ngọt cho Bánh Bao, giờ vừa lúc có thể dùng để hầm canh xương cho Cảnh Hoán, cậu rửa sườn bỏ vào nồi nước, sau đó bỏ các loại nguyên liệu đã chuẩn bị tốt vào nồi áp suất, đậy nắp, lại cầm nắm rau cải xanh, vừa nhặt vừa rửa sạch từng lá, lúc này mới xoay người nhìn về phíaTư Không Dực Dương.

Cậu nghiêm túc nói, “Tôi không quan tâm các người muốn làm gì, tôi chỉ có một câu, Bánh Bao là con tôi, ai cũng đừng mong mang nó đi khỏi tôi, nếu anh đến đưa Cảnh Hoán ăn cơm, tôi hoan nghênh, còn nếu như anh có chuyện khác, vậy mời anh rời khỏi đây.”

Cậu không tin, nếu Tư Không Viêm Nghiêu khẳng định Bánh Bao là con của anh như vậy, người này làm anh trai anh ta nhất định cũng biết chuyện này.

Tư Không Dực Dương bị đôi mắt đen láy kia nhìn đến khó chịu, hậm hực nhún vai, gã vốn định hỏi cậu vài câu, giờ thì hay rồi, bị đá ngược trở về.

“Được được được, tôi không hỏi, cậu tiếp tục nấu đi.” Chìa hai tay đưa lên phía trước làm tư thế mời, gã ra khỏi phòng bếp.

Bánh bao nhỏ Ô Trạch Vũ thấy người đàn ông ngồi sau Tư Không Cảnh Hoán, chớp chớp mắt, giọng ngọt lịm gọi, “Thúc thúc quái vật ~~~”

Tư Không Dực Dương suýt sặc khí, gã hung ác trừng Bánh Bao, nhe răng nhếch miệng nói, “Không được gọi là thúc thúc, gọi là bác!”

Bánh Bao nghi hoặc nghiêng đầu, bác là cái gì? Bé chưa nghe ai muốn gọi là bác bao giờ, cho nên bé không rõ lắm, cái gì không hiểu liền hỏi, Bánh Bao nhỏ vẫn luôn chăm chỉ học hỏi mà.

“Bác là cái gì ạ?”

“Bác chính là anh trai của cha con.” Tư Không Dực Dương nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của Bánh Bao, tán thưởng, xúc cảm còn tốt hơn con mình, mềm quá!

“Nhưng phụ thân không có anh trai.” Tuy không biết bác là gì, nhưng bé có biết anh trai nha, phụ thân bé không có anh trai, nhưng hình như phụ thân bé có chị gái, dù sao bé cũng chưa gặp bao giờ. ╮(╯_╰)╭

“Phụ thân con không có anh trai, nhưng cha con lại có đó.” Tư Không Dực Dương tự cảm thấy mình rất kiên nhẫn, có thể ngồi giải thích cho một đứa bé ba tuổi rưỡi.

“Cha?” Bé sao không biết mình còn có cha? “Phụ thân không phải là cha sao? Không phải trẻ con chỉ có một người cha thôi ạ?” Bánh Bao bĩu môi, bé mất hứng rồi đó.

Tư Không Dực Dương há miệng, lại không biết nói cái gì khác. Gã nghĩ nếu giờ gã mà nói cái gì linh tinh với bé con này, phỏng chừng Ô Thuần Nhã rất có khả năng vác dao từ phòng bếp xông ra chém gã mất.

“Sao bác quái vật không nói gì vậy?” Tiểu Bánh Bao Ô Trạch Vũ chọc chọc ngực Tư Không Cảnh Hoán, ngẩng đầu hỏi.

“Ba, sao ba không nói nữa?” Tư Không Cảnh Hoán ôm Bánh Bao trong lòng, hai đứa nhỏ kia đều xoay đầu nhìn người đàn ông ngồi đối diện, hai đôi mắt đều lóe sáng, y chang hai con sói nhỏ đói bụng đang dựng thẳng đuôi.

Giật giật khóe miệng, Tư Không Dực Dương cảm thấy đáng ra sau khi đưa Cảnh Hoán đến đây mình nên quyết đoán lái xe rời đi, bằng không sẽ không khốn đốn vấp phải tình trạng lớn như thế này mà còn bị trẻ con ép hỏi! Tuy rằng đều là do gã tự chuốc lấy. ╮(╯_╰)╭

“…À…Bác lớn hơn phụ thân con mấy tuổi, đương nhiên chính là anh của phụ thân con, cho nên con phải gọi là bác, đã biết chưa!” Miễn cưỡng bịa ra một cái cớ, Tư Không Dực Dương sắp cùng đường rồi.

Hai đứa nhóc kia đều hiện lên bộ dáng bừng tỉnh đại ngộ o(╯□╰)o, cái cớ này cũng miễn cưỡng quá đi a.

Tư Không Dực Dương ngồi một bên nhìn hai đứa chơi carô, gã đột nhiên phát hiện Bánh Bao đúng là không phải thông minh bình thường nha! Đối với chỉ số thông minh của con mình, gã biết rất rõ, trẻ con nhà Tư Không đều được giáo dục từ sớm, học tập gì cũng nhiều hơn so với những đứa nhỏ bình thường khác, nhưng hiện tại, gã nhìn thấy cục diện hiện tại, con mình đang thua hoàn toàn, đứa nhỏ kia thắng dễ dàng thoải mái không chút áp lực. (@﹏@)~

Ô Thuần Nhã nấu xong cơm, đặt đồ ăn lên bàn, xới cơm, sau đó gọi, “Ăn cơm.”

“Thơm quá ta (^o^)/~” Bánh Bao ném viên cờ trong tay đi, nhảy xuống giường, sau đó chạy đến bàn cơm kiễng chân nhìn đồ ăn trên bàn tỏa hương thơm phức, vươn tay nhỏ cố với đến đĩa thịt ngỗng, sau đó mau chóng nhét vào trong miệng, hai má phút chốc phồng lên.

“Bánh bao! Đi rửa tay ngay.” Ô Thuần Nhã bưng bát canh xương đến, trừng mắt nhìn bé.

Đặt món ăn cuối cùng lên bàn xong, Ô Thuần Nhã nhanh chống vào nhà vệ sinh cầm một cái khăn ướt ra lau tay cho Cảnh Hoán, rồi xoa đầu nhóc, “Chốc nữa phải ăn nhiều vào,  thúc thúc thấy Cảnh Hoán gầy đi nhiều lắm a.”

Vươn tay múc một bát canh cho con trai, Tư Không Dực Dương gật đầu đồng ý với Ô Thuần Nhã, “Gần đây nó không thích ăn đồ ăn của đầu bếp trong nhà lắm, đồ tôi mua bên ngoài nó lại càng không thích ăn, haiz.”

Gắp cho hai đứa nhóc kia ít thức ăn, lại nhìn hai đứa nhồi đầy miệng, Ô Thuần Nhã cười nói, “Sao Cảnh Hoán cũng thành nhóc ham ăn rồi?”

Cố gắng nhai nhai thịt ứ ự trong miệng, Tư Không Cảnh Hoán mặt đỏ bừng, không có biện pháp mà, nhóc thật sự rất nhớ hương vị đồ ăn mà Ô thúc thúc nấu, nhất thời không kiềm chế được, “Ăn ngon quá, (ˉ﹃ˉ), Ô thúc thúc, con đến ở cùng thúc và Bánh Bao được không, mỗi ngày ba đều bận bịu, không có thời gian để ý đến con.”

Ô Trạch Vũ nghe Tư Không Cảnh Hoán nói thế, cơm cũng không thèm ăn, ngẩng đầu mở to mắt nhìn Ô Thuần Nhã, vẻ mặt đầy mong chờ.

Ô Thuần Nhã lắc đầu, “Không được đâu Bánh Bao, giờ thân thể tiểu ca ca không tiện, con còn phải đi nhà trẻ, cha cũng phải đến trường, không có ai chăm sóc cho ca ca được.” Tuy cậu cũng rất thích đứa nhỏ này, nhưng suy nghĩ cho thân thể của Cảnh Hoán, chuyện này cậu sẽ không nhượng bộ.

Tư Không Cảnh Hoán bĩu môi, Bánh Bao trề mỏ, hai nhóc đang không vui tẹo nào.

“Thế này đi, hai ngày cuối mỗi tuần ba sẽ đưa con qua đây ở được không? Đến lúc đó thúc thúc sẽ làm cho con những món ăn mà con thích.”

Tư Không Cảnh Hoán lập tức gật đầu, sau đó quay đầu nhìn ba mình, “Được không ạ?”

“Được, tất nhiên là được.” Chỉ cần con mình mong muốn, thế nào cũng được!

Bánh Bao vừa nghe có thể ở cùng Tư Không Cảnh Hoán, lập tức cầm muỗng bắt đầu xúc cơm, “Để ca ca ở đây hôm nay nha, Bánh Bao ngày mai không phải đi học.”

“Rồi, con ngoan ngoãn ăn cơm đi.” Lấy đi hạt cơm dính bên miệng nhóc, Ô Thuần Nhã gật đầu đồng ý.

Cơm ăn được một nửa, Tư Không Dực Dương nhận được cuộc gọi từ thư kí, đầu tiên là báo tin ngày mai Tư Không Viêm Nghiêu sẽ trở lại, tiếp theo là ngày mai sẽ có cuộc họp nội dung rất quan trọng, cuối cùng Tư Không Dực Dương mất kiên nhẫn dưới âm thanh không tình nguyện cúp máy.

Tư Không Dực Dương nhìn một lớn hai nhỏ trên bàn ăn, con mắt xoay chuyển, nở nụ cười hề hề đầy ti tiện.

“Em trai à, đoán xem anh đang ở đâu?” Không cần phải nói, tên vô lại này hẳn là gọi điện khoe khoang với Tư Không Viêm Nghiêu đây.

“Nhà Ô Thuần Nhã.” Đẩy người phụ nữ bên cạnh ra, Tư Không Viêm Nghiêu mặt mày âm trầm.

“Em đang ở đâu vậy?” Nghe bên kia loáng thoáng truyền tới tiếng cãi cọ, Tư Không Dực Dương nhíu mày.

“Uống rượu” Nói xong cúp máy, đẩy nữ nhân lại đang tiếp tục xán tới ra, “Cút.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.